top of page

[TV] Chương 55

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 12 phút đọc

"Cha ... con khó chịu... ". Nhân Ngư vặn vẹo thân thể, đáng thương nhìn Sean, mỹ nhân tựa như không hề nghe thấy, nâng mông rút dương vật ra. Linh cắn răng nắm chặt tay sợ rằng bản thân không kiềm chế được mà bắn tinh khi không có sự đồng ý của bệ hạ, khiến bệ hạ không vui.


Cả người An Đặc tê dại, vừa nãy bệ hạ đã sử dụng dị năng trước mặt hắn, đây là điều khiến Trùng tộc hạnh phúc nhất. Sean đột nhiên mềm nhũn ngã vào lòng ngực của Linh, nhìn mặt nước nói: " Ngươi cũng xuống nước hầu hạ Bổn vương. ". An Đặc nghe thấy vậy liền vội vàng xuống nước, hắn là Trùng tướng lai giữa Lục Hải, có thể tự do hô hấp dưới nước.


Mỹ nhân ngồi trên dương vật của Linh, ánh mắt như có như không câu dẫn hắn. Từ từ mở đùi tựa như đang mời gọi một cây dương vật khác tiến vào. An Đặc nuốt nước miếng, không được bệ hạ cho phép, hắn không dám hành động. Sean khẽ cười một tiếng, chân ngọc vươn ra nhẹ nhàng đặt lên dương vật của An Đặc, dương vật nóng bỏng chìm vào trong nước lạnh bị gót chân mềm mại đạp lên. An Đặc cố gắng cắn môi đề phòng bản thân không thể kiềm chế nổi.


" Vào đi. ". Sean cuối cùng cũng buông tha hắn, quyết định ban thưởng cho hắn. An Đặc gấp không chờ nổi liền tiến đến, dùng ngón tay đút vào hậu huyệt của bệ hạ, gần kề bên cạnh dương vật của Linh. Hậu huyệt bị căng ra, nước theo khe hở chảy vào trong hậu huyệt khiến Mỹ nhân bị lạnh mà run lên, An Đặc lập tức dừng lại, may rằng khoái cảm còn dư lại sau cuộc làm tình nóng bỏng khiến Sean thoải mái, nếu không An Đặc xác định sẽ bị ném ra khỏi Trùng sào.


Dương vật của Linh chờ mãi mới được ban thưởng, cuối cùng lại phải cùng một cây dương vật khác phục vụ Bệ hạ, mặc dù hắn không vui, nhưng lấy sự thoải mái của Bệ hạ làm đầu, hắn hơi rút dương vật ra ngoài một chút để An Đặc dễ dàng khuếch trương hơn.


" Ưm... ". Mỹ nhân nhắm mắt lại, lưng dựa vào ngực của Linh, tay đặt lên vai An Đặc, An Đặc cố ý dùng toàn bộ cơ thể che chắn bệ hạ, không cho Nhân Ngư đang treo lơ lửng giữa không trung kia nhìn thấy dù chỉ một chút dáng vẻ quyến rũ của Bệ hạ.


" Được rồi ". Sean cảm thấy hậu huyệt đã mềm ra, tay khẽ vỗ mặt An Đặc, An Đặc nghe theo mệnh lệnh, sau đó quỳ xuống đáy bể. Tiểu huyệt còn đang cắn chặt lấy dương vật của Trùng tộc khác, cố gắng mãi mới khiến miệng huyệt mềm ra rồi cho phép hắn đút vào.


Trong huyệt bị cây dương vật thứ hai lấp đầy, An Đặc vừa đút sâu vào vừa quan sát kĩ phản ứng của Bệ hạ, chỉ cần Sean khẽ nhíu mày, hắn sẽ dừng lại ngay lập tức. Bởi vì trong huyệt còn một cây dương vật khác, dương vật của hắn tiến vào bị ép chặt đau đớn, nhưng được thân mật với Bệ hạ chính là sung sướng nhất.


Đôi tay Sean ôm lấy cổ An Đặc, mông ép lên bẹn đùi Linh, hưởng thụ hai cây dương vật của Trùng tộc cao cấp nhất hầu hạ. Sóng nước dập dềnh vỗ lên xương quai xanh của mỹ nhân, đọng lại một vũng nước ở hõm xương.


