top of page

[YRDTM] Chương 12

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 10 phút đọc

Má ơi, Lâm Xuyên Duyên ngồi trên ghế dài, lòng đầy chán nản. Kế hoạch của hắn vẫn chưa đủ chu toàn sao? Hay ông trời đang cố tình nhắc nhở rằng kế hoạch tỏ tình hôm nay quá thảm hại? Nhìn Hách Hoài cầm que kẹo bông gòn vừa mới mua, hắn ôm hận cắn một miếng lớn.


“Mẹ ơi, hai anh kia sao lại mặc đồ tình nhân thế?” Một bé gái nhỏ chỉ tay vào hai người hỏi.


“Ai nha, hai anh mặc thế có sao đâu? Đó là tự do của họ mà.” Người mẹ còn gật đầu mỉm cười với hai người một cách thiện ý.


Lâm Xuyên Duyên cũng gật đầu đáp lại, nhưng trong lòng vô cùng bực bội.


Đã là chiều muộn năm sáu giờ, hai người lại cùng nhau chơi hết trò này đến trò khác: dòng nước xiết, thuyền hải tặc, đu quay ba chiều… Khi hoàng hôn dần buông xuống, Lâm Xuyên Duyên quyết định thực hiện kế hoạch cuối cùng — Plan D. Hai người sẽ ngồi trên bánh xe quay, ở trên cao ngắm cảnh hoàng hôn, tuy hơi sến với cũ kỹ nhưng rất lãng mạn.


Ý tưởng hay quá! Lâm Xuyên Duyên vội vàng dẫn bé vào cabin bánh xe quay và ngồi xuống.


Bánh xe quay chậm rãi chuyển động. Trong không gian yên tĩnh hiếm hoi ấy, Lâm Xuyên Duyên nhìn sang Hách Hoài ngồi đối diện. Ánh mắt bé chăm chú ngắm cảnh bên ngoài cửa kính, hàng lông mày được ánh hoàng hôn nhuộm một viền vàng mỏng, trông như thiên sứ hay tinh linh, đẹp đến nao lòng.


Lâm Xuyên Duyên bất giác tiến lại gần, không biết từ lúc nào, hắn đã ấn bé sát vào tấm kính trong suốt.


Trong không gian nhỏ hẹp, kín đáo ấy, tiếng thở của hai người vang rõ mồn một. Lâm Xuyên Duyên dán chặt vào người bé, để bé cảm nhận rõ ràng côn thịt lớn của hắn đang cứng ngắc, cọ mạnh vào khe mông, nóng bỏng và cứng rắn đến mức đáng sợ.


“… Nơi này không có camera, A Hoài. Chúng ta làm đi.” Lâm Xuyên Duyên ghé sát tai bé thì thầm, còn thè lưỡi liếm nhẹ vành tai. Đầu lưỡi cảm nhận được lớp lông tơ mịn màng. Cả người Hách Hoài run lên. Cảm giác dâm đãng, ướt át ấy khiến không khí xung quanh lập tức trở nên đặc quánh và ẩm ướt. Bé cảm giác tiểu huyệt của mình đã ướt nhẹp.


Hách Hoài đứng trước tấm kính lớn, Lâm Xuyên Duyên ôm lấy eo bé, bắt bé cong mông lên. Hắn kéo quần bé xuống, dùng ngón tay luồn qua lớp quần lót mỏng manh moi mở hậu huyệt, rồi lột luôn quần lót treo lủng lẳng ở mắt cá chân bé. Ngón tay nhanh chóng khuếch trương vài cái trước khi đâm sâu vào trong. Hai tay Hách Hoài chống lên mặt kính, thân thể bị địt mạnh từng nhịp, nửa thân trên ép sát vào kính lạnh. Phía trước và phía sau đều phơi bày, khiến bé vừa hưng phấn vừa xấu hổ, nuốt nước miếng đánh ực, sợ người dưới đất và người xung quanh nhìn thấy cảnh hai người đang làm tình.


“Không sao đâu, nhìn không thấy. Chúng ta sắp lên đến giữa không trung rồi.” Lâm Xuyên Duyên bóp chặt eo bé, hung hãn rút ra đâm vào, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng trong cabin nhỏ.


“A ~~ Phía trước… phía trước cũng muốn ~ Ư...ư..Ah ~” Hách Hoài quay đầu, ánh mắt ngập tràn dục vọng nhìn Lâm Xuyên Duyên.


