top of page

[TV] Chương 28

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 3 ngày trước
  • 14 phút đọc

" Bệ hạ... " - An Đặc và Truy Phong đồng thời lên tiếng trước hành vi bất công trắng trợn của Sean. Mỹ nhân vừa khống chế cơ thể của bọn họ khiến cho bọn họ bắn trước. Sean cũng không thèm quản bọn họ, toàn bộ quy tắc mà y đặt ra chỉ là giả.


Ánh mắt tràn ngập vui vẻ cùng ngạc nhiên của Linh đang si mê nhìn về phía Trùng Vương. Sean đẩy ngã tên Trùng Soái cao lãnh chi hoa* trên mặt đất, đưa lưng về phía hắn rồi ngồi xuống, mông nâng lên một chút nuốt trọn dương vật của Linh.


( * Lạnh lùng nhưng xinh đẹp )


" Ưm ~ " - Mỹ nhân thoải mái ngẩng đầu lên, cần cổ thon dài xinh đẹp tựa như thiên nga cao quý, đuôi tóc đen dài khẽ đung đưa quẹt qua quẹt lại trên bụng dưới của Linh tựa như đang cọ vào trái tim hắn.


Nhan sắc diễm lệ của Sean giờ phút này đang được chìm đắm trong dục vọng mà càng thêm cuốn hút. Mỹ nhân điều chỉnh tư thế, coi cây dương vật bên trong như máy massage mà cọ xát.


Linh si mê nhìn bóng lưng của Sean, dương vật của hắn bị hậu huyệt xinh đẹp ôm trọn, dương vật khi nãy vừa thủ dâm chuẩn bị bắn tinh giờ phút này càng chịu tra tấn nặng nề. Mỗi một lần hậu huyệt của Sean co bóp rồi cọ xát là một lần tinh dịch rỉ ra khỏi rãnh đầu khất, huống chi đây còn là bệ hạ mà hắn yêu nhất.


Trong Tinh Tế, ai cũng biết rằng bên cạnh Trùng Soái lạnh lùng, kiêu ngạo và mạnh mẽ kia luôn có một Trùng Vương. Người ta nói rằng hắn đã dâng trọn trái tim mình cho vị Bệ hạ mà hắn yêu quý nhất. Sinh ra là một con trùng dị dạng - loài sinh vật không thuộc bất kỳ chủng tộc Trùng tộc chính thống nào - hắn từng bị ruồng bỏ, bị xa lánh khi còn chưa hóa hình người. Mãi đến khi hắn cuối cùng cũng có thể hóa thân thành hình người, trong một nghi lễ trọng đại của Trùng tộc, hắn đã đánh bại tất cả Trùng tướng và giành được danh hiệu Trùng Soái.


Ngày hôm ấy, hắn quỳ suốt mấy canh giờ trong đại điện, cho đến khi Trùng Vương cuối cùng cũng chịu xuất hiện. Đó là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy xúc động đến vậy, hắn rốt cuộc đã có thể đứng cùng một không gian với Bệ hạ.


"Ngẩng đầu lên."


Giọng nói vang lên khiến cả linh hồn Linh như run rẩy. Hắn ngẩng đầu nhìn người đang ngồi uy nghi trên ngai vàng. Bệ hạ đẹp đến nao lòng, nhưng ánh mắt người nhìn hắn lại lạnh lùng như thể đang dõi theo một mảnh rác rưởi. Thế nhưng, hắn không thể cưỡng lại được, hắn yêu Bệ hạ, yêu đến si mê.


Sean quan sát vị Trùng Soái mới nhậm chức, thấy hắn mặt mày lạnh tanh đối diện mình, nhưng ánh mắt si mê màu lam nhạt gần như trào ra, trái ngược hoàn toàn với biểu cảm điềm tĩnh kia, khiến Sean cảm thấy thú vị.


"Hình như lần này ngươi đánh trận chưa từng lộ ra nguyên hình(*). Là vì ngươi tự tin hình người cũng có thể đánh bại các Trùng tướng khác, hay là...?"


(*) hình dạng nguyên thủy.


