top of page

[TV] Chương 37

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 3 ngày trước
  • 13 phút đọc

Sean thật sự là nguồn động lực của tôi, chỉ cần nghĩ đến y thôi, ta đã điên cuồng muốn hôn.


Sean: "Từ chối. Cút." Ծ‸Ծ


Trùng Vương cùng một trùng thể mang hình dạng người, đây là cảnh ba người (3P) của Trùng tộc, trong đó có phân đoạn tinh dịch tiến nhập miệng con non, nội dung mang tính nghi lễ, không dành cho người ngoài tộc xem.


(Cảnh báo trước - đây là phân đoạn năng lượng cao. Nội dung miêu tả một ấu trùng tộc rết dài mười mét cùng bệ hạ giao phối. Ý tưởng xuất phát từ bình luận có người gợi ý, cảm thấy thú vị nên tác giả viết thử. Không có yếu tố phản nhân loại, chỉ đơn thuần là hình ảnh một mỹ nhân cao 1m8 dùng mông uyển chuyển khống chế một sinh vật khổng lồ mười mét khiến nó run rẩy toàn thân. Mọi chi tiết về cơ thể Trùng tộc đều dựa theo thiết lập trong truyện. Nếu bạn không thể chấp nhận loại miêu tả này, xin hãy bỏ qua, bởi ngay cả nhìn nét mặt của con non bị cưỡi lên mặt thôi cũng đã rất gợi cảm rồi~)


Cuộc tuyển chọn Trùng tướng là sự kiện long trọng bậc nhất của toàn Trùng tộc.


Trong tộc, ngoại trừ bệ hạ Sean, chưa từng có bất kỳ ai được phân định địa vị bằng huyết thống, tất cả đều dựa vào thực lực mà định đoạt cao thấp.


Bởi vậy, mọi Trùng tộc đều không ngừng khổ luyện, dốc toàn bộ sức lực để trở nên mạnh hơn và mục tiêu duy nhất của họ, chính là được trở thành Trùng tướng hoặc Trùng Soái, để có thể được đứng bên cạnh, phục vụ và ở gần bệ hạ.


Khi các Trùng tướng đương nhiệm nghe tin này, phản ứng đầu tiên của bọn họ là hoảng hốt. Dù mạnh mẽ đến đâu, không ai dám khẳng định trong nhiệm kỳ của mình sẽ không xuất hiện một kẻ có thể đánh bại Trùng tộc. Không ai dám xem thường khát vọng của Trùng tộc đối với Trùng Vương, bởi năm xưa, chính vì tín niệm ấy mà họ đã nỗ lực hết mình, mong được bảo hộ bệ hạ, được ở gần Người, để rồi từng bước tiến lên địa vị Trùng tướng.


Không có một Trùng tộc nào không mang trong mình tín niệm đó. Lần tuyển chọn này, điều kiện mà Trùng Vương đưa ra vô cùng rộng rãi, chỉ cần là Trùng tộc có thể hóa thành hình người cấp cao đều có tư cách tham dự.


Khi ấy, Sean đang tựa trong vòng tay Linh, đồng thời hưởng thụ sự hầu hạ của hai Trùng tướng Tái Duy và Truy Phong, một người phía trước, một người phía sau. Các Trùng tướng đương nhiệm cảm nhận được hương vị mê người toát ra từ bệ hạ, trong lòng không khỏi dao động. Nếu sau này thật sự thất bại, chí ít họ vẫn có thể ghi nhớ mùi hương ấy của bệ hạ.


Sean vốn chẳng mong đợi gì ở việc thay đổi Trùng tướng. Dù sao, chỉ cần y muốn ra lệnh, toàn bộ Trùng tướng đương nhiệm đều phải thoái vị và chẳng ai dám có nửa lời oán hận. Trong mắt Sean, chỉ có hai thứ quan trọng: thực lực và dung mạo.


