top of page

[YRDTM] Chương 1

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 12 phút đọc

Hách Hoài vừa kết thúc một ngày học dài, cả người mệt rã rời. Bé bước chân lảo đảo trở về phòng ngủ, vừa chạm giường đã ngã vật xuống, vùi mặt vào chăn mà ngủ say như chết.


Lâm Xuyên Duyên tắm xong từ phòng tắm bước ra, thấy Hách Hoài nằm sấp trên giường ngủ ngon lành, không khỏi bật cười, rồi bất đắc dĩ tiến lại gần, nhẹ giọng gọi:


“Dậy đi, A Hoài, tắm xong rồi hẵng ngủ.”


Hách Hoài vốn rất để ý sạch sẽ, nếu ngày mai phát hiện mình chưa tắm đã ngủ, chắc chắn sẽ bực đến phát điên.


Hách Hoài khẽ nhíu đôi mày thanh tú, chậm rãi mở mắt. Trong mắt bé đầy vẻ khó chịu vì bị đánh thức, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp một tiếng cảm ơn, rồi lê thân vào phòng tắm, tiện tay khóa cửa lại.


Lâm Xuyên Duyên cạn lời. Hắn cúi xuống nhìn chính mình, cố ý chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm ở phần hạ thân, cơ bụng rắn chắc cùng đường eo gợi cảm đều lộ ra rõ ràng, thế mà Hách Hoài lại chẳng buồn liếc lấy một cái. Đúng là phí công phô diễn trước người mù. Thôi, mặc quần áo cho đàng hoàng còn hơn.


Lâm Xuyên Duyên thích Hách Hoài.


Ngay từ khi mới nhập học năm nhất, hắn đã nhất kiến chung tình với bé. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt trắng nõn đáng yêu kia, đôi mắt cong cong như biết cười, trong lòng hắn liền dâng lên cảm giác vui sướng khó tả, hận không thể dâng hết thảy cho bé. Có lẽ ông trời cũng giúp hắn, phòng ngủ này lại chỉ có hai người bọn họ ở, những giường còn lại đều bỏ trống.


Đáng tiếc, Hách Hoài dường như chẳng có chút cảm giác nào với hắn, hoàn toàn không nhận ra tâm tư của hắn. Nhưng không có tình cảm cũng tốt, ít nhất sẽ không bị mấy kẻ khác dụ dỗ mất. Lâm Xuyên Duyên chỉ có thể tự an ủi mình như vậy. Hắn không nỡ ép Hách Hoài. Đây là bảo bối của hắn, dù hiện tại chỉ có thể làm bạn bè, hắn cũng cam tâm tình nguyện.


“Ư… buồn tiểu quá.”


Lâm Xuyên Duyên vội chạy tới cửa phòng tắm, gõ cửa dồn dập:


“A Hoài? Mau cho tôi vào, tôi mắc tiểu rồi!”


“Tôi đang tắm…cậu qua phòng khác đi.”


Giọng Hách Hoài mơ hồ truyền ra từ bên trong.


Mẹ nó, Lâm Xuyên Duyên thật sự không hiểu nổi. Mỗi lần Hách Hoài vào phòng tắm, bất kể là đi vệ sinh hay tắm rửa, đều khóa cửa kín mít, hại hắn lần nào muốn dùng cũng phải chạy sang phòng khác. Nhưng hôm nay hắn nhịn đến mức không chịu nổi nữa rồi.


“A Hoài, cậu cứ bắt tôi sang phòng khác mãi, người ta cũng khó chịu lắm, giờ họ thấy tôi là không cho vào nữa rồi! Tôi sắp bị ‘truy nã vô thời hạn’ rồi đây này! Mau cho tôi vào đi, thật sự gấp lắm!”


Giọng hắn đầy vẻ tủi thân.


Thật ra Hách Hoài không phải cố ý không cho hắn vào. Bé cũng muốn mở cửa lắm, nhưng bí mật về cơ thể mình… anh trai đã dặn đi dặn lại, tuyệt đối không được để người khác phát hiện.


Nghe tiếng gõ cửa dồn dập cùng lời kêu than bên ngoài, Hách Hoài không khỏi lo lắng. Nhỡ đâu hắn nhịn quá mà xảy ra chuyện thì sao? Có lẽ… cho vào cũng không sao?


