top of page

[TV] Chương 51

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 2 ngày trước
  • 11 phút đọc

Rọ mõm chống cắn để lại một vệt đỏ rõ rệt trên mông Sean. Nhưng mỹ nhân dường như chẳng hề để ý, mà chính cảnh tượng đó lại càng kích thích Tái Duy hơn. Sau cao trào, Sean ngồi tựa vào ghế mềm, hai chân chống lên bộ ngực rộng lớn của Tái Duy, tạo nên sự đối lập rõ rệt giữa đôi chân trắng nõn mịn màng và cơ ngực nâu sậm rắn chắc của hắn. Trên phần ngực căng cứng kia vẫn còn đọng lại không ít sữa tươi.


Sean khẽ nâng mũi chân, đá nhẹ hai núm ngực bị kẹt của Tái Duy sang một bên. Sự ma sát mạnh khiến núm ngực hắn bỏng rát, đau tê. Ngay giây tiếp theo, Sean ấn mạnh lên cơ ngực hắn và sữa tươi lập tức phụt ra từ đầu vú.


Dòng sữa bắn vọt về phía trước gần một mét, như một suối phun nhỏ, rồi rơi vãi xuống ngực Tái Duy và bắp chân trắng trẻo của mỹ nhân. Sean hứng thú đến mức không ngừng dùng chân giẫm và bóp nắn hai cơ ngực lớn kia. Tái Duy không thể khống chế, liên tục tiết sữa, khiến ngực mình và cả chân Sean đều bị phủ kín bởi chính sữa của bản thân.


Cho đến khi sữa bị ép ra khô cạn, Sean mới thỏa mãn dừng lại. Nhìn đôi chân mình bóng loáng toàn sữa, y liếc Tái Duy và lạnh nhạt nói:


"Cởi cái rọ mõm ra. Liếm sạch."


Tái Duy lập tức tháo dụng cụ chống cắn. Vì ban nãy toàn bộ trọng lượng của mỹ nhân đều đặt lên vật đó, nên dấu hằn vuông vức vẫn còn rõ trên môi hắn. Đỏ mặt nhìn đôi chân mềm mại đang đặt trên ghế, cùng sữa tươi của chính mình chảy loang trên sàn, hắn quỳ xuống, cúi đầu đầy thành kính xen lẫn kích động, bắt đầu liếm sạch từng tấc da của bệ hạ.


Làn da bệ hạ trắng mịn, bóng loáng, ngón chân hơi hồng, mềm mại yêu kiều. Khung xương tinh xảo khiến đôi chân ấy gần như hoàn mỹ. Đối với Tái Duy, được liếm chân bệ hạ là sự hạnh phúc tột cùng. Nhưng trong mắt Sean, hắn chẳng khác gì một công cụ lau sạch chân đê tiện.


Ở góc phòng, người thằn lằn vẫn nhìn chằm chằm, nuốt khan một ngụm nước bọt, ánh mắt đầy khát khao muốn được thay hắn làm "người hầu chân". Nhưng mỹ nhân đột ngột nghiêng mặt sang nhìn. Hắn nhớ rõ đôi môi mê hoặc đó từng thốt ra câu chuyện về việc hủy diệt cả tinh cầu, thân thể vốn nóng bừng của hắn lập tức như bị dội nước lạnh.


Sean:


"Không mau cút? Hay muốn ta đích thân tống cổ ngươi?"


"Tạ ơn Trùng Vương bệ hạ!"


Người thằn lằn như nhặt được mạng sống, vội vàng cúi đầu liên tục rồi chạy biến khỏi phòng.


Nhưng hắn quên mất rằng nơi này là trùng tinh, hơn nữa còn ở ngay trong tổ của Trùng Vương. Vừa bước ra, hắn đã bị vô số trùng binh cấp cao nhìn chằm chằm, ánh mắt như muốn giết chết hắn. Hắn hoảng loạn chạy, nhưng đi đâu cũng gặp trùng binh, ánh mắt chúng đều dữ tợn như nhau.


