[TV] Chương 49
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 12 phút đọc
"Ngài... Tái Duy đại nhân!"
Gã thằn lằn lập tức bò đến bên cạnh Tái Duy, tấm bản đồ hình chiếu dính lên người hắn thì bị thẳng tay gạt xuống. Tái Duy nói: "Thứ ta muốn đâu?"
"Ở đây, ở đây! Thuốc kích thích phun sữa mà ngài cần ta đã sớm pha chế xong rồi." Gã thằn lằn dùng đầu lưỡi quấn lấy một ống tiêm chứa đầy chất lỏng màu trắng sữa từ bên cạnh đưa cho Tái Duy. Chỉ thấy vị Trùng tướng đáng sợ kia lấy ra một miếng vải lau đi lau lại vài lần rồi mới đưa cho người bên cạnh. Gã thằn lằn cũng nhìn theo động tác của Tái Duy, đưa mắt sang người vẫn im lặng nãy giờ.
"Ghê tởm."
Một giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm, không chút cảm xúc vang lên từ dưới lớp áo choàng. Gã thằn lằn vừa nghe đã biết người này có lai lịch không tầm thường. Gã định nói gì đó thì thấy người kia đã đi tới quầy đồ vật của mình. Bảo bối của gã tuyệt đối không cho người khác đụng vào, gã đang định ngăn cản thì bị Tái Duy giữ lại.
"Tái Duy đại nhân, cái này... tổng cộng là 100 Kim tệ, ngài xem..."
"Ta không có tiền." Tái Duy thẳng thắn đáp. Trong Trùng tộc, không một con trùng nào mang theo tiền trên người, tất cả tiền bạc đều do bệ hạ nắm giữ.
"Ngài, ngài làm vậy sao được ạ... Ta ở đây chỉ là buôn bán nhỏ, ngài làm vậy là vi phạm quy tắc giao dịch của chợ đen, ngài phải dùng thứ gì đó để trao đổi chứ..."
"Ngoài tiền tài, chợ đen còn có những quy tắc này sao?" Người vẫn luôn xem xét thuốc ở bên cạnh đột nhiên hỏi. Nghe câu này, gã thằn lằn liền phấn chấn hẳn lên, xem ra vẫn còn đường thương lượng.
"Tình báo ạ! Giống như Tái Duy đại nhân đây, ví dụ, ví dụ như tình báo về Trùng Vương cũng được. Tái Duy, Tái Duy đại nhân, ta không có ý gì khác đâu, chẳng hạn như Trùng Vương bệ hạ tôn kính thường ăn gì, thích làm gì, để chúng ta, chúng ta còn biết đường cung phụng ngài ấy chứ? Tình báo này có thể đổi lấy tất cả mọi thứ trong chợ đen. Hoặc là ngài, ngài giúp làm một việc gì đó, với sức tấn công đệ nhất tinh tế của ngài thì cũng không phải chuyện nhỏ, nhưng ngài chỉ phụng sự Trùng Vương bệ hạ mà thôi. Hoặc là ngài có mỹ nhân nào cũng được, gần đây Tiêu Hồn Động có một mỹ nhân bán được giá một tỷ đồng vàng đấy."
"Ồ? Vậy ngươi xem thử, thứ này đáng giá bao nhiêu Kim tệ?"
Một bàn tay trắng nõn vươn ra từ dưới lớp áo. Ngay khi bàn tay đó xuất hiện, gã thằn lằn liền hít sâu một hơi. Vẻ đẹp của mỹ nhân không chỉ ở cốt cách mà còn ở làn da. Làn da trắng nõn mịn màng, xương tay tuyệt đẹp, chưa cần nói đến những thứ khác, chỉ riêng đôi tay này cũng có thể bán được hơn trăm triệu đồng vàng ở chợ đen.
