top of page

[YRDTM] Chương 8

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 12 phút đọc

“A… a a a… chậm một chút… chậm thôi anh…ư ư…”


Hách Hoài bị địt đến mức rên rỉ đến đứt quãng, bé rên rỉ như mèo con nhỏ yếu. Lâm Xuyên Duyên đã quá quen thuộc với điểm G của bé, mỗi lần địt, hắn đều hung ác mà đâm thẳng vào, rút ra chậm rãi, rồi lại dập sâu, khiến mặt Hách Hoài đỏ bừng như hồ nước xuân, cả người run rẩy tê dại. Khoái cảm dâng trào đến mức suýt làm bé tan chảy.


Chẳng lẽ điểm G của mình quá nông? Sao mỗi lần Lâm Xuyên Duyên đều có thể làm mình sướng đến mức dục tiên dục tử như này, sướng đến mức không chịu nổi như vậy?


Hách Hoài đã xuất tinh đến lần thứ hai, thậm chí lần thứ ba, nhưng Lâm Xuyên Duyên vẫn chưa bắn. Bé cảm thấy hắn chỗ nào cũng tốt, chỉ có mỗi cái “kéo dài” này là không hay. Mỗi lần đều khiến bé tưởng chừng bị địt chết ngay trên giường.


“Địt em… huyệt của em sao mà biết câu dẫn đàn ông thế này… hút cặc anh, sướng, mẹ nó…”


Lâm Xuyên Duyên cuối cùng cũng không kìm được mà bắn ra, dương vật giật giật trong huyệt bé, bắn ra từng dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng. Hách Hoài bị độ ấm nóng rực đó kích thích đến mức muốn giãy giụa thoát ra, nhưng bị hắn ấn chặt lấy hông, buộc phải nhận hết. Tất cả đều phun thẳng vào hoa huyệt mẫn cảm nhất, khiến bé run bần bật, hoa huyệt co thắt mạnh mẽ, sướng đến trợn trắng mắt, nức nở không thành tiếng, ý thức hoàn toàn hỗn loạn.


Lâm Xuyên Duyên đã nguôi giận từ lâu, nhưng có lý do chính đáng để bắn vào tiểu mỹ nhân của mình thì sao lại không làm? Dù sao Hách Hoài cũng sướng lắm mà.


Hắn không rút ra, vẫn giữ nguyên tư thế hai người dính chặt vào nhau. Lâm Xuyên Duyên bế bé đi đến bên bàn. Dù dương vật của hắn vẫn đang lấp đầy chặt chẽ bên trong, nhưng những giọt tinh dịch trắng đục vẫn không ngừng tràn ra từ khe huyệt sưng đỏ, chảy dài xuống đùi, cảnh sắc dâm đãng mê hoặc đến cực điểm.


Hai người ngồi xuống ghế. Ở tư thế này, Hách Hoài càng bị đâm sâu hơn, chân bé không chạm nổi mặt đất. Lâm Xuyên Duyên cởi bỏ tay bé đang ôm, lấy tờ giấy lời bài hát ra: “A Hoài, luyện tập đi.”


Mặt Hách Hoài đỏ bừng như muốn nổ tung: “Anh… anh sao lại thế này… sao có thể bắt em luyện hát như vậy được…”


Bé đang định giãy giụa đứng dậy thì dòng tinh dịch dâm mĩ từ chỗ hai người giao hợp lại chảy lênh láng xuống sàn. Hách Hoài lập tức không dám động nữa. Lâm Xuyên Duyên ấn eo bé ngồi xuống mạnh một cái. Bé kinh hô một tiếng, vội vàng ôm chặt lấy hắn. Tư thế này thật sự quá sâu, Hách Hoài cảm giác như côn thịt nóng bỏng đã đâm thẳng đến tận tử cung.


“Cứ ngồi thế này. Em thích luyện hay không thì tùy.”


Lâm Xuyên Duyên nói xong thì mặc kệ bé, tự mình nhìn vào màn hình máy tính.


Hách Hoài bất đắc dĩ, đành phải vừa ôm chặt Lâm Xuyên Duyên, vừa luyện hát trong tư thế này. Bên ngoài là một chàng thanh niên đang nghiêm túc luyện hát, nhưng bên dưới, hoa huyệt lại đang ngậm chặt côn thịt và tinh dịch nóng hổi, miệng huyệt sưng đỏ, trầy xước vì bị dập mạnh, toát lên vẻ phong tình dâm đãng đến mê hoặc.


