[TV] Chương 18
- Duyệt Phùng
- 3 ngày trước
- 13 phút đọc
Bị ánh mắt như "móc câu" của Sean quấn lấy, Du Châu lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng quay đầu sang hướng khác, nhưng vẫn không quên nói với A Liên:
"Không có đâu! Đôi mắt y... em... Không, không có đường cong trắng gì hết!"
A Liên còn định tiếp tục phản bác thì Lai Cách, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng cất giọng:
"Đừng nói nữa."
Nghe thấy người trong lòng lên tiếng, A Liên lập tức ngậm miệng. Nàng nhìn Sean đang được Lai Cách ôm vào lòng, đôi môi trắng bệch khẽ mím lại.
Còn Tát Sa thì nhận ra sự thù địch rõ ràng của A Liên đối với Trùng Vương. Nếu A Liên có bất kỳ hành động nào, nàng chắc chắn sẽ ra tay ngay lập tức. Đây cũng chính là lý do Sean sắp xếp cho Điệp tộc nuốt chửng linh hồn của Tát Sa-để nàng có thể ở bên cạnh bảo vệ y.
So với cơ thể lạnh băng của Trùng tộc, thân nhiệt của Lai Cách tựa như một chiếc lò sưởi rực nóng. Cơ thể băng giá của Sean áp lên cậu, lập tức cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt. Sean liếc nhìn Lai Cách-người bề ngoài đang giả vờ tập trung điều khiển phi thuyền, nhưng thực chất, từng thớ cơ trên mặt cậu đang căng cứng vì căng thẳng, thậm chí còn khẽ run rẩy. Tiểu huyệt Sean nhẹ nhàng run lên, phun ra một ít mật dịch.
Sean không mặc quần lót, lúc Lai Cách ôm y cũng không thất lễ mà đặt tay lên mông y nên không biết, tiểu huyệt co rút vài cái không tiếng động phun ra dịch nhầy trực tiếp bắn lên quần Lai Cách. Bởi vì vạt áo của Sean vừa lúc che khuất hạ thể hai người, người ngoài nhìn vào thấy mỹ nhân đang ôm Lai Cách đột nhiên thân thể nhẹ nhàng run lên một chút, thiếu niên siết tay lái, gân xanh nổi rõ.
Quần màu nâu để lại vệt nước, mật dịch không được quần hấp thụ kịp thời theo phần đùi trong tích trên ghế ngồi, lại theo ghế dựa nghiêng nhỏ giọt xuống sàn phi thuyền. Lai Cách rũ mắt nhìn vũng nước nhỏ do mật dịch tạo thành dưới chân, vừa rồi không phải ảo giác. Mặt thiếu niên lập tức đỏ bừng, nhìn thấy Sean liền nửa cứng hạ thể giờ phút này dương oai như thể hung hăng cọ vào bụng dưới mỹ nhân, mà Trùng Vương lại thích kiểu trai tân ra vẻ rụt rè này.
Du Châu đột nhiên ngửi được một mùi hương mê hoặc, dương vật của anh trong nháy mắt cương cứng đến phát đau, anh nhìn về phía hai người đang ôm nhau bên cạnh, ghen tị suýt chút nữa đã đem tay cầm điều khiển tháo rời xuống.
Dục vọng ập đến, Trùng Vương trước nay đều sẽ không nhẫn nhịn, ngược lại cảm thấy đây là một tình huống kích thích, y lặng lẽ đưa tay xuống dưới kéo khóa quần của Lai Cách. Lai Cách trừng lớn đôi mắt trong veo như hồ nước, cậu không thể tin được mỹ nhân trong lòng ngực lại to gan như thế, nhưng giờ phút này cậu thật sự bị ép đến phát điên.
Cậu cố giữ một tia lý trí cuối cùng muốn đẩy tay Sean ra, nhưng tay Sean cách lớp quần lót vuốt ve vài cái chỗ đã rỉ nước kia liền khiến cậu run rẩy cả người. Ngón tay thon dài của mỹ nhân luồn vào trong quần lôi ra dương vật dữ tợn, y không cần nhìn cũng có thể mường tượng được kích cỡ của thứ này, tuy không to lớn như của Trùng tộc nhưng cũng đủ để giải quyết phần nào cơn khát, mấu chốt là tình huống hiện tại càng khiến y thêm hưng phấn.
Trong không gian chật hẹp, làm trò anh em và cô gái mình thích, bị Trùng Vương lén lút thông dâm, không ai biết dưới lớp quần áo của cậu là cảnh tượng gì. Dục vọng bức thiết cùng lòng tự trọng của một cậu trai trẻ nỗ lực giãy giụa, đối với Sean mà nói đều là những thứ mỹ vị.