Lâm Xuyên Duyên kéo bé lại, nâng một chân bé lên tận vai, chỉ để một chân còn lại chống đỡ. Tiểu huyệt hồng hào lập tức lộ ra hoàn toàn. Hắn hung hãn đâm sâu vào cái lồn ấy, đảo mạnh, xoắn xoáy. Dòng nước dâm từ tiểu huyệt bé bắn tung tóe khắp người hắn. Hoa huyệt bị địt đến sưng đỏ, hai môi âm hộ hé mở dầy dâm đãng. Thân thể bé run rẩy không ngừng vì kích thích. Lâm Xuyên Duyên không bắn vào trong cơ thể bé, hắn rút ra và xuất tinh lên giấy vệ sinh, cuộn thành một cục nặng trịch. Hách Hoài cũng bắn ra, nhưng lượng tinh dịch ít hơn nhiều.


Lúc này, cabin bánh xe quay đã lên đến đỉnh cao nhất. Hách Hoài vẫn còn thở hổn hển. Lâm Xuyên Duyên kéo bé ngồi vào lòng mình, từ phía sau ôm chặt, một tay vuốt ve hai cánh thịt mông căng mọng, tay kia bóp nắn, nghiền nát âm đế nhỏ nhạy cảm. Vừa chơi vừa thì thầm: “Hách Hoài, hôm nay tôi thật ra muốn…”


Nhưng chưa kịp nói hết câu, bánh xe quay đột nhiên rung mạnh một cái, rồi tốc độ vận hành tăng vọt.


Hóa ra bên ngoài đang mưa to như trút nước. Nhân viên công viên vội điều tốc độ bánh xe quay nhanh hơn để đưa mọi người xuống nhanh chóng. Lâm Xuyên Duyên thầm chửi trong lòng: “Mẹ kiếp, ngồi bánh xe quay mà còn có tốc độ cao thế này sao?”


Hắn đành phải cùng Hách Hoài mặc lại quần áo, lau dọn sạch sẽ cabin rồi xuống xe.


Trời đã tối om. Hai người không mang dù, chật vật chạy trong mưa lớn, tìm một mái hiên tránh mưa chờ xe. Tóc và quần áo đều ướt sũng.


“… A Hoài, tôi vốn nghĩ hôm nay sẽ rất vui… Thật xin lỗi.” Lâm Xuyên Duyên cảm thấy áy náy vô cùng. Hắn vốn muốn dẫn bé ngắm pháo hoa, thế mà hôm nay toàn chơi những thứ gì. Trong lòng cứ có một cục tức nghẹn không ra.


Hách Hoài vẩy nước trên tóc, mỉm cười: “Không sao đâu. Hôm nay em chơi rất vui mà. Quan trọng là anh vẫn ở bên em chứ?”


“Có em, là đủ rồi.” Chỉ cần em ở bên tôi, thì mọi lời nói hoa mỹ đều trở nên thừa thãi.


Lâm Xuyên Duyên trừng lớn hai mắt. Đúng vậy, thời cơ tỏ tình không quan trọng. Điều quan trọng nhất chính là người mình yêu đang ở bên cạnh. Chỉ cần có hai người họ, là đủ rồi.


Dù lúc này hai người đang chật vật trú mưa dưới mái hiên, nhưng chính khoảnh khắc này chẳng phải đã trở thành một kỷ niệm đẹp chỉ thuộc về riêng hai người sao?


Bàn tay Lâm Xuyên Duyên nắm chặt bó hoa hồng giấu sau lưng. Dù lúc này không lãng mạn chút nào, hắn vẫn quyết định không chờ nữa, cứ thế tỏ tình luôn.


“Hách Hoài, tôi th—”


“Ai, hai cậu có phải đang gọi xe không? Lên nhanh đi!” Một giọng ông cụ trầm trầm cắt ngang, thu hút hết sự chú ý của Hách Hoài. “Đúng rồi, tài xế.” Bên kia, bạn cùng trường đang chạy tới vừa chạy vừa gọi.


Lâm Xuyên Duyên nghẹn họng, đành phải giấu bó hoa hồng lại, cùng bé dắt xe đạp của bạn cùng trường bỏ vào cốp xe.


Cứ thế, hai người trở về trường học.


Mẹ kiếp, hôm nay mình xui xẻo cái gì thế? Phạm phải sao Thái Tuế chắc? Lâm Xuyên Duyên ngồi bên bàn lầm bầm một mình. Lúc này Hách Hoài đang tắm, hắn lấy bó hoa hồng đầy chông gai kia ra, kẹp nó vào một cuốn sách dày cộm. Chắc không quá vài ngày sẽ thành hoa khô, có thể làm thẻ bookmark.


Lâm Xuyên Duyên đang tự hỏi tiếp theo nên làm gì, thì một cuộc điện thoại cắt ngang suy nghĩ của hắn.


“… Phải không?… Được rồi, tôi biết. Ngày mai sẽ xuất phát… Yên tâm đi…”


Dù kế hoạch tỏ tình mà hắn tỉ mỉ chuẩn bị hôm ấy không thành công, Lâm Xuyên Duyên cũng không vội. Mấy năm nay hắn đều nhẫn nhịn được, đâu phải không nhịn nổi một lúc này.