Lâm Xuyên Duyên không biết từ lúc nào lại bắt đầu vuốt ve thân thể bé. Hắn cúi xuống mút lấy cổ Hách Hoài, lưu lại vô số dấu hôn tím đỏ. Tay còn luồn vào dưới vạt áo hoodie, xoa bóp, nhéo nhéo núm vú nhỏ như hạt lựu, vuốt ve cặp chân trắng nõn dài miên man.


Giọng hát của Hách Hoài dần thay đổi điệu, run rẩy không thành lời. Lâm Xuyên Duyên lại bắt đầu thẳng lưng thúc đẩy mạnh mẽ. Bé cảm giác mình như đang ngồi trên lưng ngựa, bị dập từ dưới lên, thân thể không còn là của mình nữa. Bé đã bị địt đến mất hết thần chí, biến thành một con chó cái dâm đãng chỉ biết rên rỉ khoái lạc trong lúc giao hợp.


Giọng ca vốn trong trẻo, mát lạnh như sơn ca giờ đã hoàn toàn lạc điệu. Những tiếng rên dâm mỹ vang lên khiến chính Hách Hoài cũng không nhận ra đó là giọng của mình.


Lâm Xuyên Duyên lại bắn tinh ngay trong tư thế này. Hách Hoài bị dập đến ngửa cổ ra sau như đang hiến tế, hai mắt trợn ngược vì sướng, những ngón chân nhỏ xinh cuộn chặt lại. Lâm Xuyên Duyên nắm chặt cặp mông trắng nõn đầy đặn, dùng sức xoa bóp mạnh mẽ.


“A Hoài, kỹ thuật hát của em cũng chẳng có gì đặc biệt nhỉ? Đến lúc lên sân khấu thì làm sao đây? Còn không mau luyện thêm mấy lần nữa đi?”


Rõ ràng là anh vẫn đang không ngừng địt em mà…


Mắt Hách Hoài long lanh nước mắt, vừa sướng vừa bị tra tấn, đành phải tiếp tục luyện hát trong lúc bị tra tấn không ngừng.


Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều vừa lúc chiếu rọi xuống hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau trong khoái lạc, cả căn phòng ngập tràn sắc thái kiều diễm, dâm mê.


......


Lâm Xuyên Duyên cau có nhìn hai người trên sân khấu đang tập dượt. Giọng hát mềm mại đáng yêu của cô nữ sinh hòa cùng chất giọng thanh lãnh, kiềm chế của Hách Hoài đan xen thành một khúc tình ca, nghe vô cùng êm tai, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác như đang chứng kiến một mối tình đầu trong trẻo.


Nhưng Lâm Xuyên Duyên gần như chẳng nghe thấy gì ngoài giọng của Hách Hoài. Từ lúc bước tới đây, sắc mặt hắn đã tối sầm lại, trong lòng bứt rứt khó chịu vô cùng. Nghe người bên cạnh không ngừng cảm thán nào là “kim đồng ngọc nữ”, nào là “đẹp đôi quá”, mặt hắn lại càng đen thêm mấy phần.


Nếu tiết mục này không phải đã chốt từ trước, hắn thật sự chỉ muốn tự mình bước lên sân khấu hát cùng bé. Bởi vậy mấy ngày nay, hễ có thời gian là hắn lôi Hách Hoài ra làm tình, vừa đè bé dưới thân vừa bắt bé luyện hát. Luyện thành thế nào thì hắn cũng chẳng rõ, nhưng ít nhất hiện tại bé hát rất ổn, chẳng phải sao?


Ghen.


Đúng vậy, chính là ghen.


Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà bọn họ có thể quang minh chính đại đứng cạnh nhau, còn tình yêu của hắn lại chỉ có thể bị vò nát rồi ném vào thùng rác?


Lâm Xuyên Duyên nhíu mày. Rõ ràng hắn và người mình thích đã làm đến bước thân mật nhất, vậy mà đến cả một nụ hôn tử tế cũng chưa từng có. Trên người Hách Hoài đầy những vết hôn tím xanh, môi cũng từng bị hắn mút đến đỏ ửng sưng lên, thế mà vẫn chưa tính là hôn sao? Tiểu thuyết quả nhiên toàn lừa người, nghĩ đến thôi cũng khiến hắn cạn lời.


Buổi tập kết thúc, Hách Hoài mỉm cười tạm biệt bạn diễn, nhưng ánh mắt lại vô thức lướt xuống dưới sân khấu —— rồi lập tức nhìn thấy Lâm Xuyên Duyên.