Sean làm bộ tự nhiên thay đổi tư thế, người khác không nhìn ra nhưng Lai Cách cảm giác rõ ràng cái huyệt đang rỉ nước kia đã nhắm chuẩn chính mình. Cậu ngẩng đầu nhìn mỹ nhân hoàn toàn không hề yếu thế, đang nhìn xuống cậu, cậu biết mình không ngăn cản được, hơn nữa còn vô cùng khát vọng, nhưng vẫn dùng khẩu hình nói "Đừng mà..."
Nhưng Trùng Vương không thèm thương lượng với cậu, lại tiếp tục điều chỉnh tư thế, lập tức đem cây gậy lớn của gã trai tân không chút lưu tình nuốt trọn vào trong huyệt. Lai Cách hít sâu một hơi sảng khoái, A Liên và Du Châu đồng thời nhìn về phía cậu, cậu không biết hai người họ có phát hiện ra không, giờ phút này huyệt của mỹ nhân giống như vô số cái miệng nhỏ đang đói khát mút lấy từng tấc trên thân gậy, cậu vừa sướng khoái lại vừa xấu hổ, trên mặt xuất hiện ửng hồng, cậu không tự chủ được thở dốc. A Liên mở miệng nói: "Lai Cách, có phải cậu thiếu oxy không?"
Thiếu nữ dùng tay còn lại cầm lấy túi dưỡng khí đưa cho Lai Cách, lại bị Sean đoạt lấy, y nhìn túi dưỡng khí trên tay, nhét ống thở vào miệng Lai Cách, ôn nhu nói:
"Nào... Hít đi..." Mỹ nhân vừa dứt lời, Lai Cách liền cảm giác hậu huyệt đang bao lấy mình theo lời mỹ nhân mà càng thêm mút chặt, Sean cố ý siết chặt hậu huyệt nhìn bộ dạng chật vật khi hít oxy của Lai Cách. Mỹ nhân phảng phất như đang báo đáp ân nhân cứu mạng, tự mình cầm túi dưỡng khí, nhưng chỉ có Lai Cách mới biết sự ác liệt của mỹ nhân.
"Hô..." Sean chỉ dẫn Lai Cách, ngay sau đó tiểu huyệt thả lỏng, một ít mật dịch ở nơi sâu nhất tưới lên quy đầu của Lai Cách, làm Lai Cách trực tiếp khẩn trương sặc oxy. Trùng Vương nhìn bộ dạng chật vật của gã trai trước mặt mà lại càng chơi nghiện, không ngừng lặp lại. Tiểu huyệt kẹp Lai Cách sống dở chết dở, nhưng cậu còn cần phải giữ bình tĩnh, cậu sắp đến bờ vực bắn tinh, là một gã trai tân mà nói, có thể bị đối xử như vậy trong tiểu huyệt của Trùng Vương mà còn kiên trì được đến bây giờ thật sự không dễ dàng.
Trùng Vương cảm giác được bên trong mông thịt rung động, y còn chưa chơi đủ, sao có thể để cho tên nhóc này bắn ra, đột nhiên rút ống thở trong miệng Lai Cách ra, ném cho A Liên, nói: "Cậu ấy hít xong rồi."
"Nhưng mà..." A Liên đang định nói chuyện lại bị ánh mắt của Sean dọa sợ, Trùng Vương hài lòng nhìn cô gái nhỏ im miệng, tiếp tục tra tấn thứ bên trong mông.
Sean nhẹ nhàng di chuyển mông tới trước rồi lại về sau, với một tốc độ nhỏ, thứ kia vừa bị bao vây vừa bị tiểu huyệt nắm lấy đung đưa, gã trai sắp bắn tinh không chịu nổi bất kỳ kích thích nào. Lai Cách nắm chặt nắm đấm, không tiếng động chống lại Trùng Vương, nhưng thân thể lại rất thành thật, ngay trong khoảnh khắc cậu muốn bắn tinh, đột nhiên cảm giác một loại máu nóng sôi trào cùng tốc độ tim đập nhanh chưa từng có, một cảm giác quỷ dị tê dại lan khắp toàn thân, thứ sắp bắn kia dường như bị chặn lại, khiến cậu đau đớn đỉnh mạnh một cái.
