[TV] Chương 59
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 12 phút đọc
"Em tới đây làm gì?"
Lúc này Duẫn Ba đã tức giận đến cực điểm. Hắn nhìn vị vương tử đang định quay đầu bỏ chạy, lạnh giọng hỏi: "Em cũng không thích tôi sao? Dựa vào cái gì mà không thích tôi?"
"Em thích anh, em thích anh mà..." Vương tử vừa nói vừa nức nở khóc. Nhưng Duẫn Ba lại trút hết mọi cảm xúc tiêu cực của mình lên người hắn.
Toàn bộ sự tự tin mà hắn từng có, thứ được gọi là bàn tay vàng, đã bị Sean giẫm nát không thương tiếc. Hệ thống thì im lặng đứng nhìn, mặc cho vở kịch lố bịch này diễn ra.
Dù sao thì thẻ bài Trùng Vương, từ trước đến nay cũng chưa từng nằm trong phạm vi mà hệ thống công lược của hắn có thể chạm tới.
Trong phòng của Sean
"Bệ hạ."
Ngay khi Duẫn Ba rời khỏi Linh, Linh đã xuất hiện phía sau Sean. Trùng tộc tuyệt đối không cho phép Trùng Vương một mình hành động. Ngoài Tuyến Trùng bám trên cơ thể Sean, còn có Trùng Soái nắm giữ không gian ẩn thân luôn âm thầm theo sát, sợ rằng bệ hạ phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.
Sean liếc nhìn bố trí trong phòng. Vàng son lộng lẫy đến mức khiến Trùng Vương vốn quen với tông màu trầm tối có chút chói mắt. Ánh nhìn của y dừng lại trên chiếc giường, nơi Duẫn Ba đã chuẩn bị sẵn một bộ áo ngủ màu đỏ sẫm.
Linh cũng nhìn theo ánh mắt ấy, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Toàn bộ đều là những mẫu áo ngủ tình thú bán chạy nhất chợ đen, từng bộ từng bộ một, không cái nào không mang sắc thái dâm mỹ. Chỉ cần nghĩ đến việc những thứ này được mặc lên người Sean thôi, Linh đã không dám tưởng tượng, đó là sự sỉ nhục đối với bệ hạ.
Sean không nói gì. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, đống quần áo trên giường bỗng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bay tán loạn trong không trung. Mỹ nhân chậm rãi ngồi xuống giường, giọng nói nhàn nhạt vang lên:
"Gần đây bổn vương có phải quá nhân từ với tinh tế rồi không? Không chỉ muốn chiếm hữu bổn vương, mà còn muốn..."
Y ngừng lại một chút, khóe môi cong lên lạnh lẽo.
"...coi bổn vương như một món đồ chơi?"
Giọng nói bình thản, nhưng uy thế không giận mà uy khiến Linh lập tức quỳ sụp xuống đất.
"Tất cả... đều nghe theo bệ hạ."
Sean bước đến trước cửa sổ sát đất. Duẫn Ba đã dành cho y căn phòng có tầm nhìn tốt nhất. Trong màn đêm, Sean có thể dễ dàng nhìn rõ toàn bộ sinh vật quanh lâu đài. Bọn họ đều là những chủng tộc theo chủ nghĩa hòa bình, giờ phút này hoàn toàn không hề hay biết rằng quốc vương của mình đã triệu hồi một Trùng Vương đáng sợ đến mức nào.
Họ vẫn còn đang say sưa bàn tán, rằng mỹ nhân được quốc vương bệ hạ mang về hôm nay đã khiến người ta mê mẩn đến nhường nào.
Sean khẽ nheo mắt.
Rất muốn... hủy diệt.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Linh lập tức ẩn thân. Ngay sau đó, không chờ Trùng Vương cho phép, Duẫn Ba đã tự tiện bước vào phòng.
Hắn nhìn chiếc giường trống trơn, khẽ nhíu mày:
"Em không thích sao?"
"Ngươi mặc vào thì sao?" Sean không thèm liếc hắn lấy một cái, thản nhiên đáp.
"Ta không mặc." Duẫn Ba vội vàng phủ nhận.
