top of page

[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 8 phút đọc

Đã cập nhật: 1 ngày trước

“Ngủ không ngon sao?”


Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian.


Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dường như hắn vẫn ở bên giường Aiver. Aiver vùi mình vào chăn, giọng ồm ồm đáp: “Ừ.”


Tên nô lệ tóc đỏ chưa từng dỗ dành người khác bao giờ. Hắn vừa dùng nước lạnh tắm sạch toàn thân, trên người vẫn mang theo hơi lạnh, có lẽ mùi máu tanh còn sót lại cũng chưa rửa sạch, nên hắn cũng không dám lại gần Aiver quá.


Hắn xoa cằm suy nghĩ một lúc: “Vậy… tôi kể cho em một câu chuyện trước khi ngủ nhé.”


Câu chuyện nô lệ biết thường là do mấy tên nô lệ ghép lại. Người này nghe được một phần, người kia nghe được một phần, ghép lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.


Aiver dường như có chút bất an, em nhỏ giọng nói: “Anh lại gần chút.”


Nghe giống như nũng nịu. Vanrian dịch người về phía em một chút.


Trong biển có người mang đuôi cá, trên trời có người mang cánh. Trên mặt đất có người không đuôi cá cũng không cánh. Nghe nói người biển và người trời luôn si mê nhau, cách biệt người mặt đất ra ngoài.


Câu chuyện sáo rỗng rất phổ biến diễn ra trong bối cảnh như vậy.


Trên mặt đất có một thiếu niên cứu một người cá bên bờ biển và yêu cô ta. Người cá không đáp ứng lời cầu tình của hắn, trở về biển. Thế là thiếu niên muốn tìm cách mọc cánh để giữ chân người yêu.


“Hắn nói, ‘Nếu tôi mọc ra cánh, em có chịu vì tôi mà rơi xuống kim cương không?’ Ừm… hình như là nói vậy… Tôi… khụ khụ… tôi không nhớ rõ nữa… Chậc, sau đó là gì nhỉ…”


Khi Vanrian vẫn đang loay hoay với một câu chuyện không nhớ rõ hướng phát triển, Aiver đã nắm chặt chăn ngủ lại rồi.


Khác với mọi ngày, hôm nay người đến gọi Aiver dậy là em trai. Em trai mặc y phục của lão quản gia, trên mặt treo nụ cười, phía sau dẫn theo một đám người hầu, đang làm công việc trước kia của lão quản gia.


“Sáng tám giờ có tiết lễ nghi, giáo viên lễ nghi của ngài sẽ đến sớm hơn.” Mạc Tây nói.


Aiver liếc hắn một cái, lại cúi đầu xuống, đáp: “Biết rồi.”


Không hỏi tung tích lão quản gia, cũng không hỏi tại sao Mạc Tây lại xuất hiện ở đây. Aiver vẫn giữ vẻ mặt không gợn sóng như thường. Em cúi đầu, bắt đầu cởi bỏ bộ đồ ngủ rộng rãi, thay vào y phục thường ngày. Đang cầm một chiếc áo lót mỏng định mặc, tay Aiver đột nhiên bị Mạc Tây nắm lấy.


Giọng Mạc Tây trầm đục: “Để tôi giúp em.”


Aiver nhìn hắn, buông tay ra, mặc cho Mạc Tây làm.


Mạc Tây tiến lại gần hơn, hắn càng nhìn rõ những vết hằn dâm đãng trên người Aiver. Ngón tay lạnh buốt khẽ lướt qua những nơi ấy. Những vết đỏ loang lổ in trên lưng trắng ngần, toàn bộ đều là kiệt tác của cha. Mạc Tây có một xung động muốn cắn xuống, muốn thay toàn bộ vết đỏ ấy bằng vết của mình. Trên mặt hắn vẫn giữ thần sắc như thường, cẩn thận giúp Aiver mặc quần áo.


Khi xỏ giày, Mạc Tây không cẩn thận cọ vào lòng bàn chân nhạy cảm. Chân Aiver co lại, biểu cảm cuối cùng cũng thay đổi.


Hôm nay tòa thành trì dường như yên tĩnh hơn trước. Người hầu đi qua đều lặng lẽ, bước chân chạm đất không phát ra tiếng động. Mạc Tây dẫn Aiver đến căn phòng thường dùng để học, giáo viên đã chờ sẵn từ sớm, mỉm cười với Aiver và hành lễ.


Mạc Tây dẫn người đến nơi thì định rời đi, nhưng khi quay người lại cảm thấy vạt áo mình bị kéo. Quay đầu nhìn, là Aiver.


Aiver mở to đôi mắt tròn nhìn hắn, giọng chậm rãi: “Vanrian đâu?”


