[TV] Chương 50
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 13 phút đọc
"Có phản ứng sao?"
"Bệ hạ, không có." Tái Duy đỏ mặt nhìn ngón tay thon dài của Sean đang véo cơ ngực mình. Thấy mỹ nhân chuyên tâm nghiên cứu cơ thể mình, hắn càng thêm kích thích, bèn cố gắng khống chế cơ bắp để thúc giục thuốc kích sữa nhanh hơn một chút, nhưng vẫn không có phản ứng.
Sean nhướng mày, búng tay một cái. Giây tiếp theo, không gian vặn vẹo, tên người thằn lằn chế tạo thuốc liền xuất hiện phía trên một khe nứt không gian rồi rơi xuống một cách mạnh bạo.
Sau khi Trùng Vương rời đi, tên người thằn lằn sống sót lập tức chạy đến khu chợ khoác lác:
"Trùng Vương bệ hạ đó, vừa có vẻ đẹp tuyệt thế, lại vừa vô cùng tàn nhẫn. Ngay tại tiệm của ta, ngài ấy đã ra lệnh cho Trùng tướng bẻ gãy từng tấc cánh tay của tên nhím đó, đúng đúng, chính là hai gã anh em nhím đó. Các ngươi biết không, đến đấu trường ta còn chưa từng nghe thấy tiếng la hét thảm thiết như vậy, đáng sợ lắm. Cuối cùng, Trùng Vương còn thẳng tay hủy diệt cả tinh cầu của người ta, ta đã tận tai nghe thấy đấy! Cái gì? Bảo ta chém gió à? Trùng Vương là khách hàng của ta đấy! Ngài ấy vừa mới lấy hai lọ thuốc ở tiệm của ta, các ngươi có hâm mộ cũng vô dụng. Quan hệ của chúng ta tốt lắm, lần sau gặp lại có thể xưng anh gọi em rồi đấy..."
Những kẻ khác ở chợ đen đều vây quanh tên người thằn lằn lắng nghe. Tuy hắn có thêm mắm dặm muối nhưng về cơ bản đều là sự thật. Đám đông còn định hỏi Trùng Vương rốt cuộc đẹp đến mức nào thì giây tiếp theo, một cái hố đen lớn xuất hiện dưới chân tên thằn lằn nhân, hắn liền rơi thẳng xuống dưới.
"Bệ hạ, bệ hạ... Ta... Ta... Hu hu hu..." Tên người thằn lằn cho rằng Trùng Vương với bản lĩnh thông thiên đã nghe thấy lời hắn nói nên mới dịch chuyển hắn tới đây. Điều này thật đáng sợ, vì hai nơi này còn không cùng một tinh cầu.
Thực ra đây là một trong những dị năng của Linh, chỉ cần là vật thể từng nhìn thấy thì đều sẽ bị đánh dấu để khống chế không gian. Mà Trùng Vương có thể dùng tất cả dị năng của Trùng tộc để dịch chuyển tên người thằn lằn đến đây chỉ trong một giây hít thở.
"Sao cây kim kích sữa này lại vô dụng thế này? Dám lừa bổn vương, kết cục của ngươi sẽ còn thảm hơn mấy con heo kia." Sean ném thẳng ống tiêm trong tay xuống đất. Tiếng thủy tinh vỡ giòn tan đã thu hút sự chú ý của toàn bộ binh lính trong trùng sào. Những âm thanh đơn thuần như tiếng rên rỉ, tiếng hít thở, tiếng nước, thậm chí cả tiếng da thịt bị xé rách đều là những âm thanh bình thường, nhưng tiếng thủy tinh vỡ thì khác. Nếu không phải vì chưa có lệnh của Sean, e là tất cả chúng đã xông vào phòng xem bệ hạ có xảy ra chuyện gì không.
Tên người thằn lằn sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, run rẩy nói: "Bệ hạ... Bệ hạ bớt giận! Ta, cây kim kích sữa này trước nay đều rất hiệu quả. Các sàn đấu giá ngầm ở chợ đen đều dùng kim kích sữa của ta, sau đó phun sữa ngay trên sân khấu. Cái này chắc chắn có tác dụng mà, Trùng Vương bệ hạ! Lừa gạt ngài thì tám cái mạng của ta cũng không đủ đền. Chẳng qua Tái Duy đại nhân quá mạnh, có lẽ cần phải kích thích, kích thích mới có hiệu quả."