Câu hỏi khiến Linh khẽ run rẩy. Biểu cảm lạnh lùng của hắn khẽ dao động trong khoảnh khắc. Hắn luôn nghe nói Bệ hạ thích cái đẹp, chủng tộc Bệ hạ ưu ái nhất chính là tộc Bướm - loài có nguyên hình mỹ lệ nhất Trùng tộc. Nhưng nguyên hình của hắn lại vô cùng xấu xí, hắn sợ làm bẩn đôi mắt cao quý của Bệ hạ.


"Bệ hạ... thần... không thuộc về tám đại chủng tộc." - Linh nhỏ giọng đáp, lòng tràn đầy hoảng sợ. Hắn sợ Sean sẽ bắt hắn lộ nguyên hình. Nếu Bệ hạ thấy hắn xấu xí, liệu có còn cho phép hắn được ở bên cạnh? Hắn đã phải trả giá rất nhiều để có thể hóa thành hình người, có được một lớp vỏ bọc hoàn mỹ, thế nhưng cuối cùng, vẫn không thể che giấu mãi bản thể xấu xí của mình trước mặt Bệ hạ.


"Trùng tộc biến dị..."


Sean thẳng thắn chỉ ra chủng tộc của hắn. Linh chỉ có thể lặng lẽ gật đầu. Chỉ thấy mỹ nhân khẽ cười, nói:


"Quả nhiên là vậy. Bổn vương cũng đang thắc mắc, sao ngươi lại có sức mạnh vượt trội đến thế."


Trùng tộc biến dị là dòng Trùng sở hữu sức chiến đấu mạnh mẽ nhất, nhưng số lượng lại cực kỳ hiếm hoi, hơn nữa hình thể thì vô cùng xấu xí. Trong kiếp trước, bên cạnh Sean cũng từng có một Trùng Soái thuộc tộc biến dị, tiếc rằng hắn đã hi sinh trong một trận đại chiến. Tuy vậy, cũng chính hắn đã mang lại vô số lợi ích to lớn cho Trùng tộc. Sean khẽ cười, ánh mắt lấp lánh:


"Cho bổn vương xem nguyên hình của ngươi."


Linh ngây người. Bản thể xấu xí của hắn... thực sự phải bày ra trước mặt Bệ hạ sao? Liệu Bệ hạ có bị dọa sợ? Hắn vô cùng hoảng loạn, sợ Bệ hạ sẽ chán ghét hắn. Làm sao hắn có thể để mình làm vấy bẩn ánh mắt trong trẻo ấy?


"Sao vậy? Không muốn?"


Sean khẽ nhíu mày. Linh lập tức đáp lời. So với việc bị hiểu nhầm là kháng mệnh, hắn thà để Bệ hạ thấy nguyên hình còn hơn, hắn không thể để Sean có chút cảm xúc tiêu cực nào về mình.


Chỉ thấy lớp da người hoàn mỹ của Trùng Soái bắt đầu vặn vẹo. Trong khoảnh khắc kế tiếp, một cơ thể dị dạng xuất hiện trước mặt Sean. Đôi mắt Sean nheo lại, nhìn thán thể đang phát sáng màu lam nhạt kia, một khối thịt lớn không ngừng sinh trưởng, từng khối cầu thịt giống như có thể nuốt chửng vạn vật. Thứ sinh vật ấy không có hình dạng cố định, mỗi giây mỗi phút đều không ngừng biến đổi. Khi lại gần, có thể thấy giữa những nếp gấp là vô số con mắt kép dày đặc, không mí, mở to trừng trừng.


Sean khẽ nhướng mày:


"Thật là một nguyên hình... đặc biệt."


" Ngơ luôn rồi? " - Mỹ nhân vẫn luôn nhiệt tình co bóp hậu huyệt mút mát dương vật của Linh đột nhiên lên tiếng. Linh tập trung lại ngay lập tức, nhận ra bản thân không tập trung, được Bệ hạ ban ân mà lại dám nghĩ sang chuyện khác. Linh nhìn Bệ hạ đang ngồi trên người, nhớ đến lúc ấy Bệ hạ không những không chê bai mà còn ai ủi hắn, tình yêu của Linh đối với Bệ hạ giờ đây không chỉ là tình yêu bản năng của Trùng tộc đối với Trùng Vương mà còn là tình yêu của chính hắn đối với Sean.


