top of page

[YRDTM] Chương 9

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 12 phút đọc

Sau khi bị tổng đạo diễn của lễ hội nghệ thuật mắng cho một trận, nhắc nhở rằng đây là hậu trường chứ không phải nơi để tụ tập ồn ào, đám đông xung quanh lập tức tản đi sạch sẽ như chim vỡ tổ.


Cố Dĩ Nhân hôm nay đến là để chào hỏi Hách Hoài và Lâm Xuyên Duyên. Khi hắn tốt nghiệp, hai người từng giúp hắn một chuyện nhỏ, vì vậy hắn vẫn luôn nhớ.


“Đàn anh.”


Lâm Xuyên Duyên và Hách Hoài đều chưa quên người đàn anh từng để lại ấn tượng rất tốt này, cùng gật đầu chào hắn.


“Ơ? Đây là…”


Lúc ấy Hách Hoài mới phát hiện người đi cùng Cố Dĩ Nhân không chỉ có mình hắn. Sau lưng hắn còn có một cậu thiếu niên trông như học sinh cấp ba.


“À, đây là em trai tôi, Cố Cùng Âm.” Cố Dĩ Nhân giới thiệu.


Cố Cùng Âm chỉ hờ hững gật đầu một cái, xem như chào hỏi.


“Chúc em tối nay biểu diễn thuận lợi nhé, Hách Hoài.”


Sau khi nói vài câu, bọn họ quay về chỗ ngồi. Hôm nay Cố Dĩ Nhân được mời với tư cách cựu sinh viên xuất sắc, nên tiện thể dẫn em trai tới xem lễ hội nghệ thuật. Có lẽ cũng muốn để cậu em này cảm nhận không khí của trường, hướng tới việc thi vào cùng một đại học.


“Ơ? A Duyên, anh nhìn gì vậy?”


Hách Hoài lên tiếng hỏi, bởi Lâm Xuyên Duyên vẫn còn dõi mắt theo bóng lưng hai anh em kia.


“… Không có gì.” Lâm Xuyên Duyên thu hồi ánh nhìn, khẽ nhíu mày, “Chỉ là cảm thấy ánh mắt của cậu em trai đàn anh… khá công kích.”


Nhất là lúc nhìn Cố Dĩ Nhân, ánh mắt ấy giống hệt thú săn mồi cỡ lớn đang nhìn chằm chằm con mồi của mình. Mà kiểu người như vậy, từ trước đến nay Lâm Xuyên Duyên luôn dè chừng.


“Anh nói vậy em mới nhớ… vốn dĩ hôm nay anh trai em cũng định tới, nhưng cuối cùng lại bảo không đến được.”


Hách Hoài thở dài, trong lòng vẫn khó tránh khỏi có chút căng thẳng.


“Không sao, chẳng phải có tôi ở đây rồi sao?”


Lâm Xuyên Duyên đưa tay xoa đầu bé.


“Đừng sờ, tóc em, kiểu tóc của em!”


Hách Hoài vội vàng gạt tay hắn ra.


Lâm Xuyên Duyên bật cười:


“Ha ha, đừng căng thẳng.”


Nói rồi hắn lại ôm bé vào lòng, ghé sát tai nói nhỏ:


“Nếu vẫn còn hồi hộp… thì nghĩ đến thứ tôi để lại trong người em đi. Coi như để chúng ở cùng em, em sẽ bớt run hơn.”


Hách Hoài lập tức cảm thấy phần thân dưới nóng ran lên. Đúng rồi… trong người bé lúc này vẫn còn phải giữ lại tinh dịch, còn mang cả nút chặn, vậy mà lát nữa phải đứng trước toàn trường hát. Thật sự… quá mức dâm đãng.


Thấy trêu đủ rồi, Lâm Xuyên Duyên mới buông bé ra:


“Tôi ngồi dưới khán đài nhìn em. Em hát rất hay, tự tin lên.”


Lâm Xuyên Duyên quay lại khu ghế khán giả. Chẳng bao lâu sau đã đến lượt tiết mục của Hách Hoài. Màn trình diễn diễn ra vô cùng trọn vẹn, tiếng hát vừa cất lên đã khiến phía dưới liên tục trầm trồ khen ngợi. Khi hát đến câu “Don’t go tonight”, Hách Hoài từ xa nhìn về phía Lâm Xuyên Duyên.


Ánh mắt hai người vượt qua khoảng cách, lặng lẽ chạm nhau. Khoảnh khắc ấy, Lâm Xuyên Duyên có cảm giác như câu hát kia là dành riêng cho hắn.


