[MNTTK] Chương 16 - Giấc Mộng Đẹp
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 8 phút đọc
Trong cơn mơ màng, Aiver bắt đầu nằm mơ.
Trong ký ức mơ hồ, Aiver dường như nhớ rằng trang viên trước kia không lạnh lẽo như vậy.
Đất dưới bậc thềm thường bị giẫm nát, nên không mọc nổi một bông cúc Marguerite nào. Luôn có rất nhiều khuôn mặt Aiver không quen thuộc xuất hiện trong đại sảnh. Mỗi lần lão quản gia đều mỉm cười đón những người này vào, khi đi qua trước mặt Aiver, bóng tối từ trên cao đổ xuống.
Không biết đang bàn chuyện gì với cha, bọn họ cao đàm khoát luận, thỉnh thoảng lại cười lớn vang.
(*)Cao đàm khoát luận (chữ Hán: 高談闊論) là một thành ngữ dùng để chỉ việc bàn luận sôi nổi, hùng hồn về những vấn đề to lớn, rộng lớn.
Ồn ào quá. Aiver nghĩ trong lòng, xung quanh ồn ào quá mức.
Cha đặt một miếng bánh kem trước mặt Aiver, vuốt ve đầu em thì thầm: “Ngoan, đừng phát ra tiếng.”
“Vâng.” Aiver chậm rãi ăn kem trên bánh.
Lần này người đến là một quý tộc bụng phệ, nheo đôi mắt nhỏ xíu nhìn chằm chằm vào Aiver: “Tiểu thiếu gia thật đáng yêu.”
Đáng… yêu sao?
Mỗi lần lão quản gia thả em ra từ chiếc rương đen, lau chùi sạch sẽ rồi đưa đến trước mặt cha. Lúc này cha luôn giống như một người cha từ bi thực thụ. Sau khi hình phạt khó chịu qua đi, chủ nhân nắm dây cương cần kịp thời ban phát sự dịu dàng. Cha sẽ hôn lên mắt em, ôn tồn nói: “Lần sau Aiver ngoan ngoãn hơn một chút để cha thích, cha sẽ không nhốt Aiver nữa.”
Trước khi mời gia sư về, Aiver đều do một mình cha dạy dỗ. Trong thư phòng của cha có một cái tiêu bản đầu hươu khổng lồ, đôi mắt đã mất đi linh hồn vẫn mở to, không mang chút sắc thái nào. Vì vậy những lời cha nói chắc chắn đều đúng, hắn sẽ không che giấu hay lừa dối. Quy tắc của cha, Aiver phải tuân thủ hết thảy.
Lão quản gia lúc này đến bên vị quý tộc, cung kính nói: “Bá tước đại nhân, người ngài muốn đã chuẩn bị xong rồi.”
Vị quý tộc lập tức mắt sáng rỡ: “Mau dẫn ta đi xem!”
Aiver nhìn hắn theo lão quản gia rời đi.
Những người đến viếng thăm đều mang theo mục đích riêng, đến đây mang đi món hàng mình muốn. Aiver biết cha mình nuôi một lũ chim sẻ xám trong trang viên. Kỹ thuật thuần hóa chim sẻ của cha rất cao siêu, hoàn toàn theo sở thích và ý muốn của mình mà điều giáo, luôn mang đến những tác phẩm ngoài mong đợi. Vì vậy những con chim sẻ xám do hắn thuần hóa luôn khiến người ta tranh nhau mua.
Aiver cảm thấy rất lạ, vì buổi sáng nói là khách đến mua chim sẻ xám, nhưng khi rời đi lại mang theo những người mỗi người một vẻ, có nam có nữ, điểm chung duy nhất là bọn họ đều rất xinh đẹp.
“Aiver.” Cha đột nhiên gọi em một tiếng.
“Dạ?” Aiver ngẩng đầu nhìn hắn.
Cha nhìn chằm chằm em, đưa tay ra: “Dính kem rồi.”
Aiver đang định liếm sạch, lại liếm phải ngón tay cha. Động tác của cha khựng lại. Aiver cảm thấy không khí xung quanh có chút lạ lùng. Trong lúc nghi hoặc, bóng tối của cha đổ xuống, hắn hôn lên môi Aiver.
Trước kia chỉ hôn mắt em, lần này lại hôn nơi khác. Aiver không hiểu ý nghĩa là gì.
