[TV] Chương 60 -🚫 NỘI DUNG NHẠY CẢM
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 12 phút đọc
Liên minh Hòa bình Tinh tế
"Tôi đã nói rồi, cái liên minh này sớm muộn gì cũng diệt vong."
Một nghị viên vừa tăng ca vừa chỉnh sửa danh sách các chủng tộc vừa bị tiêu diệt sạch sẽ, không khỏi thở dài. Một nghị viên khác cũng lắc đầu phụ họa. Đúng lúc ấy, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói mê hoặc đến cực điểm.
"Vậy là các ngươi đã biết sự tồn tại của liên minh này từ sớm, nhưng lại không báo cho bổn vương?"
Sean đột ngột xuất hiện cạnh ghế ngồi. Linh lặng lẽ đứng phía sau y, ánh mắt lạnh lùng dõi về hai nghị viên.
"Tr... Trùng Vương bệ hạ..."
Hai người kia hoảng loạn quỳ rạp xuống đất, thân thể run bần bật. Họ thậm chí không cần xác nhận thân phận người trước mặt, áp lực khủng khiếp ập tới trong khoảnh khắc đã khiến chân họ mềm nhũn.
Bọn họ vừa mới nhậm chức đã bị điều đi trực đêm, lúc này chỉ biết liên tục nuốt nước bọt, cố gắng giữ tỉnh táo để không ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Trùng Vương bệ hạ!"
Nhận ra có điều bất ổn, vài vị nguyên lão trong phòng họp cũng vội vàng chạy tới, quỳ xuống đất. Lần này là lỗi của bọn họ, đã không kịp báo cho Sean.
"Ngươi nói xem," mỹ nhân ung dung xoay cây bút máy trên bàn, "trong tinh tế này, ai mới là kẻ quyết định?"
Cây bút máy đỏ sẫm lượn vòng giữa những ngón tay trắng nõn thon dài của Sean. Vị nghị viên đứng đầu toát mồ hôi lạnh, run rẩy đáp:
"Đương nhiên... đương nhiên là Trùng Vương bệ hạ."
"Khi ký hiệp ước hòa bình tinh tế, bổn vương đã từng nói gì?"
Sean đột ngột cắm mạnh bút máy vào mặt bàn gỗ.
"Không cho phép bất kỳ chủng tộc nào liên minh. Các ngươi coi lời bổn vương như gió thoảng sao? Hửm?"
Chỉ một câu nói, mỹ nhân trước mặt đã có thể định đoạt sinh tử của toàn bộ sinh linh. Nghị viên kia run lẩy bẩy:
"Trùng Vương bệ hạ, là tại hạ-"
Chưa kịp nói hết, trên cổ hắn đã xuất hiện một vệt máu mảnh. Đầu hắn rơi thẳng xuống sàn, máu tươi bắn tung tóe lên tường và nền nhà, mùi tanh nồng lập tức tràn ngập căn phòng.
Sean thờ ơ, hoàn toàn phớt lờ điều khoản trong hiệp ước từng ghi rằng nếu Trùng Vương bất mãn với một chủng tộc nào đó thì phải báo cho Liên minh Hòa bình Tinh tế để điều tiết trước. Một bản hiệp ước... lại dám trói buộc Trùng Vương?
"Bổn vương không quan tâm các ngươi có lý do gì," y lạnh nhạt nói,
"chỉ cần các ngươi làm đúng theo quy tắc của bổn vương."
Máu chảy lan đến chân Sean, y nhíu mày ghét bỏ, khẽ dịch sang bên. Không thèm liếc nhìn những kẻ còn quỳ trên đất lấy một lần, Sean cùng Linh rời khỏi Liên minh Hòa bình, để lại một câu nói vang vọng:
"Hãy nhớ kỹ, toàn bộ tinh tế này đều thuộc về bổn vương."
Sự phát triển điên cuồng của Trùng tộc khiến tất cả sinh vật khác chỉ dám cầm cự để tồn tại. Liên minh Hòa bình dễ dàng bị nghiền nát, các tinh cầu lần lượt bị Trùng tộc cố ý cảnh cáo. Kể từ đó, không còn bất kỳ sinh vật nào dám liên minh giữa các chủng tộc, càng không có ai dám mạo phạm Trùng Vương.
