[YRDTM] Chương 3
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 12 phút đọc
Lâm Xuyên Duyên vẫn luôn âm thầm giấu giếm chút ý đồ riêng, chẳng hạn như lúc xoa nắn tiểu huyệt cho bé, hắn thường vờ như vô tình để quy đầu thọc mạnh vào hoa huyệt một cái, hay lúc dùng miệng liếm mút cũng không nhịn được mà ra vào vài lần. Tuy rằng ban đầu Hách Hoài có chút kháng cự, nhưng hiện tại dường như bé đã dần quen với sự xâm phạm ấy.
Thế nhưng mục tiêu cuối cùng của Lâm Xuyên Duyên là "ghi bàn", sao hắn có thể thỏa mãn với chút lợi lộc nhỏ nhoi này? Sớm muộn gì hắn cũng sẽ địt nát cả ba miệng nhỏ trên dưới của Hách Hoài, hiện tại chỉ mới là khởi đầu, những trò hay ho còn ở phía sau. Nghĩ đến đó, Lâm Xuyên Duyên nhìn Hách Hoài đang nghiêm túc nghe giảng mà khẽ nở nụ cười tà mị.
“Này, cậu cười cái gì thế?” Hách Hoài phát hiện ra, quay đầu lại nhỏ giọng hỏi, gương mặt thoáng chốc đỏ bừng.
“Cười bé đáng yêu quá, đồ ngốc.” Lâm Xuyên Duyên cũng bắt chước bé, ghé sát lại thì thầm, còn đưa tay xoa loạn mái tóc mềm mại của Hách Hoài.
Ánh nắng buổi chiều tà mang theo vẻ mệt mỏi và lười biếng, dát một lớp viền vàng lên người Lâm Xuyên Duyên, tôn lên vẻ tuấn mỹ tựa như một vị Vương Tinh Linh, khiến Hách Hoài trong lúc nhất thời nhìn đến ngây người.
Thình thịch, thình thịch... nhịp đập mạnh mẽ và dồn dập, đây là tiếng lòng của mình sao? Hách Hoài ngơ ngác tự hỏi.
Nếu Hách Hoài cho rằng tiểu huyệt của mình chỉ dừng lại ở mức ngứa ngáy thì bé đã lầm to. Rốt cuộc, tác dụng chính của loại thuốc thần bí kia là khiến hoa huyệt của bé không ngừng chảy nước, cảm giác ngứa ngáy kia chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi.
Nơi tư mật của Hách Hoài lại bắt đầu xảy ra vấn đề, nước cứ tuôn ra không dứt. Lúc đầu chỉ là làm ẩm chiếc quần lót một chút, nhưng càng lúc nước chảy càng nhiều, miếng vải nhỏ ở giữa bị thấm đẫm hoàn toàn, xoắn lại thành một sợi dây thừng siết chặt lấy khe mông, lún sâu vào giữa hai chân. Sợi dây ấy gắt gao khảm vào miếng thịt mềm nơi hoa huyệt, ma sát lên hạt đậu nhỏ mẫn cảm, khiến bé cảm thấy kích thích vô cùng. Sợi dây lọt thỏm vào sâu bên trong, dùng tay cũng không móc ra được, bé đành phải cắn răng chịu đựng sự cọ xát ấy mỗi ngày. Nhưng kỳ lạ thay, chính sự ma sát của chiếc quần lót bị xoắn lại đó lại giúp bé giảm bớt cơn ngứa ngáy trong huyệt nhỏ.
Dù vậy, nơi đó vẫn cứ âm ỉ ngứa, mang theo một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Đặc biệt là sâu bên trong luôn khao khát có một vật cứng rắn thọc vào thật mạnh. Bé không tài nào kiểm soát được dòng nước cứ chực trào ra, một cảm giác xa lạ chưa từng có. Bé nỗ lực co rút hoa huyệt để ngăn nước không chảy, nhưng càng cố gắng thì nước lại càng tuôn ra nhiều hơn, gần như mỗi khi bước đi, hạ thân đều không tự chủ được mà rỉ nước.
