top of page

[TV] Chương 33

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 3 ngày trước
  • 13 phút đọc

Sean nhếch môi cười lạnh:


"Chỉ thế này mà đã không chịu nổi? Lại còn muốn tự sát ư? Bổn vương đã định cho ngươi sống thì ngươi phải sống, chỉ khi bổn vương cho phép ngươi chết, ngươi mới được chết."


Khố Á ôm lấy Sean, hơi nghiêng người để đưa y lại gần Phác Ninh. Trên tay hắn, khí nhận biến hóa, theo lệnh Sean liền áp thẳng lên tứ chi của Phác Ninh.


Khí nhận của Khố Á được mệnh danh là vũ khí sắc bén nhất trong toàn tinh tế. Nhưng lúc này, để lấy lòng bệ hạ, hắn cố ý không chém dứt khoát, mà dùng lưỡi dao sắc ấy chậm rãi "mài" vào xương cốt. Vốn có thể cho một cái chết nhanh gọn, giờ lại biến thành tra tấn thấu tận xương tủy. Sean nhìn cảnh ấy, thầm nghĩ: Tên Trùng tướng này... trước đây ta sao lại không nhận ra hắn cũng biết điều đến thế?


Âm thanh xương cốt bị mài đến nứt vỡ vang vọng khắp Trùng Lao, khiến tất cả sinh vật trong ngục đều cảm thấy xương mình cũng như đang run rẩy theo. Khố Á một tay ôm lấy Sean cẩn thận dịu dàng, tay kia điều khiển khí nhận cắt từng khúc xương Phác Ninh. Sean mềm mại tựa vào lòng hắn, trong không gian ghê rợn chỉ còn tiếng xương gãy và đôi khi là tràng cười khẽ của Trùng Vương.


Hơn mười phút sau, bốn chi của Phác Ninh rốt cuộc đứt lìa. Máu chảy ướt sũng, sinh mệnh hắn gần như sắp tắt. Trong khoảnh khắc ấy, Phác Ninh lại nở một nụ cười hạnh phúc, cuối cùng cũng sắp được giải thoát.


Nhưng Sean tuyệt không cho hắn chết dễ dàng như vậy. Ngay lập tức, trùng binh tiến đến tiêm vào hắn một mũi thuốc chuyên dùng để ngăn chặn tử vong. Phác Ninh không muốn, nhưng hắn không còn tay chân, làm sao có thể kháng cự.


"Ngươi tưởng nhà xí công cộng chỉ có nước tiểu thôi sao?" Sean bỗng nhiên lên tiếng.


Phác Ninh mơ hồ nghe thấy nhưng chưa kịp hiểu, Khố Á đã gật đầu đáp lời:


"Hôm nay bọn chúng vẫn chưa bài tiết."


"Vậy thì ném hắn vào phòng giam chung."


Sean vừa nói xong. Thân thể Phác Ninh bị khiêng đi, giây tiếp theo đã bị ném thẳng vào một buồng giam đầy những sinh vật dị tộc. Những sinh vật đó nhìn về phía Phác Ninh, tưởng rằng hắn bị nhốt ở đây. Không ngờ rằng Sean lại nói:


"Bảo bọn chúng coi hắn là chậu nhà xí, tất cả chất thải phải đổ lên người hoặc vào thân thể hắn, không ai được phép làm chỗ khác."


Tứ chi Phác Ninh bị cắt, hắn còn chưa kịp định thần, đột nhiên cảm thấy trước mắt đã bị bóng tối che lấp, hắn chỉ thấy bốn cặp mông đen thui khổng lồ áp sát ngay mặt. Không chỉ có vậy, quanh người hắn, có vô số cơ thể lớn nhỏ chen chúc, tất cả đều xoay lưng lại, cùng ngồi xổm xuống. Hắn không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng hắn cảm giác được có điều gì đó không đúng. Nhưng mà hắn lại không có tay chân để di chuyển.