Sean bật ra một tiếng cười nhạo. Ánh trăng chiếu xuống thân ảnh y, vừa mê hoặc vừa thần bí. Y xoay người, từng bước tiến lại gần Duẫn Ba. Hắn theo bản năng lùi về sau một bước, nuốt nuốt nước miếng nói:
"Trùng Vương bệ hạ đã nói lời là giữ lời. Ta vừa bỏ ra cái giá trên trời để mua em một đêm. Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng"
Sean từng cảnh báo, cùng y qua đêm nhất định sẽ chết. Nhưng Duẫn Ba không sợ. Hệ thống đã cho hắn vài "chìa khóa vàng", chỉ cần tiến vào cơ thể đối phương, chỉ cần tinh dịch được bắn vào, là có thể hoàn toàn trói buộc đối phương.
Chỉ cần hắn có thể chiếm được Sean...Chỉ cần vậy thôi...
Hắn sẽ khống chế hoàn toàn Trùng Vương cao ngạo ấy, biến y thành chim hoàng yến bị giam cầm, thành món đồ chơi chỉ thuộc về riêng hắn.
"Bổn vương không muốn." Sean thản nhiên nói.
Cảm xúc của Duẫn Ba lập tức vỡ tung.
"Ta đã vì ngươi tiêu tốn từng ấy tiền! Là cái giá trên trời! Ngươi không thể làm như vậy!"
"Bổn vương muốn làm gì thì làm." Sean ngẩng mắt nhìn hắn, môi đỏ khẽ mở.
"Ngươi tiêu chút tiền đó, đâu phải bổn vương ép."
"Ngươi không xứng."
Trời đất bỗng đảo lộn. Duẫn Ba lao tới, đè Sean ngã xuống giường. Trong bóng tối, Linh gần như muốn xé nát kẻ dám mạo phạm bệ hạ. Sean thì vẫn bình thản, không chút biểu cảm.
May mà chiếc giường đủ mềm. Nếu không, chỉ cần mỹ nhân bị va chạm dù chỉ một chút, cục diện đã không còn như bây giờ.
"Gan của ngươi..." Sean khẽ nheo mắt, đuôi mắt cong lên đầy mê hoặc nhưng khiến người ta không rét mà run.
".....rất lớn."
Duẫn Ba run rẩy, cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy. Trong lòng hắn điên cuồng gọi hệ thống:
"Hệ thống! Mau lên! Kích hoạt Hào Quang Vạn Nhân Mê cho ta!"
"Ký chủ, báo cáo: Hào Quang Vạn Nhân Mê mỗi lần kích hoạt cần 100 điểm kinh nghiệm. Hiện tại ngài có 110 điểm."
"Kích hoạt! Mau kích hoạt!" Duẫn Ba gào thét trong lòng.
Hào quang vạn nhân mê chính là át chủ bài của hắn, trăm lần thử, trăm lần linh nghiệm. Bao kẻ từng ngã dưới chân hắn, đều đã trở thành đồ chơi dưới thân hắn.
Khi hắn còn đang mang vẻ mặt đầy tự tin, chuẩn bị cúi xuống thưởng thức mỹ nhân dưới thân, thì bất ngờ bị Sean tát thẳng một cái.
Sự hứng thú hiếm hoi của Trùng Vương bệ hạ đã hoàn toàn bị cơn phẫn nộ thay thế. Mỹ nhân không chút nương tay, hung hăng đá thẳng vào bụng Duẫn Ba, một cước đạp hắn bay thẳng vào vách tường.
Duẫn Ba trừng mắt nhìn Sean, vẻ mặt không dám tin. Sao có thể như vậy được? Làm sao lại có sinh vật có thể kháng cự Hào Quang Vạn Nhân Mê của hắn?
Sean rất ít khi tự mình ra tay. Linh cũng đã giải trừ ẩn thân, bước tới nhẹ nhàng xoa cổ tay cho bệ hạ.
"Bổn vương còn tưởng ngươi có bản lĩnh gì ghê gớm," Sean tựa trong lòng Linh, nhìn Duẫn Ba bằng ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một đống rác, "ai ngờ chỉ là một kẻ ngu xuẩn vô phương cứu chữa."
"Ngươi chưa từng học lịch sử tinh tế sao?" Sean cong môi cười nhạt, "Có biết bao nhiêu chủng tộc đã hoàn toàn biến mất trong lòng bàn tay bổn vương. Nhưng loại tự mình đưa đầu tới xin diệt tộc như ngươi, quả thật hiếm thấy."
