top of page

[TV] Chương 43

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 3 ngày trước
  • 12 phút đọc

Sean liếc xéo tên Trùng Soái hèn hạ, đê tiện kia một cái, sau đó tiện chân đá hắn ngã sấp xuống đất. Truy Phong không nhịn được cất tiếng:


"Bệ hạ... Bệ hạ, lần trước ngài từng nói sẽ ban cho ta một phần vàng..."


Vị mỹ nhân vô tình kia hiển nhiên đã quên mất lời mình từng hứa, nhưng đáng thương thay cho con ong nhỏ trung thành này, trong lòng vẫn luôn khắc ghi câu nói ấy. Mỗi ngày hắn đều chờ mong, hy vọng bệ hạ có thể ban thưởng cho mình "vàng" một lần.


Trong đám Trùng tộc, bồn cầu mà Trùng Vương thường dùng nhất chính là Tư Thần, bởi khuôn mặt hắn hợp với thẩm mỹ của bệ hạ nhất. Sean đặc biệt thích ngồi trên mặt hắn, khiến hắn phải nuốt trọn những thứ bệ hạ bài tiết. Nhưng thân thể Tư Thần lại là yếu ớt nhất trong đám Trùng tướng. Lần trước Sean dùng hắn như gậy mát xa suốt cả buổi, đến nỗi hắn phải dưỡng thương một thời gian dài mới hồi phục được. Dù vậy, hắn vẫn được xem là "chậu" yêu thích nhất của bệ hạ, địa vị mà cả Trùng Soái cũng phải ghen tị, bởi gần như mỗi ngày hắn đều được "ban thưởng vàng".


"À?" Mỹ nhân nghĩ một lúc rồi xác nhận đúng là có chuyện như thế, y liền nói nói:


"Bổn vương nhớ ra rồi. Nếu hôm nay ban cho ngươi vàng, nhưng sau đó trục xuất ngươi khỏi trùng sào, vậy ngươi sẽ chọn thế nào?"


"Bệ hạ... bệ hạ, ta sai rồi! Ta không nên mở miệng đòi hỏi..." - Truy Phong nghe thấy hai chữ "trục xuất" liền hoảng sợ quỳ sụp xuống đất. Hắn thật sự quá nhớ bệ hạ, chỉ cần được ban cho chút ngọt ngào đã không kìm được mà mong cầu thêm, không ngờ lại vô lễ mà xúc phạm đến Trùng Vương.


Sean cụp mắt nhìn hắn, trong ánh nhìn ấy xen lẫn chút hứng thú lạnh lùng.


"Nếu từ nay về sau bổn vương không còn sủng hạnh ngươi nữa, để ngươi bị trùng binh thay thế rồi trục xuất khỏi trùng sào, mà cũng không cho ngươi vàng... thì ngươi sẽ chọn thế nào?"


Thân thể Truy Phong khẽ run lên, lựa chọn Sean đưa ra quá mức cực đoan, nhưng hắn chỉ do dự một giây. Rồi hắn ngẩng đầu, thẳng thắn nhìn Sean nói:


"Bệ hạ, xin cho ta được ở lại trùng sào. Ta không dám cầu xin bất kỳ ân huệ nào, chỉ mong được ở gần ngài hơn một chút... cho đến khi ngài thật sự chán ghét ta."


Sean bật cười nhạo một tiếng, trong tiếng cười ấy không rõ là khinh thường hay cảm động. Y quay người bỏ đi, không nói gì về việc trục xuất. Mãi lâu sau, y mới thở ra một hơi thật nhẹ.


Khi Trùng Vương rời khỏi, Trùng Soái tự nhiên đứng dậy, chỉnh lại y phục rồi đi theo sau bệ hạ. Trên khuôn mặt trắng như tuyết của y, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý. Phá Vân nhìn Truy Phong đang vẫn quỳ đó, không nhịn được hỏi khẽ:


"Vàng... là cái gì vậy?"


Hơn mười ngày sau.


"Ngoan, sâu hơn chút nữa...". Sean nằm trên giường Quý phi, giữa háng là một tên tộc Bướm hình người đang hầu hạ, tộc Bướm đều có ngoại hình tuyệt sắc, gương mặt tinh xảo, đôi mắt phỉ thúy cùng màu tóc chính là lý do mà hắn được sủng ái.