Để đổi lấy sự tồn tại, mỗi năm họ đều dâng lên Trùng tinh những cống phẩm tốt nhất. Còn Trùng Vương - kẻ vĩnh viễn nắm quyền lên tiếng thì an nhàn hưởng thụ sự hầu hạ trên Trùng tinh.
"Ừm~ lần này, thưởng cho ngươi được bắn vào trong cơ thể bổn vương."
【Tác giả có lời muốn nói】
Kết thúc rồi, rải hoa ~
Thích thì nhớ để lại bình luận nha, cảm ơn mọi người.
Sean từ tháng 10 năm ngoái bước chân vào chợ Hoa, tính ra cũng đã tròn một năm. Trùng Vương thì được viết từ tháng 2 đến tháng 10, thật sự cảm ơn mọi người đã kiên trì theo dõi đến tận cùng.
Đề tài Trùng Vương là thứ tôi luôn muốn viết: Trùng tộc sinh ra từ trùng mẫu, máu lạnh, vô tình, bạo ngược. Nhưng rất hiếm khi có người viết từ góc nhìn của "chủ công" như vậy, thường thì chỉ là vai ác, cuối cùng sẽ bị vai chính tiêu diệt để hoàn thành "hòa bình thống nhất". Vậy nên tôi tự cắt một miếng thịt của chính mình.
S công - M thụ là thể loại lạnh nhất tôi từng viết, nhưng cũng là thể loại viết sướng tay nhất.
Trong lòng tôi, Sean không chỉ là một mỹ nhân có dung mạo diễm lệ, thân hình hoàn mỹ. Tính cách của y phóng túng, không kiêng dè, tàn nhẫn, khát máu, ích kỷ nhưng lại là một nhân vật vô cùng "đầy đặn", rất dễ khiến người ta yêu thích.
(...cũng rất dễ khiến người ta muốn "sex")
Trùng Vương đã kết thúc. Nếu viết tiếp về Sean, có lẽ sẽ là dự án mới: 《Đồ Chơi Của Chủ Thần》, mọi người có thể chú ý, thêm vào tủ sách.
Cảm ơn vì đã yêu thích câu chuyện này.
Không có bất kỳ sinh vật nào có thể thật sự sở hữu Sean. Cũng không có bất kỳ sinh vật nào khiến Sean động tâm.
Bởi vì...Mỹ nhân khó chiều, ưm~
(Trùng tộc khát vọng mọi thứ thuộc về Trùng Vương, bao gồm cả nước bọt, chất thải, nước tiểu. Nếu không chịu nổi đoạn này thì có thể bỏ qua ngoại truyện.)
Danh xưng "Trùng tộc nguy hiểm" bắt nguồn từ lần đầu tiên Trùng tộc chủ động khơi mào chiến tranh tinh tế. Tài nguyên trên trùng tinh cạn kiệt, trong khi số lượng Trùng tộc lại quá mức khổng lồ. Là kẻ xâm lược bẩm sinh, Trùng Vương Sean tất nhiên đưa ánh mắt về phía những tinh cầu khác.
Đây cũng là lần đầu tiên toàn bộ tinh tế thật sự cảm nhận được sức chiến đấu khủng bố và lực đoàn kết đáng sợ của Trùng tộc. Sean đứng trước tấm bản đồ tinh tế khổng lồ trải trên bàn, những ngón tay thon dài của mỹ nhân khẽ đặt xuống một điểm, ngay khoảnh khắc đó, Trùng tộc sẽ đem tinh cầu ấy dâng hiến cho vị vương chí cao vô thượng(*) của họ.
(*) là một cụm từ Hán Việt mang ý nghĩa cao nhất, không gì có thể vượt qua được, chỉ sự tuyệt đối về đẳng cấp, quyền lực, hoặc giá trị.
Khác với những cuộc chiến tranh thông thường, sự máu lạnh của Trùng tộc thể hiện ở chỗ: chiến tranh của họ chưa bao giờ né tránh dân thường. Bởi Sean không thích sự tồn tại của bất kỳ sinh vật nào khác trên tinh cầu thuộc về mình, nên các Trùng tướng đều sẽ tắm máu cả hành tinh. Hành động này rõ ràng trái với Sổ tay Hòa bình Tinh tế, nhưng phái đoàn của Liên minh Hòa bình Tinh tế vừa đặt chân đến Trùng tinh còn chưa kịp diện kiến Trùng Vương thì đã bị Trùng Hài xé nát, nuốt chửng không còn mảnh xương.