An Đặc cụp mi mắt thấy vài giọt nước lăn theo cần cổ thon dài của Sean chảy xuống dưới, đọng lại ở hõm xương quai xanh tinh xảo, vũng nước nhỏ theo cơ thể rung lắc hơi sóng sánh. Tên Trùng tộc Thủy chiến lần đầu tiên có cảm giác khát nước, hắn nhìn chằm chằm vũng nước đọng ở xương quai xanh, tựa như đang cầu sinh.


" Muốn liếm? ". Sean cảm nhận được ánh mắt của Trùng tướng liền trêu ghẹo, An Đặc đối diện với ánh mắt dụ hoặc mang theo ý cười của Bệ hạ khẽ gật đầu, mong cầu được Bệ hạ ban ân cho cái lưỡi ti tiện của hắn được liếm làn da mịn màng trên xương quai xanh kia.


" Không cho. ". Sean lạnh lùng nói, An Đặc biết mình vừa mới mạo phạm bệ hạ, vội vàng cúi đầu xin lỗi.


Được Sean cho phép, hai cây dương vật không ngừng bắn tinh, tinh dịch nhiều đến mức tràn ra khỏi miệng huyệt, khoái cảm khi có cả hai cây dương vật bên trong khiến đôi chân của mỹ nhân khẽ quẫy đạp trong nước, cơ thể run rẩy ngửa đầu ra sau mỗi lần dương vật phun tinh, cả người mềm nhũn dựa vào ngực Linh hứng lấy từng đợt tinh, chỉ cần hai cây dương vật không bắn trúng vào điểm nhạy cảm sẽ bị miệng huyệt cắn chặt vô cùng đau đớn.


Tầm mắt của Nhân Ngư bị An Đặc chặn đứng, nhưng hắn vẫn có thể dựa vào sự xao động của mặt nước mà đoán ra được ở bên dưới kịch liệt đến nhường nào.


Hắn đã bị treo lơ lửng trên không khá lâu, vì cơ thể Nhân Ngư yêu cầu lượng nước rất lớn, giờ đây vảy cá trên người đã bong tróc, khô khốc nứt nẻ. Khoang miệng cũng bỏng rát, không thể nhịn nổi mà lên tiếng, giọng khàn đặc: "Cha... ".


" Từ bao giờ gene Trùng tinh lại có quạ đen mà Bổn vương không biết? ". Mỹ nhân được hai cây dương vật yêu thương đang chìm đắm trong tình dục đột nhiên mở to mắt không vui nhìn Linh, dám để nó xuất hiện trong trùng sào, rõ là do Trùng soái quản lý không cẩn thận.


Hậu huyệt tức giận cắn chặt khiến hai cây dương vật lớn đau đớn, đến mức chủ nhân của chúng phải hít khí lạnh.


Linh nói: " Thưa Bệ hạ, là do nhân ngư bị treo trên không quá lâu, thiếu nước mới trở nên như vậy."


Sean giương mắt muốn nhìn thử Nhân Ngư bị mình bỏ quên, nhưng bị cơ thể to lớn của An Đặc chặn kín tầm mắt. Mỹ nhân nhíu mày, đuôi mắt khẽ nhếch lên, vươn chân ra phía sau đá thẳng vào bụng An Đặc. Cả người hắn ngã thẳng xuống đáy bể, dương vật cũng bay ra khỏi hậu huyệt.


Lưng bị va đập mạnh với nền bể tắm, sát thần Thủy vực An Đặc bị một chân của Bệ hạ đạp xuống đảy bể không dám ngoi lên, bởi vì cơ thể to lớn nên cố cuộn tròn thu mình lại sợ rằng Bệ hạ nhìn thấy một góc trên cơ thể hắn sẽ không vui.


Sean nhìn Nhân Ngư không còn chút tinh thần nào, vảy cá trên người dựng đứng cố hấp thu hơi nước trong không khí. Giờ đây để có thể tiếp tục tồn tại, trông nó không khác gì một con quái vật, nhưng bởi vì sở hữu khuôn mặt tinh xảo lại trở thành một vẻ đẹp quỷ dị đầy thu hút.