Trong lòng bé bỗng nhảy dựng lên, tim đập loạn đến mức như muốn bật khỏi lồng ngực. Cố kìm nén niềm vui đang dâng trào, bé bước tới trước mặt hắn, lắp bắp hỏi:


“Em… hát có hay không?”


Đêm trong khuôn viên trường đầy ắp tiếng người náo nhiệt. Sân thể dục đông nghịt, vậy mà từ trên sân khấu nhìn xuống, Hách Hoài vẫn có thể dễ dàng nhận ra Lâm Xuyên Duyên đang đứng nơi ánh đèn hắt ngược, bóng dáng cao lớn nổi bật giữa đám đông.


Giống như bất kể bé đứng ở đâu, chỉ cần ngoảnh đầu lại, đều có thể nhìn thấy hắn.


Chàng thanh niên cao ráo tuấn tú nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như có thể dìm người ta chết chìm.


“Hay lắm.”


Hách Hoài đưa tay khẽ vuốt viên Tì Hưu trước cổ. Đây là miếng ngọc Lâm Xuyên Duyên tặng bé; mỗi lần đầu ngón tay chạm lên mặt ngọc, bé đều có cảm giác như nơi đó âm ỉ nóng lên, giống như bị lửa liếm qua.


Gió đêm mềm mại len vào ống tay áo Lâm Xuyên Duyên, làm vạt áo hắn khẽ lay động. Nụ cười ấy mang theo khí chất thiếu niên rực rỡ chói mắt, khiến Hách Hoài không sao dời mắt nổi.


Bé nghĩ, mình nhất định đã thích Lâm Xuyên Duyên rồi.


Chỉ là… hắn có thích bé không?


Hai người sóng vai chậm rãi đi về ký túc xá. Ánh trăng kéo dài bóng họ trên mặt đất, mảnh mai và tĩnh lặng.


Rất nhanh đã sang ngày hôm sau.


Buổi sáng tập dượt thêm một lần, buổi chiều là buổi tổng duyệt cuối cùng, sau đó trang điểm thay đồ để chờ đến tối chính thức bước vào lễ hội nghệ thuật.


Buổi trưa, cả Lâm Xuyên Duyên và Hách Hoài đều ở trong phòng ngủ. Hách Hoài đang định tranh thủ chợp mắt thì bị Lâm Xuyên Duyên kéo lại, không cho ngủ.


“Anh làm gì vậy?” Hách Hoài chu môi, bất mãn hỏi.


Lâm Xuyên Duyên chẳng buồn để ý vẻ phản đối ấy. Hắn trực tiếp kéo quần bé xuống, tách hai chân bé ra rồi tiến thẳng vào.


“Hôm nay sao anh gấp thế… ưm…”


Dù miệng nói muốn ngủ, Hách Hoài vẫn quen thuộc tiếp nhận động tác ấy, thả lỏng cơ thể, rất nhanh đã chìm vào cảm giác va chạm nóng bỏng quen thuộc.


Thời gian nghỉ trưa vốn rất ngắn, buổi chiều bé còn phải đi trang điểm chuẩn bị tiết mục nên mọi thứ đều gấp gáp. Nhưng một khi Lâm Xuyên Duyên bắt đầu thì ít nhất cũng phải kéo dài cả tiếng đồng hồ, dường như chẳng hề biết mệt.


Nếu có thể, Hách Hoài thật sự cảm thấy hắn có lẽ sẽ làm từ giữa trưa cho đến tận tối, thậm chí kéo dài tới rạng sáng.


Lâm Xuyên Duyên đương nhiên có thể. Hắn thậm chí có thể từ giữa trưa hôm nay liên tục làm đến giữa trưa ngày mai, nếu không phải lo ngại thân thể bé không chịu nổi, không tiếp thu được, hắn đã sớm làm như vậy rồi.


“Ưm...ah~ a a a~~” Lâm Xuyên Duyên lại lần nữa bắn hết tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong huyệt của bé. Hách Hoài kiệt sức nằm sấp trên người hắn, vừa định đứng dậy thì run rẩy nói: “Không, không được đâu A Duyên… Em phải đi chuẩn bị… A!”