Không biết từ đâu phát ra một vài tiếng động, cha giật mình hoàn hồn, ngồi thẳng người dậy, như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lão quản gia đã dẫn quý tộc cùng “chim sẻ xám” mà hắn chọn trở lại, vừa hay chứng kiến cảnh cha con hôn nhau. Trên mặt vị quý tộc lộ rõ sự khó xử.
“Lão gia rất yêu tiểu thiếu gia, nên cử chỉ thân mật một chút, ngài đừng để ý.” Lão quản gia mỉm cười giải thích.
“À… ra là vậy.” Vị quý tộc cười gượng.
Aiver khẽ ngẩng mắt.
Em đột nhiên phát hiện, đã ba tháng kể từ lần cuối bị cha nhốt vào rương đen. Điều này trong nhận thức của Aiver gần như là không thể. Aiver nhìn cha, do dự không biết có nên hỏi ra không.
Cha đang nhìn chằm chằm vào người mà vị quý tộc chọn, không tự chủ được mà nhíu mày.
Con “chim sẻ xám” ấy đứng yên bất động, trên mặt không có biểu cảm gì, dung mạo mang chút âm nhu, trông như không thích nói chuyện.
“Ngài công tước, gần đây sở thích của ngài thay đổi khá nhiều đấy!” Vị quý tộc uống mấy chén rượu vào, men rượu lên khiến hắn nói năng cũng không trơn tru, “Trước kia những con… ợ, giống như yêu tinh trong truyền thuyết ấy, à, tôi không có ý nói con này không tốt…” Hắn túm lấy mặt con chim sẻ xám, ép hắn ngẩng đầu lên, “Đẹp… đẹp quá! Nhưng, ngài công tước, ngài có cảm thấy không…”
Hắn vắt óc nghĩ từ ngữ, bộ não bị rượu mê hoặc lại không thể suy nghĩ nhiều đến vậy.
Hắn loạng choạng, vô tình liếc thấy Aiver.
“Công tước, ngài có cảm thấy không, con chim sẻ xám này đặc biệt giống Aiver?”
Rượu trong ly đổ ra một ít. Cả người cha như đông cứng lại.
Nếu làm cha thích, Aiver sẽ không phải bị nhốt vào chiếc rương đen nữa. Vì vậy Aiver lấy hết can đảm, kéo kéo tay áo cha. Cha quay đầu, vừa vặn chạm ánh mắt với Aiver.
Aiver: “Cha, cha có phải thích con không?”
Cha: “Làm sao có thể.”
Hắn ngồi ngay ngắn trước bàn trong thư phòng, trước mặt không đặt bất kỳ quyển sách nào.
Đêm đã khuya, hắn vẫn ăn mặc chỉnh tề. Trong khoảng thời gian dài này, dường như hắn vẫn đang trầm tư.
Trong thư phòng ngoài hắn ra không có ai khác. Câu nói ấy không biết đang nói cho ai nghe.
“Là người không thể không có tôi.” Cha miễn cưỡng cười một cái, giọng điệu tự tin như thường ngày.
“Tôi làm sao có thể… không thể không có người…”
Aiver bị một tiếng động lạ đánh thức. Em mở mắt ra, ngồi dậy trên giường.
Em nhìn ra ngoài, trời đã khuya lắm, lão quản gia vẫn chưa đến bắt em về rương. Em vẫn đang ngủ ngon. Dù không biết Vanrian đã làm thế nào, nhưng điều này cũng khiến tâm tình Aiver dễ chịu hơn đôi chút.
Lại mơ thấy rất nhiều chuyện trước kia.
Từ sau khi vị quý tộc ấy dẫn con chim sẻ xám đi, trang viên trở nên lạnh lẽo hơn. Những vị khách gọi là khách ấy cũng không xuất hiện nữa. Ngược lại cha trở nên bận rộn. Aiver không biết hắn đi đâu, đang bận gì. Cha đối xử với Aiver vẫn tốt như trước, nhưng hắn thường vô cớ nổi giận, miệng lẩm bẩm những câu kiểu “một chút cũng không giống”…
Con trai lão quản gia chính là đến trang viên vào khoảng thời gian này.
Cha tìm cho em một người bạn chơi, lại tự tay giết chết hắn trước mặt em.
Để bù đắp cho Aiver, cha đã dẫn em trai đến trước mặt em.
Tiếng động lạ lùng kia vẫn tiếp tục. Aiver có chút lo lắng không biết lão quản gia sẽ làm gì với Vanrian.