"Phải không..." Sean nhìn xuống sinh vật màu xanh lục đang co ro một đống, sau đó chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn. Y véo cằm Tái Duy, trong mắt Tái Duy chỉ có sự áy náy. Hắn đã không hoàn thành nhiệm vụ phun sữa của bệ hạ. Lúc này, vị Trùng tướng đáng sợ đang cảm thấy tự trách vì không thể phun sữa.
"Vậy ngươi muốn bổn vương kích thích ngươi thế nào đây..." Hai chân Sean đạp lên mu bàn chân của Tái Duy, hơi nhón gót, hai tay vòng qua cổ Trùng tướng rồi ngước mắt nhìn hắn. Trong đôi mắt to mà hẹp dài với con ngươi đen láy ấy, Tái Duy lần đầu tiên nhìn thấy rõ ràng hình ảnh phản chiếu của mình.
Cơ thể hắn bắt đầu nóng ran. Đây là lần đầu tiên bệ hạ áp sát hắn gần như vậy. Ngay cả lúc làm tình bình thường, về cơ bản bệ hạ cũng chỉ cho hắn thấy bóng lưng, coi hắn như một cây gậy mát xa. Có điều, được làm một cây gậy mát xa cũng là phúc phận của hắn, chỉ là giờ phút này, dáng vẻ của bệ hạ càng khiến Tái Duy hưng phấn.
Khát vọng của Trùng tộc đối với Trùng Vương đã khắc sâu vào máu thịt. Tái Duy cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên. Liệu hắn có thể cả gan cho rằng bệ hạ đang quyến rũ mình không? Sức nặng trên mu bàn chân là trọng lượng của bệ hạ, đôi tay vòng trên cổ đã kéo gần khoảng cách giữa hai người, hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của bệ hạ.
"Bệ hạ, ngực... ngực có chút căng tức..." Tái Duy biết mục đích của Sean là kích thích hắn phun sữa, bèn thành thật nói ra cảm nhận của mình. Sean khẽ cười, Trùng Vương biết rõ tầm quan trọng của bản thân đối với toàn thể Trùng tộc, và đối với chúng, không có sự kích thích nào lớn hơn chính y.
Sean rời khỏi người Tái Duy, véo nhẹ cơ ngực của hắn. Bộ ngực đã to hơn lúc nãy một chút, bên trong căng đầy sữa tươi. Dưới cái ấn tay của Sean, nó không ngừng rung động, dường như chỉ giây sau là sẽ phun ra. Nhưng ngay khoảnh khắc sữa sắp trào ra, Sean lại rụt tay về, xoay người đi đến chiếc bàn đá bên cạnh.
Người thằn lằn chứng kiến một màn sắc tình vừa rồi, sững sờ tại chỗ. Hắn không ngờ mối quan hệ giữa Trùng Vương và Tái Duy lại như vậy. Hắn cả gan tưởng tượng rằng Trùng Vương cũng có mối quan hệ tương tự với tất cả Trùng tộc khác, suy cho cùng, Trùng Vương không thể nào chỉ có một Trùng tướng. Hắn nhìn Sean đang lựa chọn dụng cụ tình thú, góc nghiêng của y quả thực tuyệt mỹ. Đuôi mắt xếch lên hơi ửng hồng, thân hình gợi cảm khiến người thằn lằn cảm thấy, cho dù Sean không sinh ra trong Trùng tộc, thì ở bất cứ đâu, y cũng có thể dùng bờ mông của mình để khiến mọi kẻ mạnh phải thần phục.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng sát khí, bèn quay lại nhìn về phía Tái Duy. Trùng tộc không cho phép bất kỳ sinh vật nào mơ tưởng đến bệ hạ của chúng. Hắn vội vàng cúi đầu, đúng là hồng nhan họa thủy.
Nói Sean không biết chuyện gì vừa xảy ra cũng không đúng, phải nói là khi có Trùng tộc ở đây, y chẳng cần bận tâm quan sát xung quanh làm gì. Trong tay mỹ nhân là một cây roi nhỏ màu đen, thân roi thon dài nhưng phần đuôi lại thô to. Nằm trong tay Sean, nó trông lại càng thêm khêu gợi. Bàn tay trắng nõn của mỹ nhân mân mê cây roi da, rồi vung thẳng về phía Tái Duy.
"Chát!" Một vệt roi đỏ nhạt hằn lên cơ bụng của Tái Duy. Dù sao đây cũng chỉ là roi tình thú, sức tấn công không mạnh, hơn nữa Tái Duy lại là một Trùng tướng có thân thể cường tráng, nên chút sức này không thể gây ra tổn thương gì cho hắn. Thế nhưng, khi ngọn roi của Sean quất vào người, nó lại khiến hạ thân của hắn càng thêm hưng phấn.