Hơn nữa, mấy ngày tới hắn có việc phải rời khỏi trường vài ngày, ước chừng bốn năm ngày mới về.


Nghĩa là hắn và Hách Hoài sẽ phải xa nhau một khoảng thời gian. Lâm Xuyên Duyên tuy rất lưu luyến, nhưng nếu hắn không về, e rằng mấy lão già kia lại muốn giở trò kẻ cả, tưởng hắn không có ở đó thì có thể tùy tiện làm bậy.


Lâm Xuyên Duyên phải ra sân bay, Hách Hoài đưa hắn đi. Suốt dọc đường, bé luôn im lặng.


Chỉ cần nghĩ đến việc phải xa hắn, lòng bé đã đau như bị ai bóp nghẹt. Hách Hoài cố gắng không để cảm xúc lộ ra ngoài, cố giữ vẻ mặt bình thản. Chỉ có bé mới biết trong lòng mình đang cuồn cuộn sóng gió.


“A Hoài, tôi phải đi rồi, không mau lại đây ôm tôi một cái à?” Lâm Xuyên Duyên đứng ở quầy làm thủ tục, dang rộng hai tay nhìn bé.


Môi Hách Hoài run run, mắt đỏ hoe, có chút muốn khóc. Bé lao mạnh vào lòng Lâm Xuyên Duyên, ôm chặt lấy hắn như ngày trước hắn từng ôm bé, ấm áp và khiến người ta yên lòng.


Hai người ôm nhau rất lâu, mặc kệ người xung quanh nhìn thế nào. Khoảnh khắc ấy thật bình yên, cho đến khi tiếng nhắc nhở làm thủ tục vang lên từ loa.


Hách Hoài hít thật sâu hương sữa tắm quen thuộc trên người hắn, cố nén để không khóc: “Anh… anh về sớm nhé.”


Lâm Xuyên Duyên cười cười, nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng bé: “Được rồi, tôi về sớm.” Tục ngữ nói tiểu biệt thắng tân hoan, hắn sợ sau khi về sẽ càng yêu Hách Hoài hơn.


Hắn nâng khuôn mặt bé lên. Khuôn mặt trắng nõn tinh xảo nhăn nhó lại, khóe mắt long lanh nước mắt. Lâm Xuyên Duyên buồn cười nói: “Được rồi, tôi về sớm.” Sau đó hắn xoa đầu bé, nhẹ giọng nói: “Khi về, em nhìn dưới bàn của tôi nhé. Ở đó có một chiếc rương, bên trong là thứ tôi chuẩn bị cho em.”


Hách Hoài ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: “Thứ gì vậy anh?”


“Thứ tốt. Em nhìn sẽ biết. Nếu cơn nghiện tình dục lên, đừng cố nhịn. Trong đó muốn dùng cái nào cũng được.” Nói xong, Lâm Xuyên Duyên vẫy tay chào bé rồi quay đi.


Hách Hoài nhìn chiếc máy bay cất cánh, trên bầu trời xanh thẳm vẽ một vệt mây trắng, giống như một chú chim nhỏ lướt qua tim mình. Bé chậm rãi quay người rời đi.


Trên đường về, Hách Hoài vẫn cứ suy nghĩ không biết trong rương là thứ gì. Bé nghĩ mãi mà không ra, về đến phòng ngủ liền cúi xuống kéo chiếc rương dưới bàn của Lâm Xuyên Duyên ra, đặt lên mặt bàn.


Đây là một chiếc hộp gỗ lớn màu đen thuần, mặt trên có khóa kiểu bật nắp. Hách Hoài mở khóa ra, vừa nhìn vào bên trong, gương mặt bé lập tức đỏ bừng như thiêu, trắng hồng xen lẫn kinh ngạc. Đây là một rương đầy đồ chơi tình thú!


“… Dương vật giả, trứng rung chạy bằng pin, que rung đa năng (nhiều chế độ, quay bi, kích thích G điểm), bóng hậu môn, máy massage tuyến tiền liệt, chuỗi hậu môn, kẹp núm vú…” Hách Hoài vừa đọc hướng dẫn sử dụng, giọng càng lúc càng nhỏ. Những thứ này… xấu hổ quá đi mất? Dương vật giả sao lại to lớn thế này? Còn có đầu khấc nhọn, nổi gân guốc. Bé vô tình ấn nút rung, tần số mạnh đến mức tay bé tê rần.


Trong rương còn có rất nhiều đạo cụ khiến bé thậm chí không dám đọc thành tiếng: đai trinh tiết, roi da, còng tay còng chân, dây thừng, roi ngựa, và cả nến sáp!