" Thiếu nước phải không? ". Sean nhìn đứa con đang đau khổ, tròng mắt lại xuất hiện những đường cong màu trắng nhảy múa, điều khiển dòng nước ném nhân ngư xuống nền gạch sứ bên cạnh.


Lực va đập lớn ép vảy cá đang dựng đứng vào cơ thể, đau đớn khiến Nhân Ngư muốn kêu gào. Nhưng bởi vì cổ họng nóng rát đến mức tựa như sắp cháy nên không thể lớn tiếng, âm thanh khàn đặc đứt quãng vang lên giống như tiếng quạ đen.


Mỹ nhân đứng lên, mông không hề lưu luyến dương vật của Linh, tinh dịch theo đó chảy ra ròng ròng. Sean dẫm lên đùi Linh xoay người nhìn biểu cảm đau khổ của Nhân Ngư, làn da mềm mại khẽ cọ lên mặt Linh, Linh hiểu ý, ôm lấy Bệ hạ đang ướt đẫm ra khỏi bể tắm, đến chỗ Nhân Ngư.


"Cha... ". Nhân Ngư gọi Sean, mỹ nhân được Linh thả xuống, mỗi bước chân đều lưu lại vệt nước đọng, tựa như đang thương hại nói: " Thật đáng thương, bổn vương ban cho ngươi một chút nước."


Nhân Ngư liên tục gật đầu, Sean xoay người ngồi lên mặt hắn, mông mềm được bao phủ bởi một lớp bọt nước, ướt át mềm mại, giữa khe mông toả ra hơi nước mang theo mùi hương tanh ngọt khiến Nhân Ngư hô hấp dồn dập. Đường hô hấp của hắn cuối cùng cũng hơi ẩm ướt. Sean đột nhiên nâng mông lên cao, nghiêng mặt nhìn hắn, đuôi mắt hẹp dài cong cong.


" Nhưng Bổn vương nhớ là, không phải ngươi không muốn nhìn bổn vương sao? "


Cặp mông đầy đặn ướt át lơ lửng ngay trên đầu mũi hắn, miệng huyệt đỏ hồng vừa bị hai cây tiến vào mà hơi mở ra, bên trong có vẻ chứa rất nhiều tinh dịch, bắp đùi ửng hồng khẽ rung theo cử động của mỹ nhân, câu dẫn hắn vùi mặt vào. Trùng Vương ác ý nhắc lại lời nói mà hắn cố tình dùng để thu hút sự chú ý của cha.


Trùng vương không cho phép bất kì kẻ nào cố ý khiêu khích mình, dù cho câu trả lời của Nhân ngư khiến hắn rất vừa lòng, nhưng vẫn sẽ ghi thù mà dùng thân thể khiến hắn trả giá.


" Con sai rồi cha, con thích cha nhất, thích nhìn Người nhất, cha... Ưm... ". Còn chưa kịp nói xong đã bị Mỹ nhân ngồi lên mặt, cặp mông mềm mại như đưa hắn trở về khoảnh khắc vừa được sinh ra. Mông Sean khẽ giật nhẹ: " Giọng khó nghe chết đi được. "


Nhân Ngư tiếp tục hô hấp lấy hơi nước giữa kẽ mông của Sean, hơi thở phả vào khe mông khiến Sean thoải mái hưởng thụ. Mỹ nhân vươn tay nâng cằm hắn khiến miệng hé ra, phun hết hỗn hợp tinh dịch của Linh và An Đặc trong hậu huyệt vào miệng hắn.


" Ưm~ Thưởng cho ngươi chút nước uống, để cái yết hầu phát ra âm thanh khó nghe kia dễ chịu một chút. "


Tinh dịch chảy từ miệng huyệt bị đẩy ra, Nhân ngư nuốt trọn từng đợt tinh dịch ấy, yết hầu liên tục hoạt động, hắn vậy mà thấp hèn đến mức phải uống tinh dịch của Trùng tộc khác để xoa dịu yết hầu. Sean đặt tay lên yết hầu của hắn, cảm nhận được hắn không ngừng nuốt lấy tinh dịch mà mình phun ra từ hậu huyệt.


Sau khi tiểu huyệt phun hết tinh dịch, yết hầu của Nhân ngư cũng thoải mái hơn, nhưng hắn lại cảm thấy chưa thoả mãn, tham lam thèm muốn mật dịch của Sean.


