top of page

[TV] Chương 57

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 13 phút đọc

"Ai cho phép ngươi nhìn thẳng vào bổn vương?"


Sean khẽ nhíu mày nói.


Lý Lợi cảm nhận được một cơn rùng mình chưa từng có lan khắp thân thể, đó vừa là đau đớn, vừa là hưng phấn. Không có bất kỳ kẻ điên máy móc nào có thể cự tuyệt sức mạnh tuyệt đối. Trùng Vương, không chút nghi ngờ, đứng trên tất cả sinh vật.


"Trùng Vương bệ hạ," Lý Lợi run rẩy mở miệng, "quốc vương tinh cầu của chúng ta sai ta mang thứ này giao cho ngài. Bởi vì ngài ấy đã gửi rất nhiều bưu kiện tới Trùng tinh nhưng không nhận được hồi đáp, nên mới để ta đích thân tới một chuyến."


Hắn vừa nói vừa run bần bật, thân thể vì đau đớn mà cuộn chặt lại.


"Đứng thẳng."


Giọng Sean nhàn nhạt vang lên.


Lý Lợi vừa định đứng dậy, thì lòng bàn chân đột nhiên truyền đến cơn đau dữ dội. Từ dưới mặt đất, Đằng Trùng trực tiếp phá đất chui lên, xuyên thẳng vào bàn chân hắn. Mỗi khi tiến thêm một phân, đều là cực hình. Đằng Trùng luồn sâu vào các mô mềm, từng chút một chiếm lĩnh cơ thể, cuối cùng biến thành một "cột trụ" cưỡng ép chống đỡ thân thể hắn, buộc hắn phải đứng thẳng.


Cơn đau dữ dội khiến Lý Lợi phát ra tiếng kêu thảm thiết. Viên cầu trong tay hắn rơi xuống nền điện. Giờ phút này, thân thể hắn giống như bị đóng chặt lên một cây cột vô hình.


Mỹ nhân hoàn toàn không để tâm đến cảm thụ của hắn. Chỉ cần y khẽ động ý niệm, Đằng Trùng lập tức có thể nghiền nát trái tim máy móc và đại não của hắn.


Khố Á cúi người nhặt viên cầu lên. Đó là một thiết bị ghi hình. Theo ý chỉ của y, hắn kích hoạt nó. Một luồng sáng lóe lên, phía trên viên cầu hiện ra một màn hình lớn.


"Chào Trùng Vương bệ hạ," hình ảnh Duẫn Ba xuất hiện trên màn hình. "Có lẽ ngài vẫn chưa quen biết ta. Ta là chúa tể mới của tinh tế - Duẫn Ba."


Y không biểu lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ nhìn.


"Ta đối với ngài nhất kiến chung tình," Duẫn Ba nói, nhấp một ngụm vang đỏ. "Một quân chủ mạnh nhất thế gian như ta, đương nhiên phải xứng với mỹ nhân đẹp nhất. Ta tin rằng ngài cũng sẽ không thể kìm lòng mà yêu ta, bởi vì chúng ta chính là cặp đôi hoàn mỹ nhất của thế gian."


Dung mạo của Duẫn Ba quả thực không tệ, nhưng hoàn toàn không lọt nổi vào mắt y. Các Trùng tướng bắt đầu cẩn thận quan sát biểu tình của y.


Chỉ thấy y hơi cong môi, để lộ nửa nụ cười.


Chỉ một nụ cười ấy thôi, trong trạng thái đau đớn tột cùng, Lý Lợi vẫn bị câu mất hồn phách.


"Hiện tại, ta đã thu phục tinh cầu Ưu Nhĩ, tinh cầu Điểu Nhân, chủng tộc Chuột Chũi và chủng tộc Kéo Tư," Duẫn Ba tiếp tục. "Chủng tộc Kéo Tư, ngài biết chứ? Đó là chiến thần mạnh nhất ở thời viễn cỗ dưới đáy biển. Bọn họ đã thức tỉnh, và giờ đây cũng toàn bộ thần phục dưới trướng ta. Nhưng tương lai của ta còn xa hơn thế nữa, ta sẽ thu phục toàn bộ các chủng tộc trong tinh tế, rồi cùng ngài ngồi chung trên đỉnh cao, thống trị cả tinh tế."


"Ngài... có nguyện ý không?"


Lời hắn vừa dứt, viên cầu máy móc lập tức bị áp lực không gian nghiền nát, nổ tung thành vô số mảnh vụn.


Tác giả có lời muốn nói:


Thích thì nhớ tương tác nha.