Thật ra lúc đó Sean không hề có ý an ủi hắn, là do bản thể của Linh khá đặc biệt, Trùng Vương chỉ thuận miệng nói một câu liền bị Linh coi thành lời an ủi. Sean lạnh lùng "hừ" một tiếng, nhưng mà y cũng không rảnh để quan tâm đến suy nghĩ của Linh, mỹ nhân đang chuẩn bị lên đỉnh.


" Hừm... Bệ hạ... " - Sean bắt đầu tăng tốc, cặp mông mẩy không ngừng uốn éo. Linh cắn chặt đầu lưỡi chống lại sức hút của hậu huyệt.


Thấy Sean đột nhiên ngồi xuống rồi ngừng lại, Linh lập tức dùng móng tay bấu chặt lấy da thịt của bản thân. Quả nhiên, ngay sau đó hậu huyệt liền liên tục co bóp, luồng mật dịch từ sâu bên trong tràn ra tưới lên quy đầu. Khả năng tự kiểm soát của Linh không là gì cả, bị Bệ hạ ép bắn ra tinh dịch.


Sean cảm nhận được tinh dịch ở bên trong thì đứng lên, dương vật bị hậu huyệt vô cảm thả ra. Hành động này của Sean là ngoài dự đoán, tất cả đều cho rằng Bệ hạ sẽ ép khô Linh sau đó mới có đến lượt những tên còn lại. Nhưng mà rõ ràng vừa nãy Linh đã mất tập trung, như vậy không xứng được nhận ân huệ của Bệ hạ.


Linh vừa bắn tinh xong đã bị bỏ rơi, ánh mắt chất chứa cô đơn, vô cùng đáng thương nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Sean, im lặng chấp nhận sự trừng phạt.


" Nằm xuống. " - Sean bước đến trước mặt An Đặc ra lệnh, An Đặc vội vàng nằm trên thảm, dương vật cương cứng lộ ra chờ đợi được phục vụ Bệ hạ.


Hậu huyệt của Sean vẫn đang trữ một lượng lớn tinh dịch, mỹ nhân ngang ngược giơ chân đạp lên dương vật của An Đặc.


" Hưng phấn vậy cơ à? "


An Đặc lộ ra vẻ mặt đầy si mê, lớn giọng đáp lời: " Thần nhìn thấy Bệ hạ liền không thể khống chế bản thân, muốn dâng hiến hết thảy cho Bệ hạ. "


Đối với những lời có cánh này Sean rất hưởng thụ, bàn chân ngọc ngà đè ấn mạnh bạo lên dương vật rồi lại nhìn vẻ mặt thống khổ nhưng đầy si mê của An Đặc, mỹ nhân đưa lưng về phía hắn, hậu huyệt ngập ngụa tinh dịch nuốt trọn dương vật của An Đặc.


Sean luôn thích tư thế đưa lưng về phía đối phương, bởi vì chỉ cần chủ nhân dương vật bắn tinh, y sẽ dứt khoát đứng lên đi luôn mà không cần tốn công xoay người lại.


Hậu huyệt vừa mới lên đỉnh vẫn chưa được thoả mãn, giờ đây đang ngang ngược cắn chặt lấy dương vật mà bú mút. Sean thoải mái co bóp hậu huyệt sau đó liền nằm ườn trên người An Đặc. Trừ An Đặc, đám Trùng Tướng còn lại nhìn thấy cảnh này đều vô cùng ghen ghét đố kị.


Cơ bắp của An Đặc rất lớn khiến Sean nằm lên cảm thấy khá thoải mái, An Đặc vừa mừng vừa sợ, cơ thể cứng nhắc không dám động đậy sợ Bệ hạ khó chịu. Đôi chân của hắn co lên chống đỡ cơ thể, bởi vì thay đổi này mà dương vật cắm vào sâu hơn khiến Sean thoải mái cất tiếng rên rỉ.