“A Hoài, nhanh lên, tôi sắp chết vì nhịn rồi!”


Lâm Xuyên Duyên vẫn còn kêu gào.


“Cạch” một tiếng, cửa mở ra.


Hách Hoài đứng trong làn hơi nước mờ mịt, thân thể trắng mịn ướt át, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, nói:


“Vào đi, xong thì ra ngay.”


Lâm Xuyên Duyên lập tức xông vào. Dù trước mắt là mỹ nhân mê người, nhưng nhu cầu sinh lý vẫn phải giải quyết trước. Hắn nhịn cả buổi, vừa đứng vào bồn đã xả ra một tràng dài, âm thanh rõ ràng đến mức khiến Hách Hoài đứng phía sau nghe mà đỏ bừng cả tai.


Bé chưa từng… phát ra âm thanh như vậy bao giờ.


“Haa… sướng thật.”


Lâm Xuyên Duyên thở phào đầy thỏa mãn.


Đúng lúc đó, phía sau vang lên một tiếng kêu khẽ. Hắn quay đầu lại, Hách Hoài dẫm phải sữa tắm, thân thể trượt đi. Chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, Lâm Xuyên Duyên phản xạ như chớp lao tới, một tay ôm lấy bé. Nhưng do quán tính quá mạnh, cả hai cùng ngã xuống sàn. Cú ngã này không hề nhẹ. Chiếc khăn tắm vốn quấn lỏng lẻo trên người Hách Hoài tuột xuống. Cơ thể trần trụi, trắng mịn của bé phơi bày không chút che đậy.


Đầu Lâm Xuyên Duyên vừa khéo rơi ngay trước hạ thân của Hách Hoài.


Hắn vốn định cười nhạo “kích thước nhỏ xinh đáng yêu” kia. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, thứ đập vào mắt hắn lại khiến hắn hoàn toàn chết lặng.


Hách Hoài mở rộng hai chân theo một tư thế đầy dâm đãng, khiến cảnh xuân bên trong hiện ra rõ mồn một. Tại nơi đáy chậu vốn dĩ phải bằng phẳng của nam giới, thế mà lại ẩn hiện một khe thịt hồng nhạt. Hai cánh môi thịt đầy đặn, nhỏ nhắn và mọng nước tựa như miếng thịt trai non mềm. Hạ thân của bé cư nhiên lại mọc ra một đóa hoa huyệt của phụ nữ, hơn nữa còn nhẵn nhụi, không vương một sợi lông tơ nào.


Lâm Xuyên Duyên nhìn đến mức mê mẩn, gương mặt hắn gần như dán sát vào tiểu huyệt của Hách Hoài, chóp mũi dường như còn quẩn quanh một luồng hương thơm ngọt ngào. Thấy Lâm Xuyên Duyên cứ si ngốc nhìn chằm chằm vào nơi tư mật của mình, Hách Hoài bất giác liền cảm thấy thẹn thùng: “Đừng nhìn nữa, cậu mau ra ngoài cho tôi!”


Nói đoạn, bé dùng tay đẩy Lâm Xuyên Duyên ra khỏi cửa.


Lâm Xuyên Duyên đứng ngoài cửa, hồi tưởng lại cảnh đẹp vừa rồi mà vươn đầu lưỡi liếm môi. Trách không được hắn luôn thắc mắc vì sao người Hách Hoài lại bóng loáng không chút tì vết như vậy, bất kể là lông chân hay nơi hạ bộ đều không có, hóa ra là do thể chất không mọc lông. Hắn từng cảm thấy ngực của bé hơi lớn, nhô cao như hai gò đất nhỏ, cặp mông cũng vô cùng đầy đặn tròn trịa. Hắn vốn còn nghi ngờ vì Hách Hoài đâu có béo, thì ra tất cả là bởi vì bé là người song tính!


Mọi thắc mắc bấy lâu nay đều đã có lời giải đáp, vì sao bé luôn trốn tránh hắn, vì sao trông bé lại nhỏ nhắn đáng yêu đến thế. A, ông trời ơi, người thật quá ưu ái tôi rồi!


