top of page

[TV] Chương 54

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 13 phút đọc

Mùi vị của cha thật sự quá cuốn hút, khứu giác của nhân ngư tràn ngập mùi hương tanh ngọt giữa hai chân của Sean. Lúc trước hắn phải chịu đựng thứ hôi thối kia đều là để giờ phút này có thể được thân mật cùng Phụ thân. Hắn vươn đầu lưỡi liếm dương vật của Phụ thân, lại bị Sean dùng tay đè gáy, ý bảo nó liếm hậu huyệt. Bởi vì mỹ nhân đang ngồi, mông thịt đè lên thành bể nên Nhân Ngư phải vươn đầu lưỡi qua khe hở giữa mông và thành bể mới có thể liếm đến hậu huyệt.


Đây chính là nơi lúc trước sinh ra hắn, đầu lưỡi của hắn sẽ chạm đến miệng huyệt cuốn hút kia, đột nhiên bả vai cảm nhận được trọng lực, chân trái của Sean đặt lên vai của hắn, như vậy càng dễ để hắn liếm hơn. Ở góc độ này, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ hậu huyệt, không kìm nén được mà khẽ hôn lên miệng huyệt đầy đặn, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp, cuối cùng hậu huyệt hơi hé mở, tinh dịch bên trong chảy ra, phun lên đầu lưỡi của Nhân Ngư.


" Ưm... ". Nhân Ngư không ngờ trong hậu huyệt của cha lại có tinh dịch, Sean cụp mi mắt khẽ cười, ấn chặt đầu Nhân Ngư nói: " Ngoan, làm thùng đựng tinh của Bổn Vương. ". Hắn tưởng rằng sẽ được thân mật triền miên với cha, chẳng thể ngờ rằng Người lại bắt hắn nuốt tinh dịch của một Trùng tộc khác, nhưng hắn chỉ đành phải nuốt. Tiểu huyệt mở ra, phun tinh dịch ngày càng nhiều, Nhân ngư há mồm thật to, tiếng nuốt tinh truyền vào lỗ tai của Sean. Lượng tinh dịch nhiều đến mức nhân ngư ăn xong no căng cả bụng. Không thể ngờ rằng cha có thể chứa được nhiều tinh dịch như vậy, Nhân Ngưu vừa nuốt vừa nghĩ.


Sean thấy khuôn mặt nhỏ hơi nhăn lại, bị bắt ăn tinh dịch của kẻ khác nên bày ra dáng vẻ đáng thương. Mỹ nhân vươn tay ấn bụng dưới của mình xuống. Đột nhiên một luồng khí nồng đậm phun ra từ trong hậu huyệt của phụ thân vào miệng hắn, Nhân Ngư trợn trừng mắt, không ngừng nuốt xuống sợ rằng khí thải được phụ thân ban thưởng sẽ bị bay mất.


Sean khẽ cười giơ chân đã hắn vào trong nước, Nhân Ngư lại lần nữa ngã xuống nước, nhưng lần này hắn cảm nhận được một lực nâng đỡ kỳ lạ, tứ chi bị dòng nước khóa chặt không thể nhúc nhích. Nhân Ngư đáng thương nhìn Sean, mỹ nhân nhẹ nhàng dẫm lên đỉnh đầu hắn: " Không biết ngươi có thể chịu đựng được bao lâu? "


Tinh cầu Ưu Nhĩ


"Ký chủ đại nhân, cấp bậc của ngài đã thăng lên cấp Hoàng Kim. Tinh cầu Ưu Nhĩ đã bị công lược hoàn toàn, hiện đang chuyển sang mục tiêu công lược tiếp theo."


Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm của hệ thống khiến Duẫn Ba tỉnh giấc. Hắn nhìn chiếc giường trước mắt đang rối tung lên, rồi dời ánh mắt sang vị vương tử đang quỳ ngồi bên cạnh mình, kẻ kia nhìn hắn bằng ánh mắt si mê không che giấu.


Duẫn Ba vốn không thuộc về vũ trụ này. Một ngày nọ, vừa tan học xong, hắn bị một hệ thống có tên là Bá Chủ Tinh Tế chỉ định. Khi nghe nói mình có thể dựa vào "bàn tay vàng", cùng vô số mỹ nhân lên giường, cuối cùng trở thành chúa tể tinh tế, hắn gần như không do dự mà đồng ý, nào ngờ mọi thứ lại là thật.