Đỉnh đầu của Sean vừa chạm đến chóp mũi của An Đặc, mỗi lần hít thở hắn đều có thể ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên mái tóc của Bệ hạ. Cơ thể mềm mại của mỹ nhân chỉ cách hắn qua lớp vải dệt khiến hắn có thể cảm nhận được rất rõ nhịp độ hô hấp nhẹ nhàng của Bệ hạ.


" Truy Phong " - Sean cất tiếng gọi bé Ong đang lẻ loi đứng một chỗ, Truy Phong ngoan ngoãn đến gần quỳ trước mặt Sean.


Mỹ nhân đột nhiên nâng chân đạp lên ngực hắn, lòng bàn chân cảm nhận được nhịp đập bên dưới, bàn chân ngọc ngà khẽ di chuyển tựa như đang vuốt ve, khiêu khích Truy Phong.


Hắn nuốt nước bọt nhìn Bệ hạ đang nằm trên cơ thể của một tên Trùng Tướng khác, hậu huyệt còn đang cắn chặt cây dương vật kia mà lại giơ chân ve vãn mình, ánh mắt tràn ngập dục vọng tựa như đang quấn lấy hắn.


" Ngươi cũng cắm vào... " - Sean vừa dứt lời liền trượt chân xuống dưới dẫm lên dương vật của Truy Phong, bé Ong vội vàng lắc đầu. Mặc dù hắn vô cùng si mê cơ thể của Bệ hạ, nhưng hắn cũng có nguyên tắc. Hậu huyệt dù cho có co dãn đến mấy thì vẫn rất nhỏ, nếu cắm hết cả hai cây dương vật lớn, hắn sợ rằng bệ hạ sẽ bị đau.


Sean không ngờ rằng Truy Phong lại từ chối, như vậy lại thành công khiến dục vọng của mỹ nhân tăng lên. Đôi chân xinh đẹp giơ lên đạp mạnh vào vòng eo của bé Ong, may mà Truy Phong phản ứng nhanh, kịp thời chống đỡ cơ thể nếu không hắn sẽ ngã thẳng lên người Bệ hạ.


Truy Phong nhìn khuôn mặt tuyệt sắc gần ngay trước mắt, đỏ mặt nhỏ giọng lên tiếng: " Bệ hạ... "


" Sao?... Không muốn hầu hạ Bổn vương? " - Mỹ nhân khẽ cười, hậu huyệt đang nhiệt tình cắn mút dương vật của An Đặc, cặp chân thon dài lại quặp chặt lấy eo Truy Phong mà cọ xát. Mỹ nhân đang bị dục vọng chi phối liền trở nên tham lam hơn, mong muốn kích thích mãnh liệt hơn nữa.


" Bệ hạ... Ngài biết thần chịu không nổi mà, Ngài đừng..... " - Truy Phong chưa gì đã bại trận, hắn không thể từ chối yêu cầu của Trùng Vương, càng không thể từ chối một mỹ nhân đang quyến rũ hắn.


Vòng eo của Truy Phong bị cặp đùi mập mạp mềm mại cọ xát đến phát điên, hắn nỗ lực tự nhủ chính mình không được làm đau Bệ hạ, đỡ dương vật cọ xát vào miệng huyệt ướt đẫm đang bị kéo căng, khẽ nhét quy đầu vào trong.


" Ưm... " - Lần đầu tiên bị hai dương vật lớn nhồi vào hậu huyệt khiến cơ thể của Sean sướng đến mức run rẩy, Truy Phong căng thẳng nhìn chằm chằm Sean, chỉ cần Bệ hạ lộ ra một chút không thoải mái, hắn liền rút dương vật ra ngay lập tức.


Cho dù tiểu huyệt có cắn chặt dương vật của hắn, dụ dỗ hắn thì Truy Phong cũng không dám thả lỏng, cho tới khi toàn bộ dương vật đã được bao trọn bởi hậu huyệt, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.


Giờ phút này An Đặc nằm ở dưới cùng, Sean nằm trên người An Đặc trên, còn Truy Phong thì chống đỡ cơ thể ở bên trên. Lực độ giao hoan của cả ba đều là Truy Phong quyết định, Truy Phong đẩy hông khiến cho dương vật vào sâu hơn, ngay lập tức Sean liền cất tiếng rên rỉ.