Đã từng có một Trùng tộc cấp cao đánh bại Trùng tướng, được triệu kiến bởi bệ hạ. Thế nhưng, chỉ vì hình người của hắn không đạt tiêu chuẩn nhan sắc mà Sean đề ra, kẻ đó liền bị đuổi thẳng khỏi tổ trùng.


Cuộc tuyển chọn bắt đầu. Các Trùng tướng đương nhiệm và Trùng Soái sắp xếp chỉnh tề hàng ngũ. Mỗi Trùng tướng quản lý chủng tộc của mình, tiến hành thi đấu đối kháng từng cặp để chọn ra kẻ thắng tiếp tục vòng sau. Có thể biến hóa thành trùng thể, song tốt nhất vẫn nên giữ hình người bởi không biết chừng bệ hạ sẽ dùng tinh thần lực để quan sát tình hình. Lộ ra hình dạng nguyên thủy quá xấu xí, e rằng sẽ để lại trong lòng bệ hạ ấn tượng chẳng hay.


Thêm nữa, lần tuyển chọn này tuyệt đối không được phép trọng thương. Đây là quy định nghiêm khắc mà Sean đặt ra nếu không, vì tranh giành cơ hội được ở bên cạnh bệ hạ, đám Trùng tộc kia sẵn sàng liều mạng sống của mình. Nhưng vì đại cục, vì sức chiến đấu của toàn Trùng tộc, một Trùng Vương lý trí buộc phải biết điểm dừng.


Tuy vậy, dù có lý trí đến đâu, mỹ nhân vẫn luôn có cảm xúc riêng. Ngay khi cuộc tuyển chọn sắp bắt đầu, toàn bộ Trùng tộc cấp cao bất ngờ đồng loạt nhận được tinh thần liên kết đến từ bệ hạ.


Phải biết rằng, ngoại trừ Trùng tướng và Trùng Soái, hiếm ai có thể may mắn được giao lưu tinh thần trực tiếp với Người. Nếu có chủng tộc khác chứng kiến cảnh này, ắt hẳn họ sẽ thấy vô cùng quỷ dị.


Vốn dĩ khắp nơi là những Trùng tộc cấp cao đang cầm vũ khí, gương mặt nghiêm nghị, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tất cả đồng loạt buông tay, để mặc vũ khí rơi lách cách xuống đất. Không ai để ý đến thứ đó nữa, bởi trên khuôn mặt tuấn mỹ của họ cùng lúc hiện lên nét say mê, hoan hỷ và mê luyến.


"Bổn vương hy vọng ngươi... có thể tiến đến bên cạnh ta."


Giọng nói ái muội của Sean vang lên trong tinh thần liên kết khiến hàng trăm triệu Trùng tộc lập tức nổi da gà. Máu trong cơ thể họ như sôi trào, giao tiếp tinh thần còn thân mật hơn cả âm thanh truyền đến từ tai.


Đây... đây là giọng của bệ hạ sao!?


Giọng Người... thật quá dễ nghe! Ta thề... ta nguyện lấy tính mạng mình để bảo hộ bệ hạ! Bệ hạ! Bệ hạ!! Bệ hạ!!!


Sean nằm trên chiếc giường làm bằng tơ trùng, cảm nhận được vô số tín hiệu đáp lại từ khắp nơi. Hàng loạt vì sao Trùng tộc ở tinh tế như cùng lúc dao động, hận không thể rời khỏi quỹ đạo mà lao thẳng đến hành tinh nơi bệ hạ đang ở. Tinh thần lực của mỹ nhân ấy đã đạt đến mức có thể đồng thời liên kết với toàn bộ Trùng tộc cấp cao trong thiên hà.


Y khoác lên người y phục tượng trưng cho Trùng Vương. Mái tóc dài đen nhánh được chải gọn, để lộ chiếc cổ trắng ngần như thiên nga. Vài sợi tóc rủ xuống hai bên, phảng phất nét lười biếng đầy quyến rũ. Đôi mắt dài hẹp, đuôi hơi hồng ửng; bờ môi mỏng đỏ tươi; đường viền hàm sắc nét dung hòa lại toàn bộ vẻ đẹp mê người ấy.