Hắn khóc không ra nước mắt, không ngờ lúc Sean ngồi trên mặt Tái Duy mà phun trào, thứ mật dịch kia lại bắn trúng người hắn, mang theo mùi ngọt nồng khiến trùng binh vốn vô cùng nhạy cảm với mùi của Trùng Vương lập tức coi hắn là kẻ thù.


Trùng Vương bệ hạ.....Có thể ban cho ta một chiếc phi thuyền không...? Ta thật sự không quay về được nữa...


.......


Tại chợ đen


Sự biến mất của người thằn lằn khiến hơn nửa giới chợ đen, những kẻ lăn lộn tinh tế nhiều năm đều nắm bắt được bảy tám phần câu chuyện. Toàn bộ pha "xé rách không gian" kia chỉ có Trùng tướng Linh sở hữu dị năng không gian mới làm được. Không ai dám nán lại sợ bị liên lụy ngoại trừ một người mặc áo đen, không rõ mặt, vẫn đứng yên như bị đóng băng.


Những kẻ khác nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc rồi vội vàng tản đi.


"Hệ thống, thằn lằn nhân đó nói Trùng Vương có nhan sắc đỉnh điểm... rốt cuộc đẹp đến mức nào? Trong thẻ mặt tinh tế của ta có nhân vật nào cần thu phục y không?"


"Hệ thống 《Tinh Tế Chi Vương》 không có bất kỳ tư liệu nào miêu tả Trùng Vương. Kính xin ký chủ tiếp tục theo tuyến truyện chính: đến hội đấu giá ngầm, giành lấy món hàng cuối cùng, người đó được dự định là vương tử tộc Ưu Nhĩ của tinh cầu Máy Móc, cũng là mục tiêu chinh phục tiếp theo của ngài. Sau khi ngài đánh dấu hắn bằng cấp bậc hệ thống cho sẵn, hắn sẽ khuất phục trước ngài. Như vậy ngài sẽ sở hữu toàn bộ tinh cầu Máy Móc."


"Kia đi thôi."


Người áo đen đứng ngẩn ra một lúc, nhưng trong lòng vẫn lởn vởn không quên được bóng dáng Trùng Vương. Giá mà gã thằn lằn kia còn sống để chỉ đường...


【Lời tác giả】


Sean: Cái roi da nhỏ trắng tinh này... hình như còn có thể nghiên cứu chơi thêm vài đường nữa, thú vị lắm nha~


"Dục vọng lâu đài" tôi viết theo góc nhìn của Lâm Hạo, nên chương này là góc nhìn của người thằn lằn mlem mlem.


Tái Duy:


Tạ ơn! Cuối cùng cũng tới lượt ta. Nói xem ta có thể nhận được thưởng gì từ bệ hạ không? (mặt uy hiếp)


Truy Phong (giơ tay): Còn ta nữa! (mặt uy hiếp)


Hai người các ngươi có gan thì đi hỏi Sean ấy! Bắt nạt tác giả tính là gì ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅


Sắp vào đoạn chính, chuẩn bị hướng tới đại kết cục! Cuối cùng, người lên sân khấu không phải công số một, không phải công số một, không phải công số một (chuyện quan trọng nói ba lần).


Sau khi Sean và Tái Duy cướp đoạt một đống đồ chơi tình thú trong chợ đen, cuối cùng Trùng Vương cũng chẳng mấy hứng thú với chúng. Sean dùng đồ chơi tình thú lên cơ thể đám Trùng tướng và Trùng binh. Đám Trùng tướng được dùng đồ chơi tình thú vô cùng yêu thích, coi như được Bệ hạ ban thưởng đem đi khoe khoang khắp nơi rằng đây chính là đồ chơi tình thú mà Bệ hạ tự tay gắn lên cho bọn họ.