Những sinh vật ấy ở Trùng Lao đã bị cưỡng chế nhịn bài tiết suốt thời gian dài, nay gặp được "chậu chứa sống" thì há lại nhân nhượng? Bọn họ đồng thời bắt đầu bài tiết. Tiếng rên rỉ, tiếng phóng uế vang dồn dập, mùi hôi thối lập tức phủ trùm lên toàn thân Phác Ninh. Hắn há miệng gào nhưng bị dán kín, chỉ có thể phát ra tiếng rít nghẹn ngào, trong khi cứt từ bốn cái mông trên mặt Phác Ninh xối thẳng xuống mặt hắn từng đợt. Hắn trơ mắt nhìn cảnh hậu môn mở ra bài tiết trên cơ thể hắn.


Mũi hắn là cơ quan cảm giác duy nhất còn rõ rệt, giờ bị mùi cứt u uế ăn mòn, thậm chí bị cứt lấp kín. Toàn thân hắn ngập trong nhục nhã. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có sỉ nhục nào tàn bạo như vậy. Mỗi xúc giác trên da thịt đều bị nỗi ghê tởm vặn xoắn, khiến hắn muốn phát điên. Hắn không cách nào chạy thoát, không cam tâm chở thành cái chậu nhà xí chỉ để cho mấy cặp mông làm trò dơ bẩn.


Trong khi đó, Trùng Lao được thiết kế kín kẽ, mùi hôi hoàn toàn không lọt ra ngoài. Sean ngồi an nhàn, không hề bị quấy nhiễu bởi mùi vị, chỉ thong dong thưởng thức cảnh tượng Phác Ninh bị vùi lấp trong nhơ nhớp, tâm tình y vô cùng sung sướng.


Ánh mắt lướt xuống bốn chi đã bị chặt rời trên mặt đất, Sean lạnh nhạt phán:


"Thứ này ném đi. Đến Trùng Hài cũng chê bẩn."


"Tuân lệnh, bệ hạ." Khố Á cúi người đáp.


Sean mỉm cười, bất chợt đưa tay nhéo má hắn. Khuôn mặt Khố Á vốn mang vẻ tuấn mỹ âm trầm, không ngờ lại được bệ hạ đụng chạm, lập tức sững người ngây dại. Sean chỉ ý bảo hắn đặt mình lên chiếc bàn bên cạnh.


Sean đưa lưng về phía Khố Á, mỹ nhân ngồi quỳ ở trên bàn, cởi quần ra để lộ cặp mông đầy đặn và hậu huyệt hồng nhạt mũm mĩm đầy dụ dỗ. Trùng Tướng lần đầu tiên được Bệ hạ sủng hạnh lập tức quỳ xuống, ngơ ngác nhìn cặp mông mẩy trắng nõn của Sean.


Sean cười khẽ, vươn tay bẻ cặp mông khiến hậu huyệt lộ rõ: " Hôm nay ngươi khiến Bổn vương vui vẻ, thưởng cho ngươi. "


Găng tay màu đen khiến cho cặp mông trắng hồng càng thêm nổi bật, Sean cảm nhận được đầu lưỡi ẩm ướt của Trùng tướng chạm vào miệng huyệt, sung sướng thở ra.


Mỹ nhân buông tay khỏi cặp mông của mình để nó kẹp lấy mặt Khố Á, đã rất lâu rồi Sean không được liếm hậu huyệt, lúc này thật sự không thể nhịn được mà chủ động đẩy hông, đè ép mặt Khố Á.


Sean không hề e dè khiến cho các sinh vật khác trong phòng giam được chiêm ngưỡng toàn bộ cặp mông cực phẩm, bọn họ chỉ hận không thể đạp Khố Á ra chỗ khác mà thay thế hắn.