"Chát! Chát!" Ngọn roi quất lên cơ ngực của Tái Duy, trên bộ ngực căng đầy xuất hiện những vệt đỏ ngang dọc đan xen. Tái Duy cắn răng, roi của bệ hạ tuy không nặng, nhưng khi quất lên cơ ngực lại kích thích hắn, thúc sữa dồn về đầu vú. Ngực hắn bắt đầu căng đau, nhưng Sean vẫn không dừng tay, dường như y cố tình chỉ quất vào cơ ngực của hắn.
Cơ ngực đã hằn kín vết roi, nhát roi tiếp theo quất lên khiến bộ ngực căng đầy không chịu nổi, sữa trực tiếp phá tan lỗ sữa ở đầu vú mà phun ra. Sữa tươi bắn ra khiến Sean càng quất nhanh hơn. Mỗi khi y quất một roi, ngực Tái Duy lại run lên rồi phun ra sữa, từ lúc bắn thành tia cho đến khi chỉ còn rỉ ra vài giọt. Mỹ nhân chơi đã rồi mới đi đến bên cạnh Tái Duy, vuốt ve những vết roi trên cơ bắp hoàn mỹ của hắn, rồi thế mà lại ngay trước mặt Tái Duy, trực tiếp dùng đầu lưỡi khẽ liếm giọt sữa còn đọng trên đầu vú.
"Bệ hạ!" Tái Duy trừng lớn mắt, hắn thấy Sean hơi cúi đầu, chiếc lưỡi hồng mà hắn chưa bao giờ dám mơ tưởng đang từ từ vươn ra, nhẹ nhàng liếm lên đầu vú của hắn. Cơ thể hắn như sắp nổ tung, sữa vốn đã cạn kiệt lại điên cuồng tiết ra trong lồng ngực, cuối cùng, hạ thân không cần tác động bên ngoài cũng tự phun ra. Mặt Tái Duy đỏ bừng, so với roi da, chính bản thân Sean mới là sự kích thích mãnh liệt nhất.
"Hương vị chẳng ra gì," Sean nhận xét, vị hơi tanh khiến y khẽ nhíu mày. Tái Duy vội xin lỗi bệ hạ. Người thằn lằn thầm nghĩ trong lòng, đàn ông tiết ra sữa vốn đã là chuyện trái lẽ thường, mục đích chẳng qua là để kích thích thị giác, đương nhiên mùi vị không thể nào ngon được.
Đầu vú vừa được lưỡi Sean lướt qua vẫn không ngừng rỉ sữa. Sean bèn chọn hai chiếc kẹp đầu vú màu hồng nhạt hình nơ bướm, trên kẹp còn có chuông nhỏ lúc lắc, rồi kẹp lên đầu vú của Tái Duy.
Sở thích ác độc của Trùng Vương đã được thỏa mãn. Mỗi nhịp thở của Tái Duy đều làm lồng ngực phập phồng, khiến chiếc chuông nhỏ không ngừng rung lên. Bàn tay mỹ nhân vuốt ve cơ bụng rắn chắc của hắn, lướt dần xuống dưới, cách lớp quần nhẹ nhàng lướt qua vật đã sớm dựng đứng như chẻ tre của Trùng tướng vài lần rồi lại lướt ngược lên trên. Bị bệ hạ trêu chọc mấy lần, Trùng tướng không ngừng rỉ ra dịch nhờn.
Gã thằn lằn nhìn những món đồ chơi tình thú đủ loại trên bàn, xem ra Trùng Vương và Trùng tướng đã cướp sạch cả một cửa hàng. Có điều, rõ ràng là Sean cũng không rành cách sử dụng mấy thứ này cho lắm, có lẽ vì đa số vật dụng trong cửa hàng đồ chơi tình thú đều nhắm vào bên tiếp nhận, nên việc dùng chúng trên người Tái Duy có phần hạn chế.