Đến đoạn kết, Hách Hoài lấy đóa hồng trước ngực mình trao cho bạn diễn. Cô gái mặc váy dài trắng dịu dàng đón lấy, dưới khán đài lập tức bùng lên một tràng reo hò phấn khích. Hai người cúi chào kết thúc tiết mục.


Lâm Xuyên Duyên chửi thầm một tiếng. Mẹ kiếp. Người của hắn mà. Đám người này reo hò cái quái gì chứ?


Bóng đêm quá dày khiến chẳng ai nhìn rõ sắc mặt hắn lúc này, mà thực ra… sắc mặt hắn cực kỳ khó coi. Con rắn xanh mang tên ghen tuông dường như đã bò thẳng lên ngực.


Hách Hoài còn chưa kịp thay bộ vest ra đã bị Lâm Xuyên Duyên kéo thẳng vào phòng thay đồ. Bé còn chưa hiểu chuyện gì, ngẩng đầu hỏi:


“Sao vậy? Ban nãy… em hát ổn chứ?”


Khuôn mặt nhỏ vẫn còn đỏ hồng sau buổi biểu diễn. Nhưng Lâm Xuyên Duyên thì khó chịu đến cực điểm. Chỉ cần nhớ lại cảnh Hách Hoài đứng cạnh cô gái kia, hai người trông xứng đôi đến mức chói mắt, trong lòng hắn lại dâng lên một cơn chua xót.


“Em đứng cạnh cô ấy… hợp thật đấy.”


Hắn lạnh nhạt buông một câu, chẳng đầu chẳng cuối.


“?” Không kịp để Hách Hoài kịp hỏi gì, quần của bé đã bị Lâm Xuyên Duyên thô bạo lột xuống tận mắt cá chân. Lúc này hắn chỉ muốn địt bé thật mạnh, dường như chỉ có cách đó mới có thể xoa dịu phần ghen tuông gần như phát điên đang cuộn trào trong lòng.


“A~ bộ quần áo này quý lắm~ưm~” Hách Hoài không dám rên rỉ to tiếng. Bé chỉ biết nhỏ giọng nức nở, cố gắng cởi quần xuống. Lâm Xuyên Duyên đưa tay vuốt ve hoa huyệt mềm mại, ướt át của bé, giọng khàn khàn đầy ác ý: “Thế nào? Cô ta có biết không, rằng dưới thân em cũng có một cái huyệt dâm đãng như nàng? Còn kẹp đầy tinh dịch của tôi mà lên sân khấu biểu diễn? Muốn để cả toàn trường đều biết em là đồ đê tiện bị tôi địt sao?”


“Em không phải nói không thích tôi sao? Vậy tôi cố tình muốn địt em. Ngay tại nơi này, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào, tôi sẽ địt em thật mạnh!”


Hắn rút phăng cái nút nhỏ đang bịt chặt huyệt bé ra, rồi lập tức ấn dương vật cương cứng nóng bỏng của mình vào thay thế. Hai tay bóp chặt eo nhỏ của bé, bắt đầu hung hãn thọc vào rút ra không ngừng.


Hách Hoài chỉ biết nức nở nhỏ giọng “không phải đâu… không phải đâu…”, nước mắt lưng tròng. Bé cảm thấy thật ấm ức. Lâm Xuyên Duyên rõ ràng không thích mình, vậy tại sao lại phải đối xử với mình như thế này? Thế mà bé vẫn cam lòng chịu đựng.


Trong không gian chật hẹp, kín đáo này, hai người cuồng nhiệt giao hợp. Lâm Xuyên Duyên từ trên xuống dưới vẫn mặc quần áo chỉnh tề, còn phần dưới của Hách Hoài thì trần truồng, quần áo phía trên cũng rối bời, vô cùng lăng loạn và dâm đãng.


Bé không dám rên to, chỉ biết tự bịt chặt miệng mình, cố gắng kìm nén những tiếng rên rỉ ngọt ngào. Toàn bộ phần thân trên của bé bị Lâm Xuyên Duyên ấn chặt vào tường. Hắn vùi sâu khuôn mặt vào cổ bé, hít hà mùi hương quyến rũ, trong khi dương vật to lớn hung hăng đâm sâu vào sau. Hắn cố tình tìm đúng góc độ, dùng đầu khấc nghiền nát điểm G nhạy cảm của bé, khiến Hách Hoài sướng đến mức co giật không ngừng.