Y mặc trang phục lụa vàng kim, thêu đầy cổ văn Trùng tộc màu đen. Vòng eo mảnh khảnh được vải ôm sát, vẽ ra đường cong hoàn mỹ, chiếc quần đen bó tôn lên đôi chân thon dài, còn đôi ủng da ngắn ôm lấy mắt cá chân, phác họa ra đường cong mắc cá chân xinh đẹp.


Trùng tộc luôn muốn dành cho bệ hạ những điều tốt đẹp nhất. Khi thấy các chủng tộc khác đều khoác lên vương giả của mình trang sức bằng vàng và ngọc thạch, họ liền bí mật chế tác nên những món trang sức tinh xảo, mong rằng bệ hạ của họ cũng có thể mang. "Người khác có, bệ hạ của ta sao có thể không có?" - đó là suy nghĩ của họ.


Nhưng Sean lại cảm thấy những thứ đó chỉ là đồ phàm tục, mang lên bên người có vẻ trói buộc. Với vẻ đẹp yêu mị đến rực rỡ của y, bất kể là kim loại quý hay đá quý lớn cỡ nào, khi đặt lên người y cũng chỉ khiến chúng trở thành vật phụ trợ mờ nhạt bởi ánh nhìn của mọi sinh linh đều sẽ bị hút trọn bởi dung nhan lộng lẫy và thân thể yêu kiều của bệ hạ.


Tất cả những vật trang sức kia, so với Người, đều chẳng khác gì phàm trần vô vị.


Sean phóng xuất tinh thần lực từ trong trùng sào, lặng lẽ quan sát cảnh tượng bên ngoài. Một lúc sau, y cảm thấy hơi nhàm chán. Dù sao, điều y quan tâm chỉ là kết quả, chứ không phải quá trình.


Ánh mắt chợt dừng lại, y phát hiện ở một góc khuất có mấy ấu trùng vừa mới sinh ra, đang tò mò thò đầu nhìn đám Trùng tộc cấp cao đang tranh giành tư cách trở thành Trùng tướng.


Những ấu trùng ấy vẫn còn mang hình thể nguyên sơ, không nhìn rõ biểu cảm, song từ dáng điệu của chúng, Sean vẫn có thể nhận ra chúng ngưỡng mộ đến nhường nào. Một ý nghĩ thoáng qua khiến y nảy sinh hứng thú: có lẽ nên đến gần trêu chọc mấy đứa nhỏ này một chút. Dù sao, y cũng hiếm khi tiếp xúc với ấu trùng.


Trong trật tự của Trùng tộc, càng gần trung tâm trùng sào, sức mạnh càng mạnh mẽ. Vì thế, những khu vực xa hơn thường chỉ còn lại các ấu trùng yếu ớt mới chào đời. Chúng vừa rời khỏi những vũng bùn đỏ sẫm, mỗi ngày đều nỗ lực rèn luyện để trở nên mạnh hơn.


Hình dạng trùng thể của chúng có thể khiến người ngoài kinh sợ, nhưng với Sean thì không. Y vốn đã quen với điều đó. Những ấu trùng tộc rết ấy, tuy chỉ là sinh linh non nớt, song cơ thể vẫn vô cùng khổng lồ, cao đến hàng chục mét, một cảnh tượng khiến người ta phải choáng ngợp. Thân thể chúng phủ đầy những các chi cứng rắn, sắc bén như lưỡi dao, đến nỗi dù chưa lần nào lột xác, chúng vẫn đủ sức cắt xuyên cả đá kim cương.


"Bệ hạ... không biết đến khi nào chúng ta mới có thể được gặp Người... Có thể cùng Người giao lưu tinh thần..."