Mặc dù mọi loài vật so với Trùng Vương đều tựa như so trăng và sao, nhưng bọn họ vẫn được xem là cao cấp. Dương vật của Sean bắn tinh, nhưng không được khoang miệng mềm mại hầu hạ như lúc trước mà giờ đây trải nghiệm loại khoái cảm mới.


Lúc này chiếc lưỡi dài nhất tinh tế của tộc Bướm trở thành món đồ chơi cắm vào rãnh đầu khất của Sean, không ngừng đút sâu hơn. Lần đầu tiên được cảm nhận khoái cảm đầy tê dại này khiến Sean không thể kìm chế vặn eo, muốn tránh thoát khỏi kích thích mãnh liệt ấy, nhưng lại cũng muốn đầu lưỡi đút vào sâu hơn nữa. Bé bướm hầu hạ Sean cảm thấy mỹ nhân thật đáng yêu.


Sean bị khoái cảm khác lạ làm cho lên đỉnh, cuối cùng mỹ nhân bảo tên Bướm kia rút đầu lưỡi ra, ngay sau đó dương vật liền nhắm thẳng mặt hắn mà bắn tinh.


Ngân Hà vừa được phong làm Trùng binh trong Trùng sào, đây là lần đầu tiên hắn hầu hạ Sean đã được ban tinh dịch. Sean nhìn gương mặt còn vương nét trẻ con, trong sáng của Ngân Hà, thiếu niên ngoan ngoãn so với khí chất của Sean khác hoàn toàn bị bắn tinh đầy mặt, tự nhiên tâm trạng không tệ, vì thế liền để hắn giúp mình dọn dẹp sạch sẽ. Mỹ nhân gác chân lên vai hắn, cho phép hắn liếm huyệt, nếu hắn hầu hạ thoải mái thì sau này có thể suy xét dùng thử cây dương vật trai tân của hắn.


Ngân Hà nhìn miệng huyệt hồng hồng đầy đặn của Bệ hạ, đôi môi mỏng nhạt màu khẽ hôn nhẹ lên. Dù sao thì tộc Bướm so với các Trùng tộc khác khá giống nhau, nhưng lại dịu dàng hơn nhiều khiến Sean cảm nhận được loại khoái cảm khác.


"Ngoan, lấy miệng bao trùm lấy nó, thưởng ngươi ăn cái này." Ngân hà không biết Bệ hạ muốn làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, miệng mở hình chữ 'O', cố gắng bao kín lấy miệng huyệt của Sean. Mỹ nhân cong chân ngả người về phía sau, khẽ cụp mắt liền có thể nhìn thấy biểu cảm mơ màng đầy hạnh phúc của Ngân Hà, khẽ nở nụ cười.


Nụ cười ấy khiến Ngân Hà trở nên ngơ ngẩn trước nhan sắc xinh đẹp chấn động lòng người của Bệ hạ, bụng nhỏ của Sean hơi gồng lên, sau đó phun thẳng phân vừa được bài tiết ra vào miệng Điệp.


"Ưm~" - "Ưm..." Khoái cảm khi bài tiết khiến Sean rên rỉ, nhưng bé bướm mới nhậm chức không biết điều này, hậu huyệt đột nhiên mở ra trực tiếp phun phân vào miệng hắn, Ngân Hà cũng giật mình khẽ rên một tiếng, ngơ ngác chìm trong hạnh phúc đột ngột xuất hiện. Hắn không biết phải làm gì tiếp theo, chỉ để mặc cho phân xâm nhập vào khoang miệng mình. Sean nhìn tròng mắt màu bạc hà đang không ngừng chuyển động của hắn, khẽ cười: "Không thích?"


Sao có thể không thích? Ngân Hà điên cuồng chớp mắt nhìn Sean, tỏ vẻ đáng yêu lấy lòng Bệ hạ. Vốn dĩ nếu bướm nhỏ không hầu hạ tử tế, Sean chắc chắn sẽ đổi một cái bồn cầu khác, nhưng bởi vì hắn rất đáng yêu, thôi thì cưng chiều hắn một chút.