Lúc kiểm kê cốt truyện mới phát hiện có hai chủng tộc mãi chưa được "ăn", thấy bọn họ đáng thương nên cho ăn luôn một lượt.


Xúc tu đúng là háo sắc mà ~~~!


Đặt lên người Sean thì lại càng... sắc hơn nữa hu hu hu.


Duẫn Ba không phải công, nhấn mạnh lại lần nữa!


Sean: Trong tinh tế rốt cuộc từ đâu ra nhiều kẻ thần kinh như vậy?


.....


Tiếng máy móc hư hỏng vang lên chát chúa, thô bạo cắt ngang lời Duẫn Ba. Hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội, rồi hoàn toàn biến mất. Viên cầu vỡ nát rơi xuống nền điện. Không khí trong đại điện như bị rút cạn, ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên mỏng manh.


Y chống tay lên đầu, tùy ý tựa vào tay vịn vương tọa. Hàng mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, khóe môi cong lên một nụ cười khiến người ta không rét mà run.


Tay các Trùng tướng đều bắt đầu run rẩy. Bọn họ phải liều mạng áp chế cảm xúc của mình. Những lời Duẫn Ba vừa nói, với bất kỳ Trùng tộc nào, đều là sự bất kính tột cùng đối với bệ hạ, bọn họ hận không thể lập tức xông đến trước mặt Duẫn Ba, xé hắn thành trăm mảnh.


Nhưng khi chưa có mệnh lệnh của bệ hạ, bọn họ chỉ có thể nhẫn nhịn cơn phẫn nộ đang sôi trào.


Cơ thể Lý Lợi run lên vì đau đớn. Hắn nhìn y ở vị trí cao cao tại thượng. Uy áp phẫn nộ của Trùng Vương khiến hắn muốn quỳ sụp xuống, nhưng Đằng Trùng bên trong cơ thể lại khiến hắn hoàn toàn không thể tự khống chế.


"Muốn để bổn vương làm vương hậu sao?"


Đuôi mắt y khẽ nhếch.


Trong nháy mắt, y đã xuất hiện trước mặt Lý Lợi.


Khoảng cách gần đến mức đáng sợ. Mỹ mạo của Trùng Vương khi nhìn cận cảnh khiến Lý Lợi theo bản năng ngừng thở. Dù y chỉ hơi tức giận, vẫn đẹp đến cực hạn, thậm chí còn mang theo một loại mê hoặc khác thường.


Lý Lợi dùng con mắt máy móc còn lại, điên cuồng ghi lại gương mặt y, truyền thẳng vào đại não mình. Mãi đến khi cảm thấy nghẹt thở, hắn mới nhận ra, từ đầu đến cuối, hắn đã nín thở.


Sean vừa động ý niệm.


Lý Lợi lập tức quỳ sụp bên chân y.


Đằng Trùng trong cơ thể hắn giống như thay thế hoàn toàn tứ chi, mọi cử động đều bị điều khiển trực tiếp bằng tâm niệm của Trùng Vương. So với khống chế tinh thần, điều này đau đớn gấp trăm lần, mỗi lần Đằng Trùng nhúc nhích, đều là xé rách da thịt từ bên trong.


"Bổn vương đang không vui."


Sean thản nhiên nói. Ngay sau đó, Đằng Trùng từ bên trong cơ thể bắt đầu xé nát thân thể Lý Lợi. Mỹ nhân nhìn gương mặt hắn vì đau đớn mà méo mó, thế nhưng ánh mắt lại không nỡ rời khỏi dáng vẻ đang chằm chằm nhìn mình kia, lạnh nhạt nói:


"Muốn khiêu khích bổn vương, cũng không tự soi lại xem ngươi là thứ gì."


Đằng Trùng móc từ trong thớ cơ, quấn chặt lấy cổ tay Lý Lợi, rồi đột ngột duỗi ra, Mạnh mẽ xé toạc cánh tay hắn ra khỏi thân thể. Máu thịt bắn tung khiến mỹ nhân ghét bỏ lùi lại một bước. Những nhánh Đằng Trùng nhỏ máu lơ lửng trong không trung, thân thể Lý Lợi và cánh tay hoàn toàn tách rời. Cơn đau dữ dội khiến hắn gào thét thảm thiết, mồ hôi tuôn ra như suối.