Duẫn Ba run rẩy đứng dậy. Đối mặt với uy hiếp khủng khiếp của Trùng Vương, hắn vậy mà không hề lùi bước, ánh mắt hung dữ gầm lên:
"Ta đã thu phục mấy chục chủng tộc! Chỉ cần ta ra lệnh, thiên quân vạn mã sẽ lập tức kéo tới. Ngươi chắc chắn còn có thể rời khỏi tinh cầu này sao? Trùng Vương bệ hạ, đừng quá tự tin, đây là địa bàn của ta! Ngoan ngoãn nằm lên giường ta, ta còn có thể khiến ngươi dễ chịu hơn một chút!"
"Ha ha ha ha..." Sean bật cười, bị Duẫn Ba chọc đến buồn cười. Y ngả người nằm lại trên giường, tấm ga đỏ thẫm làm nổi bật dung nhan yêu dị mê người, thản nhiên nói:
"Bổn vương nằm ngay đây. Ngươi nghĩ mình có thể làm được gì?"
Duẫn Ba lại một lần nữa bị mỹ mạo của Trùng Vương mê hoặc. Hắn gần như quên mất cú đá tàn nhẫn vừa rồi, vừa bước lên một bước thì Linh đã ra tay, đánh gãy thẳng chân hắn.
"Ngươi...." Duẫn Ba nhìn Trùng Soái, đau đớn đến mức quỳ sụp xuống đất, nửa ngày không thể đứng dậy.
Sean cười nói:
"Ngươi thấy chưa? Bổn vương nằm ở đây, ngươi có thể làm được gì?"
"Ngươi cứ chờ đấy!" Duẫn Ba nghiến răng, gọi hệ thống, bắt đầu điều động binh lực của mấy chục chủng tộc. Hắn ngẩng đầu định uy hiếp Trùng Vương, lại nhìn thấy trong đôi mắt mị hoặc của mỹ nhân hiện lên những đường cong trắng quỷ dị mà mỹ lệ.
"Liên minh của ngươi," Sean chậm rãi thốt ra, "kết thúc ngay hôm nay."
Khi Trùng Vương phun ra những lời này, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh trăng dần tối đi, rồi hoàn toàn biến mất. Trùng Hạm dày đặt che kín bầu trời. Trong chớp mắt truyền đến tiếng côn trùng gào thét vang lên khắp không gian, đó là tiếng Trùng tộc chuẩn bị xuất chinh, sẵn sàng hiến dâng sinh mệnh cho bệ hạ.
"Binh lính từ các tinh cầu khác của ngươi không tới kịp đâu," Sean mỉm cười. "Đây là trạm cuối của trùng quân."
Trùng binh đã đổ bộ. Cuộc tàn sát khủng khiếp bắt đầu, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp bầu trời.
Duẫn Ba chết lặng. Hắn lê cái chân tàn tật đến bên giường, tận mắt chứng kiến những sinh vật vượt xa mọi nhận thức của mình.
Hắn từng nghĩ Trùng tộc cũng chỉ giống lũ côn trùng trên Trái Đất cũ. Nhưng khi nhìn thấy vô số con rết khổng lồ vung vẩy những đốt chân sắc như lưỡi hái thu hoạch sinh mạng; khi thấy trên bầu trời có bầy ong khổng lồ dày đặc tấn công các tinh hạm đang tháo chạy; cùng vô vàn trùng binh đáng sợ khác tràn ngập trong biển lửa, hắn cuối cùng cũng bật lên tiếng kêu rên tuyệt vọng.
Hắn biết, tất cả những sinh mệnh này đều chết vì mình. Mọi thứ đã vượt xa tầm nhận thức của hắn. Hắn đã quá tự cao, cũng quá xem thường sự tàn nhẫn của Trùng Vương. Hắn chưa từng muốn hy sinh nhiều sinh mệnh như vậy, hắn chỉ muốn thống nhất tinh tế bằng hòa bình, không đẫm máu thì có gì sai?
Nhưng hòa bình vô dụng trước lưỡi hái. Đêm tối đen kịt đã nhuộm thành màu máu.