Từ chỗ hai người giao hợp, dòng tinh dịch trắng đặc sệt hòa lẫn với nước dâm trong suốt không ngừng chảy ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà thành những vệt ướt át dâm mỹ.


Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại tiếng “phụt phụt” dâm đãng của côn thịt thọc ra rút vào hoa huyệt ướt mềm, xen lẫn với những tiếng rên rỉ bị kìm nén đầy áp lực của Hách Hoài.


“Hách Hoài? Cậu thay quần áo xong chưa? Bọn họ đến thu quần áo rồi, cậu ở đâu vậy?”


Đó là giọng cô cộng sự của Hách Hoài. Cô hỏi xong một lúc, bên trong vẫn im lặng trống rỗng, không một tiếng đáp lại. Phòng thay đồ cũng không có ai lên tiếng.


“Ơ? Không ở đây sao?”


Cô gái khẽ lẩm bẩm, đang định quay người đi ra thì tấm rèm phòng thay đồ xoạt một tiếng bị kéo ra.


Mặt Hách Hoài đỏ đến mức gần như không dám ngẩng đầu bước ra ngoài. Bé đã thay lại bộ đồ thường ngày, trên tay ôm bộ vest biểu diễn.


“À, ra là cậu ở đây… Ơ, cả Lâm Xuyên Duyên cũng ở trong đó à?”


Lúc này cô mới nhìn thấy Lâm Xuyên Duyên vẫn còn ở bên trong phòng thay đồ, đang ngồi xổm dưới đất, trông như đang lau dọn gì đó.


Hách Hoài lập tức chắn tầm mắt tò mò của cô lại, khẽ ho một tiếng:


“Khụ… không có gì đâu, vừa nãy anh ấy làm đổ sữa, đang lau thôi.”


“… Vậy à?”


Cô gái đành nhận lại quần áo, chuẩn bị rời đi. Nhưng vừa ngẩng lên, cô chợt thấy trên cổ Hách Hoài lộ ra từng dấu xanh tím mờ mờ.


Cái này… cái này chẳng lẽ là…


Ôi trời.


Quá xấu hổ rồi!


Cô gần như bỏ chạy mất dạng.


Hách Hoài ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô, chẳng hiểu chuyện gì.


“Sữa à?” Giọng cười của Lâm Xuyên Duyên bỗng vang lên sau lưng, hắn không biết đã đứng sát lại từ lúc nào, ghé bên tai bé trêu chọc: “Khó cho em còn nghĩ ra được cái cớ đó, A Hoài.”


Hắn hạ thấp giọng hơn:


“Vậy em nếm sữa của tôi nhiều lần như thế… thấy ngon không?”


Tai Hách Hoài lập tức đỏ bừng, đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, vậy mà Lâm Xuyên Duyên vẫn chưa chịu buông tha:


“Tôi thấy là ngon lắm đấy. Dù sao cả hai cái miệng nhỏ trên dưới của em đều uống rất vui vẻ mà.”


“Nhất là cái bên dưới… đến giờ vẫn còn đang uống.”


Hách Hoài trừng hắn một cái. Nhưng ánh mắt ấy lại mềm như nước, đuôi mắt ửng đỏ, chẳng khác nào đang làm nũng.


Lâm Xuyên Duyên nhìn mà bật cười thành tiếng, cười đến mức vô cùng khoái trá.


…....


Hôm nay là cuối tuần. Bình thường cứ đến cuối tuần là Lâm Xuyên Duyên và Hách Hoài đều về nhà riêng. Hách Hoài về là để ở cùng anh trai, dù sao bé cũng chỉ còn duy nhất người thân ấy. Còn Lâm Xuyên Duyên thì vì Hách Hoài không ở ký túc xá, hắn cảm thấy ở lại cũng chẳng có gì thú vị, chi bằng về nhà chơi game.


Nhưng lần này Hách Hoài đột nhiên nói rằng cuối tuần này bé sẽ không về. Anh trai bé có việc phải đi sang thành phố khác, nên bé quyết định ở lại trường.


Vừa nghe Hách Hoài nói cuối tuần này sẽ ở lại trường, Lâm Xuyên Duyên lập tức nảy ra ý đồ riêng. Hắn muốn đưa bé về nhà mình chơi, tiện thể làm chút “vận động”, thế là liền mở lời mời Hách Hoài đến nhà làm khách.


“Hả? Thế… có ổn không? Đột nhiên đến nhà anh như vậy, chú dì có đồng ý không?”