Nhưng dần dần Sean phát hiện sự bất ổn. Đồ chơi tình thú gắn lên cơ thể lâu dễ khiến máu kém lưu thông dẫn đến hoại tử, vậy nên liền hạ lệnh yêu cầu toàn bộ Trùng tộc tháo hết đồ trên cơ thể xuống. Tái Duy chính là kẻ khổ nhất, hắn vừa bị khoá chặt tinh hoàn, lại vừa bị Sean trêu chọc. Dương vật cương cứng tím tái không thể bắn tinh cũng không thể đái ra suốt hơn một tuần. Sean bị sự nghị lực của hắn thuyết phục, tự tay giúp hắn tháo ra.


Khả năng khôi phục của Trùng tộc rất mạnh kiến da ở tinh hoàn dính chặt vào cái khoá tình thú. Sean giúp tháo ra kéo theo một lớp da ở đó bị rách, dương vật nhạy cảm bị kéo mạnh, máu chảy ra nhỏ giọt rơi xuống dính trên thảm.


"Bổn vương quên không nói, ngươi vậy mà không hó hé gì. Nếu để cho vĩnh viễn không thể đái ra, thì ngươi chết luôn rồi.". Sean thở dài nhìn tên Trùng tướng cố chấp.


Tái Duy cúi đầu nói: "Đây là vật Bệ hạ ban thưởng cho thần."


"Vậy ngươi có biết rằng ngươi chính là Trùng tướng có khả năng công kích mạnh nhất của Bổn vương, nếu ngươi chết, sức chiến đấu của Trùng tộc sẽ giảm sút hay không? ". Sean khẽ nhướng mày nhìn Tái Duy, hắn vội vàng quỳ xuống nhận sai, khóa tinh hoàn chưa tháo hết bị kéo căng khiến máu chảy nhiều hơn.


"Thần, là do thần suy xét không chu toàn, nhưng mà, được Bệ hạ ban thưởng khiến thần vô cùng hạnh phúc, thần muốn giữ lại bất cứ thứ gì được Bệ hạ ban cho."


"Ừm." Sean khẽ lên tiếng, nhìn dương vật đầy máu me kia: "Bây giờ ngươi đã đái được chưa?"


"Có hơi khó ạ." Tái Duy khai đúng sự thật, bởi vì bàng quang đã tích nặng nước tiểu, mấy ngày nay hắn còn chẳng uống một giọt nước, nếu không phải cơ thể hắn rất tốt thì đã không chịu nổi từ lâu. Sean đá vai Tái Duy khiến hắn ngã nằm trên mặt đất, lười biếng đứng lên liếc mắt nhìn tên Trùng tướng đáng thương, nhấc vạt áo ngồi lên mặt hắn.


Mông mềm của Sean đè ép khuôn mặt Tái Duy, trên người mỹ nhân dần toả ra mùi hương câu dẫn, khoang mũi của hắn dần bị mùi hương tanh ngọt ở hậu huyệt của Bệ hạ chiếm đóng. Cơ thể hắn bắt đầu khô nóng, dương vật bết máu cương cứng, hô hấp dồn dập tựa như một người đã lâu không được hít thở không khí trong lành.


Mỹ nhân lạnh lùng vô tình nhìn dương vật cương cứng của Tái Duy, đợi đến khi nó cứng tới mức tím tái thì nhấc mông đứng dậy. Tái Duy bỗng hụt hẫng, nhưng hắn biết đó chính là ân thưởng rất lớn mà Bệ hạ ban cho. Sean nằm lên giường Quý phi, vài lọn tóc đen dài rơi trên cơ thể mềm mại nõn nà bị lớp áo đen che khuất, tư thế nằm sấp khiến đường cong tinh tế nơi eo mông của mỹ nhân trở nên đầy quyến rũ, mông vểnh lên, eo nhỏ hơi vặn vẹo.