Trùng tướng của tộc Bướm - Tư Thần - vừa kết thúc một trận đại thắng trở về Trùng tinh. Hắn vốn không phải Trùng tướng thiên về công kích, nhưng Sean lại nhắm tới một tinh cầu nơi các chủng nấm quần cư sinh sống. Tinh linh nấm là chủng tộc tinh thông tinh thần lực, song vẫn không thể chống lại Tư Thần.
Sean kết nối tinh thần với Tư Thần, cùng chia sẻ thị giác. Y tận mắt chứng kiến những tinh linh nấm bị thao túng tinh thần, tàn sát lẫn nhau; nghe thấy bọn họ, trong cơn mê loạn vì bị Tư Thần khống chế, gào thét khẩu hiệu "vì Trùng Vương mà chiến đấu". Sean bật cười khe khẽ, những ngón tay dài gõ nhẹ lên tay vịn ghế. Trùng Vương chưa từng trực tiếp tham chiến, y chỉ cần ngồi trong Trùng sào, bình thản xem buổi "phát sóng trực tiếp" này.
Tư Thần trở về Trùng tinh. Trùng tộc không vì việc hắn chiếm được một tinh cầu mà sinh lòng kính ngưỡng, bởi trong nhận thức của họ, vì Trùng Vương mà chiến đấu vốn là lẽ hiển nhiên. Tư Thần hiểu rõ điều đó. Nhưng việc hắn đánh hạ tinh cầu này cũng mang theo tư tâm: hắn muốn kéo sự chú ý của Trùng Vương trở lại phía mình.
Vừa về đến Trùng sào, hắn đã nhận được triệu lệnh của Trùng Vương. Tư Thần mừng rỡ lao tới trung tâm Trùng sào, trên người còn vương mùi máu tanh, mùi hương mà Sean lại đặc biệt yêu thích. Mỹ nhân ngồi trên ngai, lật giở thư tịch(*) để giết thời gian, còn Trùng tướng dưới chân y đã quỳ suốt hơn một canh giờ.
(*)sách và các tài liệu thành văn, thường nói về loại sách và tài liệu cũ, có từ lâu đời
Đây không phải trừng phạt, mà là ân sủng.
Tư Thần vì được ở gần Trùng Vương đến thế mà toàn thân run rẩy. Kẻ sát thần trên chiến trường giờ đây chỉ là một thuộc hạ hèn mọn của Trùng Vương. Sean khép sách, cúi nhìn Tư Thần đang quỳ dưới chân mình.
"Lần này làm rất tốt," Sean thản nhiên nói. "Bổn vương xem rất vui."
Chỉ một câu nói ấy đã khiến thân thể Tư Thần run lên dữ dội hơn. Sean cong môi cười:
"Hôm nay tâm trạng bổn vương không tệ. Ngươi muốn thưởng gì?"
Tư Thần không ngờ mình còn được ban thưởng. Việc quỳ bên cạnh Trùng Vương hơn một giờ đã là ân huệ to lớn. Hắn không kìm được, run giọng nói:
"Thuộc hạ... thuộc hạ muốn bệ hạ ban cho... phân của ngài."
"A?"
Sean nheo mắt, khẽ cười. "Gan ngươi thật lớn."
Uy áp của Trùng Vương khiến Tư Thần vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Hắn biết mình đã vượt quá quy củ, lẽ ra chỉ có thể xin thư tịch, đá quý hay vật phẩm mà thôi. Dám mở miệng đòi thứ thuộc về Sean, là bởi hắn dựa vào việc vừa khiến Trùng Vương vui vẻ, và cũng bởi hắn biết Sean đối với ngoại hình của mình vẫn còn tương đối hài lòng. Trong mắt các Trùng tộc khác, hành động này đã được xem như cậy sủng mà kiêu.
"Thuộc hạ... thuộc hạ biết mình mạo phạm," Tư Thần vội vàng nói, giọng run rẩy thật sự.