Dù vậy, bọn họ lại chẳng dám nhìn thẳng, cũng càng không dám nhìn mông Sean mà tự xử, chỉ có thể âm thầm nhìn trộm rồi nhớ lại từng chi tiết, chờ đến tối mới dám lặng lẽ tưởng tượng để thẩm du.


Trong lúc Sean đang thoải mái hưởng thụ, trên cơ thể Phác Ninh đã dính đầy phân, không một chỗ nào là không dơ bẩn. Mí mắt mở to bởi vì dính đầy phân trong tròng mắt mà trở nên nóng rát, hắn ta mơ hồ nhìn thấy gì đó, cố gắng ngẩng đầu lên. Cảnh tượng mờ ảo trước mắt dần hiện ra, hắn ta thấy Trùng Vương đang quỳ trên bàn rồi chổng cao mông, còn tên Trùng tướng đáng sợ kia thì lại dán chặt mặt vào giữa khe mông mà phục vụ nhiệt tình.


Cuối cùng Phác Ninh cũng hiểu tại sao mà lí luận tự hào về việc là kẻ bị cắm vào mà hắn ta luôn tự hào lại không được Sean thưởng thức, hoá ra là Trùng Vương bị cắm. Mỗi một câu hắn ta nói ra đều nhục nhã Trùng Vương đáng sợ nhất tinh tế, tự nhiên rơi vào kết cục như này, hắn ta liền muốn bật cười. Nhưng khi hắn ta vừa mới hé miệng, đống phân vẫn luôn ngập ngụa trên môi liền rơi hết vào khoang miệng. Phác Ninh hận không thể tự sát, chỉ có thể chịu đựng cảm giác tuyệt vọng.


" Ưm~ ". Hậu huyệt của Sean liên tục co rút, cơ thể khẽ run rẩy: " Há miệng, thưởng cho ngươi ăn. ". Khố Á lập tức há to miệng chờ Bệ hạ ban thưởng, đầu lưỡi đâm sâu trêu chọc thịt huyệt, hậu huyệt liền co bóp mãnh liệt rồi phun ra lượng lớn mật dịch vào khoang miệng Khố Á.


Sean cong mông lên đỉnh, không hề kiêng dè mà dán chặt hậu huyệt vào miệng Khố Á. Hắn kính cẩn nuốt sạch mật dịch được Bệ hạ ban thưởng không sót giọt nào. Sau khi sướng xong mỹ nhân cũng không cho Khố Á cắm dương vật vào, mặc lại quần tiếp tục để hắn bế lên, đi đến phòng giam của Phác Ninh.


Trùng Vương nhìn Phác Ninh đang lộ ra vẻ mặt ghét bỏ hét lớn: " Đồ chậu ghê tởm. "


Mỹ nhân đột nhiên nhớ ra gì đó, cong môi cười nhẹ, ngón tay khẽ gõ khối pha lê: " Thật ra giữa hai chân hắn có hoa huyệt có thể thụ thai, nếu trong số các ngươi có thể thành công khiến hắn có thai, ta sẽ thả về nhà. "


Cái gì! Mặc dù Phác Ninh có hoa huyệt, nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ đến việc bản thân sẽ mang thai. Hắn là kẻ mạnh, chỉ có kẻ yếu mới có thể mang thai, hắn không thể, hắn không được!


Nhưng trong mắt Trùng Vương, tất cả sinh vật mà Sean sở hữu đều là kẻ yếu.


Các sinh vật khác trong phòng giam nghe thấy vậy liền không hề quan tâm tên người phân Phác Ninh mà lao đến tranh giành. Dương vật lớn không hề kiêng dè mà cưỡng ép hoa huyệt nhỏ trước kia mới chỉ được đầu lưỡi hầu hạ.


Thậm chí, Phác Ninh vừa mất trinh đã bị vài cây dương vật cùng nhau cắm rút. Dương vật lớn cắn vào chẳng hề có dục vọng hay khoái cảm mà chỉ điên cuồng bắn tinh vào tử cung. Cơ thể Phác Ninh đã bị chặt đứt hết tay chân nên không thể phản kháng, chỉ có thể giống như bao dương vật đầy thấp kém, bẩn tưởi.


