top of page

[YRDTM] Chương 20

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 17 phút đọc

【Về ra mắt người nhà rồi】


Nói về chuyện sau khi tốt nghiệp, hai người cũng không được thoải mái cho lắm. Lâm Xuyên Duyên thì không sao, vì chẳng phải vất vả đi tìm việc, nhưng Hách Hoài thì ngày nào cũng gửi hồ sơ xin việc. Lâm Xuyên Duyên vốn muốn để bé vào công ty nhà mình làm, nhưng Hách Hoài không chịu, bé bảo muốn dựa vào năng lực của bản thân, Lâm Xuyên Duyên cũng đành phải chiều theo ý bé.


May thay, Hách Hoài chẳng mất bao lâu đã tìm được nơi thực tập, suy cho cùng thì bé vẫn là người ưu tú lại có kinh nghiệm, nên chẳng mấy chốc đã được chính thức vào làm. Vì thế hiện giờ Hách Hoài đang làm việc tại một tập đoàn nước ngoài danh tiếng, tập đoàn Thịnh Tinh, còn Lâm Xuyên Duyên thì làm trong công ty gia đình họ, Lâm Thị Trọng Công.


Ngày nào Lâm Xuyên Duyên cũng ngắm nhìn Hách Hoài trong bộ âu phục vừa vặn. Màu đen bao bọc lấy toàn thân bé, càng tôn lên làn da trắng trẻo. Chiếc cà vạt lúc nào cũng thắt lộn xộn, chỉ có thể để Lâm Xuyên Duyên thắt giúp. Bộ đồ công sở giản đơn ấy, mặc trên người người khác trông như dân đi bán bảo hiểm hay môi giới, nhưng khoác lên người Hách Hoài lại vô cùng đẹp mắt, sống động như một công tử quý tộc bước ra từ trong tranh.


Ừm, nhưng đây là món quà chỉ riêng mình hắn có. Ai mà biết được rằng ẩn sau dáng người cao ráo, thon thả ấy lại là một thân thể dâm đãng và xinh đẹp đến thế nào, chỉ nở rộ vì mình hắn mà thôi.


Lâm Xuyên Duyên phát hiện dạo này Hách Hoài đúng là quá đỗi dâm đãng. Chẳng biết có phải vì chứng nghiện tình dục hay không, mà Hách Hoài bây giờ dường như lúc nào cũng thiếu thốn, mãi không thỏa mãn. Lâm Xuyên Duyên lại không thể ở bên cạnh bé mọi lúc, thế nên buổi sáng nào trước khi đi làm, bé cũng nhét một cái trứng rung vào bên dưới, rồi đến công ty, thậm chí còn vô cùng táo bạo mà gửi ảnh sex cho Lâm Xuyên Duyên!


Hách Hoài vẫn ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc của mình, vậy mà hạ thân lại bị bé lột ra, phơi bày khe hở thầm kín ấy. Bé tận hưởng niềm vui và sự kích thích khi làm điều cấm kỵ ở nơi không ai có thể phát hiện ra. Cái lỗ ướt át, bóng loáng vì nước nhờn đang bị trứng rung mạnh mẽ kích thích, làm cho phía dưới của bé nhão nhoẹt hẳn ra. Bé thò điện thoại vào, cố tình chụp hẳn phần thịt hồng tươi, mọng nước ấy gửi cho Lâm Xuyên Duyên, khiến hắn xem đến nỗi khô cả cổ họng.