Sean tiếp tục rặn phân vào miệng Ngân Hà, một chút phân bài xuất ra ngoài, cơ thể hắn theo bản năng lấy mật hoa liền vươn lưỡi liếm. Khoang miệng mềm mại để mặc phân chui vào, ăn thứ phân hư thối của Sean khiến toàn bộ cơ thể Ngân Hà đều bị ăn mòn. Mặc dù Sean không nhìn thấy nhưng lại biết rõ phân đã rơi trúng giữa khoang miệng hắn. Chỉ cần hơi dùng sức một chút, sẽ có càng nhiều phân xâm lấn cơ thể của Điệp.


Sean khép miệng huyệt làm đứt gãy chỗi phân, Ngân Hà vội vàng nuốt, chưa kịp nuốt xong thì Bệ hạ lại tiếp tục mở miệng huyệt thải phân. Có lẽ Sean cố ý, nhìn Ngân Hà ngậm miệng nhấm nuốt phân vừa được thải ra, hắn chưa kịp ăn xong đã có thêm phân tiếp tục được thải ra rồi rơi xuống đất. Sean muốn xem thử hắn sẽ xử lý tình huống này thế nào liền dùng lực thải hết phân ra, Ngân Hà vội vàng quỳ rạp trên nền đất, dùng mặt đỡ được phân của Bệ hạ.


"Rất thú vị." Sean cụp mi mắt thấy gương mặt Ngân Hà đang dính đầy phân của mình, đang chuẩn bị lại rặn cho hết hẳn khi thì Linh đột nhiên đi vào bước đến bên cạnh, hình như là có việc bẩm báo.


Sean trực tiếp duỗi tay để Linh bế sang phòng khác, bướm nhỏ bị vứt bỏ đang nằm bẹp trên mặt đất, chìm đắm trong "bảo vật vàng" của Bệ hạ. Ngân Hà vừa được sủng ái trong phút chốc đã bị vứt bỏ, nhưng hắn biết Trùng binh trong Trùng sào nhiều đến vậy, có thể từng được Bệ hạ sủng ái đã là vinh hạnh to lớn.


Linh làm lơ tên tộc bướm kia, thậm chí lặng lẽ trả thù tính đá một chân của hắn. Sean cũng không quan tâm chút động tác nhỏ này, để mặc Linh ôm đi. Đến khi sang phòng khác, mỹ nhân vừa đặt chân xuống đất liền đẩy ngã Linh trên sàn rồi ngồi lên mặt hắn, đặt miệng huyệt còn dính phân lên miệng hắn. Trùng Soái ngoan ngoãn hầu hạ Sean, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm sạch miệng huyệt. Sau khi sạch sẽ, miệng huyệt hồng nhuận liền dụ dỗ Linh, hắn nuốt nước bọt.


Nếu tiếp tục liếm là mạo phạm Bệ hạ, tự tiện đoán ý. Nhưng hậu huyệt sau khi được làm sạch thật sự rất cuốn hút, mùi hương toả ra mê hoặc tâm trí hắn. Cũng may là Sean chỉ ngồi một lát liền đứng dậy, nếu ngồi lâu hơn nữa mà không được chạm vào hậu huyệt chắc có lẽ Linh sẽ không nhịn nổi mà vươn đầu lưỡi lặng lẽ đút vào.


"Bệ hạ, Long Vương Già Đa cầu kiến."


Linh đứng dậy, cung kính khom người thưa.


Sean hơi nhướng mày.


"Già Đa? Hắn chẳng phải đã bước vào cái gọi là thế giới Dung Nham ở Tinh Tế từ hơn năm ngàn năm trước sao? Cuối cùng cũng chịu chui ra rồi à?"


"Vâng, bệ hạ." - Linh đáp.


Sean thoáng tỏ vẻ không hứng thú với Long Vương:


"Hắn đến tìm bổn vương có việc gì?"


Linh ngập ngừng một lát rồi nói:


"Bệ hạ, khoảng hai ngàn bảy trăm năm trước, ngài từng hạ lệnh diệt một con Viêm Long màu đỏ... đó chính là em trai của hắn."


Sean khẽ nhíu mày, thân thể mềm mại tựa trên giường quý phi.


"À... hình như quả thật có chuyện đó."