Giọng nói non nớt vang lên trong nhóm ấu trùng. Chúng còn nhỏ, chưa như những Trùng tộc trưởng thành thường thích cô lập một mình; trái lại, chúng luôn tụ tập thành từng nhóm, mỗi ngày vừa luyện tập vừa trò chuyện về bệ hạ.


Dù chưa từng thấy Sean, nhưng sự tồn tại của Trùng Vương đã được khắc sâu vào trái tim của mọi Trùng tộc từ khi mới sinh ra. Khi Sean cố ý thu liễm khí tức và ẩn mình sau vách trùng sào, chỉ một luồng tinh thần dao động của y thôi cũng khiến hai ấu trùng khựng lại. Cả cơ thể chúng như sôi sục, máu trong người cuồn cuộn chảy, bản năng mách bảo chúng hướng ánh nhìn về phía nơi bệ hạ đang ẩn mình.


Biết mình không thể giấu được, Sean khẽ mỉm cười, bước ra khỏi bóng tối. Hai ấu trùng khổng lồ lập tức như bị thời gian đóng băng, toàn thân bất động. Mỹ nhân ấy nhẹ giọng cười nói:


"Bổn vương vừa nghe thấy tiếng lòng của các ngươi... còn đang nhớ nhung ta mãi không thôi. Sao vậy? Bổn vương thật sự xuất hiện rồi mà các ngươi lại ngẩn ra thế này à?"


"Bệ hạ!!"


Hai ấu trùng tộc rết hoảng hốt, vô số chi thể sắc bén của chúng rung lên lách cách. Cả hai vội cúi mình, nặng nề nâng nửa thân trước lên, để lộ phần bụng mềm mại nhất về phía Sean như một cách thể hiện thuần phục.


Sean vươn tay, nhẹ nhàng chạm lên một trong những chi thể ấy.


Đó là một khung cảnh kỳ dị mà tráng lệ: hai sinh vật khổng lồ dài đến hàng chục mét, toàn thân đầy những chi thể đáng sợ, lại đang ngoan ngoãn cúi rạp trước một mỹ nhân.


Bộ giáp nâu xám trên lưng chúng vẫn còn thô ráp, chưa trải qua lần lột xác đầu tiên. Bàn tay mảnh mai của Sean khẽ chạm vào những chi thể sắc bén ấy, rõ ràng chỉ cần chúng cử động khẽ thôi, bàn tay ấy sẽ bị chém nát trong nháy mắt. Thế nhưng, hai ấu trùng lại rụt rè đến lạ, chỉ sợ vô tình làm đau bệ hạ.


Sean đã rất lâu rồi không trực tiếp thân mật với Trùng tộc ở dạng trùng thể. Là Trùng Vương, y luôn bao dung với các chủng tộc dưới quyền. Ngoại trừ trùng hút máu tộc - loài có bộ não phát triển bên ngoài cơ thể nên khiến y chán ghét và ném thẳng vào Trùng Lao. Còn lại, dù hình dạng có quái dị đến đâu, y đều có thể chấp nhận.


Bởi vì, trong mắt mọi Trùng tộc, Sean là tồn tại duy nhất được yêu thương, được sủng ái, được cưng chiều và được hiến dâng. Cho dù chúng sinh ra đã là vũ khí sống, thì khi đối mặt với y, chúng vẫn sẽ để lại cho Người một vùng mềm mại để tựa vào. Tuy trong mắt kẻ khác, Trùng tộc là nỗi khiếp sợ, nhưng trong mắt Sean, chúng hoàn toàn vô hại.


Vẻ kiêu ngạo thường ngày tan biến, mỹ nhân ấy khẽ nghiêng người, tựa cả thân mình lên người một ấu trùng. Y chẳng hề dè chừng, thoải mái nghiêng vào giữa những chi thể rậm rạp ấy. Ấu trùng rết lập tức duỗi ra những chi thể sắc bén, mở rộng ra hai bên, để lộ phần bụng mềm mại bên trong cho Sean dựa vào.