Chưa dừng lại ở đó, Hách Hoài ngày càng quá trớn. Bé không chỉ nhét trứng rung đi làm nữa, mà giờ đã chuyển sang cắm cả dương vật giả đến công ty. Bé còn lén lút trong nhà vệ sinh gửi cho Lâm Xuyên Duyên những tấm ảnh bé bị dương vật giả hành đến nỗi mê man tưởng chết, thậm chí có lúc ngay tại phòng pha trà, bé còn vạch cả áo và áo ngực ra, để lộ bộ ngực căng mọng, lấy ngón tay kẹp lấy hai hạt nhũ hoa đỏ hồng, muốn lộ lại muốn che, nhìn vô cùng gợi tình. Lâm Xuyên Duyên ngày nào ở công ty cũng bị Hách Hoài chơi đùa cho lửa dục cháy hừng hực, vừa về đến nhà là túm ngay bé lại mà địt tới tấp, nhất định phải địt đến khi bé bật khóc van xin mới chịu dừng. Hừ, tội em cứ thích trêu chọc anh đấy nhé!


Một hôm, Lâm Xuyên Duyên hào hứng bảo với Hách Hoài rằng vụ làm ăn lớn của hắn bên kia đã thành công. Hách Hoài biết cái dự án ấy của Lâm Xuyên Duyên, vì nó mà hắn còn thức trắng bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm, đã phải cực khổ một quãng thời gian khá dài. Hách Hoài nghe vậy cũng mừng thay cho hắn.


Hách Hoài liền nói tối mai phải ăn mừng cho hẳn hoi. Lâm Xuyên Duyên đồng ý, nhưng Hách Hoài bảo không cần ra ngoài ăn, làm Lâm Xuyên Duyên mơ mơ hồ hồ. Hôm ấy về đến nhà, trước khi mở cửa hắn đã ngửi thấy mùi cơm thơm phức từ trong phòng.


Lâm Xuyên Duyên chụm hai bàn tay vào nhau hà một hơi. Mùa thu càng lúc càng lạnh. Hắn vỗ vỗ lên hai gò má hơi ửng đỏ vì giá rét rồi lấy chìa khóa ra, "cạch" một tiếng tra vào ổ. Vậy nhưng, có ai nói cho hắn biết đây là thế quái nào không?


Lâm Xuyên Duyên ngây người nhìn Hách Hoài đang quỳ dưới đất. Bởi quá đỗi ngỡ ngàng, ngay cả đôi mày mắt tuấn tú của hắn cũng trở nên khờ khạo: Chỉ thấy Hách Hoài ngoan ngoãn quỳ trên sàn, nhưng phía sau mông bé lại có một chiếc đuôi mèo màu đen rủ xuống, trên đầu đội đôi tai mèo lông xù, tay đeo đôi găng tay hình bàn chân mèo cũng toàn lông. Trên thân hình trần trụi của bé khoác một thứ không thể gọi là đồ lót, bởi đó chỉ là mấy sợi dây nhỏ buộc vào một mảnh vải hình tam giác chi chít lông, nhỏ xíu chỉ đủ che mỗi đầu vú của Hách Hoài, để lộ cả hai bầu ngực tròn mọng trắng ngần. Quần chip phía dưới cũng chẳng khác, vài sợi dây luồn qua giữa hai đùi, một lớp vải nhỏ xíu đỡ lấy chiếc dương vật, nhìn toàn cảnh vô cùng dâm dục.


Lâm Xuyên Duyên hầu như cứng đơ người lại. Hắn sững sờ đóng cửa lại. Hách Hoài thấy Lâm Xuyên Duyên đã về, vội vàng chồm lên ngồi xổm dưới đất, cái đuôi mèo rũ xuống sàn nhà, hai đùi mở rộng để lộ lỗ huyệt. Lúc này Lâm Xuyên Duyên mới trông thấy, trên mấy sợi dây cột ngay chỗ lồn của bé còn treo lủng lẳng mấy hạt trai to, dính sâu vào bên trong cái bảo vật xinh xắn ấy. Bé lại còn cất giọng ngọt ngào với hắn: "Chào mừng chủ nhân về nhà ạ~"


"... Sao em lại..." Lâm Xuyên Duyên chưa nói hết câu, Hách Hoài đã cắt lời. Bé hơi ngượng ngùng giải thích: "Mấy hôm trước em thấy anh đang ngắp cớ này trên mạng mà. Anh chẳng phải muốn xem em mặc đồ kích dục đấy thôi." Nói đoạn, bé lại giơ tay lên, nắm thành quả đấm giống như mèo rồi vẫy vẫy ra vẻ dễ thương.


