[TV] Chương 31
- Duyệt Phùng
- 3 ngày trước
- 13 phút đọc
Cậu lặng lẽ lùi một bước về phía sau, liền va vào lồng ngực của thị vệ đứng sau. Thân thể run rẩy, chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ bị kinh hãi, lập tức co rúm trở lại vị trí cũ. Sean thu hết tất cả vào đáy mắt, song không nói một lời. Ánh nhìn y dừng lại nơi nam nhân cầm đầu, khẽ nhíu mày, tỏ rõ sự thiếu kiên nhẫn.
"Trùng Vương bệ hạ, ta là Phác Ninh, tả tướng của Hoa Tinh tộc. Chúng ta tới đây, khẩn cầu ngài ra tay cứu giúp chủng tộc chúng ta khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng."
Mồ hôi lạnh gần như lăn dài trên trán Phác Ninh. Quả thật, họ đã đường cùng mới dám mạo hiểm nghĩ tới cách này, có thể thấy tình cảnh Hoa Tinh tộc đã tuyệt vọng đến mức nào.
Sean nghe vậy thì bật cười, như thể vừa nghe được một trò cười nực cười nhất. Ai cũng biết Trùng Vương hỉ nộ vô thường, đám người Hoa Tinh tộc lại càng không dám chậm trễ, vẫn một mực khom lưng kính cẩn. Mỹ nhân Trùng tộc nhàn nhạt lên tiếng:
"Bổn Vương dựa vào đâu mà phải giúp ngươi? Ngươi có thể cho Bổn Vương được lợi lộc gì?"
Y rõ ràng đã nổi lên hứng thú. Sean buông lỏng cơ thể, tựa vào vương tọa, dáng vẻ lười biếng, như muốn xem thử chủng tộc nhỏ bé yếu ớt này rốt cuộc lấy gì để thuyết phục y.
Phác Ninh lùi sang một bên. Thiếu niên nãy giờ vẫn được hắn che chở khẽ run bắn, lúc này bỗng trở thành tiêu điểm trong tầm nhìn của Trùng tộc. Đối mặt với vô số ánh mắt lạnh băng, thân thể cậu run rẩy không ngừng, bản năng yếu đuối trước kẻ mạnh khiến cậu cúi gằm mặt, cắn chặt răng, cố gắng tự mình lấy dũng khí.
"Bệ hạ, đây là Tam hoàng tử của Hoa Tinh tộc - Bạch Hiến. Chúng ta dâng người lên để chứng tỏ thành ý của toàn tộc."
Mọi chủng tộc đều thiên tính bảo hộ huyết mạch hoàng thất. Việc Hoa Tinh tộc đưa cả hoàng tử ra làm lễ vật cho thấy họ đã thật sự không còn đường lui nào khác.
Thế nhưng Sean chẳng mảy may hứng thú. Đám "hàng nhỏ bé" như vậy không thể nào làm y thỏa mãn, huống hồ y vốn không thích kiểu gầy yếu, trắng trẻo này. Lại thêm đang ở giai đoạn lãnh đạm, y càng chẳng có chút dục vọng nào. Thấy y thờ ơ, Phác Ninh bạo dạn một phen, trực tiếp kéo phăng lớp váy mỏng của Bạch Hiến, lộ ra hạ thể.
"Á!" Bạch Hiến thất thanh kêu lên, ngay sau đó mới nhận ra mình vừa mạo phạm Trùng Vương, vội cắn môi, run rẩy không dám ngẩng đầu. May mắn là Sean chẳng buồn để ý. Làn da trắng mịn, dáng người mảnh khảnh cùng vài nét non nớt đáng yêu kia chẳng đủ hấp dẫn y. Nhưng khi váy được vén cao hơn, bất ngờ lộ ra một nơi bí mật khác biệt, một huyệt động nữ tính nhỏ nhắn, ẩn hiện như màn thầu, ướt át đến khó tin, đặc biệt mê người.