"Bệ hạ thật nhỏ nhắn, thật tinh xảo, thật mềm mại... thật đẹp..."


Hai ấu trùng đồng thời nghĩ thầm. Sean nghiêng đầu, ánh mắt khẽ liếc sang một ấu trùng khác, nơi dương vật của nó vẫn còn chưa phát triển hoàn toàn.


Dương vật mềm nhũn được giấu kín trong lớp giáp xác, nếu là trùng trưởng thành đã phát dục hoàn toàn thì Sean chắc chắn sẽ không giao hợp với bản thể của nó. Nhưng bởi vì nó chưa phát dục hoàn toàn, kích cỡ dương vật của bản thể vừa khít với dương vật hoá hình người của đám Trùng Tướng.


Hai con Trùng bản thể chưa trưởng thành khiến mỹ nhân tưởng tượng ra dáng vẻ mình uốn mông bắt nạt bọn họ, tra tấn đến khi dương vật của chúng bị nuốt trọn, hai hàng chân lúc nhúc điên cuồng vung vẩy. Cơ thể Sean vì tưởng tượng của bản thân mà nổi lên dục vọng khó nén.


Đám Ấu trùng mờ mịt nhìn Bệ hạ, cảm giác như Bệ hạ xinh đẹp quyến rũ của bọn chúng càng trở nên mê hoặc. Nhưng bọn chúng không hiểu, chỉ cảm thấy Bệ hạ lúc nào cũng xinh đẹp, nhưng bây giờ lại càng hút hồn hơn khiến cơ thể bọn chúng có cảm giác kỳ lạ, vị trí trước nay vốn bình thường đột nhiên xảy ra thay đổi.


Mật dịch trong hậu huyệt bắt đầu chảy ra, toả mùi hương hấp dẫn mọi giống đực chím đắm. Đám ấu trùng ngửi thấy mùi hương từ cơ thể của Trùng Vương, trong người càng thêm ngứa ngáy khó chịu, nơi kỳ lạ kia bắt đầu phồng lên. Bọn chúng không dám mạo phạm Bệ hạ, chỉ có thể đáng thương vung vẩy hai hàng chân xua đi dục vọng trong cơ thể.


Sean trực tiếp đồng thời sử dụng tinh thần lực lên cả hai con rết. Bọn chúng ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị giúp Bệ hạ cởi quần. Hai hàng chân có những chiếc gai sắc bén, lúc cởi quần giúp Sean bọn chúng đều vô cùng cẩn thận, e sợ làm Bệ hạ bị thương dù chỉ một tấc da tấc thịt.


Giống như quả trứng gà lột vỏ trứng từng chút một, cơ thể trắng bóc của mỹ nhân cũng dần lộ ra. Cho dù không nhìn Sean cũng biết cơ thể mình đã khoá chặt tầm mắt của bọn chúng.


Sean ngáp một cái, ra lệnh một tên ấu trùng hạ thân xuống rồi ngẩng đầu lên, đầu nó vừa ngẩng, Sean liền ngồi thẳng lên mặt nó. Vì không phân biệt rõ được ngũ quan của rết sắp xếp như thế nào nên Sean dứt khoát ngồi lên cả mặt.


" Mau liếm đi. ". Trùng Vương vừa ra lệnh,


ngay sau đó cơ thể liền mềm nhũn. Con rết há miệng vươn đầu lưỡi, trên bề mặt lưỡi có những gai ngược mềm mại dày đặc. Nó cố gắng nhẹ nhàng hết mức để không làm đau Bệ hạ. Chiếc lưỡi này nếu không được kiểm soát hết mức, thì cho dù nó có liếm nhẹ cũng khiến toàn bộ da thịt trắng nõn của mỹ nhân rơi ra để lộ cả xương cốt.