Trùng Vương sướng đến mức khẽ rên lên một tiếng, dương vật bên trong mông vì vừa rồi không thể bắn ra mà trở nên lớn hơn, căng ra khiến y rất thỏa mãn. Y nheo mắt, đường cong màu trắng chợt lóe lên trong mắt không ai bắt giữ được. Lai Cách đột nhiên cảm thấy máu trong cơ thể cậu đối với Sean càng thêm khát vọng, phảng phất chỉ cần mỹ nhân trong lòng vui vẻ, có dùng mông ăn gậy của cậu thế nào cũng không sao, thậm chí còn xuất hiện cảm giác được Sean ăn gậy của mình là một loại vinh dự.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, bản năng bắn tinh của đàn ông sao lại bị áp chế một cách gượng ép, ngay khi Lai Cách miên man suy nghĩ, Sean ghé sát vào tai cậu, dùng âm lượng chỉ có cậu nghe được nói: "Không được bắn."
Mỹ nhân mang theo thanh âm động tình lại phun ra những lời lạnh nhạt, cây gậy vốn đã trướng đến phát đau của Lai Cách lại càng trướng lớn hơn một chút, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Ngay khi Lai Cách muốn nói gì, đột nhiên phi thuyền xuất hiện cảnh báo.
"Này... Sao lại nhiều phi thuyền quân đội như vậy... Đây là Trùng Hạm!!" Du Châu nhìn thiết bị radar, hét lớn. Lai Cách vội vàng nhìn về phía màn hình radar, một lượng lớn Trùng Hạm đang hướng về phía bọn họ bay tới với tốc độ cực nhanh, trận chiến này làm cho đám học sinh còn chưa tốt nghiệp giật nảy mình. Bởi vì cảm xúc suýt chút nữa bắn ra mà Lai Cách lại một lần nữa bị Trùng Vương khống chế việc bắn tinh, cây gậy vừa sướng lại vừa đau khiến cậu không còn tâm trí nào để tác chiến.
"Lai Cách, cậu điên rồi! Mau thao tác đi!!" Du Châu nhìn Lai Cách đang chậm chạp bên cạnh, hét lớn. Lai Cách vội vàng thao tác phi thuyền né tránh công kích của Trùng Hạm, Du Châu nhìn radar, chửi to:
"Tại sao nhiều Trùng Hạm như vậy! Chiến tranh tinh tế cũng không có nhiều Trùng Hạm như thế!!"
Bọn họ không biết trên phi thuyền của mình đang có bảo bối treo trên đầu quả tim của Trùng tộc, bọn họ chật vật chạy trốn mà không biết đây cũng là trò chơi của Trùng Vương. Trùng Vương nói ai có thể đuổi theo và bắt y đi liền có thể có một phần thưởng nhỏ, Trùng tộc đang nỗ lực điều khiển quân hạm đuổi theo phi thuyền, mà Trùng Vương trên phi thuyền thì đang ăn thịt cây gậy của nhân loại.
"Lai Cách, ổn định! Tôi sẽ tấn công!" Du Châu ở vị trí tấn công nói. Lai Cách biết không thể chậm trễ, vội vàng điều khiển, nhưng mỹ nhân không để cậu được như ý nguyện, theo phi thuyền lắc lư, mông mỹ nhân càng nuốt sâu hơn, dương vật vẫn luôn cọ vào vải quần ở bụng dưới của Lai Cách cũng bắn ra. Tiền cao trào kéo theo hậu huyệt đột nhiên co kẹp lại, tay Lai Cách run lên, vừa lúc Du Châu phóng pháo, vì Lai Cách run rẩy dẫn tới phi thuyền chao đảo. Sau đợt cao trào nhỏ, Sean lại lần nữa bị dương vật trong cơ thể va chạm đột ngột, thoải mái phát ra tiếng rên rỉ vụn vặt, mà pháo của Du Châu lại lệch khỏi quỹ đạo, nổ tung trong vũ trụ như pháo hoa.
"Lai Cách! Cậu phát điên cái gì vậy!!" Du Châu giận dữ hét. Lai Cách không biết phản bác thế nào, chẳng lẽ nói mỹ nhân trong lòng dùng mông kẹp quá sung sướng? Chỉ có thể im lặng không trả lời, Du Châu hung tợn nói: "Cậu liệu mà làm cho tốt! Tôi lại tấn công, cậu đừng có mà sai sót nữa!"
Có sai sót hay không còn phải xem Sean trong lòng có đồng ý hay không, Lai Cách nhỏ giọng cầu xin: "Xin cậu đấy." Mà Sean lại không thèm để ý đến cậu, cậu thao tác phi thuyền thì liên quan gì đến y.