"Bệ hạ," Phác Ninh vội nói, "chủng tộc chúng ta sinh ra vốn đã song tính. Thân thể hoàng tử tự nhiên là cực phẩm, lại hoàn toàn trong sạch, chưa từng bị bất kỳ ai chạm qua, kể cả miệng lưỡi. Ngài có thể yên tâm sử dụng."
Tam hoàng tử bị biến thành món hàng phô bày hạ thể trước công chúng. Cậu cực kỳ ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nữ huyệt bất giác rụt lại, chảy ra từng giọt chất lỏng ướt át, phá lệ mê người. Nhưng dù cảnh tượng ấy đủ khiến bất kỳ kẻ nào khác phát điên, Sean vẫn chẳng có mảy may dao động. Nếu hoàng tử này bị đưa đến tay một vị vương tộc khác, chắc chắn sẽ phải chịu cảnh giày vò tàn khốc.
Nhận thấy Trùng Vương không biểu lộ cảm xúc gì, Phác Ninh lại lầm tưởng y có chút hứng thú, liền vội nói:
"Trùng Vương bệ hạ, Tam hoàng tử nguyện vì ngài dâng một vũ khúc."
Dứt lời, hắn mạnh tay thúc cùi chỏ vào người thiếu niên. Bạch Hiến hoảng hốt giật nảy, buộc phải đứng ra, chuẩn bị nhảy múa. Nhưng ngay lúc ấy, giọng nói thờ ơ của Sean vang lên:
"Có nhạc đệm không?"
Bạch Hiến sững lại, khẽ đáp, giọng mềm yếu:
"Không... không có nhạc đệm."
Cậu ngước nhìn Sean. Nếu bỏ qua sát khí bao phủ toàn thân hắn, thì ngay cả trong tình cảnh này, Bạch Hiến vẫn bị vẻ đẹp của y làm tim đập loạn. Hơn nữa, cậu vốn chưa từng nghe nói Trùng Vương lại là kẻ tàn bạo vô độ, nên trong thâm tâm còn giữ chút hy vọng rằng việc hầu hạ ngài có lẽ sẽ không quá đáng sợ.
"Bành! Bành! Bành!..."
Đột nhiên, những tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía sau. Không khí trong điện lập tức tràn ngập mùi máu tanh. Bạch Hiến hoảng sợ, nghe rõ tiếng cơ thể ngã vật xuống nền đất, máu tươi ào ạt tràn đến chân mình. Nhưng cậu biết, bản thân tuyệt đối không thể thất thố.
Sean bật cười:
"Đó... có phải là nhạc đệm hay không?"
"Dạ... hay... rất hay..." Bạch Hiến thì thầm đáp, tuyệt vọng đến mức đôi chân mềm nhũn, suýt ngã khuỵu xuống đất.
Phác Ninh bên cạnh thì trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, toàn bộ thị vệ mà hắn mang đến đều đã biến thành những cái xác không đầu, máu loang đỏ điện ngọc. Rõ ràng, đại não của họ đã bị một bàn tay vô hình bóp nát chỉ trong chớp mắt. Đây chính là sức mạnh của Trùng Vương sao? Một lực lượng có thể miệt thị tất cả, coi từng sinh mạng như món đồ chơi, tàn nhẫn xé toạc.
Trong giờ khắc ấy, trong điện Trùng tộc, Trùng Vương cao quý mê người ngồi vững trên vương tọa. Bên cạnh, vài vị Trùng tướng lạnh lùng đứng canh, phòng ngừa bất cứ sinh vật nào có ý định tập kích bệ hạ, không có ý định trợ giúp ai. Trước ngai vàng là thiếu niên nhỏ bé đáng thương của Hoa Tinh tộc, phía sau cậu là những thi thể không đầu, cảnh tượng tựa như địa ngục trần gian.
"Ngươi mặc bộ quần áo này thật quá đơn sơ. Bổn Vương... không thích."
Sean đưa tay. Lập tức, sợi Tuyến Trùng đỏ tươi từ trong không trung vọt ra, quấn chặt quanh cơ thể Bạch Hiến. Cậu hoảng sợ hét lên một tiếng, toàn thân run rẩy. Miệng của Tuyến Trùng được giấu đi, căn bản không phân biệt được đầu hay đuôi. Thân trùng bóng loáng như máu quấn xiết lấy, uốn lượn trườn bò trên người Bạch Hiến, khiến thiếu niên gần như mất khống chế.