" Chờ hai tháng sau thì báo cáo lại tình hình của hắn cho ta, không được để hắn chết. ". Sean nói với Khố Á, dùng một lát, lại cất tiếng suy tư: " Hình như Bổn vương đã quên mất cái gì đó. "


Giờ phút này, trong khoang vũ trụ của loài người ở Tinh Tế


Trứng Trùng đã nằm trong cơ thể Du Châu suốt mấy tháng. Những ngày ấy, hắn sống còn khổ hơn cả cái chết. Cuối cùng, Linh đã ném hắn vào khoang vũ trụ của nhân loại. Đám người ở đây, khi phát hiện một sinh vật lạ xuất hiện đột ngột, lập tức tiến hành xét nghiệm gen. Sau khi xác nhận hắn đúng là nhân loại thuần chủng, bọn họ định đưa hắn trở về Trái Đất. Nhưng Du Châu kiên quyết phản đối. Hắn nào dám để trứng Trùng Vương trong cơ thể mình bị mang đến địa cầu? Đó là trứng của Trùng Vương, sức mạnh e rằng còn vượt xa cả Trùng tướng.


Hắn chỉ muốn thoát đi, nhưng những nhân viên phụ trách nơi đây tuyệt nhiên không cho phép. Họ còn cho rằng tinh thần hắn bất ổn, nhìn hắn với ánh mắt xen lẫn thương hại.


Du Châu muốn nói ra sự thật về những gì mình đã trải qua trong Trùng tộc. Nhưng bất luận hắn dùng lời nói, chữ viết, hình vẽ, hay thậm chí ngôn ngữ cơ thể... cũng đều không thể biểu đạt. Ý chí bá đạo của Trùng Vương đã phong kín mọi khả năng truyền đạt của hắn. Cuối cùng, hắn chỉ còn hy vọng vào việc chụp X-quang toàn thân để chứng minh bản thân khác thường.


Nhưng trong suốt quá trình đó, trứng Trùng cố tình che giấu sự tồn tại của mình. Kết quả xét nghiệm hiển thị hoàn toàn bình thường. Nhân loại chỉ càng thêm chắc chắn rằng tinh thần hắn đã rối loạn, ánh mắt lại càng nhuốm màu thương cảm.


Trong khi đó, những trứng Trùng bá đạo kia không ngừng hút sạch dinh dưỡng từ cơ thể hắn. Du Châu đáng thương giờ chỉ còn là một chiếc "vỏ người", nội tạng sớm kiệt quệ. Mỗi khoảnh khắc hắn sống đều là sự dày vò song trùng: cả thể xác lẫn tinh thần.


Thực ra, trứng Trùng cũng đang nóng lòng. Khi chúng tiếp xúc với mẹ, liền bị bỏ mặc cùng với cơ thể rách nát này, ném trôi nổi ngoài không gian. Chúng chỉ muốn nhanh chóng trưởng thành để tìm lại mẹ.


Mà vào lúc này, Sean lại hoàn toàn quên mất sự tồn tại của chúng. Y an nhàn nằm ngủ trên Tằm Đoàn, chẳng mảy may bận tâm.


【Tác giả có lời muốn nói】


Phúc lợi 1.0 ~ đã lâu không viết R18, mong được nhận bình luận ̋(๑˃́ꇴ˂̀๑)


Trên khoang vũ trụ nhân loại


"Ngày mai có thể về Trái Đất rồi... Cuối cùng sau ba năm, chúng ta cũng được luân phiên nghỉ."


Một chàng trai tóc vàng vừa chỉnh sửa xấp tài liệu, vừa quay sang nói với nữ đồng đội bên cạnh.