Long tộc và Trùng tộc là hai chủng tộc hùng mạnh bậc nhất trong tinh hệ. So với Trùng tộc, Long tộc còn cổ xưa hơn, tương truyền là hậu duệ của thần linh thời thượng cổ, mỗi cá thể đều sở hữu sức chiến đấu đáng sợ. Chúng kiêu ngạo, cường đại, danh tiếng trong tinh tế rực rỡ hơn cả Trùng tộc. Thời kỳ đầu, thậm chí bọn họ từng hoàn toàn áp đảo sự tồn tại của Trùng tộc.


Thế nhưng, Trùng tộc không bao giờ cho phép bất kỳ sinh vật nào đặt chân lên đầu bệ hạ của họ. Khi trùng sào được dựng nên, tất cả Trùng tộc đều nguyện dùng sinh mệnh mình để bảo vệ báu vật nơi đầu quả tim.


Tỉ lệ sinh của bọn long tộc kiêu ngạo cực thấp, bọn chúng chỉ giữ lại những hậu duệ mạnh nhất, còn kẻ yếu thì bị chính đồng loại cắn nuốt. Trùng tộc thì khác: số lượng đông đảo, nở ra từ những đầm lầy đỏ rực như máu, nhưng chưa từng có ai trong bọn chúng bị giết bỏ vì yếu đuối. Trong toàn bộ Trùng tộc, chỉ có Sean mới có quyền định đoạt sinh tử.


Tuy vậy, nhiều Long tộc vẫn không chịu thừa nhận rằng Trùng tộc đã mạnh đến mức có thể nắm họ trong lòng bàn tay đùa giỡn. Chúng ngoan cố bám lấy cái gọi là "huyết thống thuần khiết", giữ gìn niềm kiêu ngạo cổ hủ của mình. Sau khi Già Đa rời vào thế giới Dung Nham, em trai hắn - Già Bình - con Viêm Long trăm năm ấy, ỷ vào thân phận quý hiếm của mình mà ngông cuồng vô độ, thậm chí dám xông vào lãnh địa của Trùng tộc, thân thể khổng lồ che khuất cả trùng sào.


Đó là sự sỉ nhục cực lớn đối với Trùng Vương. Đám Trùng tộc phẫn nộ, suýt nữa hóa trở lại nguyên hình để phản công, nhưng Sean đã ngăn họ lại.


Viêm Long kia lao đến khiêu khích, còn Trùng tộc thì làm ngơ. Khi hắn chuẩn bị tung đòn, muốn cho cái gọi là "Trùng Vương" một bài học, thì bỗng nhiên trên mặt đất vang lên một giọng nói vô cùng dễ nghe:


"Lại đây."


Một lời ra lệnh khiến Viêm Long lập tức nổi giận. Hắn quay đầu muốn xem kẻ to gan không biết sống chết nào dám ra lệnh cho mình nhưng khi thấy rõ dung nhan người đó, hơi thở bỗng khựng lại.


Mái tóc đen dài tung bay theo nhịp gió từ cánh hắn, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm chỉ liếc một cái cũng đủ khiến linh hồn run rẩy. Sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt vừa sắc sảo vừa yêu mị, làn da trắng nõn đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là để lại dấu vết.


Long tộc vốn tôn thờ thần linh, và cũng hiểu rằng đối lập với thần chính là ác ma. Mà ác ma, loài tinh thông nhất trong việc khơi dậy dục vọng nơi sâu thẳm lòng người, vũ khí lợi hại nhất của chúng chính là dung nhan. Già Đa từng nghe kể về việc thần linh sa ngã vì bị ác ma quyến rũ... và giờ, hắn bỗng hiểu tại sao.


Bản năng thúc giục hắn thu cánh lại, hóa thành hình người, chậm rãi đáp xuống trước mặt mỹ nhân kia, khoảng cách chỉ vỏn vẹn một mét.


Hắn muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng giọng nghẹn lại trong cổ họng.


Sean khẽ cong môi cười, vẻ đẹp diễm lệ ấy càng thêm sống động đến mức mê hồn.


Già Bình đã hoàn toàn bị mê hoặc, không hề nhận ra xung quanh đang xảy ra chuyện gì. Và rồi, ngay trong khoảnh khắc hắn còn mải đắm chìm trong ánh mắt kia, một tên tộc nhện từ bên cạnh lặng lẽ ra tay, chích nọc độc thẳng vào cơ thể hắn.