Bàn tay nhẹ nhàng kéo một cái, người vẫn luôn bị áo choàng che khuất đã hoàn toàn lộ ra trước mắt gã thằn lằn. Mái tóc đen dài được búi cao, để lộ đường viền hàm dưới tinh xảo. Đôi mắt phượng vừa to vừa dài quyến rũ nhìn gã, đáy mắt không một gợn cảm xúc. Sống mũi cao thẳng trung hòa nét ma mị của đôi mắt, đôi môi mỏng màu hồng nhạt tạo cho người ta một cảm giác xa cách. Thân mặc áo gió dài màu đen, thắt lưng siết chặt tôn lên vòng eo cực kỳ khoa trương. Dù dung mạo diễm lệ nhưng khí chất toát ra lại là sự lạnh nhạt của kẻ bề trên. Đây là một vẻ đẹp vượt xa sức tưởng tượng của gã thằn lằn vốn đã quen nhìn mỹ nhân. Gã trực tiếp ngây dại. Mỹ nhân thế này, chỉ cần xuất hiện, vĩnh viễn sẽ bị người ta tranh đoạt. Không một sinh vật nào cam tâm từ bỏ, cho dù giá đấu giá có cao đến đâu cũng sẽ có vô số kẻ thèm muốn, thậm chí dùng chiến tranh để tranh đoạt cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
"Vô... vô giá." Hơn nửa ngày sau, gã thằn lằn mới thốt ra được lời mình muốn nói.
"Ha ha ha..." Trùng Vương cười vài tiếng, trong nháy mắt đã vọt đến trước mặt gã thằn lằn, nói: "Nói cho ngươi vài tin tình báo nhé, bổn vương thích ăn thịt, còn chuyện thích làm sao..."
Ngón tay khẽ cứa một đường trước cổ gã thằn lằn đã cứng đờ.
"Giết sạch tất cả những thứ bổn vương không vừa mắt."
Trùng! Trùng Vương!!!
Máu trong người gã thằn lằn như chảy ngược, luồng áp lực từ kẻ bề trên khiến hắn không thể cử động. Hắn biết trên người mình khá bẩn thỉu nên Sean mới không trực tiếp giết hắn, hơn nữa, để giết một kẻ như hắn đâu cần ngài phải tự mình ra tay.
Cũng phải! Vừa rồi Trùng tướng đã đối xử với ngài ấy cung kính nhường nào, còn cẩn thận lau chùi ống thuốc rồi mới đưa cho ngài ấy với dáng vẻ khiêm nhường như vậy. Cả tinh tế này, ngoài Trùng Vương ra, không một sinh vật nào có thể khiến Trùng tướng phải cúi đầu. Lẽ ra hắn phải nhận ra từ sớm mới phải. Hắn vậy mà lại đem Trùng Vương so sánh với những sinh vật đê tiện chỉ có cái lớp da đẹp đẽ ở sàn đấu giá. Hắn chết mười mấy lần cũng không hết tội. Dung nhan mê hoặc của Trùng Vương khiến hắn không thể rời mắt. Hắn biết mình chỉ cần nhìn chằm chằm thêm vài giây nữa là chắc chắn phải chết, nhưng hắn vẫn không thể kìm lòng được.
Đột nhiên một giọng ồn ào vang lên bên ngoài, chỉ thấy mấy tên thủ lĩnh đầu nhím bước vào, lớn tiếng quát: "Lũ thằn lằn thối tha, chúng mày giấu xuân dược của bọn tao đâu?" Rồi hắn nhìn thấy Sean đứng cạnh gã thằn lằn, chỉ một thoáng, dung nhan tuyệt mỹ của y đã câu mất ba hồn bảy vía của chúng. Bọn chúng lập tức quên béng chuyện con thỏ trắng bị chuốc thuốc trong khách sạn, tiến đến bên Sean, buông lời ong bướm: "Mỹ nhân, đi theo hai anh em ta đi, ta bảo đảm nàng ăn sung mặc sướng."
Tái Duy định ra tay, Sean khẽ liếc nhìn chúng, mỉm cười đáp: "Được thôi."
Hai gã đầu nhím còn chưa kịp nhìn rõ mặt Sean đã bị mê hoặc, huống chi lúc này mỹ nhân lại liếc mắt đưa tình, phong tình vạn chủng. Bọn chúng phớt lờ gã thằn lằn bên cạnh đang điên cuồng ra ám hiệu, tất cả đều vô nghĩa trước một cái liếc mắt của Sean.
Một bàn tay to lớn định chạm vào Sean, nhưng Tái Duy đột ngột xông lên, trực tiếp xé toạc cánh tay hắn. Hai gã đầu nhím không chỉ kinh ngạc vì bản thân không hề phòng bị đến mức này, mà chủ yếu là vì khuôn mặt quen thuộc trên tờ Tinh Tế Nhật Báo kia, Tái Duy, một trong những Trùng tướng của Trùng tộc!