Hách Hoài cầm lên một chiếc bao cao su có những núm nhỏ nổi lên trên bề mặt, mặt đỏ bừng, vội vàng cất lại.


Bé đóng nắp rương, tim đập thình thịch, đỏ mặt đặt chiếc rương xuống sàn. Thôi… vẫn nên nhịn đã, tạm thời không dùng.


Nhưng dục vọng của Hách Hoài làm sao có thể dễ dàng kìm nén? Ngày đầu tiên không làm tình, bé đã cảm thấy tiểu huyệt trống rỗng, ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn được lấp đầy bởi thứ gì đó. Bé nằm trên giường nhìn chằm chằm chiếc rương, cuối cùng vẫn nhịn được.


Đôi chân trắng muốt thon dài vì ngứa ngáy và trống rỗng mà cọ xát vào nhau. Bé kẹp chặt chăn cọ mạnh vào khe thịt, rồi lại dang rộng đùi, dùng ngón tay moi móc tiểu huyệt, bóp nắn âm đế nhỏ. Sướng đến mức nước dâm chảy lênh láng trên giường, nhưng bé vẫn không xuất tinh được. Cứ thế tự sướng đến ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân bé ướt đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng.


Cả buổi sáng bé đều trôi qua trong nỗi khao khát dục vọng không được thỏa mãn. Đến trưa, bé không thiết ăn cơm, vội vàng về phòng ngủ. Bé khóa chặt cửa, kéo chiếc rương lớn dưới sàn ra, run rẩy mở nắp.


Bé cởi sạch quần dưới thân, ngồi xổm trên sàn nhà, cẩn thận lựa chọn. Trong rương, dương vật giả nhiều nhất, có đủ kích cỡ: từ bình thường đến cực lớn, thậm chí còn to hơn cả côn thịt của Lâm Xuyên Duyên, có loại nổi gân, có loại có gai nhỏ.


Hách Hoài chọn kỹ, lấy ra một cây dương vật giả kích cỡ trung bình, màu da thịt, làm rất thật. Đầu khấc lõm sâu, gân guốc nổi rõ, kết cấu da thịt mềm mại, trông chẳng khác gì dương vật thật.


Bé sốt ruột ngồi lên ghế, hai chân thon dài co lại, dạng thành hình chữ M dâm đãng, tiểu huyệt hồng hào mở rộng mời gọi.


Hắn cầm dương vật giả, từ từ đẩy vào trong tiểu huyệt. Khi cắm hết cỡ, cảm giác trống rỗng lập tức biến mất, thay vào đó là khoái cảm no đầy và thỏa mãn.


Hách Hoài nắm chặt dương vật giả, bắt đầu rút ra đâm vào với nhịp điệu lúc sâu lúc nông. Bé rên rỉ không ngừng, eo theo từng nhịp đâm mà nhô ra phía trước. Tiếng rên dần lớn hơn: “A ~ ha a ~ tự sướng ~ ha a… sướng quá ~” Bé xuất tinh, nhưng vẫn chưa thỏa mãn. Kích cỡ này vẫn còn nhỏ quá.


Bé lại nhìn sang đống đạo cụ, chọn một cây dương vật giả to gần bằng côn thịt của Lâm Xuyên Duyên, tiếp tục chơi. Bé chơi đến nằm bệt trên ghế, dưới thân lên đỉnh liên tục, nước dâm phun tung tóe khắp nơi. Tiểu huyệt ngập trong vũng nước trong suốt. Bé tưởng tượng Lâm Xuyên Duyên đang hung hãn địt mình, lưỡi đỏ tươi thè ra, trợn trắng mắt xuất tinh.


Cả buổi chiều hôm ấy, Hách Hoài đều đắm chìm trong việc đùa bỡn hạ thân mình. Tiểu huyệt bị chơi đến ướt lầy lội, sưng đỏ, nhưng bé vẫn không ngừng. Buổi chiều bé không có tiết học, cứ thế dùng đạo cụ tự sướng đến tận tối. Tự sướng thật sự quá thoải mái!


Sau khi nếm trải khoái lạc từ đạo cụ, Hách Hoài gần như không thể rời xa những món đồ chơi nhỏ này. Mỗi khi về phòng, bé lập tức mở rương ra. Thậm chí có lúc dục vọng dâng trào đến không nhịn nổi, bé ngồi xổm ngay tại chỗ, đặt dương vật giả lên sàn, hai tay chống đất, đung đưa eo như một con chó cái đang động dục. Bé nhón chân, eo lưng căng cứng, xương bả vai nhô rõ, cặp mông trắng nõn đung đưa dâm đãng, mồ hôi chảy dài khắp người.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page