Hách Hoài có chút chần chừ.


“Em đừng lo nhiều thế.” Lâm Xuyên Duyên nói, còn cố tình chớp mắt làm nũng, “Ba mẹ tôi không ở nhà, họ ở nước ngoài quanh năm, gần như chẳng về đâu. Trong nhà chỉ có hai chúng ta thôi, em cứ yên tâm.”


“Vậy… được rồi.”


Bị hắn nài nỉ đến không còn cách nào, Hách Hoài cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.


Hai người cùng đi tàu điện ngầm đến nhà Lâm Xuyên Duyên, chẳng mấy chốc đã tới nơi. Trên đường, Hách Hoài còn nhất quyết ghé mua ít trái cây, nói rằng đến nhà người khác tay không thì quá bất lịch sự. Dù Lâm Xuyên Duyên liên tục bảo không cần, cuối cùng vẫn là giúp bé xách mấy túi đồ ấy về.


“A Duyên… anh… anh đâu có nói nhà anh là biệt thự…”


Đứng trước khu biệt thự sang trọng trước mắt, Hách Hoài sững sờ đến mức giọng cũng lạc đi.


Lâm Xuyên Duyên dẫn bé dừng trước một căn biệt thự riêng biệt, mỉm cười nói:


“Ừ, nhà tôi đây. Vào đi.”


Hắn nhận lấy đồ trên tay bé rồi mở cửa.


Hách Hoài chưa từng sống trong căn nhà nào lớn như vậy, thậm chí cũng hiếm khi được tận mắt thấy kiểu nhà thế này. Trước mắt bé là khu vườn xanh mướt, cây cối um tùm, có cả cây lớn và xích đu đặt dưới bóng râm. Căn biệt thự cao ba tầng, thay dép bước vào trong liền thấy trần nhà chạm nổi tinh xảo, nội thất tuy không phô trương đến mức xa hoa lộng lẫy nhưng từng chi tiết đều cực kỳ tinh tế. Đồ cổ được đặt tùy ý trên giá, cầu thang xoắn ốc cũng toát lên vẻ quý phái khó tả.


Hách Hoài không khỏi tặc lưỡi. Bé biết nhà Lâm Xuyên Duyên chắc chắn có điều kiện, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này. Thì ra Lâm Xuyên Duyên đúng là một cậu ấm thật sự. Không ngờ suy nghĩ ấy lại vô thức bật thành lời.


Lâm Xuyên Duyên nghe xong liền bật cười:


“Cậu ấm gì chứ, giờ đã thế kỷ hai mươi mốt rồi, ai còn gọi kiểu đó nữa.”


Hách Hoài cũng ngượng ngùng cười theo.


Lâm Xuyên Duyên ra hiệu cho bé ngồi xuống sofa, rồi lấy từ tủ lạnh ra một chai nước đưa cho bé. Hách Hoài nhận lấy, ngồi im nghe hắn kể chuyện.


Lâm Xuyên Duyên ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu kể:


“Ba mẹ tôi trước giờ vốn không thích trẻ con. Họ thấy nuôi con quá phiền phức, tốn công tốn sức, nên từ nhỏ đã ném tôi cho ông bà ngoại nuôi. Tôi lớn lên bên ông bà.”


Nói đến đây hắn uống một ngụm nước, thấy Hách Hoài chăm chú lắng nghe mới tiếp tục:


“Mãi đến khi tôi lên cấp hai, ông ngoại với bà ngoại lần lượt qua đời, họ mới đón tôi về. Nhưng chưa được một năm thì họ lại ra nước ngoài, sau đó định cư luôn ở đó. Ngoài việc định kỳ chuyển tiền sinh hoạt vào thẻ cho tôi, gần như chẳng hề quan tâm gì nữa.”


Khóe môi hắn nhếch lên đầy châm biếm:


“Có lẽ… ngay từ đầu họ vốn đã chẳng muốn có con. Đến cả tên tôi cũng là ông ngoại đặt.”


Nghe xong, Hách Hoài bỗng thấy xót xa. Ít nhất bé từng được cha mẹ yêu thương, dù hiện tại họ không còn nữa thì vẫn còn anh trai bên cạnh. Còn Lâm Xuyên Duyên… gần như chỉ từng có hai ông bà già nua làm chỗ dựa.


Hách Hoài lặng lẽ đặt chai nước xuống bàn trà. Lâm Xuyên Duyên thấy không khí chùng xuống, liền giả vờ cười xòa:


“Không sao đâu, tôi quen rồi. Không ai quản, lại có tiền tiêu, chẳng phải rất tốt...”