Mấy ngày nay Hách Hoài thường xuyên ôm một đống giấy chạy vào nhà vệ sinh để lau đi thứ nước dịch ấy, nếu không lau kịp thời thì sẽ bị rò rỉ ra ngoài mất. Thậm chí, khi Lâm Xuyên Duyên xoa nắn cho bé, nước còn chảy ra đầm đìa. Hách Hoài sợ hãi vô cùng, bé vội vàng bảo Lâm Xuyên Duyên từ nay đừng giúp mình xoa nắn nữa. Bé sợ hắn phát hiện ra cơ thể mình lại dâm đãng đến mức chảy nước như vậy, thà chịu ngứa còn hơn bị hắn chê cười là dâm đãng. Không ngờ Lâm Xuyên Duyên lại dễ dàng đồng ý, thế là cả hai đã mấy ngày không giúp nhau "giải tỏa".
Lâm Xuyên Duyên không hề vội vã, muốn bắt được sói thì phải bỏ ra mồi ngon. Hắn nhìn Hách Hoài ngồi trên ghế vô thức lắc lư bờ mông, dường như đang dùng hạ thể cọ xát vào mặt ghế, thật là dâm đãng đến cực điểm! Không ngờ bé lại đói khát đến mức này, Lâm Xuyên Duyên hơi híp mắt lại.
Thế là, Lâm Xuyên Duyên lại tăng thêm liều lượng. Hiện tại một bình thuốc rót vào vẫn chưa đủ, hắn còn bồi thêm một bình nữa, đồng thời đem loại thuốc mỡ khiến hoa huyệt ngứa ngáy bôi đều từ trong ra ngoài.
Sau bao nhiêu ngày được tẩm bổ bằng nước thuốc, nơi tư mật của Hách Hoài cuối cùng cũng thoát khỏi vẻ "suy dinh dưỡng" ban đầu, trở nên căng mọng, hồng hào như một quả đào chín mọng dâm mỹ. Giờ đây, bên trong lẫn bên ngoài đều đã "chín" muồi, hoa huyệt của bé sắp sửa như vỡ đê, tuôn trào dâm thủy không dứt. Hách Hoài vốn không có kiến thức về cơ thể mình, bé không biết rằng cao trào sẽ dẫn đến phun nước, chắc chắn bé sẽ tưởng mình bị mất kiểm soát mà hành xử thất thố, đến lúc đó chỉ còn cách tìm hắn cầu cứu mà thôi.
Hiệu quả đến thật mau, ngay ngày hôm sau Hách Hoài đã cảm thấy hạ thân mình cứ liên tục co rút, không chịu khống chế mà phun ra từng luồng nước lớn. Sáng sớm ngủ dậy, trên giường đã ướt đẫm một mảng, ngay cả việc mặc quần áo cũng trở nên khó khăn. Lúc đi trên đường, chỉ cần bị người khác nhẹ nhàng va phải, phía dưới liền "phụt phụt" tuôn ra không biết bao nhiêu nước. Việc bị mất khống chế, tiểu ngay trước mắt bao người như vậy khiến bé cảm thấy vô cùng cùng nhục nhã. Mỗi khi lên xuống cầu thang, hai chân bước đi đan xen lại càng là một sự tra tấn, nơi tư mật kia ngứa ngáy hơn hẳn bình thường, khiến bé vô cùng gian nan.
Hách Hoài ngồi trên ghế, kẹp chặt hai chân không dám cử động, nhưng tất cả đều vô dụng. Chiếc quần lót dính sát vào huyệt nhỏ đã không còn đủ sức chứa đựng, bé không biết phải làm sao, chỉ có thể chạy vào nhà vệ sinh hết lần này đến lần khác. Thứ nước dâm mỹ ấy đã ngâm lấy hạ thể bé suốt cả ngày trời.
Buổi tối tan học, bé cố nén cơn ngứa ngáy đi về phòng ký túc xá. Đoạn đường ngày thường vốn rất ngắn, lần này bé lại phải cọ tới cọ lui đi thật lâu. Bởi vì nơi hoa huyệt sớm đã thành một mảnh lầy lội, cảm giác ướt dầm dề khiến bé phải khép chân không dám bước mạnh. Bé sợ nước sẽ rò rỉ xuống đất, cảm thấy cả người mình như sắp hỏng mất rồi.
Vừa về đến phòng, Hách Hoài đã mất hết sức lực gục xuống bàn, rất muốn khóc nhưng lại cố kìm nén, bởi vì bé biết hễ mình khóc, phía dưới sẽ lại không nhịn được mà co rút, chảy ra nhiều nước hơn.
“A Hoài, em sao thế? Trong người không khỏe à?” Lâm Xuyên Duyên cũng đã tan học trở về, hắn vừa vào phòng liền đứng cạnh Hách Hoài, quan tâm hỏi han.