Hắn bất giác nghĩ đến, nếu những thứ này được dùng trên người Trùng Vương thì sẽ ra sao. Sợi dây thừng màu đỏ trói chặt thân thể mỹ nhân, hai viên lục lạc kẹp trên đầu vú sẽ vang lên tiếng chuông bạc theo mỗi nhịp đung đưa. Cây gậy mát xa thô to nhét vào hậu huyệt sẽ mang đến kích thích mãnh liệt, khiến cặp mông trắng nõn nần nẫn không ngừng lay động, đưa cơ thể tiến đến những cơn cao trào không dứt, phun ra vô số dâm dịch. Nhưng chẳng có ai thật sự dám đối xử với Sean như vậy, đám Trùng tộc đáng sợ đều là ô che chở của y, thậm chí vẻ đẹp của chính y cũng là một thứ vũ khí.
Sean đã lôi thứ đó của Tái Duy ra. Gã thằn lằn vừa thấy kích cỡ mà mình chưa từng thấy bao giờ thì giật mình đến mức đụng cả vào chiếc bàn bên cạnh. Điều này không ngoài dự đoán đã thu hút ánh mắt của Trùng Vương.
"Sao thế?" Sean hờ hững hỏi. Gã thằn lằn vội nuốt nước bọt, hắn biết câu trả lời tiếp theo sẽ quyết định hậu quả cho hành động quấy rầy Trùng Vương vừa rồi, bèn nói: "Trùng Vương bệ hạ, thứ đó của thuộc hạ ngài... to thật đấy ạ."
"To sao?" Sean nhìn dương vật đáng sợ và dữ tợn trong tay, một tay y cũng không nắm xuể. Những đường gân xanh chằng chịt nổi cộm trên đó mỗi lần đều khiến y vô cùng khoan khoái. Y nhìn Tái Duy, nói: "Bổn vương có thể nuốt trọn nó chỉ trong một hơi đấy~"
Đối mặt với lời khiêu khích của bệ hạ, thứ đó của Tái Duy run lên một chút. Hắn phải cố gắng hết sức để không xuất tinh khi bàn tay nhỏ mềm mại của bệ hạ vuốt ve dương vật mình và nói những lời đầy ẩn ý. Tay kia của mỹ nhân không biết từ lúc nào đã cầm một chiếc khóa bắn tinh, bắt đầu tròng lên dương vật của Tái Duy.
Khóa bắn tinh cũng có kích cỡ riêng, với chiều dài cố định từ quy đầu đến bìu dái, nhưng thứ đó của Tái Duy lại quá khác biệt so với sinh vật bình thường. Mỹ nhân bá đạo trực tiếp bẻ cong nó, vặn xoắn lại rồi cưỡng ép nhét vào trong vòng khóa bắn tinh.
Gã thằn lằn nhìn mà hạ bộ cũng thấy tê rần. Dương vật hùng dũng mà gã vừa mới cảm thán giờ phút này đang bị bẻ cong gập bên trong khóa bắn tinh. Nỗi đau thể xác và khoái cảm tinh thần do bị bệ hạ trói buộc khiến Tái Duy đỏ hoe cả mắt. Miệng hắn cũng bị bịt bằng một cái rọ mõm sắt mô phỏng theo loại dành cho chó cưng. Chiếc rọ mõm kết hợp với khuôn mặt hoang dã của Tái Duy lại càng thêm gợi cảm, khiến Sean xoa đầu hắn, trong khoảnh khắc đó xem hắn như chú chó của mình mà ban ơn.
Đối với Trùng tộc mà nói, trở thành chó của Sean là vinh quang tột đỉnh, điều này chẳng khác nào Trùng Vương ngầm thừa nhận mình và hắn có chút quan hệ. Mỹ nhân nhìn bộ dạng hưng phấn của Tái Duy, quả thật rất giống một chú chó lớn. Mỹ nhân vẫn mặc bộ quần áo mua ở chợ đen lúc nãy, chưa kịp thay ra. Y thong thả cởi đôi ủng đen và đôi vớ trắng, để lộ đôi chân mê người, rồi cởi nốt chiếc quần đen. Chiếc áo khoác đen chiết eo chỉ dài đến ngang hông, khiến đôi chân thon dài trắng nõn phơi bày hoàn toàn trong tầm mắt. Mỹ nhân ngả người trên ghế, co chân lại nhìn Tái Duy đang bị mình dùng gông xiềng siết chặt chẽ, rồi ngoắc ngón tay nói:
"Lại đây."
"Xoảng!" "Xoảng!" Rõ ràng là sợi xích thô to nhất, vậy mà Tái Duy chỉ cần dùng một chút lực, cơ bắp cuồn cuộn đã làm đứt phăng nó. Xích thép trong mắt hắn mềm như đậu hũ. Sở dĩ hắn chịu bị trói ở đây chỉ có một nguyên nhân: đó là bệ hạ muốn hắn bị trói.