Trong phòng tắm, Hách Hoài có chút nôn nóng, gương mặt đỏ bừng như kiến bò trên chảo nóng. Làm sao bây giờ, bí mật của chính mình đã bị người ta phát hiện mất rồi! Cơ quan nữ tính này của bé suốt mười mấy năm qua chưa từng sử dụng, vốn chỉ xem như một vật trang trí, vậy mà vừa rồi bị kích thích như thế, hoa huyệt cư nhiên lại rỉ nước, hai cánh môi thịt còn không ngừng đóng mở phập phồng. Hách Hoài hoảng loạn lấy giấy thấm sạch thứ dịc ấy đi.


“Thôi bỏ đi, mình đã sớm biết sẽ có ngày này mà.” Hách Hoài hít một hơi thật sâu, mặc quần áo tử tế rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài.


Lâm Xuyên Duyên đang tựa vào cạnh bàn đọc sách, thấy Hách Hoài ra tới, ánh mắt hắn lập tức trở nên rực cháy nhìn chằm chằm vào bé.


“A Hoài, cậu....cậu là người song tính sao?”


Hách Hoài vẫn còn chút ngượng ngùng, im lặng một lát mới chậm rãi lên tiếng: “Ờm... Khi còn nhỏ tôi cứ ngỡ tất cả con trai đều giống mình, nhưng ba mẹ và anh trai luôn dặn tôi đừng để người khác phát hiện ra bí mật cơ thể, rằng tôi không giống với mọi người. Lúc đó tôi mới biết hóa ra không phải nam giới nào cũng có cái... cái huyệt đó. Tôi là kẻ dị dạng, là một quái vật, tôi không dám để ai nhìn thấy cơ thể mình cả...”


“Không! Đừng nói như vậy, cơ thể cậu rất mỹ lệ, rất đẹp, cậu không hề dị dạng! Cậu cũng không phải quái vật!” Không đợi Hách Hoài nói hết câu, Lâm Xuyên Duyên đã lớn tiếng phản bác. Hắn tiến lên ôm chặt lấy bé vào lòng, trao cho bé một cái ôm ấm áp. Đùa gì thế, hắn yêu chết thân thể này của bé rồi, đây rõ ràng là món quà mà trời cao ban tặng: “Đừng tự ti, A Hoài, tôi thực sự rất thích em. Em rất bình thường, bất kể em có dáng vẻ thế nào tôi cũng không kỳ thị, em mãi là A Hoài tốt nhất của tôi.”


Gương mặt Hách Hoài vùi vào cổ Lâm Xuyên Duyên, cảm nhận được sự ấm áp từ lồng ngực rộng lớn vững chãi ấy. Từ trước tới nay chưa từng có ai khẳng định với bé rằng bé rất bình thường, trong lúc nhất thời bé không kìm nén được nữa. Bao nhiêu năm tủi thân và hoang mang đều vỡ òa trong khoảnh khắc này, bé dùng sức túm chặt lấy vạt áo Lâm Xuyên Duyên, nước mắt nóng hổi tuôn rơi lã chã, thấm vào người hắn. Lâm Xuyên Duyên lặng lẽ siết chặt vòng tay, vỗ nhẹ vào lưng bé như để dỗ dành. Những giọt nước mắt của Hách Hoài tựa hồ đã thấm sâu vào trái tim, vào tận linh hồn hắn.


Tôi dường như càng yêu em hơn rồi, Lâm Xuyên Duyên thầm nghĩ, tôi nhất định phải đối xử thật tốt với em, không để em phải chịu thêm một chút tủi thân nào nữa.


Qua một hồi lâu, Hách Hoài mới khóc xong. Lúc này bé mới nhận ra tư thế của hai người, bọn họ đang dán chặt lấy nhau. Hách Hoài thẹn thùng lùi ra, phát hiện mình khóc đến mức làm ướt đẫm một mảng áo của Lâm Xuyên Duyên.


“Khóc xong rồi sao?” Lâm Xuyên Duyên trêu chọc.


Hách Hoài vẫn còn nấc lên từng cơn, nghe thấy lời này thì mặt đỏ bừng. Lâm Xuyên Duyên thích nhất dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu mà lại mềm mại này của bé.


“Cậu...cậu ngàn vạn lần không được nói cho người khác biết đấy!”


“Sao có thể chứ? A Hoài ngoan của tôi, hiện tại đây là bí mật của riêng hai chúng ta rồi!”


Hách Hoài nhìn dáng vẻ tuấn tú, lãng tử, thẳng thắn kia của Lâm Xuyên Duyên, cuối cùng cũng nở nụ cười từ tận đáy lòng.