Câu nói còn chưa dứt, bé đã bị Lâm Xuyên Duyên đè ngửa xuống dưới thân. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ một lần nữa dập nhập vào, mạnh mẽ địt bé. Môi hắn cắn nhẹ lên xương quai xanh trắng ngần của bé, để lại những dấu răng mơ hồ. Hách Hoài bị buộc phải tiếp nhận sự giao hoan dâm dục này. Hai người lại quấn quýt làm tình rất nhiều lần. Huyệt của bé bị bắn đầy đến tràn, dòng tinh dịch trắng tanh hôi đặc sệt khiến bụng dưới nhỏ nhắn của bé bị đẩy phồng lên nhẹ nhàng, căng mọng.


“Cộp cộp cộp——” Một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên: “Hách Hoài? Hách Hoài cậu ở đâu? Bọn họ hỏi sao cậu vẫn chưa tới? Mọi người đang chờ cậu ở sân khấu rất lâu rồi.”


Hách Hoài giật thót mình. Lúc này bé đang bị Lâm Xuyên Duyên ấn chặt trên mặt bàn mà hung hãn đụ. Bé nhỏ giọng run run nói với hắn: “Bọn họ tới tìm em rồi A Duyên, em thật sự phải đi…ưm~”


Bé vừa đối diện với cửa, cố gắng lên giọng trả lời: “Được rồi, tôi lập tức ra ngay… A!”


Đôi mắt bé đột nhiên trợn lớn. Lâm Xuyên Duyên lại một lần nữa bắn đầy tinh dịch nóng hổi vào sâu trong huyệt của bé!


Hắn còn chưa thỏa mãn, ý xấu dâng trào, từ phía sau bế bé lên, để bé đối diện thẳng với cánh cửa. Dù biết cửa đã khóa, người ngoài không vào được, Hách Hoài vẫn cảm thấy xấu hổ đến mức nóng ran toàn thân. Cảm giác như bộ hạ thân dâm đãng, ướt át của mình đang bị phơi bày trước mắt người khác. Sự kích thích kỳ lạ ấy khiến dương vật nhỏ của bé cũng giật giật, bắn ra một dòng tinh dịch trong suốt, trong khi hoa huyệt lại phun ra một ngụm nước dâm thủy lớn.


“Được rồi, cậu nhanh lên đi, bọn họ đang giục đấy.” Người ngoài cửa nói xong thì rời đi.


Lâm Xuyên Duyên vẫn chưa bắn xong. Hắn tiếp tục đè bé xuống bàn, hung hãn rót những dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng vào sâu trong cơ thể bé. Hách Hoài lúc này chỉ cảm thấy một trận nóng rực lan tỏa khắp hạ thân.


“A a a a~ Anh...anh làm như vậy, làm sao em rửa sạch được đây? Chỉ riêng việc rửa sạch đã mất rất nhiều thời gian, bọn họ chắc chắn sẽ không kiên nhẫn chờ đâu.”


Lâm Xuyên Duyên bắn vào huyệt của bé quả thực quá nhiều. Trong chốc lát căn bản không thể rút hết ra. Hơn nữa, việc rửa sạch thường ngày đều do Lâm Xuyên Duyên làm cho bé, Hách Hoài một mình hoàn toàn không thể làm xong.


Nhìn bộ dáng bé gấp gáp đến mức muốn khóc, Lâm Xuyên Duyên chậm rãi lên tiếng: “Vậy thì đừng rửa sạch nữa. Để bọn họ xem thử sẽ xảy ra chuyện gì.”


Hắn cố ý như vậy. Không biết tại sao, hắn lại rất muốn để huyệt của bé kẹp chặt tinh dịch của mình, như một cách tuyên thệ chủ quyền. Có lẽ là vì thấy bé phải đi gặp người kia — cái cô gái kia — mà hắn khó chịu.


Hách Hoài bĩu môi, bé gắng gượng rút huyệt mình ra khỏi côn thịt vẫn còn cương cứng của Lâm Xuyên Duyên, phát ra những tiếng “phụt phụt” dâm đãng, ướt át.


Khi bé đứng trên sàn nhà, từ chỗ hoa huyệt đỏ hồng, thịt cuồn cuộn ấy, tinh dịch trắng đục không ngừng tuôn chảy xuống đùi. Hách Hoài vội vàng đưa tay ra moi, nhưng làm sao có thể vét sạch được trong chốc lát? Bé gấp đến mức quay vòng vòng tại chỗ.


Lâm Xuyên Duyên từ dưới giường lấy ra một vật giống như nút anal, đưa cho bé: “Này, dùng cái này bịt lại dưới đó đi.”