Gã thằn lằn bị vẻ quyến rũ của Trùng Vương câu mất hồn. Vẻ mặt lười biếng mà gợi cảm, đôi chân vắt chéo phơi bày trong không khí, đầu ngón tay trắng nõn hơi ửng hồng khẽ ngoắc một cái, tất cả khiến gã suýt nữa cũng quỳ xuống bò đến như Tái Duy.
Hắn không có tư cách làm chó của Sean, chỉ có thể lặng lẽ giảm bớt sự tồn tại của mình, làm một người ngoài cuộc.
Vị Trùng tướng cường tráng giây trước vừa nhẹ nhàng giật đứt xích thép, giây sau đã quỳ trên mặt đất bò về phía Sean. Cặp kẹp vú lục lạc màu hồng dung tục lúc này không ngừng vang lên, tựa như vòng cổ của chó. Trên mặt hắn đeo rọ mõm, tăng thêm một vẻ gợi cảm đầy bí ẩn.
"Lại đây, nghe này." Sean dang rộng hai chân về phía Tái Duy, hậu huyệt đã bắt đầu tiết ra chất lỏng câu dẫn khứu giác của con chó nhỏ. Tái Duy nghe thấy được mật dịch của bệ hạ, muốn tiến sát lại hơn nữa thì bị cái rọ cản trở, hắn không thể đến gần liếm láp cái huyệt dụ hoặc kia, bất kể dùng phương thức gì, cái rọ kim loại đều là trở ngại của hắn.
"Lưỡi thè dài ra... Ưm, đúng, thè dài ra..." Sean ra lệnh, Tái Duy cố gắng vươn lưỡi đến cực hạn cũng chỉ có thể chạm đến một phần ba cái rọ. Lưỡi không ngừng trêu chọc hậu huyệt mỹ nhân, Sean cảm nhận được lưỡi liếm láp, cái rọ lạnh băng vẫn luôn chạm vào da thịt giữa hai chân y, ngược lại có một loại kích thích xa lạ. Y ra lệnh Tái Duy nằm xuống đất, chính mình trực tiếp ngồi lên cái rọ của Tái Duy.
Cái rọ lạnh băng cứng rắn tuy rằng không thoải mái bằng da thịt, nhưng lại mang đến một khoái cảm khác. Một đoạn lưỡi mềm mại thò ra trêu chọc hậu huyệt của Sean, toàn bộ trọng lượng của Sean đều dồn lên cái rọ, đè nặng mặt Tái Duy, vặn vẹo mông để lưỡi mang đến kích thích lớn hơn.
Người thằn lằn nhìn Trùng Vương ngồi xuống, áo gió hơi hơi hướng về phía trước, lộ ra cặp mông vừa to vừa mềm mại trắng nõn. Ngồi trên cái rọ ép cho thịt mông tràn ra càng thêm dâm mỹ, vặn vẹo mông kéo mặt Tái Duy hơi hơi chuyển động. Hắn nhìn mông của Trùng Vương mà không thể rời mắt, tuy rằng chỉ có một phần ba lưỡi được tự do, nhưng khoái cảm khác lại làm tăng tốc cơn cao trào của Sean.
"Ư..." Mỹ nhân ngửa đầu, tiểu huyệt co rút lại một chút, trực tiếp phun mật dịch ra ngoài. Tái Duy liền nhìn hậu huyệt của bệ hạ, xuyên qua không gian của cái rọ mà phun mật dịch vào miệng mình. Mật dịch theo khe hở của cái rọ từng chút từng chút rơi trên mặt hắn, hắn không ngừng nuốt lấy ân thưởng của Trùng Vương. Còn có nhiều mật dịch hơn từ bên cạnh cái rọ chảy xuống, lướt qua mặt Tái Duy rồi tích trên thảm. Tái Duy điên cuồng muốn dùng lưỡi liếm lấy những mật dịch bị lãng phí kia, nhưng cái rọ trói buộc miệng hắn, khiến hắn không thể liếm được mật dịch bên ngoài, chỉ có thể nhìn cặp mông trắng mềm phì nộn của bệ hạ từ trên cao nhìn xuống chính mình.
P/s : Lời của editor
Mình sẽ cố edit xong bộ này trong năm 2025, để còn edit thêm 3 bộ mới nữa. Rút kinh nghiệm từ bộ này, mình sẽ không chọn những bộ nặng đô kén người đọc như này nữa. (Đếm ngược còn 13 chương nữa là hoàn)
Bình luận