Cơ thể nửa người nửa máy móc này tuy đã làm giảm cảm giác đau rất nhiều, nhưng việc bị cưỡng ép xé rời tứ chi vẫn là nỗi thống khổ không thể chịu đựng. Mọi thông tin trong cơ thể Lý Lợi đều bị Đằng Trùng truyền thẳng tới Trùng Vương. Sean khẽ cong môi, một chân đạp lên vai trái hắn, ánh mắt như đang cúi nhìn một con kiến mặc cho mình tùy ý xâu xé. Tay còn lại túm lấy tóc hắn, phối hợp với Đằng Trùng bên trong cơ thể điên cuồng xé nát da thịt. Chỉ khẽ giật một cái, đầu Lý Lợi đã bị kéo phăng ra ngoài.


Đầu và thân thể Lý Lợi tách rời, nhưng vì bị cải tạo máy móc, cột sống của hắn lại giống như phần đuôi của một con giòi khổng lồ. Trông hắn chẳng khác nào một sinh vật sinh ra đã là một con giòi mang đầu người. Chính điều này khiến cái sinh mệnh hèn mọn bị chặt đầu kia tạm thời chưa chết hẳn.


Gương mặt anh tuấn lúc này đau đớn đến méo mó. Sean lạnh lùng đá văng thân thể hắn sang một bên, xách cái đầu tiến lại gần. Hơi thở của mỹ nhân phả lên mặt hắn, ái muội đến cực điểm. Thế nhưng trong mắt Lý Lợi, Trùng Vương lúc này lại giống như một ác ma diễm lệ, đôi môi đỏ ấy dường như có thể thốt ra ma chú giết chết tất cả.


"Ngươi nói xem, làm thế nào để bổn vương thấy vui hơn một chút?"


Trùng Vương lẩm bẩm.


Lý Lợi đã bắt đầu sùi bọt mép, nhưng hắn vội vàng nuốt ngược xuống. Nếu để thứ ghê tởm đó bắn lên mặt Sean, hắn biết chắc sẽ có chuyện kinh khủng hơn xảy ra.


"Nếu quốc vương của ngươi đã khao khát bổn vương đến vậy, thì bổn vương sẽ xem hắn rốt cuộc có bản lĩnh gì."


Sean buông tay, cái đầu rơi thẳng xuống đất. Mỹ nhân đột nhiên giẫm mạnh lên, như đang đạp một quả bóng cao su, rồi chậm rãi nghiền đi nghiền lại. Cái đuôi giòi máy móc ghê tởm co giật liên hồi, dường như đang cố vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng.


"Bệ hạ, cần lập tức đi tiêu diệt mục tiêu không?" Linh lên tiếng.


Vị Trùng Soái vốn luôn trầm ổn giờ phút này phải gắng gượng kiềm chế cảm xúc.


Sean ngừng lại giây lát rồi nói: "Thôi."


Ngay cả Lý Lợi cũng không ngờ Trùng Vương lại "thôi" thật. Hắn kéo dài hơi tàn dưới đế giày của Sean, nhưng ngay giây tiếp theo, áp lực khủng khiếp ập xuống, như thể giải thoát hắn khỏi nỗi đau cuối cùng. Sean trực tiếp giẫm nát đầu hắn.


Chiếc sọ vỡ vụn, óc bắn tung, cái đuôi giòi máy móc ghê tởm vẫn tiếp tục vận chuyển năng lượng duy trì sự sống, khiến hắn sống không bằng chết.


Sean thản nhiên bước qua đống thịt nát dưới chân, như thể vừa rồi kẻ giẫm nát một cái đầu người không phải là y. Mỹ nhân làm bất cứ việc gì cũng mang theo một vẻ đẹp đến lạnh người, chỉ để lại một câu:


"Nếu hắn đã muốn bổn vương, thì bổn vương sẽ thành toàn cho hắn."


......


Hội nghị Liên minh Hòa bình Tinh tế


"Gần đây, rất nhiều chủng tộc trong tinh tế đã liên hợp thành lập một quốc gia hòa bình."


Một nghị viên nhìn tài liệu trong tay, nói:


"Họ cùng nhau tôn lập một vị quốc vương tên là Duẫn Ba. Lý niệm của hắn là toàn bộ tinh tế hợp thành một quốc gia duy nhất, như vậy sẽ không còn chiến tranh, thực sự đạt tới tinh tế nhất thể."


Một nghị viên khác nhìn tư liệu trên màn hình, trầm ngâm nói:


"Ý định ban đầu của hắn quả thật không tệ, việc thu phục được những chủng tộc này cũng chứng minh năng lực của hắn. Nhưng..."


Ánh mắt hắn dừng lại ở danh sách các chủng tộc, khẽ nhíu mày.