Nọc độc của tộc Nhện lợi hại đến mức ngay cả Cự Long cũng không thể chịu đựng nổi. Thể chất của Long tộc vốn có sức đề kháng rất yếu với độc tố, hơn nữa bọn họ cũng luôn khinh thường việc dùng đến những thủ đoạn âm hiểm như vậy.


Sean dường như đã quên mất mình rốt cuộc đã làm gì với con Viêm Long đáng thương ấy. Hình như lúc đó, vì lần đầu tiên trong lịch sử Trùng Lao có một Long tộc bị bắt giam, nên y không kìm được tò mò, muốn "tận mắt" tìm hiểu xem thân thể được gọi là mạnh mẽ nhất tinh tế kia rốt cuộc đặc biệt đến đâu.


Kết cục, Trùng Vương đã dùng cách tàn khốc nhất để thoả mãn hiếu kỳ của mình, rút gân, bẻ xương, khiến toàn thân Già Bình gần như tan nát, chỉ còn một hơi thoi thóp. Trong suốt thời gian ấy, từ sâu trong Trùng Lao vang lên những tiếng rống thê lương xen lẫn tiếng ngâm nga bi thảm nghe như tiếng vọng từ địa ngục.


Thế nhưng, giữa cơn thống khổ cùng cực, Viêm Long ấy lại sinh ra một cảm giác hạnh phúc kỳ dị.


Trong truyền thuyết cổ, có ghi chép rằng ma lực của ác ma thật sự tồn tại. Mà nếu ác ma có thật, thì đương nhiên thần linh cũng phải tồn tại, bởi vũ trụ vốn dĩ luôn giữ cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối. Già Bình cũng giống như các vị thần trong truyền thuyết: bị chính ác na mê hoặc, rồi rơi vào cùng một kết cục.


Sean cong môi cười.


"Buồn cười thật. Đã chết hơn hai ngàn năm trôi qua rồi mới đến tìm bổn vương, đúng là trò hề."


"Cũng tốt, vừa hay ta muốn xem thử, cái gọi là thế giới Dung Nhamrèn giũa hắn đến mức nào rồi."


Đại điện trùng sào.


Vì Long Vương Già Đa là đối thủ tuyệt đối không thể xem thường, nên tất cả Trùng tướng đều có mặt, lo sợ hắn sẽ ra tay làm tổn thương đến bệ hạ. Thực ra, nếu luận về sức chiến đấu, chỉ riêng Tái Duy đã có thể đấu ngang ngửa với Long Vương suốt năm năm trời. Nhưng đây là cung điện của bệ hạ nên họ phải chuẩn bị lực lượng áp đảo, để đề phòng bất trắc.


Sau hàng ngàn năm trong thế giới Dung Nham, làn da của Già Đa mang sắc đỏ nhàn nhạt, kết hợp với những đường nét gương mặt sắc bén khiến sinh vật nào nhìn vào cũng phải run sợ. Trên người hắn khoác bộ giáp đen được rèn từ chính vảy rồng của mình, vừa là phòng hộ, vừa khiến khí thế chiến đấu của hắn tăng lên gấp bội.


Giờ phút này, trong lòng Già Đa tràn ngập những cảm xúc phức tạp.


Sau khi trở lại Long tộc, hắn vốn định bàn với em trai để cùng xuống thế giới Dung Nham tu luyện, vì nơi đó có thể đẩy sức mạnh của Long tộc đến cực hạn. Thế nhưng, khi trở về, hắn mới biết rằng hơn hai ngàn năm trước, Già Bình đã tự ý phớt lờ lời khuyên của các trưởng lão, một mình đến lãnh địa Trùng tộc và từ đó không bao giờ quay lại.


Chuyện đã xảy ra như thế nào, Già Đa không cần hỏi cũng hiểu rõ.


Các trưởng lão Long tộc khi ấy, hoặc là vì sợ, hoặc là vì tính toán, đều không dám lựa chọn phát động chiến tranh. Cũng có lẽ họ biết rõ, một khi quân đội Long tộc và Trùng tộc đối đầu, kết cục chỉ có thể là diệt vong cả đôi bên. Thế nên, họ chọn im lặng, giả như không biết gì, và cũng không ai dám đến Trùng tộc để "đòi lại công đạo".




 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page