Tên Vanrian vừa nghe đã biết là tên đàn ông. Cái tên đàn ông này được thốt ra từ miệng Aiver khiến Mạc Tây cảm thấy khó chịu: “Vanrian là ai?”


Aiver buông tay ra. Em dường như đã hiểu, có lẽ chỉ có lão quản gia nhớ tên em đặt cho nô lệ.


Vì vậy em nói: “Là tên con hươu đầu tiên của nhân vật chính trong sách.”


Ánh mắt u ám trong mắt Mạc Tây tan đi đôi chút. Hắn nói với Aiver: “Tôi chưa đọc cuốn sách này.”


Hôm nay là ngày nắng lớn, cửa sổ được mở ra. Gió bị nắng sưởi ấm áp thổi vào, khiến người ta hơi biếng nhác. Giáo viên dạy lễ nghi cho Aiver cũng đã lâu không gặp. Bên ngoài công tước nói tiểu thiếu gia bị bệnh, nên tạm dừng khóa học. Giáo viên lễ nghi là một phụ nữ trung niên cổ hũ, váy và kiểu tóc đều theo phong cách nghiêm khắc cổ xưa, tay cầm thước kẻ cứng ngắc.


Nhưng dù thước kẻ cứng đến đâu gặp Aiver cũng không tự chủ được mà mềm mại xuống. Sắc mặt gáo viên lễ nghi cổ hũ hiếm khi dịu dàng, mang quà tặng cho Aiver “mới khỏi bệnh”.


“Aiver, Aiver.” Con vẹt trong lồng hưng phấn kêu lên.


Aiver nằm xuống bên lồng chim, lặng lẽ nhìn con chim trong lồng.


Giáo viên lễ nghi dường như muốn xoa xoa tóc Aiver, tay đưa ra nửa chừng đột nhiên nghĩ ra điều gì, sắc mặt có chút khó coi, rụt tay lại. Aiver quay đầu nhìn bà, nói nhỏ: “Em thích. Em rất thích nó.”


Sắc mặt nghiêm khắc của giáo viên lễ nghi dường như dịu đi đôi chút.


Đến giờ rồi. Mạc Tây đúng giờ mở cửa lớn của căn phòng, người hầu đưa giáo viên về nhà, Mạc Tây dẫn Aiver ra ngoài.


Gió ấm từ ngoài cửa sổ thổi vào. Aiver nói: “Thơm quá.”


Giọng em rất khẽ, nhưng Mạc Tây vẫn nghe rõ: “Người làm vườn mãi không trồng được hoa tươi, cha… chủ nhân liền sai người trực tiếp chuyển hoa hồng đến trồng.”


Aiver dựa bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy trong khu vườn vốn trống trơn, chỉ qua một đêm đã trồng đầy những bông hồng nở rộ. Đỏ rực rỡ kiều diễm, hoàn toàn không giống như vừa mới đem trồng.


Giống hệt trong giấc mơ của Aiver.


Aiver không tự chủ được lùi lại mấy bước, va vào ngực Mạc Tây. Mạc Tây cười, bóp eo em hỏi: “Aiver, em có thích không?”


Ngày hôm đó ngươi bị nhốt vào chiếc rương đen, bên ngoài quấn quanh chính là những bông hồng cùng nguồn gốc.


Aiver đáp: “Thích.”


Hoa hồng vẫn chưa được trồng hết, vẫn còn không ít người làm vườn đang bận rộn trong bụi hoa. Aiver ngồi trên bậc thềm, khe đá đã được dọn sạch sẽ, không còn tìm thấy bất kỳ bông cúc Marguerite nào. Có vẻ như đã bị người làm vườn coi là cỏ dại mà dọn sạch.


Aiver cảm thấy rất buồn, vì nếu sau này em có thiện cảm với ai đó, thì cũng không còn cúc Marguerite để tặng nữa.


Đang buồn, một con bướm vỗ đôi cánh trắng bay lướt qua trước mắt Aiver.


Aiver theo bản năng đưa tay bắt, không bắt được.


Màu trắng giống hệt bông hoa trắng nhỏ của em. Trong thành trì chưa từng xuất hiện bướm, Aiver chỉ thấy chúng trong sách.


Aiver nhớ trong sách nói loài sinh vật này rất yếu ớt, cẩn thận đưa tay ra. Con bướm vỗ vỗ cánh, đậu trên đầu ngón tay Aiver.