"Những chủng tộc này, nếu thật sự đánh với Trùng tộc, anh nghĩ ai sẽ thắng?"


"Đương nhiên là Trùng tộc."


Một nghị viên khác tiếp lời.


"Trùng tộc bách chiến bách thắng. Trong lịch sử, có ghi chép nào về một cuộc chiến mà Trùng tộc thất bại không?"


Hắn từng may mắn được nhìn thấy Trùng Vương một lần. Vẻ đẹp diễm lệ chỉ cần liếc mắt đã khiến người ta trầm luân ấy đến nay vẫn khắc sâu trong tâm trí. Những nghị viên chưa từng gặp Trùng Vương đôi khi còn cười nhạo hắn là gián điệp của Trùng tộc.


"Hiện tại, theo sự phát triển của tinh tế cùng với những cuộc tàn sát quy mô lớn không định kỳ của Trùng Vương, số lượng Trùng tộc, dù chưa thống kê đầy đủ, đã chiếm một phần ba tổng số sinh vật toàn tinh tế. Con số khổng lồ đến đáng sợ này, cho dù cưỡng ép toàn bộ các chủng tộc khác liên minh lại để chống lại Trùng tộc, thì dù đông đến đâu, trước mặt những trùng binh kia cũng chỉ là tự tìm đường chết."


"Hơn nữa, anh nghĩ một người tên Duẫn Ba làm ra chuyện này, Trùng Vương thật sự không biết sao? Bây giờ trong toàn tinh tế, ai mới là kẻ quyết định tất cả, tính cách của vị kia thế nào, mọi người đều rõ. Nếu Trùng Vương coi Duẫn Ba chỉ là trò trẻ con thì còn may, nhưng một khi Duẫn Ba chọc giận Trùng Vương, thì chỉ càng đẩy nhanh quá trình các chủng tộc kia bị diệt sạch."


Toàn bộ nghị viên gần như đồng thời bắt đầu cầu nguyện, mong rằng Duẫn Ba ngàn vạn lần đừng để Trùng Vương biết đến sự tồn tại của hắn, càng đừng chủ động đi trêu chọc y. Bằng không, e rằng trong "sách minh họa sinh vật tinh tế" sẽ lại lập tức biến mất thêm mười mấy chủng tộc nữa.


Thế nhưng bọn họ không hề hay biết rằng vị vương mới gan lớn kia đã sớm trêu chọc Trùng Vương, hơn nữa còn trực tiếp đắc tội với mỹ nhân mà toàn bộ tinh tế đều phải dè chừng. Đáng sợ hơn là, đến giờ phút này hắn vẫn hoàn toàn không biết gì, vẫn đang hăng hái đi thu phục các chủng tộc khác.


"Chỉ có kẻ yếu mới cần liên minh."


Trong tổ Trùng, Sean ngâm mình trong bồn tắm, tận hưởng Linh đang nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cho y.


"Đám kiến đó tưởng tụ lại với nhau thì sẽ biến thành mãnh thú sao? Mãnh thú chân chính xưa nay chưa từng là loài sống bầy đàn. Chỉ cần một chân là có thể giẫm nát cái gọi là liên minh của bọn họ."


Mỹ nhân nghịch những cánh hoa hồng trôi trong nước. Sắc đỏ tươi nổi bật trên đầu ngón tay càng làm dung mạo của Sean thêm phần diễm lệ. Linh nói:


"Chỉ cần bệ hạ muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động tấn công."


"Không vội."


Sean khẽ nhếch đuôi mắt, thoải mái ngửa đầu ra sau.


"Hắn không phải muốn bổn vương sao? Vậy thì bổn vương sẽ tự rửa sạch sẽ, rồi đích thân đưa mình đến trước mặt hắn."


Dưới mặt nước, An Đặc cẩn thận dùng đầu lưỡi hầu hạ hậu huyệt của bệ hạ, chỉ khi nơi đó mềm ra mới dám tiến sâu hơn. Sean không kìm được phát ra tiếng rên khe khẽ, quyến rũ đến cực điểm.


"Bệ hạ, thuộc hạ lo ngài mệt mỏi, ngài..."


Hắn vừa mở miệng đã bị Sean cắt ngang.


"Nhưng bổn vương sẽ không vô duyên vô cớ tự dâng mình."


Giọng y mang theo ý cười lẫn lạnh lùng.


"Trùng tộc xưa nay luôn công bằng, có qua có lại. Hắn đã muốn, thì nhất định phải trả giá."