Không biết từ lúc nào, Sean đã đứng bên cạnh hắn. Mỹ nhân nhìn cuộc tàn sát bên ngoài mà không hề có lấy một gợn cảm xúc. Những tòa cao ốc y vừa nhìn thấy khi bước xuống phi thuyền giờ đã thành phế tích; những sinh vật từng bàn tán về dung nhan của y, giờ đều đã chìm trong máu tươi.
Bỗng nhiên, một con côn trùng họ rết khổng lồ bò lên lâu đài, khiến cả tòa kiến trúc rung chuyển dữ dội. Duẫn Ba hoảng loạn định túm lấy chân Sean để giữ thăng bằng, thì trước cửa sổ sát đất đột ngột xuất hiện một khuôn mặt trùng dữ tợn khổng lồ.
Duẫn Ba bị dọa đến mức run rẩy không kiểm soát nổi, đó là sinh vật đáng sợ nhất mà hắn từng thấy.
Nhưng mỹ nhân bên cạnh chỉ khẽ đưa tay đặt lên mặt kính. Khuôn mặt côn trùng kia liền khẽ cựa quậy, cẩn thận dụi nhẹ vào lớp kính.
Ô ô ô, cuối cùng cũng được gặp bệ hạ...
Sean không nhận ra con rết này, nhưng đó chính là một trùng binh từng dùng hình thái côn trùng cùng y chinh chiến trong mưa máu gió tanh. Gặp lại bệ hạ, nó kích động đến run rẩy.
Duẫn Ba nhìn cảnh sinh vật khủng bố kia thần phục Sean, lúc này mới hiểu rõ, việc hắn từng nảy sinh tà niệm vì sắc đẹp, rốt cuộc buồn cười đến mức nào.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ tòa lâu đài bị trùng binh hất tung, sụp đổ trong nháy mắt. Duẫn Ba vì quá kinh hãi mà ngất lịm tại chỗ. Trước khi ý thức hoàn toàn rơi vào bóng tối, hắn chỉ kịp thấy Trùng Vương vì ghét bỏ mà khẽ nhảy sang một bên, tựa như hoàn toàn không lo lắng việc lâu đài sụp xuống sẽ ảnh hưởng đến mình dù chỉ một chút.
Trùng sào
Khi Duẫn Ba tỉnh lại lần nữa, hắn đã nằm trong đại sảnh trùng sào.
Sean ngồi trên vương tọa, từ trên cao nhìn xuống sinh vật không biết trời cao đất dày kia. Hai bên là các Trùng tướng và Trùng Soái luôn túc trực, bảo vệ bệ hạ từng giây từng khắc.
Tư Thần kích thích thần kinh trong não Duẫn Ba để đánh thức hắn, nhưng ngay sau đó lại phát hiện ra một điều ngoài dự đoán.
Một Trùng tướng không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội lập công nào, lập tức bẩm báo với mỹ nhân trên cao:
"Bệ hạ, trong cơ thể hắn tồn tại hai linh hồn. Một là linh hồn bản thể, còn một là linh hồn ngoại lai xâm nhập."
"Ồ?"
Sean khẽ nheo mắt.
Duẫn Ba nghe vậy liền hoảng hốt lùi lại vài phần. Chỉ cần hệ thống còn đó, hắn nhất định có thể Đông Sơn tái khởi, tuyệt đối không thể để bọn chúng cướp mất hệ thống.
"Để bổn vương xem thử, rốt cuộc là thứ gì."
Theo mệnh lệnh của Sean, Tư Thần lập tức cưỡng ép bóc tách hệ thống khỏi Duẫn Ba. Nhưng hệ thống đã hoàn toàn ký sinh vào linh hồn hắn, hành động này chẳng khác nào xé toạc linh hồn Duẫn Ba.
"Không! Không!!"
Duẫn Ba gào lên thảm thiết. Không rõ là vì nỗi đau khủng khiếp hay vì tuyệt vọng khi hệ thống bị tước đoạt. Lúc này hắn mới nhận ra mình nhỏ bé và đáng thương đến mức nào, một con cá nằm trên thớt, vậy mà đã từng dám nảy sinh ý đồ với Trùng Vương bệ hạ.
"Tha mạng! Tha mạng!!"
Hệ thống vốn luôn cao ngạo trong cơ thể Duẫn Ba, lúc này đã biến thành một luồng khí lạnh màu trắng, bị Tư Thần giam trong một chiếc bình thủy tinh đặc chế, dâng lên trước mặt Sean. Nó không ngừng giãy giụa, kêu khóc:
"Tha mạng! Là hắn mơ ước ngài, không phải ta! Thẻ bài của ngài chưa từng xuất hiện trong hệ thống của ta!"