Sean chìm trong khoái cảm, cặp mông uốn éo, đầu lưỡi trong hậu huyệt cũng chuyển động không ngừng. Ấu trùng không cần dạy cũng hiểu, đầu lưỡi vừa vào liền tìm kiếm nơi phân bố mật dịch rồi liên tục kích thích.


Sean thoải mái co bóp hậu huyệt, lên đỉnh phun toàn bộ mật dịch lên khuôn mặt đáng sợ của con rết. Xong xuôi mỹ nhân liền phủi mông đi mất khiến con rết ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, khuôn mặt nó dính đầy mật dịch. Nhưng vì đây là được Bệ hạ ban ân, nó liền kích động vặn vẹo cơ thể.


Con ấu trùng còn lại nhìn thấy liền ghen ghét cọ cọ Sean, mỹ nhân cười nói: " Đừng nóng vội, giờ đến lượt ngươi, đợi một chút. "


Ấu trùng không biết Bệ hạ muốn làm gì, nó cố gắng vặn vẹo thân thể, bởi vì đuôi là nơi mềm mại nhất, bình thường sẽ không bao giờ lộ ra. Nhưng vì Bệ hạ ra lệnh, nó gian nan hiến thân mình cho Bệ hạ.


Ấu trùng cao 10 mét, toàn bộ chân lộ ra dày đặc như những lưỡi dao sắc bén, phần đuôi lộ ra cây dương vật đang dựng đứng, mặc dù chưa phát dục hoàn toàn nhưng vẫn là kích cỡ Sean có thể chịu được.


Con rết non này dày 1,5 m, nhưng Sean không cần trợ giúp, trực tiếp nuốt trọn cây dương vật vào hậu huyệt.


" Ưm... ". Mỹ nhân rên nhẹ, ấu trùng đột nhiên giãy giụa, dương vật vừa chui vào hậu huyệt cực phẩm liền bị kích thích. Nhưng cho dù có giãy dụa, nó cũng cố gắng cẩn thận không làm Sean bị thương hay mất vui. Dương vật của con rết non so với một tên Trùng tướng có sự khác biệt, vì là bản thể nên bên ngoài dương vật bao phủ một lớp giáp xác mỏng khiến Sean được trải nghiệm cảm giác mới.


 


" Bệ hạ... Ưm... Bệ hạ, thật kỳ lạ, Bệ hạ... ". Ấu trùng cảm thấy cơ thể vô cùng kỳ lạ. Mỹ nhân 1m8 đang giao hoan với một con rết 10m khiến người ta có cảm giác kỳ dị nhưng lại sôi sục khí huyết.


Quần áo của mỹ nhân bởi vì vận động mạnh mà bay phấp phới, có thể nhìn thấy cặp mông thấp thoáng sau lớp vải đang cắn mút dương vật. Dương vật đáng thương bị tước quyền chủ động, bị tra tấn chỉ biết vung vẩy hai hàng chân, cố gắng khống chế để không cọ vào người mỹ nhân.


Rõ ràng nó có thể trực tiếp xoay người đè chặt giành quyền chủ động từ Sean, nhưng lại cưỡng chế bản thân kìm nén không làm.


Mỹ nhân thoải mái lên đỉnh, mật dịch phun thẳng lên quy đầu dương vật của con rết. Dương vật chưa phát dục hoàn toàn nào có thể chịu đựng nổi, toàn bộ luồng tinh dịch đều được ngoan ngoãn giao nộp cho Bệ hạ.


Sean thoải mái xong rồi liền nhấc mông chuẩn bị bỏ đi, toàn bộ quá trình làm tình đều quay lưng lại với con rết, tựa như trong mắt Sean chỉ có cây dương vật này là dùng được, những thứ khác đều trở nên vô dụng. Dù bị vứt bỏ nhưng hai con rết non cảm thấy vô cùng may mắn vì có thể ở trong trạng thái bản thể mà giao hoan với Bệ hạ, đây chính là may mắn lớn nhất cả đời của bọn chúng.



 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page