Lâm Xuyên Duyên bật cười. Quả thực trước đây hắn đã từng có cái suy nghĩ ấy, nhưng nào ngờ Hách Hoài lại phát hiện ra, hơn thế bé còn sẵn lòng mặc bộ đồ phô bày và đầy dâm mỹ này để chơi trò nhập vai với hắn.


“Rất hợp với em, đẹp lắm, mình ăn cơm thôi.” Lâm Xuyên Duyên đưa tay định kéo Hách Hoài dậy, nhưng Hách Hoài lại nghiêm túc nói với hắn: “Không được, em không thể đứng lên, vì bây giờ em là mèo con, nên chỉ được bò như mèo thôi.”


Lâm Xuyên Duyên thầm nghĩ bé Hách Hoài đúng là biết chơi, liền thấy bé ngoan ngoãn quỳ bò xuống đất, từ cửa ra vào bò vào phòng ăn. Viên ngọc trai lớn cọ xát vào lỗ huyệt của bé, khiến bên dưới bé cứ chảy nước dọc theo đùi. Bé không ngừng co thắt, nhưng viên ngọc trai to ấy lại banh hai mép thịt của bé ra, để bé bò tới đâu là chảy thành vũng nước tới đó.


Lâm Xuyên Duyên khoanh tay nhìn bé Hách Hoài đang bò dưới sàn, hắn liếm môi, ngắm cái mông to đang lắc lư kia, đuôi mèo cắm ngay trong cái lỗ huyệt nhỏ nhắn ấy, thật là dâm. Eo ơi là eo, suýt gãy luôn cái eo vì dâm rồi kìa. Cặp vú trắng muốt cứ nhún nhảy lên xuống, đang câu dẫn đàn ông đấy à?


Hách Hoài bò xuống gầm bàn ăn, kiểu này thì bé ăn cơm thế nào đây? Bé kêu meo meo meo với Lâm Xuyên Duyên, rồi cào vào ống quần hắn. Mặt Lâm Xuyên Duyên vô cảm nói: “Hầu hạ cái của quý của chủ nhân em cho tốt, làm cho chủ nhân sướng rồi thì cho phép em ăn cơm.” Nói xong hắn còn ưỡn háng mình lên, thứ căng phồng ưỡn ra đó dù mặc quần cũng thấy rõ, dựng lên thành một cái lều vải nhỏ.


Hách Hoài nuốt nước bọt, bé ngoan ngoãn bò xuống dưới háng Lâm Xuyên Duyên, quỳ gọn trong gầm bàn. Đáng lẽ bé định dùng tay kéo khóa quần của hắn, nhưng bị Lâm Xuyên Duyên đánh nhẹ một cái: “Có con mèo nào biết dùng tay không nào?”


Bé Hách Hoài kêu một tiếng ấm ức, đành phải áp mặt vào háng Lâm Xuyên Duyên, hơi nóng ở đó phả lên mặt bé nóng hổi. Bé dùng răng cắn vào khóa kéo và kéo nó xuống. Bé say mê nhìn cây dương vật to tướng đang nâng cái quần lên tạo thành chỗ căng phồng đó, bé nôn nóng cắn phăng cái quần lót xuống. Ngay lập tức, cây côn thịt vốn đang nằm im bật dậy, vả thẳng vào mặt Hách Hoài. Bé có thể cảm nhận được từng đường gân trên đó đang nhảy lên, và hình như nó còn phình to thêm nữa.