Lâm Xuyên Duyên vốn không muốn ép buộc Hách Hoài phải ở bên mình, hắn càng muốn hai người tình trong như đã, mặt ngoài còn e. Thế nhưng Hách Hoài dù sao cũng quá mức bảo thủ, Lâm Xuyên Duyên vẫn luôn muốn tìm cơ hội tiến tới mà không biết phải bắt đầu từ đâu, hiện tại chẳng phải là cơ hội tốt trời ban sao?


Hắn muốn thực hiện chút kế hoạch, khiến Hách Hoài ngoan ngoãn chỉ tín nhiệm một mình hắn, chậm rãi ỷ lại vào hắn, sau đó tự nguyện tách rộng đôi chân để hắn tùy ý địt. Hai người cứ theo tâm ý mà thuận lý thành chương ở bên nhau. Suy cho cùng, nếu không chinh phục Hách Hoài, với cái tính cách nhút nhát như chim cút kia, chỉ sợ đến chết bé cũng không dám ở bên hắn.


Dĩ nhiên, kế hoạch của Lâm Xuyên Duyên sẽ không làm tổn thương bảo bối thân yêu của hắn, hắn yêu bé còn không kịp, đây chẳng qua chỉ là chút tâm cơ nhỏ trong tình yêu mà thôi.


【 Lời tác giả: 】


( ≧▽≦ ) Hoan nghênh mọi người bình luận, tác giả sẽ hồi đáp hết nha.


Khoảng thời gian này, quan hệ giữa Lâm Xuyên Duyên và Hách Hoài tiến triển vượt bậc. Hai người mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau ra vào thư viện đọc sách, lên lớp nghe giảng, xuống nhà ăn dùng bữa, rồi lại cùng tới sân vận động. Họ như hình với bóng, thân mật chẳng khác nào anh em sinh đôi. Dưới sự cố ý duy trì của Lâm Xuyên Duyên, hai người nghiễm nhiên đã trở thành đôi bạn thân thiết nhất. Thậm chí hiện tại Hách Hoài làm bất cứ việc gì cũng phải nhìn xem Lâm Xuyên Duyên đang ở đâu, nhất định phải đi cùng hắn mới được. Buổi tối cả hai đều chúc nhau ngủ ngon, ăn cơm hay mua đồ gì cũng đều nghĩ đến đối phương. Mỗi ngày họ nói với nhau rất nhiều chuyện, có thể nói là không gì giấu diếm, thân mật khăng khít.


Tuy nhiên, người ngoài chắc chắn có thể nhìn ra chút manh mối. Hách Hoài dùng phương thức đối đãi bạn bè với Lâm Xuyên Duyên, nhưng Lâm Xuyên Duyên rõ ràng lại dùng tư thái ái muội như trêu đùa của người yêu để ở bên Hách Hoài mỗi ngày. Cho nên tuy ngoài mặt không nói, nhưng mọi người ngầm định rằng giữa Hách Hoài và Lâm Xuyên Duyên có mối quan hệ không thể cho ai biết.


Đương nhiên, biến hóa lớn nhất chính là Hách Hoài đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác với Lâm Xuyên Duyên. Có lẽ vì Lâm Xuyên Duyên đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của mình, nên hiện tại bé không còn khóa cửa phòng tắm nữa, Lâm Xuyên Duyên có thể tùy ý ra vào khi bé đang ở bên trong. Hơn nữa, hai người bọn họ còn thường xuyên đùa giỡn, tiếp xúc thân thể với nhau. Hách Hoài thậm chí có thể thản nhiên thảo luận về hoa huyệt của mình với Lâm Xuyên Duyên. Bất luận Lâm Xuyên Duyên hỏi gì về nó, bé đều tận lực thỏa mãn lòng hiếu kỳ mà kể cho hắn nghe.


Hai người bọn họ giống như thường lệ đùa nghịch trên giường của Lâm Xuyên Duyên, mệt đến mức cả hai đều thở hổn hển nằm vật ra nghỉ ngơi. Bởi vì giường không đủ rộng nên Hách Hoài nằm đè lên người Lâm Xuyên Duyên. Ngửi mùi hương cơ thể trên người Hách Hoài, mỹ nhân đang ở lồng trong ngực mà bản thân vẫn có thể ngồi yên, tâm không loạn, Lâm Xuyên Duyên tự cảm thán mình đúng là Liễu Hạ Huệ tái thế.