"Nhưng thuộc hạ quá khao khát... bệ hạ đã rất lâu rồi không còn sủng tín thuộc hạ... thuộc hạ thật sự rất nhớ ngài..."
Hắn thực sự sợ hãi. Sợ rằng chỉ cần một câu nói sai, hắn sẽ bị đày vào "lãnh cung". Một Trùng tướng có thể thao túng mọi sinh vật, giờ phút này lại vì cầu xin một chút "ân huệ" mà dè dặt đến cực điểm. Nếu những vong hồn dưới tay hắn biết được bộ dạng này, e rằng cũng chẳng biết sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt gì nữa.
Sau một lúc, Sean mới nhả ra: " Nằm xuống." Tư Thần nằm lên thảm ngay lập tức. Mỗi lần Sean mở miệng huyệt ban thưởng cho bọn họ nuốt, hầu hết đều phun ra hỗn hợp tinh dịch của Trùng tộc khác cùng mật dịch. Nhưng nếu lớn gan có thể cầu xin Bệ hạ ban phân.
Tư Thần kích động nhìn Bệ hạ bước lên phía đỉnh đầu hắn, Sean ở Trùng sào chỉ khoác một lớp áo choàng bên ngoài, phía trong không mặc thêm gì cả. Hắn nhìn mỹ nhân dạng chân đứng hai bên đầu mình, hắn chỉ cần giương mắt là có thể nhìn thấy bảo vật dưới lớp áo, sự mong đợi điên cuồng trỗi dậy.
Đầu tiên Sean ngồi quỳ xuống, nửa cẳng chân chống trên thảm, nửa còn lại đè lên bả vai Tư Thần. Đuôi tóc đen khẽ quẹt lên sống mũi cao của hắn, mỹ nhân hơi vểnh mông định ngồi xuống, nhưng dương vật của Trùng tướng đã cương cứng chọc giữa khe mông mềm mại của Sean.
Mùi hương mà Tư Thần thương nhớ ngày đêm khiến hắn mất hồn, ngay sau đó Sean đột nhiên ngồi thật mạnh xuống khiến đầu hắn đập lên thảm trải sàn, hành động vừa rồi của Trùng Vương không khiến hắn tức giận mà lại càng kích thích sự hưng phấn.
Cặp mông mềm mại ngồi lên mặt, lớp Trường bào phủ kín che mất tầm nhìn, Tư Thần vừa tiếc nuối vì không thể nhìn rõ miệng huyệt đang dí sát mặt, vừa mong chờ ân huệ được ban. Không được Sean cho phép, hắn không dám há miệng, để mặc Trùng Vương loay hoay chỉnh tư thế ngồi thoải mái.
Đột nhiên có một mùi hương khó ngửi tràn vào khoang mũi hắn, Sean cảm nhận được Trùng tướng dưới mông đang hít lấy khí thải của mình, mông khẽ giật tiếp tục thải ra khen thưởng hắn. Bị mùi hương của Trùng Vương xâm chiếm toàn bộ khoang mũi, Tư Thần cảm thấy mình chính là Trùng tộc hạnh phúc nhất. Một lát sau hắn được cho phép há miệng, chờ đợi 'vàng' được Trùng tộc tôn sùng.
Sean thích cảm giác được xả thải trong miệng kẻ khác, mặc dù biết rõ điều này chẳng khác gì đang ban thưởng cho bọn họ, nhưng nhìn dáng vẻ chúng điên cuồng nhấm nháp mùi vị khiến Sean có cảm giác thoả mãn độc ác. Hậu huyệt bắt đầu co rút, mặc dù Tư Thần không nhìn thấy, nhưng đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng tuyệt vời lại mê hoặc ấy.
Thành ruột co bóp mạnh mẽ, tiểu huyệt bắt đầu thải phân. Ngay khi hương vị mãnh liệt ấy chạm đến đầu lưỡi mẫn cảm của tộc Bướm, Tư Thần chỉ muốn cắn đứt khối phân ngay lập tức. Nhưng hắn không dám nên chỉ có thể chờ đợi miệng huyệt từ từ đẩy phân ra. Quá trình này khiến cơ thể Sean mềm nhũn, Tư Thần nhanh tay đỡ lấy mỹ nhân. Sean không trách hắn tự tiện dộng chạm lên cơ thể mình, coi miệng hắn không khác gì bồn cầu mà thả phân, Tư Thần bắt đầu điên cuồng nhấm nháp mùi vị ấy.