Vừa nói, hơi thở của Sean đã trở nên gấp gáp hơn. An Đặc nhận được mệnh lệnh liền nổi lên mặt nước, im lặng đảm nhiệm vai trò gậy mát xa im lặng, cắm dương vật vào bên trong hậu huyệt Sean. Linh vẫn tiếp tục xoa bóp da đầu, giúp bệ hạ thả lỏng tinh thần. Dục vọng bị khơi dậy khiến gương mặt mỹ nhân ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, đuôi mắt ngập nước mơ hồ, đẹp đến mức khiến An Đặc suýt nữa mất kiểm soát. Bệ hạ... quả thực quá đẹp, đẹp đến mức khiến mọi sinh vật đều phải run sợ.


"Đi thông báo cho chợ đen."


Sean nhắm mắt lại, vừa hưởng thụ sự hầu hạ của An Đặc, vừa nói với Linh:


"Nếu lần này chợ đen không đạt được yêu cầu của bổn vương, thì nơi đó cũng không cần tồn tại nữa."


Ở chợ đen, mọi thứ đều có thể đổi thành tiền. Nơi tưởng chừng là mảnh đất đen tối nhất của toàn tinh tế ấy, trên thực tế lại là nơi công bằng nhất, mọi giao dịch đều phải trao đổi ngang giá.


Đương nhiên, với kẻ bá đạo như Sean - sát thần của tinh tế, thì chẳng sinh vật nào dám nhiều lời. Chúng chỉ cầu mong Trùng Vương đừng để mắt tới sào huyệt của mình.


Khi Linh xuất hiện tại Tiêu Hồn Động ở chợ đen, hồn vía ông chủ nơi này suýt nữa thì bay mất. Hắn không ngờ vị Trùng Soái hung tợn lẫy lừng lại đích thân đến đây. Ban đầu còn định sắp xếp một phòng VIP, nhưng khi nghe Linh truyền đạt ý chỉ của Trùng Vương, ông chủ Tiêu Hồn Động thà chết còn hơn nhận lời.


Thế nhưng, chống lại ý nguyện của Trùng Vương thì còn đáng sợ hơn cả cái chết.


Vài ngày sau, toàn bộ thế lực ngầm của chợ đen đều nhận được tin: cuối tuần này, Tiêu Hồn Động sẽ đấu giá một mỹ nhân với mức giá trên trời.


Ảnh quảng bá chỉ lộ ra một bóng dáng mơ hồ, vậy mà đã khiến vô số kẻ hận không thể lập tức lao đến hiện trường, vung tiền như rác. Sean không hề công khai thân phận, nhưng Duẫn Ba chỉ liếc mắt một cái đã biết, đó chính là Trùng Vương.


Hắn hiểu đây là lời ám chỉ của Sean: nếu muốn có được y, thì tuyệt đối không thể tay trắng mà đến. Chỉ khi đem ra thứ đủ để áp đảo toàn bộ tài phú của tinh tế, hắn mới có tư cách gặp mặt y.


Duẫn Ba vốn là ai? Trước khi có được "bàn tay vàng" của hệ thống, hắn chỉ là một người bình thường, ngoại hình khá hơn người thường một chút mà thôi. Nhưng giờ đây, hắn đã thành công nghịch thiên cải mệnh. Dựa theo những kịch bản hắn từng đọc, hắn tin chắc kết cục của mình nhất định là trở thành vua của toàn tinh tế.


Còn mỹ nhân kia, nếu dùng vạn kim để đổi lấy một nụ cười, hắn cũng cam tâm tình nguyện dâng hiến tất cả.


Rất nhanh, toàn bộ tinh tế đều đổ dồn sự chú ý vào đêm đấu giá sắp tới. Trong ngoài Tiêu Hồn Động chật kín sinh vật. Vé vào cửa thậm chí còn bị đám đầu cơ đẩy giá lên mức trên trời, chỉ để đổi lấy cơ hội nhìn thấy một mỹ nhân... dù chỉ là chưa từng lộ mặt.


Có những kẻ biết rõ mình không thể so tài lực với các đại phú hào cấp cao nhất tinh tế, nhưng chỉ cần có được tấm vé vào cửa cũng đủ để chứng minh tài lực phi thường của bản thân.


Thực ra, đó cũng là vì Trùng Vương vốn không hứng thú với tiền bạc. Nếu Sean thật sự coi trọng tài phú, thì làm gì còn chỗ cho đám phú hào kia tồn tại, gần như toàn bộ tiền tài của tinh tế đã sớm bị thu hết vào tay Trùng Vương rồi.



 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page