Nơi nào có Sean, nơi đó còn ai dám để ý đến thứ khác? Gã em vội đỡ lấy cánh tay cụt của anh trai, lông toàn thân dựng đứng. Cơ bắp Tái Duy cuồn cuộn đáng sợ, khuôn mặt tuấn mỹ lại sắc bén, bọn chúng mắt mù nên mới không nhận ra sát thần trong phòng này.
Chỉ thấy mỹ nhân đặt tay lên cơ bắp cánh tay của Tái Duy, nhẹ nhàng đẩy hắn ra rồi thu tay lại. Bọn chúng nhìn về phía Sean vừa bị Tái Duy che khuất, chỉ thấy trong đôi mắt của mỹ nhân diễm lệ xuất hiện những đường cong màu trắng, nhìn chúng như nhìn một đống rác rưởi vô tri, y nói:
"Tái Duy, ngươi làm hỏng món đồ chơi của bổn vương rồi."
"Bệ hạ..." Tái Duy cúi đầu xin chuộc tội, hắn thực sự không thể chịu nổi những sinh vật dơ bẩn này chạm vào bệ hạ.
"Chờ về rồi ta trừng phạt ngươi thật thích đáng." Sean buông một câu, Tái Duy nghe xong ngược lại kích động, dù là trừng phạt hay ban thưởng đều có thể ở bên bệ hạ, đó là vinh dự.
Hai gã đầu nhím đã đoán ra thân phận của Sean, gã thằn lằn thấy hai kẻ thường ngày ức hiếp mình giờ cũng giống mình, mặt mày vặn vẹo, thân thể cứng đờ. Không, trong không khí thế mà còn có mùi khai của nước tiểu, may mà hắn còn chưa mất kiểm soát.
"Thịt nhím, khó ăn." Sean bình phẩm, rồi nói: "Nếu đến chút tác dụng này cũng không có, giống loài này còn có ích gì cho Tinh Tế?"
Chỉ một câu vô tình của Trùng Vương cũng có thể quyết định kết cục của một chủng tộc. Những đường cong màu trắng nhảy múa trong đôi mắt, giờ phút này y đang tiến hành liên kết tinh thần với Trùng tướng U. Trùng tướng U thuộc tộc nhện đã nhận được mệnh lệnh của bệ hạ, mở bản đồ Tinh Tế ra, rất nhanh đã tìm kiếm và khóa vị trí tinh cầu của loài nhím, chuẩn bị chờ bệ hạ hạ lệnh.
"Vậy thì... giết hết đi..." Môi mỏng khẽ mở, chỉ một câu nói đã quyết định sinh tử của một chủng tộc, sự tàn nhẫn của Sean khiến chân gã thằn lằn bên cạnh mềm rụp, trực tiếp ngồi bệt xuống đất. "Còn các ngươi... cũng nên chứng kiến lịch sử mới của chủng tộc mình, vậy thì... giữ lại cho các ngươi một cái đầu đi."
Trùng tướng U nhận được mệnh lệnh của bệ hạ, hắn nhất định phải hoàn thành cuộc tàn sát một tinh cầu trước khi bệ hạ trở về Trùng Tinh. Hắn lập tức thông báo cho toàn bộ trùng binh tộc nhện, nhanh chóng khóa vị trí tinh cầu và truyền tư liệu cho Trùng Hạm. Đám nhện binh vô cùng hưng phấn, bệ hạ là người đầu tiên nghĩ đến chủng tộc của bọn chúng, bọn chúng còn cố ý diễu võ dương oai trước mặt các trùng binh khác vài cái rồi lập tức bước lên Trùng Hạm.
Ở Trùng tộc, vì Sean mà chiến là vinh quang lớn nhất. Sean nhìn Tái Duy nghiền nát tứ chi của hai gã đầu nhím từng tấc một, rồi liếc mắt nhìn gã thằn lằn bên cạnh, giờ phút này uy hiếp của mỹ nhân càng bộc lộ như của kẻ bề trên, y cười nói:
"Còn cần bổn vương trả tiền sao?"
"Trùng Vương bệ hạ, không cần, không cần, ngài, ngài cứ lấy đi là được, tiểu nhân, tiểu nhân trên người không có mấy miếng thịt, lại còn dơ dáy, cũng không có mấy người thân thích bạn bè, ngài giơ cao đánh khẽ, tiểu nhân, tiểu nhân có thể miễn phí điều chế tất cả các loại thuốc cho ngài."