Sean mỉm cười tàn nhẫn:
"Nhảy đi. Nếu múa đẹp, Bổn Vương lưu cho ngươi một cái toàn thây. Nếu múa không tốt... Bổn Vương tha cho ngươi một mạng nhưng diệt sạch toàn tộc ngươi."
Bạch Hiến ngỡ mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn Trùng Vương. Nhưng y lại thản nhiên lặp lại, khẳng định từng chữ:
"Mạng của ngươi, đổi lấy diệt vong Hoa Tinh tộc."
Bạch Hiến nghe xong, thân thể bỗng mềm nhũn. Cậu không muốn chết, lại càng không thể để tộc nhân bị diệt vong. Cậu hiểu rõ, trong mắt Trùng Vương, việc "tận diệt một chủng tộc" chỉ dễ dàng như mở miệng phán một câu. Đó chính là sức mạnh, có sức mạnh, tức là có thể tùy ý thao túng sinh mạng và số phận kẻ khác.
Nếu cậu sống, nghĩa là sẽ phải hứng chịu tra tấn tàn khốc của Trùng Vương. Thế thì, mạng sống của cậu rốt cuộc có đáng để đổi lấy toàn bộ vận mệnh của Hoa Tinh tộc hay không? Trong cơn run rẩy, cậu cắn răng, mở ra thân thể, dâng hiến một điệu nhảy.
Lụa mỏng tung bay. Thân ảnh mảnh mai, yếu đuối của tiểu hoàng tử, mỗi một bước nhảy đều như giẫm trên lưỡi dao sắc nhọn. Vốn dĩ hoàng tộc Hoa Tinh được dạy dỗ từ nhỏ vô số điệu múa quyến rũ, nhưng trước mặt Sean, Bạch Hiến căn bản không dám khêu gợi dù chỉ một chút. Bởi Sean quá đẹp, quá siêu phàm. So với cậu, tất cả kiêu hãnh về dung nhan mà Bạch Hiến từng tự tin...quả thực khác nhau một trời một vực. Cậu làm sao dám quyến rũ y, điều này không phải là múa rìu qua mắt thợ sao?
Trùng Vương đâu cần những điệu vũ thấp hèn để mê hoặc, chỉ một cái nhấc mắt thôi, đã đủ khiến vạn vật khuất phục. Sean lười nhác ngồi trên vương tọa, đôi mắt nửa hờ nhìn xuống thiếu niên không biết múa cái gì khi không có bất kỳ đoạn nhạc đệm nào. Thế nhưng y không buồn ngắt lời, chỉ để mặc cậu giãy giụa trong tuyệt vọng.
Tiểu hoàng tử tội nghiệp hết muốn nhảy thật đẹp để cầu đường sống, lại muốn nhảy thật kém để chết đi cho an yên. Nếu đổi lại trước mặt cậu là một vị vương khác không phải là Sean, có lẽ Bạch Hiến đã dốc hết cả đời học thức và thân xác để hi sinh, mong bảo toàn cho tộc nhân, đây cũng là sứ mệnh của cậu dành cho Hoa Tinh Tộc. Nhưng ở trước mặt Sean, cậu đã bị Sean mê hoạc. Cậu biết, nếu chọn ở lại bên cạnh Trùng Vương, toàn bộ Hoa Tinh tộc sẽ phải trả giá bằng máu cho thứ gọi là "tình yêu" của cậu. Mà trong tay vị quân chủ lạnh lùng này, cậu chắc chắn chỉ có thể gánh chịu tra tấn vô tận.
Lụa trắng tung bay như đóa hoa, song hành cùng những sợi Tuyến Trùng đỏ máu cuốn quanh thân thể cậu, tựa như cánh hoa tanh nồng vương vít. Chỉ cần Sean nguyện ý, sinh mệnh của đóa hoa mỏng manh ấy có thể kết thúc cứ lúc nào.