Hách Hoài chậm rãi ngẩng khuôn mặt đang vùi trong cánh tay lên. Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng ngập đầy tình dục, trong mắt vương vấn làn nước ấm ức, đôi môi đỏ mọng như đang mời gọi Lâm Xuyên Duyên tiến tới hôn sưng nó lên. Chậc, thật đúng là dâm đãng tận xương, dáng vẻ dục cầu bất mãn này khiến người ta chỉ muốn đè bé ra mà hung hăng địt!
Lâm Xuyên Duyên cố giữ bình tĩnh, nhưng hắn cũng không ngờ Hách Hoài lại có thể chống chọi được đến tận buổi tối. Theo dự tính của hắn, đáng lẽ đến giữa trưa là Hách Hoài đã chịu không nổi rồi, không ngờ bé con này lại kiên trì hơn hắn tưởng. Tuy nhiên, bé càng gượng ép chống cự lâu thì tỉ lệ thành công của hắn lại càng cao.
“Không có việc gì, tôi.... a... hơi mệt... ưm...” Hách Hoài lý nhí đáp, một câu nói đứt quãng, thở không ra hơi. Bé còn muốn cậy mạnh đứng lên, nhưng chưa đi được hai bước, có lẽ vì bị người khác nhìn chằm chằm nên cảm thấy thẹn thùng, hạ thân đột nhiên rùng mình một cái, tiểu huyệt liền phun ra một luồng nước lớn. Hai cánh thịt non nớt mấp máy, kẹp chặt lấy chiếc quần lót. Thứ chất lỏng bị kìm nén cả ngày cuối cùng cũng bộc phát, tí tách chảy dọc theo chân xuống đất. Hách Hoài gần như đã đứng trên bờ vực sụp đổ.
Đúng lúc này, Lâm Xuyên Duyên còn bồi thêm một câu: “A Hoài, em đái dầm sao?” Giọng điệu vô cùng kinh ngạc.
Thấy Lâm Xuyên Duyên sững sờ nhìn chằm chằm vào hạ bộ mình, Hách Hoài cúi đầu nhìn xuống, nơi đó đã bị thấm ướt hoàn toàn, hiện rõ vệt nước thẫm màu trên quần. Hách Hoài cuối cùng cũng hoàn toàn suy sụp, bé không thể chấp nhận nổi việc bản thân không thể khống chế được hạ thể như thế này. Bé khóc rất thương tâm, như muốn trút hết mọi uất ức ra ngoài. Lâm Xuyên Duyên vội vàng tiến lên lau nước mắt cho bé, hỏi han rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Tôi, ưm ưm, tôi cũng không biết nữa, phía dưới cứ liên tục chảy nước, tôi không nhịn được, hức, tôi không biết phải làm sao bây giờ, a...” Hách Hoài vừa khóc vừa thở dốc, phía dưới càng lúc càng chảy nước mãnh liệt như vỡ đê.
Lâm Xuyên Duyên dứt khoát lột phăng quần bé ra, chiếc quần ướt sũng nặng nề rơi xuống đất. Ngay cả chiếc quần lót gần như đã biến dạng cũng đang khảm chặt vào giữa khe mông, sớm đã ướt đến không còn ra hình thù gì. Hắn dùng sức kéo nốt chiếc quần lót xuống, lúc này Lâm Xuyên Duyên mới nhìn rõ hạ thể của Hách Hoài. Thật gợi cảm, Lâm Xuyên Duyên thầm huýt sáo trong lòng.
Chỉ thấy giữa hai chân Hách Hoài toàn là thứ nước dâm tinh khiết, bé côn thịt trở nên bóng loáng, mềm rũ nằm đó. Hai cánh môi âm hộ ướt nhẹp, sau một ngày bị ngâm trong dâm thủy và cọ xát đã trở nên sưng đỏ, lầy lội khôn cùng. Nước vẫn tiếp tục chảy dọc theo đùi, tí tách rơi xuống sàn nhà. Lâm Xuyên Duyên cúi người, chăm chú nhìn chằm chằm vào nơi đó. Hách Hoài cảm thấy một cơn nhục nhã ập đến, bé lại không nhịn được mà phun ra một luồng nước lớn, phát ra tiếng "phụt phụt" dâm mĩ, thậm chí còn bắn cả lên mặt Lâm Xuyên Duyên.