Lúc này đây, dựa vào bàn tay vàng, Duẫn Ba đã trở thành người trong lòng của vương tử tộc Ưu Nhĩ. Cả tinh cầu máy móc đều nằm trong sự khống chế của hắn. Hắn quay sang hỏi Ưu Nhĩ:


"Tên người thằn lằn kia... bắt về chưa?"


"Bắt... đã bắt về rồi..." Ưu Nhĩ không hiểu vì sao vừa tỉnh lại Duẫn Ba đã nhắc tới người thằn lằn, đang định nói thêm thì Duẫn Ba đã lập tức rời giường, chạy thẳng về phía phòng thí nghiệm.


Người thằn lằn bị giam bên trong một rương pha lê khổng lồ, xung quanh là vô số máy móc. Hắn liên tục đập mạnh vào lớp pha lê, nhưng không một kẻ máy móc điên rồ nào buồn để ý. Khi Duẫn Ba bước vào phòng thí nghiệm, toàn bộ các thực nghiệm viên đều cúi người thật thấp, kẻ trước mặt này đã chiếm được trái tim vương tử, là vị quốc vương tương lai được định sẵn.


"Mau lên! Trích xuất hình ảnh ký ức của hắn!" Duẫn Ba lớn tiếng ra lệnh.


Thực nghiệm viên lập tức ấn nút. Các thiết bị nối liền với phần đầu người thằn lằn bắt đầu vận hành. Tiếng kêu đau đớn xé lòng của hắn vang lên, nhưng không ai đoái hoài.


Màn hình lớn chậm rãi hiện ra ký ức của người thằn lằn. Duẫn Ba có thể tự do điều khiển thời gian đọc. Ban đầu, màn hình chỉ là một mảng đen kịt, cho đến khi đột nhiên xuất hiện một bóng người.


Hắn hít sâu một hơi.


Dung mạo của Sean hiện lên trên màn hình.


Ngũ quan diễm lệ đến mức gần như mang tính công kích, đôi mắt hơi híp lại liếc nhìn qua, khiến Duẫn Ba đứng bật dậy chỉ trong khoảnh khắc. Thế nhưng trong đáy mắt mỹ nhân kia không hề có chút khiêu khích nào, chỉ là một mảnh lạnh lẽo thâm trầm, như vực sâu u tối, vừa thần bí vừa nguy hiểm. Mỗi cử động của y, thậm chí chỉ là một cái chớp mắt khẽ khàng đều toát lên phong tình chết người.


Cả phòng thí nghiệm rơi vào tĩnh lặng. Tất cả đều bị Trùng Vương trên màn hình mê hoặc. Đặc biệt là khoảnh khắc Trùng Vương đột ngột di chuyển đến trước mặt người thằn lằn, gương mặt phóng đại kia càng mang lực xung kích khủng khiếp.


Sự mê người của Trùng Vương không chỉ đến từ dung mạo, mà còn từ khí chất của kẻ đứng trên đỉnh cao, sự tự tin tuyệt đối, cùng vẻ thờ ơ khi nắm trong tay quyền sinh sát.


Duẫn Ba không hề nhận ra, bàn tay mình đã siết chặt đến run rẩy.


Hắn muốn Sean.


Nóng lòng không thể chờ thêm, hắn lập tức hỏi hệ thống:


"Nhân vật này có thẻ nhân vật không? Có phải là đối tượng công lược của tôi không?!"


Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống vang lên:


"Không tồn tại thẻ nhân vật này. Xin ký chủ tiến hành công lược theo nhân vật đã được sắp xếp."


Tác giả có lời muốn nói:


Thích thì nhớ tương tác nha ʕ(๑˃́ꇴ˂̀๑)ʔ


Mỹ nhân trong tinh tế rất nhiều, nhưng Sean khiến người ta trầm luân không chỉ bởi dung mạo diễm lệ độc nhất vô nhị, mà còn vì tính cách quyết đoán, sát phạt dứt khoát, kiểu khí chất này thật sự rất "đã".


Còn có cả tinh tế cấp cao nhất pp nữa, nghĩ thôi đã muốn... sắc sắc rồi.


Nhưng Sean thật ra cũng rất mềm.


Ví dụ như thích cuộn mình trong kén tằm, cả cơ thể lún sâu vào đó.


Đi đâu cũng phải được Trùng tộc ôm, mềm mại nằm gọn trong lồng ngực.


Tôi cũng muốn ôm ôm nữa ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅


Tiếp tục lao về phía đại kết cục thôi! (Hình như vẫn còn hơi xa)


........