Bọn họ cứ thế tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất.


Lâm Xuyên Duyên đột nhiên hỏi Hách Hoài: “A Hoài, chỗ đó của em đã bao giờ bị chảy máu chưa? Có giống như con gái tới kỳ kinh nguyệt không?”


Hách Hoài suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không có, bác sĩ nói tử cung và buồng trứng của tôi phát triển không hoàn chỉnh, chắc là sẽ không có kinh nguyệt đâu.” Nói đoạn, khuôn mặt nhỏ nhắn của bé đỏ bừng như quả táo chín.


“Nói cách khác, em sẽ không giống phụ nữ, không thể mang thai sinh con sao?” Tay Lâm Xuyên Duyên ôm lấy eo Hách Hoài, nhẹ nhàng xoa nắn, mơn trớn.


“Đương nhiên là không rồi!” Hách Hoài không hề để ý đến hành động có chút vượt rào, suồng sã này: “Tôi còn định khi nào lớn thêm chút nữa sẽ đến bệnh viện làm phẫu thuật, cắt bỏ cơ quan nữ tính kia đi.”


Động tác trên tay Lâm Xuyên Duyên khựng lại một nhịp, sau đó hắn lại dường như không có việc gì mà nói: “Làm phẫu thuật sao? Nhưng không phải sức khỏe em không tốt à, tóm lại việc đó vẫn có tổn hại đến cơ thể đúng không?”


“Cậu nói cũng đúng, nhưng tôi không thể cứ mãi như thế này được.” Hách Hoài dường như có chút khó xử mà trầm tư suy nghĩ.


Đột nhiên Hách Hoài cảm thấy trời đất quay cuồng, bản thân đã bị ép dưới thân Lâm Xuyên Duyên. Nhìn Lâm Xuyên Duyên đang nằm trên người mình, bé không khỏi cảm thán, tuy rằng ngày thường Lâm Xuyên Duyên rất dễ nói chuyện, diện mạo anh tuấn lại đối xử với bé cực tốt, nhưng đối phương cao tới 1m87, dáng người lại vô cùng cường tráng, đối lập với thân thể nhỏ bé hơn 1m7 của mình, bé đột nhiên cảm thấy áp bách. Tuy rằng mỗi lần Lâm Xuyên Duyên đột nhiên vật ngã bé như vậy đều khiến bé có chút sợ hãi, nhưng bé nghĩ thầm, đây là bạn tốt đang đùa giỡn với mình mà thôi.


Cảm nhận được tay của Lâm Xuyên Duyên đang lần xuống dưới, cách một lớp quần lót nắm lấy dương vật yếu ớt của mình, Hách Hoài theo thói quen thả lỏng thân thể, chuẩn bị hưởng thụ sự hầu hạ đến từ Lâm Xuyên Duyên. Không biết bắt đầu từ ngày nào, bọn họ đột nhiên bắt đầu giúp đỡ lẫn nhau như thế này, hiện tại Hách Hoài đã quen với việc bị Lâm Xuyên Duyên đùa nghịch.


Lâm Xuyên Duyên đầu tiên là cách lớp quần lót vuốt ve bé côn thịt của Hách Hoài, cảm nhận được nó chẳng mấy chốc đã cứng lên, liền lột quần lót của bé xuống, áp sát da thịt mà nắm lấy, cảm nhận nó đang trướng lớn trong lòng bàn tay.


Dường như cảm nhận được Hách Hoài đang căng thẳng, Lâm Xuyên Duyên sờ sờ tóc bé, cúi đầu ghé sát tai bé nhẹ giọng nói: “Đừng căng thẳng.” Nhưng giọng nói của chính hắn nghe lại vô cùng khàn đục, giống như đang kìm nén điều gì đó.


“Hừ, tôi không có căng thẳng nhé.” Hách Hoài kiêu căng đáp: “Tôi không căng thẳng chút nào, cậu mau... A ~” Không đợi Hách Hoài nói xong, Lâm Xuyên Duyên không giống như thường lệ tiếp tục tuốt cho bé, ngược lại cúi đầu vùi sâu vào giữa hai chân Hách Hoài, đem dục vọng của bé nuốt trọn vào miệng, kích thích đến mức khiến Hách Hoài phải thốt lên một tiếng.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page