Bé vất vả nuốt cái thứ chẳng vừa với cái miệng nhỏ xíu của mình. Trước đây bọn họ đã từng đo, dương vật của Lâm Xuyên Duyên khi cương dài khoảng 21,5cm, đường kính rộng những 6cm, hơn hẳn kích thước trung bình của đàn ông châu Á. Lúc hắn địt Hách Hoài dữ quá, bé còn chửi cái buồi của hắn là buồi ngựa. Còn ngược lại, kích thước của Hách Hoài thì cũng chỉ thuộc dạng bình thường, ai cũng có thể có.


Vì vậy không chỉ miệng Hách Hoài nuốt vất vả, mà lỗ dưới của bé mỗi lần cũng rất khó khăn khi tiếp nhận, chỉ là giờ quen rồi thì đỡ. Tuy nhiên bé phát hiện ra cây côn thịt của Lâm Xuyên Duyên hình như còn đang dài thêm, gần đây càng ngày càng địt bé thảm hại.


Nhìn Hách Hoài vất vả ngậm nuốt cây côn thịt của mình để lấy lòng hắn, Lâm Xuyên Duyên thấy rất sướng. Cái khoang miệng ấm nóng ẩm ướt này chẳng thua gì lỗ nhỏ bên dưới của bé cả. Nó mút hắn sướng chết đi được, khiến hắn chỉ muốn nhét mãi cái buồi trong cái miệng ấy thôi. Nhìn đôi gò bồng đào của bé Hách Hoài đang nhấp nhô, và cái mông đặt trên gót chân vì đang ngoan ngoãn quỳ, mắt Lâm Xuyên Duyên tối lại.


Một tay hắn ấn đầu Hách Hoài xuống để bé liếm mút mạnh mẽ hơn, tay kia thì thò xuống dưới bóp vếu bé. Trong khoảnh khắc, toàn thân Hách Hoài co quắp lên, định bật dậy, nhưng bị Lâm Xuyên Duyên ấn chặt, đành phải tiếp tục bú liếm cái buồi to tướng đó, phát ra những tiếng ồn ào, và rồi bị sự thô bạo đó làm cho bắn ra.


Lâm Xuyên Duyên sắp ra rồi, hắn rút cây côn thịt ra và bắn toàn bộ lên mặt Hách Hoài. Mặt mày Hách Hoài mê man, há miệng, thè ra chiếc lưỡi nhỏ hồng tươi, miệng và cây côn thịt của Lâm Xuyên Duyên dính với nhau bằng một sợi tơ bạc mờ ám. Bé liếm thứ dịch trắng đục bên mép môi mình, như thể đó là cao lương mỹ vị gì đó.


“Ừ, chủ nhân được em làm cho sướng lắm. Giờ em bò lên người tôi.” Lâm Xuyên Duyên nói. Hách Hoài ngoan ngoãn làm theo. Bé bò cả tay chân lên người Lâm Xuyên Duyên, ngồi lên đùi hắn. Cái buồi to tướng đang áp sát ngay vào lỗ thịt của bé, ấn viên ngọc trai càng lún sâu thêm vào trong.


Lâm Xuyên Duyên cảm thấy đùi mình ướt nhẹp, chắc là Hách Hoài không nhịn được đã lên đỉnh rồi. Hắn buồn cười vuốt ve cái đuôi mèo của bé, tay kia mân mê vùng nhạy cảm ở gốc đùi bé, khiến nước lồn của bé chảy càng hứng hơn.


“Cái đuôi mèo này của em không tồi, cắm vào lỗ đít em trông cũng được đấy.” Lâm Xuyên Duyên rút cái nút đang cắm trong đuôi mèo ra rồi lại nhét vào, trên đó toàn là dịch ruột non của Hách Hoài tiết ra. Hắn như thấy rất thú vị mà rút ra nhét vào, cuối cùng lại thụi mạnh cái đuôi mèo đó vào, làm cho cả phần đuôi lông xù đến nửa đoạn cũng chui vào trong, kích thích đến những ngón chân trắng như ngọc của Hách Hoài co quắp lại, bé ôm chặt lấy cổ Lâm Xuyên Duyên, cắn xương quai xanh của hắn.