Khi người thằn lằn tỉnh lại, đại não hắn đau nhức như thể sắp nứt toác. Dù sao tinh cầu Ưu Nhĩ cũng là tinh cầu máy móc, khác với Trùng tộc trực tiếp sử dụng tinh thần lực của bản thân, tinh cầu máy móc dựa vào nguồn năng lượng của hành tinh, cùng trí nhớ siêu cường và năng lực thao tác cực kỳ đáng sợ.


Tinh cầu Ưu Nhĩ


Thuở xa xưa, tinh cầu Ưu Nhĩ có thể xem như một nhánh tiến hóa của nhân loại. Bọn họ là tập hợp của những thiên tài, nhưng nguồn năng lượng của Thủy Cầu dần không còn đủ để thỏa mãn nhu cầu phát triển ngày càng quá mức của họ. Việc khai thác quá độ khiến Thủy Cầu buộc phải ban hành các đạo luật bảo vệ môi trường nghiêm ngặt nhằm kiềm chế họ. Vì thế, Ưu Nhĩ tộc quyết định rời bỏ Thủy Cầu, tỉ mỉ chọn lựa một tinh cầu khác để định cư.


Ngay sau khi đặt chân xuống hành tinh mới, người thông minh nhất trong tộc Ưu Nhĩ đã sử dụng chip máy móc cấy ghép vào đại não của từng đồng bạn. Loại chip này sinh ra một dạng dòng điện sinh học đặc biệt; sau khi tiến vào não bộ, nó âm thầm cải tạo tư duy, khiến người bị cấy dần dần trở thành kẻ lãnh đạo tối cao, cũng chính là quốc vương.


Đáng sợ hơn cả, dòng điện sinh học ấy có khả năng di truyền. Con cái của họ cũng tự nhiên phục tùng hậu duệ của kẻ thống lĩnh, lâu dần hình thành một tinh cầu quân chủ chế tuyệt đối.


Khác với Trùng tộc, tộc Ưu Nhĩ hoàn toàn dựa vào những cỗ máy lạnh lẽo để thay đổi não bộ. Còn người thằn lằn, bởi từng bị cưỡng ép kết nối não bộ với thiết bị, tuổi thọ của hắn bị rút ngắn thẳng thừng đến hai phần ba.


Khi đó, sau khi rời khỏi Trùng sào, hắn ở trong lãnh vực của Trùng tộc mà mỗi giây trôi qua đều cảm thấy nguy hiểm sinh mệnh tăng thêm một phần. Hắn không dám quay lại tìm Trùng Vương, bởi Trùng Vương là tồn tại còn nguy hiểm hơn cả.


May mắn thay, chỉ cần không làm bất cứ điều gì gây bất lợi cho Trùng Vương, Trùng tộc sẽ không sinh ra sát ý. Người thằn lằn vốn tưởng mình chắc chắn phải chết, không ngờ từng Trùng tộc lướt qua hắn lại như thể không hề nhìn thấy.


Trên Trùng tinh, mọi sinh vật đều nằm dưới sự khống chế của Sean. Bệ hạ hiển nhiên đã biết đến sự tồn tại của người thằn lằn này; khi chưa có mệnh lệnh chính thức, không ai dám tự ý ra tay thu hoạch sinh mạng của hắn, dù việc đó đối với họ chỉ như một nhịp thở.


Cuối cùng, người thằn lằn tìm được một đống sắt vụn, chính là phi thuyền của bốn học sinh nhân loại khi xưa. Sean từng ra lệnh cho Trùng tộc học tập kỹ thuật của nhân loại, dùng sinh vật năng lượng chuyển hóa thành hệ thống năng lượng để tiến hành dịch chuyển không gian. Sau khi học xong, Trùng tộc liền vứt bỏ những cỗ máy này.


Người thằn lằn từng nghe nói về loại thiết bị ấy. Trong chợ đen có không ít máy móc tương tự. Hắn lén lút tiến lại gần, rồi bất chợt bị một mùi tanh ngọt nhàn nhạt mê hoặc, đứng sững tại chỗ như trúng tà. Mười lăm phút sau hắn mới hoàn hồn, tự tát mình mấy cái rồi vội vàng thao tác, chuẩn bị quay về chợ đen.


May thay, cỗ máy vẫn có thể vận hành, chỉ là xảy ra trục trặc. Sau khi dịch chuyển, nó xuất hiện ở độ cao ba mét phía trên cửa tiệm của hắn rồi rơi thẳng xuống, nện thẳng vào trong cửa hàng.