Hách Hoài đỏ mặt, xấu hổ: “Không cần đâu, em làm sao có thể đeo cái này lên sân khấu được chứ!”


Bộ dáng giận dỗi, tủi thân ấy thật đáng yêu, giống hệt một chú mèo con nhỏ. Lâm Xuyên Duyên thầm nghĩ.


Lâm Xuyên Duyên lập tức ôm bé lên giường. Hách Hoài còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nhanh tay nhét vật đó sâu vào huyệt của bé, sau đó mặc quần vào cho bé.


Quả nhiên không còn chảy ra nữa. Nhưng cảm giác hạ thân bị lấp đầy, căng tức ấy hoàn toàn khác biệt so với bình thường. Thứ đồ vật kia đang căng to huyệt miệng của bé, như thể từng giây từng khắc đều nhắc nhở hắn rằng bên trong đang chứa đầy tinh dịch nóng bỏng của người đàn ông này.


Không còn cách nào khác, Hách Hoài không muốn để mọi người phải chờ mình. Nếu đến muộn sẽ thật sự thiếu giáo dưỡng. Thế là bé đành vội vã mặc lại quần áo, hấp tấp bước ra ngoài.


Vì vật bịt kia, Hách Hoài không dám chạy nhanh. Bé chỉ có thể bước đi vội vàng nhưng chậm rãi, ngay cả việc xem tin nhắn cũng không kịp.


Lâm Xuyên Duyên nán lại dọn dẹp phòng ký túc xá sạch sẽ tinh tươm rồi mới ra ngoài, thong thả đi về phía sân thể dục.


Buổi tối nhanh chóng buông xuống, lễ hội nghệ thuật cũng chính thức bắt đầu trong sự dõi theo của toàn trường.


Còn khoảng sáu bảy tiết mục nữa mới đến lượt Hách Hoài, Lâm Xuyên Duyên liền lén vòng ra hậu trường tìm bé. Vừa bước vào, hắn đã thấy Hách Hoài ngồi một mình trên ghế, dáng vẻ như vẫn còn đang nhẩm lại lời bài hát.


Lâm Xuyên Duyên tiến đến phía sau, bất ngờ che mắt bé lại, cố ý giả giọng quái dị:


“Đoán xem tôi là ai?”


Hách Hoài bật cười, đưa tay gỡ tay hắn xuống:


“Là Lâm Xuyên Duyên chứ ai.”


“Ơ?” Lâm Xuyên Duyên tỏ ra kinh ngạc, buông tay ra, “Sao em biết là tôi?”


Hách Hoài khẽ ho một tiếng. Bé tuyệt đối sẽ không nói rằng mình nhận ra mùi hương quen thuộc trên người hắn.


“Thì… em biết thôi.”


Lâm Xuyên Duyên mỉm cười, ánh mắt chăm chú dừng trên người bé.


Hôm nay Hách Hoài ăn mặc chẳng khác nào một vị hoàng tử nhỏ. Bộ vest đen thuần ôm lấy thân hình mảnh mai của bé, càng tôn làn da trắng sáng thêm nổi bật. Phần cổ tay áo được viền một vòng hoa văn ánh vàng tinh xảo, túi áo trước ngực cài một đóa hồng đỏ thắm, sắc đỏ ấy hòa cùng đôi môi hồng của bé, càng khiến người ta khó rời mắt.


Nhìn đôi mắt cong cong cùng nụ cười rạng rỡ của Hách Hoài, trong lòng Lâm Xuyên Duyên dâng lên một cảm giác vui sướng, nhưng xen lẫn trong đó lại là chút bực bội khó tả.


Vui là vì báu vật của hắn xuất sắc đến thế.


Khó chịu là vì… nếu có ai đó để mắt tới báu vật của hắn thì sao?


A Hoài của hắn tốt như vậy.


Hắn vừa định nói gì đó thì bên cạnh bỗng vang lên một tràng xôn xao.


“Cố Dĩ Nhân! Là đàn anh Cố Dĩ Nhân!”


Có người reo lên, ngay sau đó một đám người lập tức chen nhau nhìn về phía ấy.


Cố Dĩ Nhân — người đàn anh đã tốt nghiệp, nổi tiếng một thời trong trường. Hắn có dung mạo tuấn mỹ, đối nhân xử thế ôn hòa lễ độ, lại còn là một học sinh xuất sắc chính hiệu, từng là nhân vật nổi tiếng được vô số người ngưỡng mộ khi còn ở trường.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page