top of page

[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 6 phút đọc

Aiver ngoan quá…


Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở trung tâm phòng cầm bút vẽ chấm vào màu đỏ như máu tươi bên cạnh để vẽ. Thiếu niên trong tranh đã sống động như thật, những bông hồng xung quanh được màu đỏ không rõ nguồn gốc tô điểm càng thêm kiều diễm quyến rũ.


Rất thích em… Aiver…


Thiếu niên trong tranh toàn thân trần truồng bị hoa hồng vây quanh, bày ra tư thế dâm đãng, ngay cả chỗ kín cũng được khắc họa rõ ràng. Nước hoa hồng bị nghiền nát dưới thân được bôi lên da thịt trắng nõn của thiếu niên. Rõ ràng trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ngay cả khóe mắt cũng mang sắc thái vô cùng rực rỡ diễm lệ.


Sao lại đẹp đến vậy… Luôn luôn đẹp như vậy…


Khi chi tiết cuối cùng được khắc họa xong, người vẽ nhìn tác phẩm vừa hoàn thành của mình, gần như si mê. Ngay cả cây bút rơi xuống đất cũng không hay biết, hắn vụng về ôm bức tranh, run rẩy in một nụ hôn lên môi thiếu niên mỹ mạo trong tranh.


Chỉ nhìn thôi đã không nhịn nổi…


Hơi thở của người kia càng lúc càng nặng nề, tay luồn xuống dưới thân. Tiếng thở dốc trầm thấp vang vọng trong phòng không biết bao lâu, sau đó một dòng tinh dịch trắng đục bắn lên bức tranh, vừa vặn rơi vào khe mông của thiếu niên trong tranh.


Thật sự yêu chết em rồi… Aiver…


Những lời tỏ tình vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.


Aiver nằm trên giường lại chìm vào giấc ngủ dường như cũng có cảm ứng, đang mơ một giấc mơ không mấy dễ chịu.


Tứ chi dường như bị người ta kìm chặt, không thể động đậy. Những dây leo trói chặt em, sau đó em mới mơ hồ nhận ra mình đang đứng trong vườn hoa. Trong vườn nở đầy những bông hồng, hương hoa nồng nặc gần như muốn nhấn chìm cả Aiver. Trong lòng Aiver không khỏi sinh ra cảm giác quái dị… Lạ thật, vườn hoa của em… có thể nở nhiều hoa đến vậy sao?


“Aiver thích không?” Cha dán sát thân thể vào người em.


Mùi hương dính nhớp hơn cả hương hoa hồng bao phủ Aiver, gần như khiến em ngạt thở. Aiver theo bản năng muốn trả lời là thích, nhưng vì mùi hương này mà không nói nên lời. Cha siết chặt Aiver trong lòng: “Ừ? Không thích sao?”


“Loài hoa này rất đẹp, trong thân thể không có xương cốt để chống đỡ, chỉ có thân mềm yếu. Thứ yếu đuối như vậy nếu không dựa vào sự chăm sóc của chủ nhân thì rất khó sống sót.” Aiver bị siết rất đau, nhưng cha hoàn toàn không hay biết. Hắn véo cằm Aiver: “Chỉ cần bóp nhẹ một cái, hoa sẽ chết.”


Một bóng người khác xuất hiện trước mặt Aiver. Aiver hơi ngẩng đầu: “Gia sư…”


“Đến giờ học rồi mà thiếu gia Aiver còn ở đây chơi sao?” Trên khuôn mặt bình thường của gia sư treo nụ cười ôn hòa. Hắn đưa tay về phía Aiver, “Theo thầy về lớp học đi.”


Bóng dáng cha biến mất. Aiver đặt tay vào lòng bàn tay gia sư. Gia sư nắm tay em, nửa ngày không động đậy. Aiver khẽ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của gia sư.


“Sao lại ngoan ngoãn thế này, tiểu thiếu gia?” Gia sư dùng ngón tay vuốt ve môi đỏ của Aiver, khẽ khép mở môi, thọc ngón tay vào, “Mỗi ngày dùng ánh mắt như vậy nhìn thầy, là rất muốn thầy làm một số chuyện không tốt với em đúng không?”


Aiver mơ hồ biết được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.


Nhưng tại sao em lại biết?


“Sinh ra có khuôn mặt như vậy,” Aiver bị đè trong vườn hoa hồng, gia sư vuốt ve mặt em, “bị hôn, bị đùa giỡn thân thể cũng không phản kháng. Tiểu thiếu gia trông rất hưởng thụ nhỉ. Quả nhiên sinh ra là để cho đàn ông chịch.”