Phác Ninh cau mày nhìn Bạch Hiến. Trong mắt hắn, điệu vũ ấy chỉ toàn sự giãy giụa yếu ớt. Một kẻ bất tài, yếu đuối lại dám mơ mộng gánh lấy vận mệnh của cả chủng tộc ư? Cậu làm sao dám, chỉ là một kẻ yếu đuối tay trói gà không chặt, không cầm nổi dao mà thôi.
Vũ đạo ấy, ngày thường Phác Ninh vốn chẳng buồn ngó đến, nay lại được đặt cược cả sự tồn vong của Hoa Tinh tộc.
Một vòng xoay, Bạch Hiến thoáng nhìn thấy phía sau, những vũng máu đỏ thẫm, nơi binh lính đã gục ngã, đầu lìa khỏi cổ. Thân thể cậu run lên. Cậu yêu tinh cầu của mình, yêu đồng tộc của mình. Cho dù phần lớn trong tộc coi cậu chỉ là món hàng vô giá trị, cậu vẫn không cách nào bỏ rơi họ, không tài nào tưởng tượng cảnh tất cả bị biển máu nhấn chìm.
Có ý vị... Sean chăm chú nhìn thiếu niên như đột nhiên bùng nổ sức sống. Gương mặt mảnh khảnh rạng rỡ trong quyết tuyệt, thân thể mềm mại dâng lên một điệu "vũ điệu tuyệt mệnh". Trong đại điện nhuộm đầy máu tanh và sát khí của Trùng tộc, đối diện Trùng Vương cùng các trùng tướng, một đoá hoa tinh yếu ớt lại nở rộ lần cuối, tự nguyện hiến thân trong bước nhảy định mệnh.
"Bũm!" - Tuyến Trùng xuyên thẳng qua cơ thể, mang đi sinh mệnh mong manh ấy. Sean đưa tay, sợi trùng rút về, run rẩy nhỏ máu loãng trên người bệ hạ. Trong giây cuối cùng trước khi tắt thở, Bạch Hiến lại khẽ mỉm cười. Đó là giải thoát. Cậu biết, Sean sẽ không bao giờ vì cậu mà cứu Hoa Tinh tộc. Nhưng ít ra, cái chết này cũng giúp cậu thoát khỏi số phận bị chính đồng tộc đẩy vào nanh vuốt Trùng Vương để mặc cho đùa bỡn vận mệnh của mình.
Nhưng Phác Ninh, khi nhìn thấy cái chết của Bạch Hiến, lại nhếch miệng cười lớn! Trong bao nhiêu sinh mạng Hoa Tinh, hắn chỉ còn lại mình, và hắn chẳng mảy may để tâm đến sinh mệnh tộc nhân. Hắn dập đầu trước Trùng Vương, giọng run rẩy đầy hèn mọn:
"Tạ ơn Trùng Vương bệ hạ! Tạ ơn bệ hạ!"
Máu của Bạch Hiến đã loang tới tận tay hắn, nhưng hắn chẳng thèm đoái hoài. Sean bật cười, chậm rãi cất lời:
"Ngươi tạ ơn cái gì? Bổn vương từng đáp ứng điều gì sao?"
"Bệ hạ... chẳng phải bệ hạ nói... nếu Tam hoàng tử múa đẹp, sẽ giết hắn mà tha cho Hoa Tinh tộc ư?" Phác Ninh sững sờ, hoảng hốt.
Sean nhếch môi, thích thú ngắm vẻ mặt ngây dại ấy:
"Bổn vương rõ ràng đã nói...nếu múa đẹp, để hắn toàn thây. Nếu múa tệ, giữ hắn một mạng... rồi diệt cả tộc các ngươi. Từ đầu đến cuối, bổn vương có từng nhắc đến việc 'cứu' Hoa Tinh tộc sao?"
"A... không... không phải như vậy..." Tay chân Phác Ninh bủn rủn, cuống cuồng. Hắn và cả Bạch Hiến đều đã tự ngộ nhận. Chính là Trùng Vương không hề nói là sẽ cứu, nhưng người mà hắn vẫn luôn xem thường. Là Tam hoàng tử đã sớm thấu hiểu sự máu lạnh, vô tình của Trùng Vương.