Người làm vườn trẻ nhìn thấy cảnh này, dừng công việc trên tay cười nói: Chắc là nó theo hoa hồng đến. Tiểu thiếu gia thật xinh đẹp, ngay cả bướm cũng thích tiểu thiếu gia. Chúng tôi dính phấn hoa đầy mình cũng chẳng thấy nó bay đến…


Lời hắn Aiver nghe rõ ràng. Aiver cúi mắt nhìn con bướm trắng trên đầu ngón tay, khẽ nhếch môi cười…


Là… vì thích em sao…


Người làm vườn lớn tuổi bên cạnh vội kéo kéo người làm vườn trẻ, hạ thấp giọng: Cậu không muốn sống nữa à.


Người làm vườn trẻ như bừng tỉnh, hoảng hốt cúi đầu tiếp tục công việc.


“Tiểu thiếu gia.”


Aiver nghe thấy tiếng Vanrian, nhưng không nhìn thấy hắn ở đâu. Aiver đáp: “Ừ?”


“Hôm qua ngài ngủ ngon không?”


Vẫn không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Con bướm trên đầu ngón tay Aiver lại vỗ cánh bay lượn xung quanh em. Aiver lại nhớ đến giấc mơ đêm qua, miệng lại nói: “Rất tốt.”


Có nữ hầu đi lại xung quanh, tiếng Vanrian im bặt một lúc.


“Hôm qua tôi nhìn thấy một bức tranh.”


Trong một căn phòng lộn xộn vứt đầy dụng cụ vẽ, sơn màu vương vãi khắp sàn, trong đó màu đỏ chiếm đa số còn thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc. Căn phòng rất tối và hỗn loạn, nhưng bức tranh trên bảng vẽ ở trung tâm lại rất sạch sẽ, nhìn rõ ràng từng chi tiết.


Người trong tranh là Aiver.


“Tôi rất thích.”


Toàn thân trần truồng ngồi trên chiếc rương đen, rực rõ mỹ lệ hơn cả những bông hồng đỏ xung quanh, không kiêng nể gì mà khơi gợi dục vọng của người khác. Người vẽ bức tranh này dường như quen thuộc từng tấc da thịt trên thân thể Aiver, Aiver dưới ngòi bút như đang thở. Giống như dùng một bức vải vẽ để giam cầm mỹ nhân sống động, đặt em như món hàng tinh xảo trong tủ kính, chuyên cung cấp cho người ta thị dâm.


“Vì vậy tôi đã trộm nó đi, giấu ở một nơi không ai tìm thấy.”


Con bướm lại đậu trên đầu ngón tay Aiver. Aiver không nói gì.


Trong mắt người ngoài, chỉ là tiểu thiếu gia đang thất thần nhìn một con bướm.


Mạc Tây vốn tưởng quản gia chỉ phụ trách sắp xếp công việc hàng ngày, những việc vặt khác giao cho người hầu khác là được. Nhưng đến khi bắt đầu tiếp quản mới phát hiện dù đã phân chia một phần công việc, số việc vẫn phải làm vẫn nhiều không kể xiết.


Hơn nữa công tước hiện tại vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng hắn, những thứ sâu hơn ở tầng hầm cũng chưa cho phép hắn chạm vào.


Đúng lúc hắn đi qua vườn hoa, nhìn thấy Aiver đang ngồi trên bậc thềm thất thần.


Tất cả những gì tôi làm đều là vì em mà, Aiver…


“Thích bướm sao, Aiver?” Mạc Tây cúi xuống hỏi.


“Thích.” Aiver nói.


Mạc Tây lạnh lùng nhìn chằm chằm con bướm.


Thôi kệ, chỉ là một con côn trùng sống không lâu thôi.


Tuổi thọ của vẹt ngược lại khá dài, nhưng căn bản vẫn không cần hắn ra tay chẳng phải sao?


Mạc Tây cười rồi rời đi, trước khi đi còn vỗ vai Aiver: “Vậy Aiver hãy thích nó thêm một chút đi.”


Dù sao cũng là sinh vật sống không được bao lâu.


Aiver nghiêng đầu, cúi mắt nhìn con bướm gần trong gang tấc.


Thích… thêm một chút…


Con bướm lại vỗ cánh muốn bay đi, nhưng bị Aiver dùng tay bắt lấy, túm cánh kéo con côn trùng yếu ớt một cái bóp chết trong lòng bàn tay.


Phải làm như vậy… đúng không?

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 
[MNTTK] Chương 16 - Giấc Mộng Đẹp

Trong cơn mơ màng, Aiver bắt đầu nằm mơ. Trong ký ức mơ hồ, Aiver dường như nhớ rằng trang viên trước kia không lạnh lẽo như vậy. Đất dưới bậc thềm thường bị giẫm nát, nên không mọc nổi một bông c

 
 
 

Bình luận


bottom of page