Cô gái mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn:


"Chờ trở về Trái Đất, chúng ta sẽ kết hôn."


Chàng trai ôm chặt cô vào lòng, trên gương mặt hiện rõ hạnh phúc. Trong đội điều tra của nhân loại, cứ ba năm sẽ thay ban một lần. Trừ trường hợp khẩn cấp, các thành viên đều phải ở trong căn cứ này tròn ba năm. Trong khoảng thời gian dài ấy, sự gần gũi giữa nam và nữ tự nhiên sẽ nảy sinh tình cảm.


Con người vốn là loài sinh vật bầy đàn giàu cảm xúc. Những đồng đội xung quanh cười ầm lên trêu chọc, bảo hai người đừng phát cơm chó nữa, rốt cuộc cũng sắp đi rồi, chả ai muốn phải ăn thêm cơm chó. Còn dặn nhớ khi kết hôn thì phải mời cả bọn đến dự.


Hai người hạnh phúc đáp ứng.


Đúng lúc ấy, một cái bóng đen thoáng vụt qua cửa chính, nhưng may không ai để ý. Đó là Du Châu. Hắn len lén vào khoang chứa hàng, khóa trái cửa rồi ngã sụp xuống đất, toàn thân run rẩy dữ dội. Bên trong hắn, trứng Trùng sắp sửa nở. Hắn biết, cái chết đã kề cận.


Nhưng như lời Sean từng nói: một ổ trứng chỉ cần một cơ thể để ấp. Thế mà hắn lại bị ép mang trong mình hai trứng Trùng Vương cùng lúc. Nguồn dinh dưỡng nơi cơ thể người nhỏ bé này làm sao đủ cho cả hai?


Trứng trùng cảm nhận được thân thể nhân loại đã bị hút cạn, tham vọng điên cuồng liền bùng lên trong hai sinh vật ấy.


"Ăn nó đi! Ăn nó đi! Hấp thụ hết năng lượng của hắn, ta mới có thể nở ra! Ta mới là kẻ được gặp lại Trùng mẫu!"


Trong cơ thể Du Châu


Thân thể Du Châu đột nhiên co giật dữ dội. Hai quả trứng Trùng trong người hắn bắt đầu cắn xé, tranh đoạt sinh tồn, mặc kệ rằng nơi chúng đang giày vò chính là những cơ quan nội tạng yếu ớt nhất của một con người.


Hắn quỳ rạp xuống sàn, nôn khan liên tục, như muốn lôi chúng ra khỏi cơ thể. Nhưng vô ích. Trứng Trùng chẳng hề quan tâm đến sự sống chết của vật chủ, chúng chỉ lo đấu đá lẫn nhau.


Sau hơn mười phút dày vò khủng khiếp, cuối cùng cũng phân định thắng bại. Một quả trứng bị quả còn lại nuốt trọn. Trong khoảnh khắc tan biến, nó còn gào thét tuyệt vọng:


"Không! Ta muốn gặp mẹ! Ta muốn gặp mẹ!!"


Thân thể Du Châu chợt lặng yên. Rồi ngay giây kế tiếp, bụng hắn nổ tung! Máu thịt bắn ra tung tóe, từ trong xác thịt rách nát bò ra một sinh vật trong suốt, không mang hình dạng cố định. Toàn thân nó dính đầy máu đỏ, nhưng chỉ cần khẽ cử động, dòng máu ấy liền trượt xuống làn da như pha lê.


"Nuốt trọn! Nuốt trọn! Ta phải lớn lên! Ta phải trở về bên mẹ!"


Nó gào rống. Đúng lúc ấy, một tiếng động khe khẽ vang lên bên cạnh.