Dương vật thô to của An Đặc vừa được vách thịt mềm mại cọ xát, vừa cùng dương vật của Truy Phong đấu kiếm bên trong, quy đầu của cây dương vật kia hơi cong, đâm thẳng vào điểm mẫn cảm của mỹ nhân khiến hậu huyệt co bóp nhanh hơn, An Đặc chỉ việc nằm một chỗ mà chìm đắm trong khoái cảm mãnh liệt.


Không biết có phải là do tâm lý giống đực quấy phá hay không mà từ khi hậu huyệt nuốt hết hai cây dương vật, thời gian giao hoan của bọn họ đột nhiên kéo dài. Mãi vẫn chưa nhận được tinh dịch mới bắn vào, mỹ nhân bắt đầu khó chịu: " Hai người các ngươi mau bắn đi. "


Có lẽ đây là lần đầu tiên Trùng Tướng hiểu sai ý của Bệ hạ, bọn họ vẫn luôn cho rằng ai bắn trước chứng tỏ kẻ đó yếu kém hơn, hai tên Trùng Tướng bắt đầu tăng tốc cọ xát vách thịt mềm.


Bây giờ thứ Sean đang cần là tinh dịch chứ không phải khoái cảm, mỹ nhân hiểu rõ cái tâm tư vớ vẩn của hai tên Trùng Tướng, liền bắt đầu ra lệnh.


" Ta bắt đầu đếm từ số 3, mau bắn tinh cho bổn vương. 3, 2, 1. " - Sean dứt lời mà hai tên Trùng Tướng vẫn chưa chịu bắn, nhưng hai cây dương vật bên trong đã bắt đầu giật giật muốn bắn ra nhưng lại không muốn bắn cho tên còn lại. Mỹ nhân không thèm quan tâm, hậu huyệt co bóp mạnh ép cho cả hai bắn tinh.


Hai tên Trùng Tướng đồng thời bị ép bắn tinh vẫn chưa phân thắng bại khiến tâm lý ganh đua của bọn họ cân bằng lại đôi chút. Sau khi được hầu hạ thoải mái, Sean liền nhìn về phía Tư Thần và Tái Duy, ra hiệu gọi bọn họ lại gần.


Giờ phút này Tư Thần và Tái Duy đã thành kính mà ăn sạch dịch thể của Sean dính trên cơ thể, bọn họ ngoan ngoãn bò lại gần hai bên chân của Sean, khẽ hôn lên mu bàn chân của mỹ nhân.


" Ưm~ " - Sau khi giao hoan, cơ thể Sean luôn vô cùng mẫn cảm, lần trước bị Linh hôn vào lòng bàn chân, mỹ nhân liền trực tiếp đạp hắn xuống, giờ phút này từng nụ hôn dày đặc rơi trên đầu ngón chân khiến cơ thể Sean trở nên tê dại, lúc đầu Sean còn cảm thấy khá kích thích, cho đến khi nụ hôn của Tái Duy bắt đầu nóng vội.


Giờ phút này Trùng Vương hoàn toàn bị hai cây dương vật bên trong chi phối dục vọng, cơ thể mẫn cảm khi được thân mật khiến Sean không kìm nén được mà run rẩy. Mỹ nhân vừa co bóp hậu huyệt bú mút dương vật, vừa giơ chân đạp vào mặt Tái Duy.


Cái đạp này không hề có lực mà còn mềm như bông, lòng bàn chân của mỹ nhân còn khẽ run rẩy, không những không tạo ra tổn thương mà trái lại tựa như đang có ý tán tỉnh. Tư Thần thấy vậy liền bạo dạn hơn, nụ hôn dần dời đến cẳng chân Bệ hạ.


Lúc trước, trừ hậu huyệt và dương vật của Sean, đám Trùng Tướng chưa bao giờ dám đụng chạm đến nơi nào khác, lần này có cơ hội, mỗi một nụ hôn đều mang đến cho Bệ hạ kích thích, nhỏ nhặt tê dại như có luồng điện chạy qua toàn thân.