“Ưm, A Hoài, em đây là mất khống chế rồi sao? Chẳng qua thứ chảy ra là dâm thủy của em chứ không phải nước tiểu.” Lâm Xuyên Duyên chậm rãi nói, dứt lời hắn còn vươn đầu lưỡi liếm một chút, thật ngọt.
Hách Hoài gần như tuyệt vọng. Mất khống chế, không sai, chính là mất khống chế. Cho dù bé không muốn thừa nhận, nhưng dù có cố sức co thắt hoa huyệt thế nào cũng không thể ngăn được dòng nước tuôn ra, ngược lại càng tuôn thêm mãnh liệt, nếu không phải mất khống chế thì là cái gì? Hơn nữa lại còn ở trước mặt người bạn thân nhất của mình mà mất khống chế như một kỹ nữ dâm tiện, giống như một kẻ đê tiện không thể kiểm soát việc rò rỉ nước tiểu. Sau khi ý thức được bản thân dâm đãng đến nhường nào, phòng tuyến cuối cùng trong nội tâm bé hoàn toàn sụp đổ. Bé dứt khoát từ bỏ việc thắt chặt hoa huyệt, để mặc cho thân thể dâm đãng này cứ thế chảy nước “tấm tắc”, không một khắc nào ngừng tẩm bổ âm đạo và tiểu huyệt, chẳng mấy chốc trên mặt đất đã hội tụ thành một vũng nước lớn.
Thấy Hách Hoài lặng lẽ khóc không ngừng, Lâm Xuyên Duyên tiến lên ôm lấy bé: “Đừng khóc, A Hoài. Tôi đã nói rồi, bất kể em có thành ra bộ dạng gì tôi cũng không kỳ thị em. Em là A Hoài tốt nhất của tôi, em hiểu không?” Nói đoạn, Lâm Xuyên Duyên ấn đầu Hách Hoài, cưỡng bách bé phải nhìn vào mắt mình.
Hách Hoài ngơ ngác đối diện với hắn, trên mặt vẫn còn lem luốc nước mắt nước mũi: “Nếu... nếu tôi là một kẻ có hạ thân không ngừng chảy nước, một kẻ mất khống chế như vậy, cậu cũng sẽ không khinh thường tôi sao?”
Lâm Xuyên Duyên quẹt nhẹ vào chiếc mũi đỏ ửng của Hách Hoài: “Đương nhiên rồi, tôi rất trân trọng em, bé ngốc. Tôi chỉ tự trách mình tại sao không sớm phát hiện ra điểm bất thường của em, như vậy chúng ta đã có thể cùng nhau giải quyết chuyện này, chứ không phải để em một mình lo lắng hãi hùng ở nơi đó.”
Hách Hoài cuối cùng cũng thả lỏng, gục đầu vào ngực hắn, phát ra thanh âm rầu rĩ: “Tôi không nói cho cậu là vì sợ cậu ghét bỏ tôi. Sau này sẽ không, sẽ không gạt cậu nữa.” Tôi chỉ tin tưởng mình cậu.
Lâm Xuyên Duyên vui sướng phát điên, thật tốt quá, Hách Hoài đã hoàn toàn tín nhiệm mình! Không uổng công hắn đã hao tổn tâm cơ như thế.
“Ngoan, vào nhà vệ sinh đi, để tôi xem cho em. ” Lâm Xuyên Duyên kéo Hách Hoài vào phòng tắm. Hách Hoài ngoan ngoãn nghe lời đi vào, hạ thân trần trụi vẫn không ngừng phun nước ra ngoài.
Đặt Hách Hoài ngồi lên nắp bồn cầu, kéo rộng hai chân trắng nõn của bé ra, Lâm Xuyên Duyên giả vờ đứng đắn ghé sát vào xem xét, nhưng thực chất là đang thị gian. Hách Hoài tuy thẹn thùng ngượng ngùng nhưng cũng tận lực dang rộng hai chân cho Lâm Xuyên Duyên kiểm tra, hai tay bé chống ở phía sau, nhưng nước từ tiểu huyệt dường như lại chảy ra mãnh liệt hơn, hai cánh môi thịt khép mở phát ra tiếng nước “tấm tắc” dâm mĩ.
Lâm Xuyên Duyên hỏi: “A Hoài, tình trạng này của em bắt đầu từ khi nào?” Ngữ điệu có chút nghiêm túc.