“Mèo con dữ quá nhỉ.” Lâm Xuyên Duyên cười nhẹ nhàng, tay hắn mò xuống dưới, nắm lấy cái hạt le nhạy cảm kia, vê bóp một hồi rồi nắm lấy hai bên mông thịt mềm mại của bé Hách Hoài, ấn bé ngồi thẳng lên cặc của hắn, cắm một phát tới tận gốc, khoét sâu vào cái lồn ẩm ướt, nóng hổi và chặt chẽ ấy, hắn địt vô cùng hung hãn, hai hòn dái đập thình thịch vào môi lồn của Hách Hoài.


“A a a ư, chậm... chậm thôi, địt chậm lại, hức... a!” Hách Hoài bị cú đút bất ngờ của Lâm Xuyên Duyên làm cho không kịp trở tay, toàn thân bị húc bật lên, rồi lại bị kéo mạnh xuống, không nhịn được cầu xin tha thứ, ai ngờ Lâm Xuyên Duyên lại càng địt mạnh hơn. Hắn lật người Hách Hoài lại, áp xuống bàn ăn, để hai bầu vú căng tròn bị mặt bàn nén chặt, lộ ra từ phía sau lưng.


“Mèo con sao có thể nói chuyện như người được? Em chỉ được kêu meo meo thôi.” Lâm Xuyên Duyên bóp lấy cái eo thon, vừa âu yếm hôn lên gáy, xương bướm, sống lưng cho đến tận hõm eo nông của Hách Hoài.


Hách Hoài thút thít, ngoan ngoãn kêu lên: “Meo... hức hức meo meo... meo...” Giọng kêu dâm đãng vô cùng. Phía dưới vẫn bị Lâm Xuyên Duyên ra ra vào vào địt, điểm G hình như cũng bị đâm hỏng rồi, căn phòng đầy tiếng phạch phạch phạch. Cặc của chính bé thì đã bắn đến nỗi chỉ còn chảy ra nước trong suốt trong ở đầu cặc nữa thôi, vậy mà Lâm Xuyên Duyên dường như vẫn còn có tinh lực vô tận. Quan trọng là bản thân bé cũng rất muốn cho Lâm Xuyên Duyên địt, cứ như thế mới lấp đầy được cái lồn trống rỗng đến cùng cực của bé.


Lâm Xuyên Duyên đã bắn, trút toàn bộ tinh dịch đặc trắng vào tử cung của Hách Hoài, bơm đầy đến nỗi tràn ra ngoài. Hách Hoài như bị địt ngốc rồi, mắt vô hồn, trong miệng chỉ còn lẩm bẩm meo meo meo.


Lâm Xuyên Duyên lại bế bé lên, để Hách Hoài ngồi thẳng lên con cặc của hắn, hắn vừa gắp từng miếng thức ăn cho bé ăn, cho đến khi bé no mới thôi. Rồi hắn tự gắp đồ ăn cho mình, phải nói là tay nghề của Hách Hoài đúng là rất tốt. Hắn vừa gắp thức ăn vừa xoa bóp vú của bé, vừa nói: “Vú của em một tay tôi là nắm gọn được, khe vú nông quá, chắc vẫn còn nhỏ lắm.” Nói rồi hắn bóp vú thành đủ mọi hình dạng, véo hạt nhũ lăn qua lăn lại. Hách Hoài nhanh chóng rên ư ư, núm vú bị bóp nắn sưng tấy cương cứng, dựng thẳng trên cặp vú trắng như tuyết, trông như một viên hồng ngọc nhỏ xinh.