Sean đột nhiên cảm thấy hậu huyệt bị liếm nhẹ, đầu lưỡi mềm mại của nhân ngư kích thích hậu huyệt bỏng rát sau trận làm tình kịch liệt. Sean cười lạnh, không ngăn cản để đầu lưỡi tùy ý liếm láp, tiến sâu vào trong hậu huyệt liên tục va chạm với vách thịt.


Mật dịch của Trùng Vương bắt đầu rỉ ra, Nhân Ngư không ngừng nuốt mật dịch chảy ra từ khe mông đang ngồi trên mặt mình. Thật đáng ngạc nhiên, mật dịch từ mông tràn vào yết hầu đang không ngừng xoa dịu toàn bộ cơ thể khô cạn của hắn, hắn bị mật dịch của Trùng Vương mê hoặc, đầu lưỡi dần tăng tốc.


Khoái cảm từ đầu lưỡi trong hậu huyệt khiến cơ thể Sean vô thức ngã về phía trước, mông hơi vểnh lên để lộ đường cong quyến rũ. Nhân ngư đuổi theo áp sát mặt vào khe mông của Sean, hậu huyệt đột nhiên bắt đầu co bóp, Nhân ngư vô cùng mong chờ mật dịch chảy ra. Nhưng cặp mông vẫn luôn được hắn hầu hạ thoải mái đột nhiên nâng lên, hắn tận mắt chứng kiến hậu huyệt hắn vất vả phục vụ co giật, một lượng lớn mật dịch phun thẳng vào mắt hắn.


Sean biết ý đồ của hắn, nhưng không được cho phép mà dám liếm huyệt thì không thể nhận lấy ân thưởng, lượng mật dịch chảy ra trong quá trình hắn liến mút bị hắn nuốt đã là ân thưởng lớn nhất hắn nhận được.


Mặt Nhân Ngư ướt đẫm mật dịch, tròng mắt hắn bị lớp mật dịch bao phủ khiến tầm nhìn trở nên mơ hồ, khoang mũi củ hắn tràn ngập mùi hương tanh ngọt. Dương vật của hắn đột nhiên bị bao chặt bởi huyệt đạo ẩm ướt đang liên tục co bóp, quy đầu chạm đến nơi chứa Trùng trứng khi trước.


Nhân ngư vẫn đang ở trên cạn, lượng tinh dịch kia không đủ cho cơ thể đang thiếu hụt nước nghiêm trọng, hắn không ghể chống cự nổi hậu huyệt đang cắn chặt lấy bản mệnh của mình, đôi mắt cách lớp mật dịch nhìn bóng dáng Sean.


Mái tóc đen dài bởi vì vừa bị nhúng nước mà bết dính lại sau lưng, cơ thể không ngừng vặn vẹo khiến cặp mông đong đưa đầy dụ hoặc, câu dẫn ánh mắt của giống đực, kích thích bọn họ bắn tinh. Không một sinh vật nào có thể chống cự trước sự quyến rũ của Sean, nhân ngư chỉ có thể quy phục hậu huyệt, để mặc nó ép khô.


Mỗi một lần bắn tinh là rút cạn dần lượng nước trong cơ thể Nhân ngư, phản ứng của hắn cũng ngày càng lớn, đuôi cá không ngừng vung vẩy tựa như đang sắp chết. Sean cảm thấy cái đuôi cá này rất thú vị, cho đến khi hút cạn giọt tinh cuối cùng, đuôi cá vung lên một vòng cung lớn rồi nện mạnh xuống đất.


Nhân ngư sắp chết bởi vì thiếu nước, mỹ nhân quay đầu khẽ liếc hắn một cái, rút cây dương vật mèm nhũn trong huyệt ra, bước đến bên sườn mặt hắn rồi ngồi xổm xuống, phun hết tinh dịch trong hậu huyệt ra, tựa như lấy nước của hắn rồi trả lại.


Sean đang chuẩn bị rời đi cùng Linh thì nhân ngư đột nhiên kêu lên: "Cha... "


Sean mềm nhũn nằm trong ngực Linh nghiêng đầu nhìn thoáng qua nhân ngư đang sắp chết vì thiếu nước, cuối cùng vẫn tha cho hắn một mạng, bảo Linh đá hắn xuống bể nước.