"Ngươi là thứ gì?"
Sean nhìn chiếc bình, thản nhiên hỏi.
Hệ thống run rẩy trả lời:
"Ta... ta là hệ thống do thế giới không gian khác tạo ra để chinh phục các thế giới. Ta ký sinh vào những sinh vật có dục vọng, ban cho bọn họ bàn tay vàng và thẻ nhân vật của thế giới chúng ta chuẩn bị. Chỉ cần công lược xong tất cả thẻ bài, kẻ đó sẽ trở thành chủ nhân của thế giới này..."
Sean nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bình thủy tinh, bật cười đầy mỉa mai:
"Còn gì nữa?"
"Không... không còn gì nữa..."
Hệ thống vội vàng đáp, nhưng rõ ràng đã hoảng loạn.
"Đợi đến khi ngươi giúp hắn xưng bá tinh tế," Sean nói chậm rãi, "ngươi sẽ phản phệ linh hồn hắn, đúng không?"
Không gian lập tức im lặng.
Duẫn Ba không dám tin, ngẩng phắt đầu lên:
"Cái gì?!"
"Ngươi lừa ta! Ngươi lừa ta!!"
Hắn gào lên. Dù hệ thống luôn lạnh nhạt, nhưng đó cũng là "bạn bè" duy nhất khiến hắn không còn cảm giác cô độc.
Sean nheo mắt, trực tiếp lấy hệ thống ra khỏi bình. Y biết, sau luồng khí lạnh kia còn tồn tại một đôi mắt không thuộc về thế giới này.
"Nếu muốn tác oai tác quái trong thế giới của bổn vương," mỹ nhân lạnh lùng nói, "thì tự mình bước ra đây."
Dứt lời, Sean bóp nát hệ thống.
Ngay khoảnh khắc ấy, Duẫn Ba cảm thấy cơ thể mình nhanh chóng già đi. Da thịt chùng xuống, phần hạ thể bỗng dưng ngứa ngáy dữ dội. Hắn cố gắng kìm nén để không làm ra hành vi mất mặt, nhưng cơ thể đã hoàn toàn mất kiểm soát. Thứ dưới đũng quần lập tức cương lên.
Sean liếc nhìn hắn một cái, ghê tởm nhíu mày.
Dương vật Duẫn Ba nổi đầy những u trắng lồi lõm, tay hắn cào loạn đến mức máu thịt be bét. Hóa ra, hệ thống từng phủ lên cơ thể hắn một lớp màng vô hình; khi lớp màng bị bóc tách, các bệnh lây qua đường sinh dục lập tức bộc phát. Trớ trêu thay, không biết bất hạnh hay may mắn, những sinh vật từng bị hắn cưỡng ép lại nhờ lớp màng ấy mà không bị lây nhiễm.
Duẫn Ba hoàn toàn phát điên. Vừa đau vừa ngứa khiến hắn co rúm lại, cào xé không ngừng trong tuyệt vọng, thậm chí khiến nơi đó rỉ ra máu tươi. Hắn biết đây là cái gì nhưng lại tuyệt vọng vì không điều khiển được cơ thể mình.
Mỹ nhân ném mạnh chiếc bình vào người hắn, lạnh lùng quát:
"Ghê tởm. Kéo hắn đi. Giữ lại thứ đó cho bổn vương, trói chặt tay chân."
"Tuân lệnh, bệ hạ!"
Trùng binh lập tức áp chế Duẫn Ba. Hắn khóc không thành tiếng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Sean thản nhiên hạ lệnh:
"Cắt thịt hắn từng mảnh một cho bổn vương xem. Xương nghiền thành bột. Thứ kia để cuối cùng. Không được để hắn chết. Sau đó ném vào Đầm Lầy Máu, để Trùng Linh gặm nhấm linh hồn hắn."
Bị Trùng Linh nuốt linh hồn, đó là hình phạt tàn khốc nhất, cũng là sự trừng phạt khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể luân hồi.
P/s: Lời của editor
Còn 4 chương nữa thui là hoàn bộ này rồi, tui sẽ đẩy nhanh tiến độ.
Bình luận