Gia sư cúi xuống: “Aiver, là em đang quyến rũ tôi.”


Tất cả đều là lỗi của em, Aiver.


Hương hoa hồng tan đi, bóng dáng gia sư cũng theo đó biến mất.


Aiver phát hiện mình đang đứng bên bờ hồ nước. Đang nghi hoặc, đột nhiên sau lưng có người đẩy mạnh một cái. Cả người Aiver rơi tõm xuống hồ. Nước trong hồ rất nông, Aiver rơi xuống bị đau. Nước rất lạnh, thấm ướt quần áo Aiver, em run rẩy theo bản năng.


Cách đó không xa, em trai mang theo nụ cười chậm rãi tiến lại gần, hài lòng nhìn kiệt tác của mình.


Aiver ngồi trong hồ nước, ngẩng đầu nhìn nụ cười chói mắt ấy.


Ác ý.


Ác ý trần trụi, không thương tiếc làm tổn thương người khác, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước.


Aiver, chính là em đã khơi dậy ác ý của chúng ta, dung túng tất cả hành vi chúng ta làm với em, chính là em luôn quyến rũ chúng ta bạo hành em. Kẻ chủ mưu đằng sau mọi hành vi bạo lực, thủ phạm gây ra tất cả tổn thương, dù em là nạn nhân của những bạo hành và tổn thương ấy.


Em trai nói: “Aiver, em là nạn nhân, em có tội.”


Sau cao trào, đôi mắt công tước dần trở nên thanh tỉnh, sự điên cuồng rút đi hết, lại biến về bộ dạng bình thường.


Hắn chỉnh trang lại quần áo, nhìn bức tranh vừa hoàn thành, trong mắt lóe lên một tia u ám.


Dùng hết tinh lực để hoàn thành bức tranh này, công tước đã rất mệt. Vài giờ nữa trời sẽ sáng, công tước định tranh thủ nghỉ ngơi một chút, nên hắn gọi: “Lão quản gia.”


Lão quản gia thường vẫn đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng công tước sẽ bước vào.


Lần này bóng dáng lão quản gia lại không xuất hiện như mọi khi.


Thi thể lão quản gia được phát hiện ở phía sau vườn..


Bị mổ bụng moi ruột, nội tạng chảy đầy đất, tư thế chết thật không đẹp mắt.


Người đầu tiên phát hiện là Mạc Tây.


Trước khi công tước đến, hắn đã xử lý mọi thứ, thi thể được che bằng vải trắng, khi công tước đến chỉ lộ ra một khuôn mặt.


“Sao ngay cả chết cũng không cho ta yên…” Công tước nhìn thi thể lẩm bẩm, dùng mu bàn chân đá nhẹ mặt lão quản gia, “Chậc, lại đưa cho tên bảo an kia lý do vào điều tra…”


Gần đây chuyện phiền lòng quả thật nhiều. Ban đầu lão quản gia còn có thể chia sẻ cho hắn một phần, giờ thì tốt rồi, người lại chết mất. Lão quản gia quản lý phủ đã hơn bốn mươi năm, không ai hiểu công việc trong phủ rõ hơn ông, huống chi… một số bí mật không muốn người biết trong phủ Garcia cũng đều giao cho lão quản gia xử lý. Ban đầu chức quản gia dự định truyền cho con trai hắn, nhưng con trai lão quản gia đã bị công tước giết từ trước đó không lâu, sau đó người tiếp quản cũng chưa định được.


Công tước híp mắt, lực đạo trên chân tăng thêm.


Mạc Tây vẫn im lặng đứng một bên. Từ xương tủy hắn sợ hãi công tước, chỉ cần công tước nhìn hắn là tay hắn không tự chủ được run run, ngay cả nói cũng không trơn. Nhưng để đạt được mục đích, giờ hắn phải mở miệng. Hắn nghiến răng, tiến lên một bước: “Cha… cha…”


Công tước ngước mắt liếc hắn. Mạc Tây cứng đầu tiếp tục: “Con… con có cách… khiến tên bảo an kia không đến phủ chúng ta nữa…”


“Ồ?”


Mạc Tây nuốt nước bọt: “Công việc trong phủ con cũng hiểu một phần…”


“Xin… xin cha giao tất cả công việc cho con!”

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 
[MNTTK] Chương 16 - Giấc Mộng Đẹp

Trong cơn mơ màng, Aiver bắt đầu nằm mơ. Trong ký ức mơ hồ, Aiver dường như nhớ rằng trang viên trước kia không lạnh lẽo như vậy. Đất dưới bậc thềm thường bị giẫm nát, nên không mọc nổi một bông c

 
 
 

Bình luận


bottom of page