Đột nhiên có một chiếc Trùng Hạm của Trùng tộc khai hỏa, Du Châu hô to: "Tránh mau!! Lai Cách, tránh mau!!!" Lai Cách vội vàng thao tác nhưng không tránh được công kích của Trùng Hạm, phi thuyền bị nổ phần đuôi, còi báo động bắt đầu vang lên, phi thuyền bắt đầu xoay tròn mất kiểm soát. Mà Sean không hề lo lắng, công kích cũng là do y ra lệnh, trong nháy mắt trước khi phi thuyền nổ tung, Linh sẽ dịch chuyển tức thời đưa y về Trùng Hạm. Giờ phút này, vì phi thuyền không ngừng lắc lư mà dương vật trong cơ thể cũng giống như máy đóng cọc phục vụ hậu huyệt của y, giữa tiếng cảnh báo inh ỏi, Sean cao trào trong hậu huyệt.
Một lượng lớn mật dịch trực tiếp bắn lên cây gậy, Sean thoải mái ngẩng đầu lên, trong khung cảnh hỗn loạn chỉ có y còn đang hưởng thụ, cùng với Lai Cách đang bị y tra tấn đến mức sắp hỏng mất. Cái huyệt nhỏ vẫn luôn kẹp chặt cây gậy của mình đột nhiên không hề báo trước phun ra mật dịch tưới lên trên đó, cậu muốn bắn ra nhưng cây gậy lại như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn khuất đến mức phải quay về, đầu cậu đập mạnh vào ghế dựa. Đầu óc choáng váng, cậu hơi mở to mắt nhìn mỹ nhân trước mặt không hề có bất kỳ sự hoảng loạn nào, ánh đèn đỏ của còi báo động chiếu lên khuôn mặt quá mức diễm lệ của y, giống như quỷ mị đến từ địa ngục.
Trong mắt Sean hiện lên đường cong màu trắng, y nhìn chằm chằm vào hai mắt Lai Cách, khẽ cười, ôn nhu ôm lấy cổ cậu, ghé miệng sát bên tai cậu nói:
"Muốn bắn vào trong cơ thể của bổn vương? Ngươi xứng sao, con sâu nhỏ chảy dòng máu nhân loại dơ bẩn kia."
【Tác giả có lời muốn nói:】
Sean: Ta sảng khoái, cơ bản những sinh vật khác đều gặp xui xẻo.
Giữa tiếng còi cảnh báo chói tai, máu trong người Lai Cách vốn đang sôi trào vì căng thẳng bỗng như ngừng chảy trong thoáng chốc. Trong đôi mắt mỹ nhân kia, cậu nhìn thấy những đường cong trắng nhàn nhạt, ánh mắt chứa đầy nỗi sợ hãi đối với Trùng Vương, xen lẫn tình yêu cuồng nhiệt dành cho Sean. Cảm giác nghẹn lại nơi lồng ngực khiến cậu rơi vào hoảng loạn.
Thấy Lai Cách thất thần, Du Châu hoảng hốt hét lớn:
"Sắp rơi rồi! Mau tìm một hành tinh phù hợp để hạ cánh!!!"
Lúc này, Lai Cách mới bừng tỉnh, nhận ra bản thân đang đứng trên bờ vực sinh tử. May mắn thay, lần này Sean không làm gì cản trở động tác của cậu. Mỹ nhân kia cũng không quấy rầy hắn nữa, chỉ ngoan ngoãn kẹp chặt lấy cậu vài lần. Cuối cùng, Lai Cách xoay xở điều khiển phi thuyền, loạng choạng hạ cánh xuống một hành tinh xa lạ.
"Hô... còn sống rồi..." Du Châu thở phào, định quay sang trách móc Lai Cách thì đột nhiên, bầu trời u ám bị bao phủ bởi vô số Trùng Hạm khổng lồ.
Hành tinh này trơ trọi đến mức ngay cả cỏ cây cũng không có, chỉ là một tinh cầu hoang vu. Không còn đường trốn thoát, bọn họ chỉ có thể kinh hãi nhìn những Trùng Hạm đen kịt lần lượt đáp xuống.
Chiếc đầu tiên hạ cánh mở ra, một bóng dáng cao lớn nhảy xuống chính là Tái Duy.
Hắn lao thẳng đến phi thuyền tàn tạ, khiến những con người đang run rẩy nép sau lớp kính cường lực không khỏi kinh hãi. Trong sách giáo khoa của loài người, hình ảnh của Trùng tộc đứng đầu đội quân công kích đã quá mức quen thuộc. Đối diện với một kẻ có thể dễ dàng lấy mạng bọn họ trong chớp mắt, ai nấy đều bất giác run lên.