Đôi mặt xinh đẹp hé mở liếc nhìn Tái Duy, khẽ nói: "Bổn vương thưởng cho ngươi nhìn Bổn vương mà tự thủ dâm, quỳ xuống."


"Tạ Bệ hạ!". Tái Duy lập tức dập gối, bàng quang tích nước tiểu đến mức sắp nổ tung, nhưng bởi vì dương vật đang cương nên chỉ có thể bắn tinh trước. Đôi tay hắn nắm lấy thân dương vật gân guốc đáng sợ kia, lên xuống liên tục. Sean nằm ườn trên giường Quý phi nhìn hắn biểu diễn.


Ánh mắt của Trùng Vương kích thích hắn, Tái Duy bắt đầu đổ mồ hôi, vài sợi tóc trắng dính bết trên mặt khiến hắn trở nên gợi cảm hơn. Sau khi sục vài cái liền bắn tinh, tinh dịch chưa kịp ra hắn đã tự tay bịt kín quy đầu của mình để tránh không dính lên người Sean, nếu không mỹ nhân thích sạch sẽ sẽ tức giận.


Bởi vì thời gian dài chưa phát tiết, lượng tinh dịch rất lớn, chất lỏng theo kẽ hở ngón tay Tái Duy nhỏ giọt tích tụ trên thảm, trong không khí tràn ngập mùi tanh hôi của tinh dịch. Mỹ nhân nhăn mũi rời khỏi phòng, sự ghét bỏ rõ ràng này khiến Tái Duy tức giận tát bôm bốp vào dương vật, khiến tinh dịch vung vẩy ra xung quanh. Thứ tinh dịch bẩn tưởi có mùi khó ngửi mà hắn bắn ra khiến Bệ hạ không vui. Lúc này, cảm giác buồn tiểu dâng lên, Tái Duy vội vàng chạy đi giải quyết.


Sean từ trong Trùng sào bước ra, mọi Trùng binh xung quanh đều ngoan ngoãn cúi đầu hành lễ. Không được Bệ hạ cho phép, bọn họ không thể dùng đôi mắt ti tiện mà nhìn cơ thể tôn quý ấy. Sean theo thói quen đến thư phòng, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt đầy nóng bỏng, vừa quay đầu lại liền thấy Tháp Tư.


Hắn không cúi đầu giống những kẻ khác, bởi vì được Sean sinh ra, Tháp Tư vẫn luôn cho rằng bản thân đặc biệt hơn hẳn.


"Hừ...". Sean giơ chân đạp lên mặt Tháp Tư, hắn cảm nhận được trọng lượng cơ thể của cha, kích động cương cứng, không nhịn được mà khẽ rên rỉ. Mát Tháp Tư cụp xuống, thấy cha mới chỉ cao đến cằm mình, cha trông bé nhỏ nhưng hắn lại chẳng dám ôm lấy.


"Bổn vương cho phép ngươi nhìn thẳng sao?". Sean ngẩng đầu, Tháp Tư nhìn gương mặt tinh xảo của cha, dương vật của hắn chạm vào bụng của Phụ thân cách một lớp quần, nơi đã từng nuôi dưỡng hắn. Tháp Tư nghiêm túc nói: "Cha, ta nhớ Người...".


Dung mạo của Tháp Tư và Sean có vài phần giống nhau, đều là tóc đen, mắt đen. Nhưng không bởi vậy mà Sean có tình cảm đặc biệt với hắn. Trùng Vương vô cảm chỉ muốn tên Trùng tộc này tự hiểu lấy địa vị của bản thân.


"Lại đây.". Sean đi được một đoạn đột nhiên xoay người, mái tóc đen dài tung bay trong không trung. Mỹ nhân cười nhẹ nhìn Tháp Tư, không hiểu sao hắn đột nhiên cảm thấy thái độ của cha hơi kì lạ, nhưng vì ánh mắt quyến rũ kia cùng đôi môi mỏng khẽ cong lên khiến hắn đánh mất lý trí, vội vàng lại gần.