Cơ thể mẫn cảm của mỹ nhân trời sinh tràn ngập dục vọng, chính là bồn chứa tinh hoàn hảo. Nhưng từ trước tới nay không có một sinh vật nào dám vượt qua giới hạn, bởi vì y là Sean. Không chỉ có nhan sắc diễm lệ, y cũng là vị Vương của chủng tộc đáng sợ nhất Tinh Tế, cho dù có cắm dương vật vào cũng là để thoả mãn dục vọng của chính y.


Cơ thể của Sean đột nhiên run lên, trong bụng xuất hiện khoái cảm kì lạ. Truy Phong và An Đặc phát hiện ra đầu tiên, đồng thời đè ép dục vọng của bản thân mà ngừng lại. Sự tự chủ đáng sợ của bọn họ, sinh ra đều là vì Bệ hạ.


Sean bất chợt khẽ nhíu mày. Các Trùng tướng đều tưởng rằng mình đã làm điều gì khiến Bệ hạ không hài lòng, ai nấy nhất thời trở nên hoảng loạn. Nhưng ánh mắt Sean lại nhìn thẳng về phía Linh - người nãy giờ vẫn luôn bị y lạnh lùng phớt lờ như một hình phạt.


"Linh, đến Trùng Lao. Đem tên nhân loại nam giới lần trước, đưa đến chỗ ta."


Giọng nói lạnh băng không hề chứa chút dục vọng nào, nhưng bản năng sinh vật khiến Linh lập tức hiểu được Bệ hạ muốn gì. Hắn không nói một lời, gật đầu rồi lập tức thuấn di rời khỏi đại điện, hướng đến Trùng Lao.


"Tiếp tục đi."


Sean nhẹ nhàng nhướng mày, quay lại nhìn Truy Phong. Ánh mắt thư giãn cùng vẻ mặt bình thản của ngài khiến các Trùng tướng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vừa định cất tiếng hỏi han tình hình sức khỏe của Bệ hạ, thì đã nghe Sean thản nhiên nói:


"Hôm nay e là phải để các ngươi vất vả rồi."


Tại Trùng Lao:


Du Châu bị khóa chặt hai tay bằng xích sắt. Mỗi ngày hắn đều được ăn uống đầy đủ, thậm chí còn tốt hơn cả khi còn học ở Học viện Tinh tế. Nhưng điều đó lại khiến hắn sinh ra một loại bất an như thể mình là một con heo được vỗ béo trước khi đưa lên lò mổ. Ăn càng nhiều, càng béo tốt, để rồi đến một lúc nào đó bị đem ra làm thức ăn. Huống chi, Trùng Vương còn từng nói... thịt của nhân loại rất ngon.


Nghĩ đến Sean, mặt Du Châu liền đỏ bừng. Dù đã biết thân phận thật sự của người đó, trong lòng hắn vẫn không ngừng mắng Sean là Trùng Vương máu lạnh. Chính y đã khiến Tát Toa trở thành một cái xác không hồn, biến Lai Cách thành nửa người nửa trùng, còn A Liên thì bị xé xác, nuốt sống. Tất cả những điều kinh hoàng ấy... đều bắt nguồn từ một người - mỹ nhân diễm lệ đến tột cùng đang ngồi trên vương tọa.


Nhưng... Sean có khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy, đẹp đến mức khiến thẩm mỹ quan của Du Châu hoàn toàn sụp đổ. Y không chỉ vượt qua mọi khái niệm về vẻ đẹp mà hắn từng biết, mà còn nâng tầm chúng lên một bậc cao hơn. Thậm chí, Du Châu chợt phát hiện ra mình hóa ra cũng là một kẻ cuồng ngoại hình. Hắn... chẳng thể nào thực sự căm hận Sean được.


Đã có lúc hắn muốn tự sát. Hắn từng gào lên đòi chết, dọa dẫm bọn Trùng tướng trong địa lao rằng hắn sẽ tự kết liễu. Nhưng khi đó, một Trùng tướng mang theo hơi thở âm trầm đã lạnh lùng nói:


"Lần trước, có một tên tộc Lộ Tinh cũng tự sát trong ngục này. Sau đó... cả tộc hắn bị diệt."






 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page