Chưa kịp xót xa cho cửa tiệm của mình, vô số phi hành người máy đã ập đến. Bất chấp mọi thủ tục hòa bình tinh tế, bọn chúng trực tiếp bắn kim gây mê vào hắn. Trước khi rơi vào hôn mê, người thằn lằn còn mơ hồ nghĩ: trong tinh tế này, ngoài Trùng tộc ra, hóa ra còn có một chủng tộc bá đạo đến mức này.


Duẫn Ba không ngừng tua đi tua lại ký ức của người thằn lằn, trực tiếp sao chép đoạn hình ảnh này vào ổ cứng. Khi nhìn thấy cảnh Sean dùng đồ tình thú chơi đùa cùng Tái Duy, hắn sinh ra một cơn ghen tị mãnh liệt đối với kẻ cơ bắp to lớn bị trói chặt kia.


Hắn chưa từng nghĩ đến việc thay thế Tái Duy. Trái lại, hắn khinh thường cách làm của Tái Duy. Hệ thống Bá Chủ Tinh Tế khiến hắn không thể thần phục bất kỳ sinh vật nào, hắn chỉ dùng thang cấp hoàng kim để định đoạt giá trị của kẻ khác, bao gồm cả Sean.


Trong đầu Duẫn Ba đã sớm vẽ nên hình ảnh Trùng Vương diễm lệ khóc nức nở dưới thân mình. Chỉ một cái nhúc nhích nhẹ cũng khiến y bật ra tiếng nức nở, đôi mắt lạnh lùng bị hắn nhuộm lên cảm xúc của chính mình. Sean khóc lóc muốn trốn chạy, nhưng vòng eo thon mảnh bị hắn siết chặt, không sao nhúc nhích, chỉ có thể mặc cho hắn xâm chiếm.


"Ngoan nào, bảo bối... chờ tôi. Đợi đến khi tôi trở thành vương của tinh tế, tôi nhất định phong em làm vương hậu."


Duẫn Ba lẩm bẩm, đầu ngón tay chạm nhẹ lên gương mặt Sean trên màn hình. Bên cạnh, vương tử tinh cầu Ưu Nhĩ cắn chặt môi, không hiểu vì sao hắn không thể oán trách người đàn ông này, chỉ cảm thấy nỗi chua xót âm thầm lan tràn trong tim.


Trùng sào


"Cha..."


Dòng nước gợn lên, xoáy thành vòng xoáy. Trong đôi mắt Sean, những đường cong màu trắng tung bay. Nhân ngư bị dòng nước khống chế, cổ tay và đuôi cá bị treo lơ lửng giữa không trung. Hắn muốn đổi lấy sự thương hại của cha.


Giọng nói của nhân ngư vốn có khả năng mê hoặc sinh vật, huống chi còn được gia trì bằng nội dung tinh xảo. Với huyết mạch kết hợp giữa Trùng Vương và vương tử nhân ngư, sức mê hoặc ấy gần như đạt đến đỉnh cao.


Thế nhưng, đối với Sean, nó không có bất kỳ tác dụng nào.


Mỹ nhân bắt Linh cởi sạch quần áo ngồi vào trong bồn tắm, chính mình thì ngồi lên đùi của Linh. Mông mềm đè thẳng lên dương vật của Linh, dương vật bị mông đè nên không thể cửng lên, dương vật cương cứng bị mông ép chặt lại.


" Bệ hạ... ". Linh trầm giọng rên lên, toàn bộ cơ thể mềm mại của Sean nằm trong lòng ngực hắn, làn da của mỹ nhân ở trong nước trở nên bóng loáng mềm mại, càng khiến hắn bốc hỏa hơn chính là Sean từng chút từng chút một cọ mông lên dương vật khiến hắn không thể kìm nén. Hắn cố gắng đóng giả thành một cái ghế thật tốt, mắt chỉ nhìn thẳng về phía trước, không dám nhìn bệ hạ trong ngực, sợ rằng liếc mắt một cái sẽ không thể nhịn được, dương vật đã cố gắng lắm rồi. Bình thường nếu Sean vui vẻ, lại gặp được dương vật ngoan ngoãn sẽ rủ lòng thương cho dương vật cọ xát giữa khe mông để hưởng thụ khoái cảm. Giờ đây dương vật lớn đang bị đè dưới mông mềm của bệ hạ.