"Nhưng mà....." - Sean nhếch mắt, nhìn thẳng vào hắn - "Bổn vương lại cảm thấy... ngươi có chút thú vị."
Ánh mắt lạnh băng của Sean không hề gợi lên chút hứng thú xác thịt nào, nhưng vẫn khiến Phác Ninh sững người. Hắn vội cuống quýt nói:
"Bệ hạ, ta... ta... ta không phải loại có thể bị cắm vào... không được đâu, bệ hạ..."
"Ừm?" Sean hơi nhướng mày, hờ hững nhắc lại:
"Vừa rồi ngươi chẳng phải đã nói, Hoa Tinh tộc đều là song tính sao? Nếu bổn vương muốn... thân thể của ngươi, sao lại không thể?"
Hoa Tinh tộc tuy toàn bộ đều mang thân thể song tính, nhưng thân thể thực sự có thể đảm nhận việc sinh sản chỉ là những kẻ mảnh mai yếu ớt như Bạch Hiến. Còn Phác Ninh - tướng quân của Hoa Tinh tộc, dĩ nhiên sẽ không bao giờ xem mình là kẻ "bị cắm vào" để duy trì nòi giống. Hắn làm tướng quân, có vô số tình nhân, trong tiềm thức lại càng tự cho rằng, với cơ bắp rắn chắc và dương vật cường tráng của mình, bản thân chỉ có thể là kẻ cắm vào hoa huyệt. Còn khoảng trống mềm mại giữa đôi chân kia - thứ vốn thuộc về những Hoa Tinh yếu đuối duyên dáng - chỉ nên dùng miệng lưỡi mà hầu hạ hắn.
Hoa Tinh tộc vốn là một chủng tộc bất bình đẳng tột cùng. Bởi vì họ trời sinh đã yếu đuối, nên những kẻ có đôi chút sức mạnh liền được đối đãi đặc biệt. Hoàng thất của bọn họ cũng chỉ là công cụ để người khác hưởng lạc. Đó chính là lý do vì sao Bạch Hiến bị dâng lên như một món đồ. Những Hoa Tinh nhỏ bé mềm mại tự nhiên cảm thấy bản thân chỉ có thể sống dựa vào kẻ mạnh, cam tâm tình nguyện hiến dâng thân thể. Còn những Hoa Tinh cường tráng dần dần coi điều đó là lẽ hiển nhiên, thậm chí sản sinh ra chế độ một chồng nhiều thê.
"Bệ hạ hẳn là hiểu ý của ta. Rốt cuộc thì những kẻ mạnh như chúng ta, vốn chỉ có thể là kẻ cắm vào, phải không..." Phác Ninh tự động đem Sean quy vào hàng kẻ thống trị - kẻ cắm vào. Trong mắt hắn, Sean tuy tuyệt mỹ, nhưng chỉ cần sở hữu sức mạnh thì nhất định sẽ không bao giờ là kẻ bị xâm chiếm. Những kẻ bị xâm chiếm chỉ là đồ chơi, là công cụ sinh sản.
"Giống bọn kẻ yếu kia, uổng phí một lớp da đẹp đẽ, ngoài việc bị chúng ta dùng để sinh sản và tìm khoái lạc thì còn có ích gì? Hung hăng dày vò bọn chúng, bắt chúng rên rỉ, khiến chúng rướm máu, đó chẳng phải là phúc khí của chúng sao?" Phác Ninh cứ nghĩ rằng Sean cũng tán đồng "lý luận của kẻ mạnh", nên càng nói hăng.
Nhưng Sean đột nhiên sắc mặt trầm xuống. Tim Phác Ninh thoáng chùng lại, không ổn rồi! Trước kia, hắn từng nói những lời này trước mặt các vị Vương khác khi dâng lên tộc nhân, họ đều cười ha hả, nghe được những lời này, còn coi hắn như huynh đệ. Vậy mà tại sao vị Vương tuyệt mỹ, hùng mạnh nhất trong tinh tế này lại lộ ra vẻ không vui?