“Hai... hai tuần trước?” Hách Hoài không chắc chắn nói. Trên thực tế, tiểu huyệt của bé còn rất ngứa, nhưng chuyện này bé vẫn chưa nói cho Lâm Xuyên Duyên biết.
“Em ngày thường không dùng tiểu huyệt này để đi tiểu chứ?”
“Đương nhiên là không.” Hách Hoài đỏ mặt đáp.
Lâm Xuyên Duyên đột nhiên ôm lấy Hách Hoài từ phía sau, hướng âm hộ của bé nhắm thẳng vào ống thoát nước trên mặt đất, tư thế ôm lấy bé giống hệt như đang xi tiểu cho trẻ con: “A Hoài, e. thử dùng cách đi tiểu, dùng sức rặn hết chỗ nước này ra xem có thể hết được không.”
Dù thẹn thùng đến mức sắp khóc, Hách Hoài vẫn nghe lời dùng sức rặn ra, phun hết dòng nước đó ra ngoài. Nhìn Hách Hoài ở trong lòng mình tìm mọi cách dâm đãng để dùng sức phun nước, Lâm Xuyên Duyên hưng phấn đến phát điên, côn thịt lớn của hắn sắp nhịn không được mà cương cứng lên rồi.
Hách Hoài phun nước càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhiều. Sau khi dừng lại một chút, nước lại tiếp tục phun ra, tóm lại là nước cứ tí tách tuôn rơi mãi không dứt.
Lâm Xuyên Duyên trầm ngâm một lát rồi buông Hách Hoài xuống, để bé tự ngồi xổm trên mặt đất tiếp tục rặn nước ra: “Tôi nghĩ ra cách rồi, A Hoài, em chờ tôi một chút.” Nói xong liền đóng cửa phòng tắm, chạy ra khỏi phòng ngủ.
Hi hi, đương nhiên không phải mới nghĩ ra biện pháp, mà là đã sớm tính kỹ rồi. Chỉ cần đưa cho Hách Hoài băng vệ sinh chẳng phải là xong sao? Khả năng hút nước cực tốt nhé. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Hách Hoài mỗi ngày phải cau mày ngồi xổm ở đó thay băng vệ sinh, Lâm Xuyên Duyên liền cảm thấy kích động hưng phấn vô cùng, dương vật cũng đã cương lên một nửa.
Chỉ một lát sau, Lâm Xuyên Duyên đã trở lại với một chiếc cặp sách căng phồng trên lưng. Hách Hoài vẫn đang ngồi xổm dưới đất với vẻ luống cuống, nơi tư mật phía dưới vẫn cứ tận chức tận trách không ngừng phun trào dịch thủy. Bé ngơ ngác nhìn Lâm Xuyên Duyên chạy vào, trên trán hắn còn lấm tấm những giọt mồ hôi do chạy gấp, trong lòng bé không khỏi cảm động. Thế nhưng, ngay khi Lâm Xuyên Duyên vừa mở cặp sách ra, bé liền sững sờ khi thấy bên trong chứa đầy băng vệ sinh! Mặt Hách Hoài đỏ bừng như sắp chín, chẳng lẽ bé phải dùng loại băng vệ sinh dành cho nữ sinh này sao?
“Không, tôi không muốn dùng cái này, cái băng vệ sinh này……” Hách Hoài gắt gao cắn môi, cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc từ tận đáy lòng cùng sự bối rối đủ để đánh sập ý chí con người. Bé nhìn Lâm Xuyên Duyên với vẻ mặt đầy nôn nóng và cầu xin, giống như làm vậy là có thể thoát khỏi vận mệnh tiếp theo của mình.
Lâm Xuyên Duyên thấy bộ dáng tủi thân đến cực điểm của Hách Hoài, trái tim không khỏi run lên, nhưng làm sao hắn có thể dễ dàng buông tha cho bé như thế được?
“Em không dùng cũng phải dùng. Bằng không về sau mỗi ngày đi trên đường, phía dưới của em sẽ liên tục chảy dâm thủy, dính đầy khắp người. Em đi đến nhà ai người ta cũng đều ngửi thấy mùi vị trên người em, còn tưởng là hạng đĩ điếm mời địt. Em còn để nó chảy lênh láng ra đất, đến lúc đó em còn đi đường nổi sao? Sợ là mỗi ngày chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ bị thứ nước dâm mỹ của chính mình nhấn chìm rồi.” Lâm Xuyên Duyên lạnh lùng thốt ra những lời này để nhục nhã Hách Hoài.
Bình luận