Hắn chưa nói hết thì bị Hách Hoài cắt ngang.


“Em… không có ba mẹ.”


Đây là lần đầu tiên Lâm Xuyên Duyên nghe bé chủ động nói về gia đình mình. Hắn lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nghe Hách Hoài nói.


Ánh mắt Hách Hoài dừng ở khoảng không trước mặt, như đang chìm trong hồi ức:


“Ba mẹ em mất vì tai nạn xe khi em học cấp hai. Nhưng họ rất yêu em… rõ ràng ngay từ lúc em sinh ra, họ hoàn toàn có thể chọn bỏ em lại. Dù sao khi ấy họ đã có một đứa con bình thường rồi. Em thật sự… đến bây giờ vẫn luôn thấy may mắn vì khi đó họ đã chọn em.”


Nói xong, bé hơi ngượng ngùng quay sang nhìn hắn, ngón tay vô thức vò nhẹ vạt áo:


“Tất nhiên… sống với anh trai em cũng rất tốt. Bây giờ em chỉ mong học hành tử tế, nhanh chóng kiếm tiền phụ gia đình. Nếu không… em sẽ có lỗi với anh em lắm. Anh ấy vất vả nuôi em ăn học bao nhiêu năm rồi.”


Lâm Xuyên Duyên vòng tay ôm lấy bé:


“Em làm được mà, A Hoài.”


Trên người hắn thoang thoảng mùi sữa tắm dịu nhẹ, thanh mát và yên tĩnh, khiến người ta bất giác thấy an lòng.


Sau đó hai người lại ngồi nói chuyện thêm một lúc. Lâm Xuyên Duyên dẫn bé đi tham quan nhà mình.


Hách Hoài tò mò nhìn từng dấu vết trưởng thành của hắn: một chậu tulip nở rất đẹp ngoài hành lang, là cây Lâm Xuyên Duyên trồng từ năm cấp ba; trên bức tường phòng khách còn đầy những vết lõm nhỏ do cung tên đồ chơi bắn trúng; ngăn kéo dưới TV nhét kín đĩa game; chỉ nhìn thôi Hách Hoài cũng tưởng tượng ra cảnh hắn ngồi bệt dưới đất chơi game thâu đêm. Ngay cả tay vịn cầu thang cũng đã được mài nhẵn vì năm tháng, còn trên khung cửa phòng hắn là từng vạch khắc chiều cao qua mỗi năm.


Nơi này…


Quả thật ở đâu cũng đầy dấu vết cuộc sống của Lâm Xuyên Duyên.


Hai người bước vào phòng hắn. Căn phòng ngập tràn ánh nắng, cửa sổ mở rộng, gió thổi vào làm những trang sách trên bàn khẽ tung bay. Trên tường dán đầy poster, giá sách bày la liệt mô hình và figure đủ loại…


Hách Hoài khẽ hít sâu một hơi. Khắp nơi đều là mùi hương của Lâm Xuyên Duyên. Thật dễ chịu.


Hai người cứ thế lẳng lặng ngồi bên nhau, mãi cho đến khi Lâm Xuyên Duyên lên tiếng: “A Hoài, chúng ta làm đi.”


Thế nhưng Hách Hoài lại do dự: “Anh… anh sao lại muốn làm nữa? Sáng nay rõ ràng chúng ta mới vừa làm xong mà.”


Gần đây tần suất làm tình giữa hai người tăng vọt một cách chóng mặt. Kể từ sau buổi biểu diễn, gần như ngày nào họ cũng phải quấn quýt với nhau ít nhất một lần. Thậm chí có những buổi sáng, Lâm Xuyên Duyên chỉ cần “chào cờ” là đã lập tức ấn bé xuống, hung hãn đụ một trận. Hạ thân của bé gần như ngày nào cũng sưng đỏ, môi âm hộ vốn mỏng manh, e ấp như thiếu nữ ngày nào đã hoàn toàn thay đổi, trở nên mọng nước, dày dặn và phong tình như một thiếu phụ đã được khai thác triệt để. Điểm mấu chốt là nó còn trở nên cực kỳ mẫn cảm. Chỉ cần bị cọ xát nhẹ một chút thôi là nước dâm đã bắt đầu rỉ ra không ngừng. Khoảng thời gian này, bé gần như không tài nào chịu nổi sự đụ địt cuồng nhiệt của Lâm Xuyên Duyên.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page