"Bổn vương hiểu ý ngươi." Sean khẽ cong môi, nở một nụ cười nhẹ. Phác Ninh nghe thế mới thở phào. Nhưng ngay sau đó, Sean lại thong thả nói:
"Có điều, trong mắt bổn vương, kẻ yếu chính là ngươi. Vậy thì, chẳng phải ngươi mới nên trở thành đồ chơi của bổn vương sao?"
Phác Ninh sững sờ, dưới uy áp của Trùng Vương, đến ngẩng đầu hắn cũng không dám. Giọng Sean vang lên lạnh lẽo, như thể đang cười nhạo:
"Nếu cả tộc các ngươi đều ký thác hy vọng lên hắn, mà hắn đã chết, vậy thì từ nay đến lượt ngươi thay thế, dâng hiến cho bổn vương."
Nụ cười tàn khốc hiện lên trên môi Sean:
"Ngươi là tướng quân, há chẳng phải càng nên gánh vác trách nhiệm vì tộc sao? Một kẻ yếu đuối như hắn còn có thể hiểu được hy sinh là gì. Ngươi thì sao, chẳng lẽ lại kém cỏi đến mức ấy?"
"Không... không... Bệ hạ, ta... ta không thể làm ra loại chuyện hèn hạ này... À không! Ý của ta là... ta không bằng những tộc nhân khác, bệ hạ dùng ta chắc chắn sẽ không thoải mái, ta... ta..." Phác Ninh luống cuống đến mức lưng toát mồ hôi lạnh.
Sean lạnh giọng cắt ngang:
"Thế nào? Ngươi còn không bằng thứ đồ chơi trong miệng ngươi sao?"
"Không phải... ta... ta..."
Phác Ninh còn chưa nói xong đã bị Sean ngắt lời.
"Hiện tại, ngươi chính là hy vọng duy nhất của tộc ngươi. Làm bổn vương hài lòng, có lẽ bổn vương sẽ để lại cho bọn chúng một con đường sống."
Sean không muốn phí lời thêm. Y trực tiếp truyền lệnh đưa Phác Ninh đến trung tâm tổ trùng. Một mình quỳ sụp nơi đó, Phác Ninh phẫn nộ nhìn thi thể Bạch Hiến, điên cuồng nện quyền xuống đất.
Hắn hiểu rõ, hắn trốn không thoát. Cho dù rời khỏi Trùng tộc, ở bất kỳ góc nào trong tinh tế, chỉ cần Sean mở miệng, hắn có hóa thành tro cũng sẽ bị tìm ra.
Nhưng tại sao Trùng Vương lại khác thường đến thế? Hắn hoàn toàn không hiểu. Trong tuyệt vọng, Phác Ninh ngửa đầu, rồi bị trùng binh lôi đi như một kẻ mất hồn.
Trùng Lao
"Bệ hạ..."
Trùng tướng Khố Á - một huyết trùng hút máu, cất tiếng gọi. Hắn vốn là một trong những tướng trùng ít thấy Sean nhất, nay được gặp Sean liền kích động đến mức suýt bộc lộ bản thể. Nhưng hắn không dám. Tất cả Trùng tộc đều biết, loài trùng hút máu vì có hình thể xấu xí nhất nên luôn bị bệ hạ chán ghét, không bao giờ cho phép xuất hiện trước mặt. Thành kiến về dung nhan ấy khiến bọn chúng đáng thương, chỉ có thể bị phân công trấn giữ Trùng Lao.
Bề ngoài ghê rợn của chúng làm kẻ khác khiếp sợ, khiến chúng dễ dàng trấn áp những chủng tộc phản kháng. Nhưng đối diện Sean, bọn chúng chỉ dám âm thầm trốn tránh, len lén quan sát, chỉ sợ bị bệ hạ nhìn thấy mà nổi giận.
P/s : Lời của editor
Bộ này nặng đô nên kén người đọc quá đi, hic.
Bình luận