Tác giả có lời muốn nói:


Đứa con thứ hai này... đến khi viết xong tôi mới phát hiện mình còn chưa đặt tên cho nó. Thế là lười luôn, khỏi nghĩ nữa.


Nó bị đá xuống nước, vừa rơi xuống đã chạm mặt An Đặc - kẻ vẫn luôn ẩn nấp dưới nước - hai bên mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.


Năng lực của Sean, ngoài khả năng khống chế thân thể Trùng tộc và liên kết tinh thần với Trùng tộc, thì tất cả các năng lực khác đều là mượn dùng từ những Trùng tướng khác. Nói chính xác hơn, Sean có thể sử dụng toàn bộ các dị năng khác nhau của Trùng tộc. Vì vậy, trong mắt các chủng tộc khác, y gần như không hề có dao động năng lượng.


Sean thuộc kiểu người... rất thù dai ( ❛⃘ ∨ ❜⃘⃘ ) ੭⁂


Nhưng mà như vậy lại càng đáng yêu chết đi được, hu hu hu.


So với các nhánh khác của Trùng tộc, Tuyến Trùng và Đằng Trùng rõ ràng là ít được bệ hạ sủng ái hơn. Bọn họ gần như rất hiếm khi duy trì hình người, năng lực đặc thù của hai nhánh này khiến họ không thể ổn định thân thể sau khi hóa hình. Vì thế, với Trùng Vương là một nhan khống chính hiệu, mức độ ban ân dành cho họ gần như bằng không.


Tuy nhiên, hai nhánh này lại là hai nhánh duy nhất trong Trùng tộc tinh thông ám sát. Bọn họ có thể xâm nhập trực tiếp vào cơ thể kẻ địch để phá hoại, hoặc ngụy trang thành những bông hoa nhỏ trên mặt đất. Thực tế, toàn bộ lớp đất phía dưới đều có thể xem là lãnh địa của họ, họ có thể đâm thẳng từ lòng bàn chân sinh vật lên trên, thậm chí trong lúc đồng bạn còn chưa kịp phát hiện, đã lặng lẽ thu hoạch sinh mệnh.


Trên người Sean luôn quấn quanh một con Tuyến Trùng màu đỏ. Khác với những Trùng tộc khác, Tuyến Trùng không thể chiến đấu nếu không gây nguy hiểm đến tính mạng, đồng thời cũng là một chủng tộc có năng lượng cực kỳ thu liễm. Nó có thể thu nhỏ cơ thể đến độ dài vừa đủ quấn quanh cổ tay trắng nõn hay mắt cá chân của mỹ nhân.


Khi Sean ăn mặc tùy ý, Tuyến Trùng thường quấn quanh mắt cá chân y. Trên làn da trắng mịn lộ ra những đốm đỏ, những đốm đỏ tươi điểm xuyết khiến Sean càng thêm mê hoặc. Còn khi Sean khoác lên lễ phục Trùng Vương, không để lộ dù chỉ một tấc da thịt, Tuyến Trùng lại quấn quanh cổ tay bệ hạ, như một viên hồng bảo thạch, khiến Sean trông càng giống một tồn tại cao cao tại thượng, được trời ban cho bảo vật.


Con Tuyến Trùng này là phòng tuyến cuối cùng của Sean. Vì thế, các Trùng tộc khác cũng không sinh lòng ghen tị. Bọn họ không cho phép bệ hạ có dù chỉ một khoảnh khắc lúng túng vì bị uy hiếp sinh mệnh, cho dù trong toàn bộ tinh tế có hàng trăm triệu Trùng tộc, họ vẫn không thể chấp nhận bất kỳ sai sót nào. Bệ hạ cao quý tột cùng của họ phải bất tử.


Bởi vì luôn quấn quanh trên người bệ hạ, Tuyến Trùng đã nhìn thấy vô số cảnh bệ hạ ban thưởng cho các Trùng tộc khác. Nhưng khi chưa có sự cho phép của bệ hạ, nó không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.


Nó biết, bản thân mình đáng lẽ đã phải thấy đủ, có thể mỗi ngày kề sát làn da bệ hạ, hít thở mùi hương cơ thể nhàn nhạt của người.


Nhưng... nó muốn nhiều hơn nữa.


 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page