Lâm Xuyên Duyên thôi không ăn cơm nữa, con cặc đang ngậm trong người Hách Hoài lại căng phồng lên thêm một vòng. Hắn cúi xuống liếm ngay lên đầu vú hồng hồng ấy. Liếm qua liếm lại, hai người lăn ra đất. Họ lại chơi đủ các thế, gì thì ngồi sen, hoan hỉ phật đều thử cả, rồi hắn còn bắt Hách Hoài bò, hắn vừa đi theo vừa địt. Cuối cùng đến nỗi Hách Hoài không chịu nổi nữa, toàn thân nhũn ra, Lâm Xuyên Duyên liền bế bé lên giường địt, địt mạnh đến nỗi cái giường gỗ cũng rung chuyển. Hách Hoài đành để mặc hắn bày trò, hai chân bị gấp thành đủ kiểu hổ thẹn, rồi còn bị áp vào cửa kính để địt, khiến Hách Hoài sợ cái dáng vẻ dâm đãng của mình bị người khác nhìn thấy.


Cuối cùng Lâm Xuyên Duyên địt Hách Hoài đến nỗi tỉnh tỉnh mê mê, lúc có ý thức nhúc nhích theo, lúc lại vô thức ngủ mất. Giữa chừng Lâm Xuyên Duyên trìu mến ôm lấy thân thể đầy dấu vết của bé, nhẹ nhàng hôn môi bé, rồi rút cái đuôi mèo ra ném sang một bên, lại dùng nước lau qua loa vài cái rồi cắm vào, tiếp tục địt hậu huyệt của Hách Hoài, đâm thọc vào điểm tiền liệt tuyến, kích thích làm Hách Hoài tỉnh dậy, rồi bé lại bị ép phải tiểu ra. Vâng, bé lại bị địt cho mất kiểm soát nữa rồi, một dòng nước tiểu tanh nồng vọt ra, bé đã tè lên ga giường.


“Mèo con không ngoan, sao lại đi ị đi tè bậy thế?” Lâm Xuyên Duyên cười trêu. Hách Hoài xấu hổ, mặt đỏ bừng như vừa bị hấp cách thủy, bé lại bị địt cho mất kiểm soát nữa rồi: “Hu hu hu hu... đồ xấu xa, anh là chủ tồi... a a a hức hức...”


Cuối cùng, phía trước phía sau của bé Hách Hoài đều đầy tinh dịch. Lâm Xuyên Duyên cũng không lau cho bé, hắn lại cắm vào lồn bé, ôm bé ngủ, còn Hách Hoài cũng ngủ thiếp đi vì bị nhồi đầy tinh dịch và một con cặc to trong cả hai lỗ.


Hôm sau Lâm Xuyên Duyên phải rất vất vả mới lau chùi cho Hách Hoài xong. Hách Hoài chửi Lâm Xuyên Duyên là thằng chó, cái ấy to quá, mình làm sao chứa nổi. Lâm Xuyên Duyên lại dùng hành động thực tế minh họa cho bé thêm một lần nữa, khiến Hách Hoài chẳng dám nói câu gì khiêu khích thêm nữa.


Hai người vẫn sống với nhau rất ân ái, nhưng hôm nay Lâm Xuyên Duyên phải đối mặt với một thử thách lớn.


Hắn, Lâm Xuyên Duyên, sắp ra mắt gia đình Hách Hoài rồi.


Nói không căng thẳng thì quả là giả, nhưng hắn vẫn muốn để lại ấn tượng tốt với anh trai của Hách Hoài, sáng hôm đó Lâm Xuyên Duyên gần như cuống quýt thu dọn mọi thứ. Hách Hoài đã khuyên hắn mấy lần, nhưng Lâm Xuyên Duyên vẫn hơi lo lắng, hắn sợ rằng anh trai của bé sẽ không đồng ý cho hai người ở bên nhau.


Việc mãi muộn mới ra mắt gia đình là có lý do. Ban đầu hai người đã bàn bạc là sau khi tốt nghiệp sẽ thưa chuyện với gia đình. Nhưng bố mẹ của Lâm Xuyên Duyên thì đến cả hắn cũng không biết số điện thoại, chỉ có thể liên lạc qua thư ký. Với lại Lâm Xuyên Duyên cũng chẳng thiết tha gì nên thôi luôn.