Trùng tộc dĩ nhiên cũng có người điều chế thuốc, chuyên dùng máu trùng để thẩm vấn phạm nhân, nhưng thứ bàng môn tà đạo này cũng hiếm thấy. Vả lại, Sean cũng chưa từng yêu cầu thứ này. Việc kích sữa này là do Sean tình cờ nhắc đến một câu, Tái Duy bèn tìm kiếm khắp tinh tế các biện pháp có thể kích sữa. Sau khi đặt hàng xong, mấy ngày sau hắn chuẩn bị đến chợ đen để lấy thì lại tình cờ gặp được bệ hạ. Vốn dĩ hắn định tạo cho Sean một bất ngờ, nhưng lại không thể từ chối yêu cầu của bệ hạ, đành mang theo Sean đang tò mò đến chợ đen.
"Chợ đen... cũng chẳng ra gì~" Sean nói.
Người thằn lằn nhìn vị Trùng Vương một câu có thể định đoạt sinh tử này, nuốt nước bọt ừng ực, cứ ngỡ sự phồn hoa của chợ đen hôm nay sẽ đến hồi kết. Nào ngờ Sean không nói gì thêm, chỉ thuận tay bảo Tái Duy cầm mấy lọ thuốc vừa mắt nhét vào nhẫn trữ vật, rồi rời khỏi đây.
Bóng lưng của Sean lại khiến người thằn lằn có một tia cảm động, hắn không ngừng dập đầu tạ ơn không giết của Trùng Vương bệ hạ. Trong khi đó, hai gã người nhím đáng thương vừa bị dịch chuyển về tinh cầu của mình. Vừa đặt chân xuống đất, chúng đã thấy chiến hỏa ngập trời. Tộc người nhím vốn được xem là một nhóm khá mạnh trong tinh tế, vậy mà trước mặt Trùng tộc lại không có chút sức phản kháng nào. Mảnh đất vốn dĩ tràn trề sức sống, nhưng vì sự đổ bộ của tộc nhện mà mọi sinh mệnh đều bắt đầu chết chóc, đất đai cũng chuyển sang màu tím sẫm. Toàn thân chúng đã bị Tái Duy đánh gãy, không còn chút sức lực nào. Giây tiếp theo, một chiếc chân nhện dài ngoằng đâm thẳng vào ngực chúng. Chúng ngước mắt nhìn những con nhện khổng lồ, rồi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Bệ hạ." Giọng Tái Duy mang theo ý xin lỗi. Dù sao đi nữa, việc bệ hạ bị mấy gã người nhím kia dùng lời lẽ sỉ nhục chính là sai lầm của hắn. Thật ra Sean đã thủ hạ lưu tình với tộc người nhím rồi, nếu để đám trùng binh biết bệ hạ của chúng bị sinh vật của chủng tộc này mở miệng vũ nhục, chắc chắn chúng sẽ không để bọn họ chết một cách đơn giản như vậy.
Sean đã khoác áo choàng đen lên, y không trả lời, nhưng cũng không đuổi Tái Duy đi. Tái Duy biết bệ hạ đã ban ân, tạm thời không có ý trách tội hắn. Bọn họ đi ngang qua một chiếc lồng vàng khổng lồ. Sean tùy ý liếc mắt, chỉ thấy trên tấm áp phích là một thiếu niên bị ép tạo dáng lẳng lơ. Vẻ ngây ngô xen lẫn quyến rũ đó sẽ khiến rất nhiều sinh vật vung tiền như rác. Đây là món hàng cao cấp nhất đêm nay. Ánh mắt Sean không dừng lại quá lâu, hắn cùng Tái Duy đi thẳng.
Tại Trùng tinh.
Ống kim kích sữa kia được Linh cẩn thận rửa sạch, khử trùng rồi mới có vinh hạnh nằm trên tay mỹ nhân. Tái Duy bị xiềng xích treo cao lên. Trùng sào đã cố ý tạo ra một căn phòng riêng để Sean đến hành hạ vị Trùng tướng toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, đầy tính công kích này. Trên chiếc bàn làm bằng đá hắc diệu thạch phản quang bày đầy các loại đồ chơi kỳ lạ. Đây là những thứ mỹ nhân đã cho gói lại từ cả một cửa hàng đồ chơi tình thú mà họ vừa đi ngang qua ở chợ đen.