Lúc ngậm phân trong miệng hắn không thể nói rõ, âm thanh nhai nuốt của Tư Thần tưởng chừng vô ý lại lấy lòng Trùng Vương,
Sean hơi ngửa đầu, máu tóc đen dài quấn quýt cùng mái tóc tím đầy mộng ảo của Tư Thần. Hắn cảm nhận được mông của mỹ nhân căng cứng trong quá trình thải phân, giờ đây trong miệng Tư Thần tràn ngập mùi vị của Trùng Vương, mùi vị mạnh mẽ càng khẳng định tính chân thực rằng hắn thật sự đang được Trùng Vương sủng hạnh.
Miệng huyệt đang thải phân vào miệng hắn đột nhiên rời đi, cảm giác sự hiện diện của cặp mông mềm cũng dần biến mất, Sean vén lớp áo choàng lên để Tư Thần có thể nhìn rõ miệng huyệt.
Mỹ nhân hơi khom người, cặp mông đầy đặn tách ra để lộ hậu huyệt giữa khe mông, đây chính là nơi nãy giờ đang ban thưởng cho hắn. Tư Thần hiểu ý của Sean, nhưng hắn không dám cử động, mặc dù vô cùng thèm muốn, hắn cũng không dám khiến Sean tức giận. Sean chống tay lên cơ ngực rắn chắc của Tư Thần, khoái cảm do thải phân khiến mỹ nhân thoải mái khẽ rên rỉ.
Hậu huyệt thả phân lên gương mặt tinh xảo của Tư Thần, khối phân vẫn còn độ ấm từ cơ thể Trùng vương rơi trên sống mũi và má trái của Trùng tướng. Hắn nhìn miệng huyệt nhỏ xinh đang hé mở thải ra cục phân to dài, nếu ý của Trùng Vương là muốn thải phân lên mặt hắn, vậy hắn sẽ không mở miệng ăn. Lượng phân càng nhiều, mùi hương của Trùng Vương càng thêm nồng đậm tràn vào khoang mũi hắn. Đột nhiên một khối phân trượt từ má phải của hắn xuống thảm, sự hoang phí này khiến Tư Thần chỉ đành khẩn cầu được Sean cho phép quỳ xuống liếm phân trên thảm.
" Ưm... thật sướng~ ". Sean thoả mãn rên rỉ, khẽ lắc cặp mông trông như khối thạch đào núng nính, sau đó đứng lên nhìn gương mặt bị che lấp bởi phân của Trùng tướng. Gương mặt xinh đẹp của mỹ nhân nở nụ cười càng trở nên hút hồn, coi như gương mặt Tư Thần phù hợp thẩm mỹ của Sean. Nhìn vẻ mặt đầy hưởng thụ của hắn, Sean khẽ thở dài: " Thưởng cho ngươi nhiều đến vậy, bổn vương thật sự rất sủng ái ngươi rồi. "
Tư Thần hiểu rõ Sean đang sủng ái mình, mặt và miệng của hắn chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Sean nhìn khối phân bị rơi trên thảm: " Bổn vương cho phép ngươi ăn. "
Tư Thần vội vàng cảm tạ Trùng Vương, xoay người quỳ gối xuống thành kính cúi đầu nuốt phân. Ngay lúc ấy, sau gáy bị dẫm mạnh, Sean tùy ý dẫm lên đầu Tư Thần, gương mặt dính đầy phân của hắn bị ép xuống, tựa như đang khuất phục nhưng trong đầu đều tự hỏi tại sao Trùng Vương lại đặt bàn chân cao quý lên cái đầu hạ tiện này của hắn. Sean nhìn mái tóc màu tím kia, sinh vật khác bị nhìn chằm chằm như vậy chắc chắn tinh thần sẽ bị rối loạn. Mái tóc xinh đẹp bị chân của mỹ nhân vò thành ổ gà, một lát sau chơi chán rồi thì cho hắn nằm ngửa lại.
Bình luận