" Ưm? ". Sean hơi nghiêng đầu dương mắt nhìn Linh, dương vật hắn bị ép đến mức phát đau, mái tóc đen của Mỹ Nhân hơi ướt, đôi mắt to hẹp dài dính chút nước mắt sau khi làm tình cùng Trùng binh, cần cổ thon dài và xương quai xanh tinh xảo lộ ra. Bởi vì đang ngồi trên đùi của hắn nên mực nước vừa khít chạm đến hai đóa anh đào nhỏ trước ngực Sean, theo hô hấp của mỹ nhân và lưu động của sóng nước mà như ẩn như hiện chập chờn trước mắt hắn.


Linh biết mình đang mạo phạm bệ hạ nên không dám nói lời nào, Sean nhìn dáng vẻ lo lắng của Trùng Soái, đôi tay ướt nhẹp gãi gãi cằm Linh. Sean tựa như đang trêu ghẹo một con chó, nơi bị Bệ hạ gãi ở cằm khiến Linh dần cảm thấy tê dại, dòng điện nhỏ chạy khắp toàn bộ cơ thể. Hắn muốn ôm Sean, đôi tay dưới nước đã tạo ra tư thế vây chặt lấy hông của mỹ nhân nhưng lại không dám bế lên. Mỹ nhân ngồi trong ngực hắn ta là đang ban ân cho hắn, hắn sao dám vượt giới hạn.


Được Sean cho phép, An Đặc tiến vào bể tắm, hắn không hề để ý đến Nhân Ngư đang bị luồng nước treo lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hắn nóng bỏng nhìn chăm chăm vào Trùng Vương đang nằm trong lồng ngực của Trùng Soái.


Hắn quỳ xuống nói: " Bệ hạ... ".


" Có việc gì? ". Sean không thèm ban cho hắn một ánh mắt, An Đặc vội báo cáo: " Gần đây có một vài tinh cầu ở hải vực đã xảy ra biến chuyển, tựa như xuất hiện sinh vật biển thời viễn cổ... " - " Ưm~ ".


An Đặc còn chưa nói xong đã bị tiếng rên rỉ của Sean chặn ngang, Linh khẽ hít sâu, mông của mỹ nhân không hề có dấu hiệu nâng lên mà không do dự nuốt trọn dương vật của hắn. Sean nuốt xong dương vật liền mềm nhũn dựa trong lòng ngực của Linh tựa như Trùng tướng đáng sợ nhất tinh tế đã trở thành ghế massage gắn dương vật.


" Tiếp tục. ". Sean liếc mắt nhìn An Đặc một cái, vừa cắn nuốt dương vật vừa nhìn một giống đực khác. Hành vi phóng đãng này trên người Sean cho thấy rằng đã có không chỉ một Trùng tộc đã được ban ân.


Trong ánh mắt của Sean không chỉ nhuốm đầy tình dục mà còn xuất hiện một tia trách móc, An Đặc biết rõ mình đã lơ đãng, vội vàng nói: " Dưới đáy Hải vực đã xảy ra biến hóa, có vẻ như đã có thứ gì đó triệu hồi chúng... ".


" Triệu hồi. ". Sean lặp lại từ này, Linh cảm thấy lúc bệ hạ đang suy ngẫm, tiểu huyệt co bóp càng ngày càng nhanh, sắp cắn gãy dương vật của hắn.


" Bổn Vương mặc kệ kẻ nào đã triệu hồi chúng, mục đích là cái gì. Nhưng nếu như là từ sâu trong Hải vực của Trùng tộc chui ra thì, cứ xuất hiện một con liền giết sạch. "


Sean lạnh lùng nói, An Đặc gật đầu.


" Nếu bọn chúng chui ra từ hải vực khác, vậy hãy chú ý số lượng và mục đích. Nếu như vượt qua giá trị năng lượng nhất định thì hãy quay lại bẩm báo với Bổn Vương. "


Trùng Vương vừa co giật mông tra tấn Trùng Soái bên dưới vừa nói, An Đặc cố gắng cúi đầu áp chế luồng nhiệt trong cơ thể, gương mặt đỏ ửng, ngoan ngoãn lên tiếng đáp lại mệnh lệnh.


Cơ thể của Sean khẽ run rẩy, hậu huyệt bóp chặt, dương vật bên trong đã sắp phun tinh. Mỹ nhân đang đối mặt với Nhân Ngư, Nhân Ngư có thể nhìn thấy biểu cảm của cha khi đang cắn nuốt dương vật.


Dương vật của hắn trước giờ chưa từng được chạm qua đã cương cứng đến mức sắp nổ, cửng lên dưới lớp vảy cá bị Sean duỗi tay điều khiển một dòng nước chặn lại mã mắt.


 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page