"Không phải nói là muốn làm chó của bổn vương sao, chó biết đứng hai chân à?" Sean khẽ nhíu mày nói, Tháp Tư vội vàng quỳ trên mặt đất, suýt chút nữa hắn cảm động muốn khóc, cha vẫn nhớ rõ hắn, còn nhớ rõ rằng hắn đã từng muốn làm chó cho Người, hắn rất đặc biệt!


Sean mặc kệ Tháp Tư đang tự cảm động, dẫn hắn vào trong thư phòng, lại để hắn làm bàn đặt ly nước lần nữa. Mỹ nhân nghiêm túc đọc sách, Tháp Tư ở bên cạnh nâng ly nước sôi trên đỉnh đầu.


Sean cầm lấy cái ly nhẹ nhàng nhấp môi, cảm hơi khó uống liền rót lên đỉnh đầu Tháp Tư. Sean biết trùng tộc là sinh vật máu lạnh, nên sẽ không khỏe nếu chịu nhiệt lượng cao. Cơ thể hắn run rẩy chấp nhận, khiến Trùng Vương lạnh lùng ngừng tay. Nhìn Tháp Tư cố gắng nhẫn nhịn đau đớn mà không dám kêu la khiến Sean sung sướng.


"Biết tại sao bổn vương phạt ngươi không?". Cuối cùng ly nước nóng vẫn được đổ hết lên đầu hắn, mặc dù bị bỏng nhưng Tháp Tư vẫn ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất. Mỹ nhân coi đầu của hắn thành đệm ghế, mềm mại và ấm áp khiến Sean thoải mái.


"Đã, đã bất kính với cha." Tháp Tư run rẩy lên tiếng: "Chỉ là, ta thật sự quá nhớ Người, ta không thể rời xa Người!"


Sean hừ lạnh một tiếng, đột nhiên dùng sức khiến khuôn mặt của Tháp Tư bị đè ép trên mặt đất đến biến dạng. Mỹ nhân nói: "Mọi Trùng tộc đều không thể rời khỏi bổn vương, ngươi là cái thá gì mà bổn vương phải đối xử đặc biệt với ngươi."


"Bởi vì, bởi vì ta được chính cha sinh ra..." Tháp Tư vừa nói xong lại bị Sean đạp cho một phát, mỹ nhân nghe mấy chữ này liền thấy đau đầu.


"Nằm xuống." Tháp Tư đột nhiên nghe thấy mệnh lệnh của cha, nằm lên mặt đất ngay lập tức. Hắn nhìn cha đứng lên, dựa theo góc độ của hắn có thể nhìn rõ phong cảnh giữa háng của Sean. Hắn thấy cha dạng chân ra, còn chưa ngắm đủ đã bị ngồi lên mặt.


"Ưm...". Mông mềm ngồi trên mặt Tháp Tư, quanh mũi hắn tràn ngập hương vị của cha, Sean im lặng vươn tay đem cằm Tháp Tư kéo một chút, Tháp Tư bị mê hoặc không đề phòng há miệng, Sean giật mông, nhắm mắt, hóp bụng lại, rặn phân vào khoang miệng đang mở ra của Tháp Tư.


Tháp Tư trợn trừng mắt, cha đột nhiên thải phân vào miệng hắn, hắn vội vàng vươn lưỡi hứng phân. Sean hưởng thụ khoái cảm khi bài tiết, mông mềm nghiền ép mặt Tháp Tư.


Phân ở trên đầu lưỡi, vị giác nhạy cảm bị hương vị chua chua của phân ảnh hưởng. Sean không hề để ý mà thải phân vào miệng con trai mình, bởi vì trong mắt Sean hắn cùng lắm cũng chỉ là một cái bồn cầu mà thôi.


 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page