Đương nhiên, cũng không có trả tiền.
"Đây là lần đầu tiên bổn vương dùng mấy thứ này, có thể sẽ làm ngươi đau đấy~" Mỹ nhân vừa nói vừa nghịch một cây roi da màu đen trong tay.
Tái Duy vội vàng đáp: "Đây đều là vinh hạnh của ta, bệ hạ."
Sean mỉm cười, cầm ống kim kích sữa đi đến trước mặt Tái Duy. Một tay y vuốt ve cơ ngực, cơ bụng cuồn cuộn của Tái Duy. Những thớ cơ bắp đầy mị lực này thật đáng tiếc, vì Sean vừa mới đẻ trứng xong nên tạm thời không có nhu cầu tình dục đặc biệt. Thế nhưng, cái vuốt ve đơn giản của bệ hạ đã khơi dậy toàn bộ dục vọng của Tái Duy. Bàn tay lạnh lẽo của bệ hạ như đang đốt lửa trên da hắn, dương vật đang cương cứng của hắn đã trướng đến phát đau.
Sean dùng tay búng nhẹ vào ống tiêm, rồi đâm vào cơ ngực của Tái Duy.
Một trong những phòng tắm của Trùng Vương.
Trong phòng tắm, mùi máu tươi nồng nặc quyện với một ít hơi thở thối rữa. Nơi này đã mấy tháng không có bất kỳ sinh vật nào đến. Hồ nước vốn sạch sẽ nay đã sinh ra đủ loại nấm mốc vì có xác chết, một cái đầu người nổi lềnh bềnh trên mặt nước trông vô cùng âm u.
Cái đầu này là của Nguy Lam. Kể từ khi bị Sean đẻ trứng vào cơ thể, ngày nào hắn cũng bị trứng trùng hành hạ. Các cơ quan nội tạng của hắn dần suy kiệt vì bị trứng trùng hấp thụ dinh dưỡng, cuối cùng, sau khi vắt kiệt toàn bộ dưỡng chất trong cơ thể, đám trứng đã phá thể mà ra.
Đây là một căn phòng hoàn toàn bị phong tỏa, chỉ có Sean mới có tư cách ra vào. Lũ Trùng tộc mới sinh nhìn bốn phía lạnh lẽo, liếc qua thi thể của Nguy Lam đang trôi nổi bên cạnh, rồi lập tức xé sạch toàn bộ thịt trên cái xác đó.
Chiếc đuôi cá màu lam sẫm vỗ lên mặt nước. Sau khi ăn xong thi thể, cậu bé lại ngơ ngác nhìn quanh, hắn đã ăn thịt người cá mà cha không thích rồi, tại sao cha vẫn chưa tới đón hắn?
Giờ phút này, bên dưới mặt nước loang máu, chiếc đuôi cá màu lam sẫm khẽ đung đưa. Thiếu niên có mái tóc đen, mắt đen và gương mặt tinh xảo đang cuộn mình trong một góc dưới đáy nước, lẩm bẩm:
"Cha... không cần ta nữa..."
【Tác giả có lời muốn nói: 】
Nếu thích truyện thì hãy tương tác với mình nhé, cảm ơn ̋ ( ๑˃́ꇴ˂̀๑ )
Sức chịu đựng của Linh đều do Sean rèn luyện ra cả. Chứ đổi lại là tôi thì tôi xoa mông y luôn rồi, ai mà không thích cặp mông quả đào vừa to vừa trắng nõn chứ hu hu hu (Sean: ...)
Cảnh chân ướt dẫm lên đầu siêu gợi cảm!
Sean ra ngoài không bao giờ trả tiền. Thật ra trên Trùng Tinh không có thứ gọi là tiền vàng, chỉ có những bảo vật giữa các vì sao mà Sean để mắt tới là tương đối có giá trị, nên ra ngoài y toàn đi cướp thôi.
Con trai mới hơi emo nhỉ~
Công cơ bắp Tái Duy sắp phun sữa rồi ( ๑╹ヮ╹๑ )
Thuốc kích sữa được tiêm vào cơ bắp, nhưng không biết nó có tác dụng với người thằn lằn này không. Thấy Tái Duy không có phản ứng gì, Sean bèn dùng tay véo véo đầu vú màu nâu sẫm của hắn.
Bình luận