Thì ra đó là thú cưng của loài người, vốn vẫn ở trong khoang hàng hóa này. Vừa nãy, bị cảnh tượng đáng sợ làm cho sợ hãi, nhìn thấy sinh vật trong suốt như này, bản năng sợ hãi khiến nó chỉ biết co rúm lại, chẳng dám tiến lên. Giờ đây, bản năng đó khiến con vật run rẩy. Trước đây, được con người cưng chiều hết mực, nó tùy ý làm bậy nhưng giờ đây lại gắng gượng phát ra tiếng gầm cảnh cáo đối với sinh vật kỳ dị kia.


Con vật chưa kịp phản ứng thêm thì cơ thể trong suốt kia đã lao đến. Chỉ trong nháy mắt, nó bị quấn chặt và xé nát. Tiếng kêu thảm thiết vang lên rồi tắt ngấm. Máu thịt mới mẻ bị nuốt trọn, khiến sinh vật trong suốt phình lớn thêm một bậc.


Nhưng nó vẫn chưa thỏa mãn. Những xúc tu trong suốt quằn quại, lần mò mở khóa cửa khoang, nhẹ nhàng phá vỡ phòng tuyến cuối cùng còn sót lại của Du Châu.


Trong khi ấy, trên khoang vũ trụ nhân loại, mọi người vẫn đang vui mừng chuẩn bị trở về Trái Đất, nào hay trong cùng con tàu, một sinh vật khủng khiếp chưa từng có đang bắt đầu di chuyển.


Máu nhanh chóng nhuộm đỏ toàn bộ căn cứ. Những nhân loại đang say men vui mừng đột ngột chìm vào địa ngục kinh hoàng. Họ chạy tán loạn, gào thét trong sợ hãi, nhưng cuối cùng từng người một đều bị nuốt chửng.


Sinh vật ấy khát khao trưởng thành. Trong bản năng của nó đã khắc sâu niềm tin Trùng tộc: kẻ mạnh mới là kẻ được tôn sùng, mà tối thượng là Trùng Vương. Chính điều đó khiến nó điên cuồng cắn nuốt mọi sinh vật để lớn nhanh.


Đáng sợ hơn, nó còn có khả năng học tập. Mỗi lần nuốt chửng một sinh vật, nó tiếp thu toàn bộ kỹ năng của đối phương.


Vì thế, chẳng mấy chốc, một khối sinh vật nhầy nhụa trong suốt khổng lồ đã ngồi ở khoang điều khiển chính. Hàng trăm xúc tu rậm rạp vươn ra, điều khiển bảng vận hành vốn cần ít nhất hai người phối hợp. Nó hiểu mình là gì, nó biết phải đi đâu. Trong đầu nó chỉ có một khát vọng duy nhất: được gặp lại mẹ.


Nó ấn xuống nút khởi động, ánh sáng lóe lên. Mục tiêu: Trùng Tinh. Trong lòng nó ngập tràn mong chờ, tưởng tượng cảnh được một lần nữa áp sát, ôm lấy mẹ.


Từ khi còn là trứng trong cơ thể Sean, nó đã quyến luyến vị Trùng Vương này. Cho dù luôn bị tra tấn bởi những kẻ ghê tởm, phun rác rưởi lên người, nó vẫn không thôi yêu thương mẹ. Trong thế giới của nó, tình yêu ấy là tuyệt đối.


Trùng Tinh hiện tại.


Sean hoàn toàn không hay biết, đứa con bị y ném bỏ đang điều khiển một phi thuyền khổng lồ tiến về phía mình.


Trong cung, Trùng Vương khẽ nhíu mày, lắng nghe An Đặc báo cáo.


"Người của Ngư tộc tinh cầu số 7."


Sean lặp lại, giọng đầy uy nghi:


"Động cơ của bọn chúng là gì?"


P/s: Lời của editor


Vậy là đã đi dc 1/2 bộ truyện này rùi. ^^ Truyện này hơi ít lượt đọc nên tui ra hơi chậm thui chứ không drop đâu ạ, nếu lượt view tăng cao, tui sẽ tự giác cập nhập chương mới thật năng suất.


 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page