Còn về phía Hách Hoài, anh trai của bé rất cưng chiều đứa em này. Hồi Hách Hoài học cấp ba, bị người ta bám theo sau lưng, anh trai bé đã ra tay đánh cho tên đó một trận nhừ đòn. Từ đó về sau, anh ấy kiểm soát Hách Hoài vô cùng chặt chẽ. Mãi đến khi bé vào đại học, anh ấy mới không thể quản nổi nữa. Và Hách Hoài cũng rất ngoan, không yêu đương gì cả. Nếu bây giờ mà nói với anh ấy rằng đứa em trai cưng của mình đang sống với một người đàn ông, bị địt đến tận xương tủy, và đã sống chung hơn một năm nay, chắc anh ấy sẽ tức đến nỗi thổ huyết mất.


Vì vậy, Lâm Xuyên Duyên phải gánh chịu sự soi xét và chất vấn đây.


“…… Duyên, đây là anh trai em, Hách Vân. Anh, đây là bạn trai em, Lâm Xuyên Duyên.” Hách Hoài rụt rè giới thiệu.


Hách Vân ngồi trên ghế sofa, không có biểu cảm gì nhìn Lâm Xuyên Duyên, ánh mắt như tia X quét từ trên xuống dưới con người hắn.


Lúc Hách Vân không nói gì trông rất có uy nghiêm, thân hình đầy những múi cơ cuồn cuộn, nhìn đã thấy đầy uy lực, có cảm giác như anh ta có thể vật ngã bất cứ ai chỉ trong một tích tắc. Lâm Xuyên Duyên cảm thấy mình có thể thực sự nhìn thấy ngọn lửa giận trong mắt anh ta.


Lâm Xuyên Duyên nuốt nước bọt, cung kính rót cho Hách Vân một tách trà: “Mời anh uống trà, chắc anh mệt rồi……”


Hách Vân trợn mắt nhìn hắn: “Ai là anh của cậu?”


Buổi gặp mặt này ngay từ đầu đã không được suôn sẻ. Lâm Xuyên Duyên bị nghẹn lời, Hách Hoài định nói gì thì đã bị Hách Vân quát cho một tiếng im miệng. Rồi suốt một tiếng đồng hồ tiếp sau đó, Hách Vân như một tên cảnh sát tuần tra biển ở Thái Bình Dương tra hỏi Lâm Xuyên Duyên, hỏi đến tận bến, tận gốc rễ. Từ việc nhỏ như sinh ra ở bệnh viện nào, quê quán ở đâu, nhà ở chỗ nào, học mẫu giáo, cấp một, cấp hai, cấp ba ra sao, chiều cao, cân nặng, nhóm máu, cung hoàng đạo, ngày tháng năm sinh, đến việc lớn như lần đầu tiên là khi nào, tại sao lại thích Hách Hoài, việc nhà do ai làm, kế hoạch tương lai ra sao. Lâm Xuyên Duyên đều trả lời rất nghiêm túc, không có câu nào hắn nói là không biết.


Nhưng hắn cũng chẳng biết Hách Vân có hài lòng với câu trả lời của mình hay không. Hắn hồi hộp ăn xong bữa cơm, rồi ra bếp rửa bát. Hách Hoài lén chạy vào bếp tìm hắn, Lâm Xuyên Duyên xoa xoa mặt bé: “Sao thế? Sao không ngồi xem tivi cùng anh trai em?”


“Em vào xem anh thế nào. Anh đừng lo, anh em anh ấy là người như thế đấy, lúc anh ấy không nói gì tức là trong lòng cũng hài lòng rồi.”


Lâm Xuyên Duyên cười, vén lọn tóc mai đen nhánh trên trán bé, rồi hôn nhẹ lên môi bé. Hai người ở trong bếp quấn quýt bên nhau khá lâu, và tất cả những điều này đều lọt vào mắt Hách Vân đang ngồi bên ngoài.