“Tôi có nên ra ngoài không, mèo con?” Aiver khó xử hỏi.
Tiếng meo meo mềm mại vang lên từ trong tủ chật hẹp.
“Vậy được rồi, tôi đi đây.” Aiver nói xong thì xuống giường.
Vừa mở cửa, tiếng động lạ lùng kia liền biến mất. Aiver không tả nổi loại âm thanh ấy, đại khái giống như… hai người đang vật lộn, nhưng thịt va vào tường liệu có phát ra tiếng lớn đến vậy không?
Aiver dọc theo hành lang đi tới.
Hôm nay là ngày sóc(*), đèn trong hành lang đã tắt hết, cả dãy hành lang dài chìm trong bóng tối. Aiver nhìn không rõ, bưng theo chiếc giá nến nhỏ trên đầu giường, theo trí nhớ hướng về phía phát ra âm thanh, vừa sờ tường vừa đi về trước.
(*) tên gọi dân gian và thiên văn của ngày mùng 1 Âm lịch hàng tháng.
Càng tiến lại gần, tiếng động càng rõ ràng. Hóa ra tiếng lạ lùng kia không biến mất, mà chỉ đổi sang một dạng khác. Aiver cảm thấy dưới chân hơi ẩm ướt, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc. Đột nhiên, Aiver đá phải thứ gì đó.
Em nhặt lên xem, đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bị bẩn.
Aiver sờ lên những vết xước trên đó, nghi hoặc: “Lão quản gia?”
Đúng là đồng hồ bỏ túi của lão quản gia. Hàng ngày lão dùng chiếc đồng hồ chính xác này để sắp xếp công việc trong phủ. Đây là món đồ tinh xảo hiếm hoi của người hầu, cả chất liệu lẫn gia công đều thuộc hạng thượng hạng. Lão quản gia ngày thường rất trân trọng, dù vậy vẫn không khiến nó tránh khỏi ba vết xước.
Nhưng thứ này sao lại xuất hiện ở đây?
Aiver cầm đồng hồ, chậm rãi đi về phía căn phòng phát ra tiếng động.
Tiếng động lạ lùng lại thay đổi một lần nữa, giống như tiếng dao cạo trên xương, cực kỳ rõ ràng.
Aiver gõ cửa. Tiếng động lập tức ngừng lại.
Aiver do dự mở miệng: “Lão quản gia, ông có ở trong không?”
Tiếng bước chân tiến lại gần. Cửa mở ra, một mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với những mùi hôi khó tả khác ập thẳng vào mặt, khiến mũi Aiver rất khó chịu.
“Tiểu thiếu gia, muộn thế này có chuyện gì sao?” Vanrian dùng đôi mắt cười nhìn Aiver.
Hắn chặn cửa chặt cứng, căn bản không nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Vanrian trông sạch sẽ gọn gàng. Aiver nói: “Tôi nhặt được đồng hồ bỏ túi của lão quản gia, anh có thể giúp tôi trả lại cho ông ấy không?”
“Được chứ.” Vanrian cười, đưa tay trái ra.
Aiver cụp mắt. Bàn tay trái ấy cũng sạch sẽ, không dính lấy một giọt máu. Nhưng mùi máu tanh vẫn còn vương vấn ở mũi, không thể lừa được người.
Sau khi nhận lấy đồng hồ, Vanrian nói: “Đã muộn thế này, hành lang lại tối om, tiểu thiếu gia mau về phòng nghỉ đi.” Nói xong hắn định đóng cửa.
Aiver khẽ kéo vạt áo Vanrian. Hắn khựng lại. Aiver dùng giọng điệu bình thản quen thuộc hỏi: “Tôi sợ, vậy anh có thể đưa tôi về không?”
Từ góc độ này, Aiver có thể thoáng thấy phía bên phải mà Vanrian đang che đậy.
Vết máu đã lan ra đến cửa.
Vanrian không nói gì.
Aiver kéo vạt áo Vanrian: “Thật ra, tôi không hề sợ.”
Gió từ khe cửa sổ thổi vào, cuốn đi không ít mùi khó chịu.
“Ngủ đi, thiếu gia.” Vanrian khẽ gỡ tay Aiver ra. Đây có lẽ là giọng nói dịu dàng nhất từ trước đến nay của hắn, “Chúc ngài đêm nay có một giấc mộng đẹp.”
Bình luận