Lai Cách cũng vô thức siết chặt vòng tay ôm lấy eo Sean, trong khi mỹ nhân kia vẫn đang thản nhiên trêu chọc hắn bằng những cử động nhỏ đầy khiêu khích-tựa hồ chẳng hề để đám Trùng tộc ngoài kia vào mắt.
Du Châu và A Liên, những kẻ không biết gì về chân tướng, đã sẵn sàng đối mặt với cái chết. Tái Duy lạnh lùng xé toạc phi thuyền như bóc một mảnh vải mỏng. Những Trùng tộc khác cũng lục tục hạ xuống, nhưng khi thấy Tái Duy đã ra tay trước, bọn chúng đều im lặng đứng nhìn, đều muốn nhìn Trùng Vương.
"Bệ hạ."
Tái Duy quỳ một gối xuống, cúi đầu trước mỹ nhân vẫn còn đang dính lấy Lai Cách.
Du Châu trực tiếp trợn trừng mắt, kinh hãi nhìn người mà mình vẫn luôn tưởng là một nhân loại bình thường-Trùng Vương.
A Liên dù đã có dự cảm trước đó, nhưng khi tận mắt chứng kiến sự thật này, nàng vẫn không khỏi lạnh sống lưng.
Còn Lai Cách, sau khi nghe Sean nói về thân phận của mình, bỗng rơi vào trầm tư. Những lời vừa rồi của Sean-"Ngươi là nửa người, nửa tiểu trùng"-vang vọng trong tâm trí cậu, mang theo một điềm báo chẳng lành.
Sean liếc mắt nhìn Trùng tướng đang quỳ trước mặt, lười nhác vươn tay. Tái Duy lập tức đứng dậy, trực tiếp bế y ra khỏi phi thuyền hư hại. Thứ bên trong mông Sean theo động tác đó vô tình bị rút ra. Du Châu và A Liên cùng nhau mở to mắt nhìn dương vật đáng thương của Lai Cách bại lộ trong không khí.
Mặt Lai Cách đỏ bừng, cảm giác xấu hổ như thể bí mật sâu kín nhất của mình vừa bị xé toạc và phơi bày trước mắt bao người. Giờ phút này, cậu chẳng khác nào một tên hề đáng cười, lúng túng đứng đó mà không biết phải làm sao.
Trong khi đó, kẻ gây ra tất cả chuyện này-Sean-lại ung dung để một nam nhân khác bế đi, hoàn toàn không thèm đoái hoài đến cậu.
Nhìn dương vật rơi ra từ bên trong mông Trùng Vương. Tái Duy căn bản không hề ghen ghét. Giờ phút này, trong lòng hắn, việc ôm lấy bệ hạ đã lấp đầy tất cả, không còn chỗ cho những cảm xúc dư thừa khác. Hắn tựa như đang ôm cả thế giới trong tay, dù bình thường nóng nảy, dễ giận là thế, nhưng lúc này lại vô cùng cẩn thận, sợ Sean cảm thấy khó chịu.
Bế Sean vững vàng bước lên Trùng Hạm của mình, Tái Duy không hề ngoái lại nhìn. Đúng lúc những con người phía sau đang tuyệt vọng nghĩ rằng mình đã bị vứt bỏ, một nhóm binh tộc Rết mang hình dạng con người từ trong tàu đáp xuống, lặng lẽ áp giải bọn họ lên Trùng Hạm, bỏ lại phía sau con tàu cũ nát chẳng còn giá trị gì.
Bọn họ bị trói chặt và bịt miệng, bị ném vào sâu trong khoang chủ hạm. A Liên nhìn hai nam sinh đang phát điên sau khi biết được chân tướng, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Cảm giác khoái trá như báo được thù dâng lên trong lòng nàng.
Hai người kia chưa bao giờ đỏ mặt với nhau, vậy mà lúc này chẳng biết ai ra tay trước, cứ thế lao vào đánh nhau như thể muốn xé xác đối phương. Cả hai đều bị trói chặt, quằn quại chẳng khác nào hai con sâu đang vật lộn với nhau.
Còn Tát Sa - người luôn ôm khư khư chai nhốt Điệp tộc, lại ngồi ngây ngẩn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Xung quanh bọn họ là những binh sĩ tộc Rết mang hình dạng con người, lặng lẽ quan sát mà không hề xen vào.
Bình luận