Cuối cùng, Hách Hoài và Lâm Xuyên Duyên tiễn Hách Vân xuống lầu. Ấy vậy mà Hách Vân lại bảo với Hách Hoài rằng anh ấy để quên đồ ở trên, bảo bé lên lầu lấy cho anh. Bé Hách Hoài lon ton chạy lên, chỉ còn mình Hách Vân và Lâm Xuyên Duyên ở dưới lầu.


Hách Vân nhìn chằm chằm Lâm Xuyên Duyên: “Có thể thấy, cậu rất quý Hách Hoài nhà tôi. Bữa cơm hôm nay chắc là do cậu nấu nhỉ, toàn làm món em ấy thích. Cậu biết rất nhiều thói quen nhỏ của em ấy, có những thói quen đến cả tôi cũng không biết.”


Lâm Xuyên Duyên mỉm cười nhẹ nhàng: “Điều này chẳng có gì đâu ạ. Em thích em ấy, em yêu em ấy, em sẵn lòng làm mọi điều vì em ấy.”


“…… Hãy đối xử tốt với em trai tôi.” Hách Vân trầm giọng nói với Lâm Xuyên Duyên, rồi hắn lại tiếp tục: “Nó vừa là em trai tôi, vừa là người thân duy nhất của tôi, lại có cơ thể đặc biệt như vậy. Tôi chỉ mong nó được hạnh phúc. Nếu cậu dám phụ bạc nó, tôi sẽ không để cậu yên đâu.”


Lâm Xuyên Duyên mừng rỡ, hắn gật đầu lia lịa: “Nhất định rồi anh ạ!”


“Nhưng hai đứa sau này đừng có cọ chân dưới gầm bàn nữa, chú ý đến ảnh hưởng một chút.” Hách Vân ho một tiếng, rồi hắn ngừng một lát, lại nói: “Hai vết hằn trên ngón tay của cậu và Hách Hoài tôi đều đã thấy cả rồi. Nhẫn đeo đi, đừng có tháo ra nữa.”


Rồi lúc Hách Hoài đi xuống, hai người chào tạm biệt. Hách Vân phẩy tay ra hiệu không cần tiễn, tự mình bước đi. Lâm Xuyên Duyên và Hách Hoài đứng tại chỗ nhìn theo hắn.


Bỗng nhiên Lâm Xuyên Duyên bế bổng Hách Hoài lên, ôm bé xoay vòng vòng ngay tại chỗ. Xoay mãi rồi hắn bật cười lớn. Những áng mây màu cam trên trời cứ cuồn cuộn chuyển động, bóng tối mờ mờ phủ lên gương mặt hai người. Hách Hoài chẳng hiểu chuyện gì, nhưng bé cũng bị tiếng cười của Lâm Xuyên Duyên lây nhiễm, đôi mày đẹp cong vút lên, cười khúc khích không ngừng.


Dù khoảnh khắc này chẳng có núi người biển người chứng kiến, nhưng Lâm Xuyên Duyên cảm thấy niềm hạnh phúc trong lòng mình sắp trào ra đến nơi, hắn muốn khoe niềm vui ấy cùng cả thế gian để nhận về vô vàn lời chúc phúc.


Tác giả có lời muốn nói:


Anh trai của Hách Hoài là Hách Vân, một thụ đen nhẻm, ngực to, khỏe khoắn. Về sau sẽ còn xuất hiện nữa, anh ta cũng có chồng riêng của mình. Đó là một câu chuyện bẻ cong thẳng nam, truy thê hỏa táng tràng đã hoàn thành, nhưng không đăng trên Phế Văn, bạn đọc nào muốn xem thì có thể sang bên cạnh nhé~


P/s: Lời của editor


Còn đụ địt tầm hai chục chương nữa mới end 🥲

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page