top of page

[TV] Chương 13

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 3 ngày trước
  • 14 phút đọc

Cảm nhận dương vật bị rút ra hoàn toàn, tiểu huyệt nhẹ nhàng co rút lại một chút, mật dịch sau cơn cao trào của Sean lại bị đẩy ra thêm một ít. Truy Phong đứng sững sờ, dương vật vẫn còn cương cứng sau mấy giờ phục vụ tận lực trong huyệt động mê người này, nghênh đón hai lần cao trào của mật dịch và vô số lần cao trào nhỏ. Giờ đây, dương vật hắn đã hoàn toàn chuyển sang màu tím, vừa đáng sợ lại vừa mang theo chút đáng thương.


Vị mỹ nhân rút mông vô tình, tùy ý dùng quần áo trên người che đi phần dưới, nhìn Truy Phong vẫn quỳ bên cạnh, dương vật hắn trong không trung vẫn sừng sững một cách đáng thương, y nói: "Muốn bắn?"


"Bẩm bệ hạ, thuộc hạ muốn bắn, nhưng không dám làm bẩn bệ hạ." Truy Phong cung kính đáp, đổi lại chỉ là một tiếng cười nhạo của mỹ nhân.


"Ngươi cũng biết, khi Linh tiến vào thân thể ta, ta đã đồng ý để hắn bắn bên trong." Lời Sean thốt ra khiến Truy Phong lập tức nảy sinh ghen tuông mãnh liệt. Bởi một câu nói của Trùng Vương, hắn không khỏi thở dốc để điều chỉnh cảm xúc, cố gắng không để cơn ghen làm mờ lý trí. Đồng tử màu vàng kim cũng vì cảm xúc mà co lại. Sean mỉm cười nhìn con ong nhỏ hoàn toàn mất bình tĩnh, để lộ rõ những biến đổi cảm xúc. Rồi y bước xuống giường rời đi.


Đi được vài bước, Sean quay đầu nhìn Truy Phong vẫn còn cương cứng, quỳ trên giường, nhẹ giọng nói: "Bắn ra đi."


Lời mỹ nhân vừa dứt, một lượng lớn tinh dịch trào ra. Vì bị kìm nén bấy lâu, giờ phút này tinh dịch bùng nổ vô cùng dữ dội. Khăn trải giường và gối đầu nơi Sean vừa nằm đều bị tinh dịch của Truy Phong bắn lên. Cơn xuất tinh mãnh liệt này thật không giống với tính cách của Truy Phong, nhưng ở một khía cạnh nào đó, lại rất giống.


Nhìn vị tướng ong bị chính lời nói của mình điều khiển đến mức xuất tinh, Sean cong môi cười rồi rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại Truy Phong nhìn khăn trải giường với tinh dịch của mình hòa lẫn với dịch mật chảy ra từ mông của mỹ nhân. Hắn không còn để tâm đến sự điềm tĩnh, lý trí hay lòng kính trọng, cúi người xuống, tham lam mút lấy chất lỏng mê người kia.


......


Năm ngày sau


Nhà lao của Trùng tộc


Bác Thiên đã bị giam trong nhà lao của Trùng tộc suốt năm ngày. Hắn từng nghĩ rằng, khi đến Trùng Tinh, hắn sẽ được diện kiến Trùng Vương ngay lập tức. Nhưng không ngờ, thay vì đón tiếp, hắn bị ném thẳng vào nhà lao.


Ban đầu, Bác Thiên vùng vẫy, la hét, hy vọng nhận được phản ứng từ ai đó. Nhưng dần dần, hắn phát hiện ra nơi đây không có bất kỳ sinh vật nào đáp lại. Căn phòng giam quỷ dị và đáng sợ, xung quanh vang lên những tiếng thở kỳ lạ của sinh vật nào đó. Dù vậy, ngoài hắn, suốt năm ngày qua, không có ai lên tiếng.


Những diện mạo trùng binh gác ngục ở đây khiến Bác Thiên cảm thấy ghê tởm. Hắn từng nghĩ rằng tộc Rết và tộc Ong đã là những sinh vật xấu xí nhất mà hắn từng gặp. Nhưng giờ, hắn nhận ra còn có những thứ kinh tởm hơn.


Trùng Hút Máu - những chiến binh đa năng của Trùng tộc, thông thạo cả chiến đấu trên biển, đất liền và trên không - sở hữu ngoại hình gây ám ảnh. Cơ thể cao chỉ khoảng 1 mét nhưng có phần bụng phình to khổng lồ. Miệng của chúng kéo dài đến nửa thước, trang bị một cơ quan hút máu đặc biệt. Phần đầu hoàn toàn lộ ra, không có xương sọ bảo vệ, trần trụi trước không khí. Chính sự gớm ghiếc này đã khiến chúng bị đẩy xuống làm lính gác ngục, không bao giờ được xuất hiện trước mặt Trùng Vương.


Trùng Vương với tính cách cực kỳ coi trọng cái đẹp, không bao giờ cho phép những sinh vật như trùng hút máu xuất hiện trước mặt y nếu không được triệu kiến. Trùng hút máu, vốn không được yêu thích nhất trong toàn bộ Trùng tộc, hiểu rõ thân phận và ngoại hình xấu xí, đáng sợ của mình sẽ dọa Trùng Vương. Bọn họ cũng không bao giờ chủ động xuất hiện trước mặt Sean. Chính vì thế, khi đến thời kỳ Trùng Hài, họ luôn khao khát hóa thành hình người thật đẹp để có cơ hội được ban thưởng một ánh nhìn từ Trùng Vương.


Bác Thiên - vốn quen với cuộc sống tự do của tộc bán thú nhân(*) - giờ đây như sắp phát điên trong không gian nhỏ hẹp này. Mỗi khi muốn bộc phát cơn giận dữ, hắn đều phải kìm nén lại khi nhìn thấy những sinh vật đáng sợ kia. Đúng lúc hắn tưởng như không thể chịu đựng thêm, cuối cùng, Trùng Vương triệu kiến hắn.


(*) nửa thú nửa người


Chính điện của Trùng Sào


Sean chưa đến, nhưng trong chính điện, ba vị Trùng Tướng đã đứng chờ sẵn. Ánh mắt họ đồng loạt nhìn chằm chằm Bác Thiên - kẻ đang bị ép phải quỳ rạp trên nền đất. Lần này, chỉ có ba vị Trùng Tướng đến: Tái Duy của tộc Rết, Tư Thần của tộc Điệp, và U của tộc Nhện.


U - Trùng Tướng của tộc Nhện, sở hữu độc tính cực mạnh - có làn da xanh tím kỳ dị, phối hợp với đôi mắt phượng dài khiến diện mạo càng thêm quái dị. Ngay từ đầu nhìn thấy hắn, Sean rất ghét U. Nhưng qua mấy ngày, tong lòng Sean bắt đầu nhớ lại vị trùng tướng này có bao nhiêu xấu xí này, y lại triệu kiến U. Thường xuyên triệu kiến như vậy, Sean càng nhìn càng cảm thấy U có một vẻ đẹp quỷ dị, đầy ma mị. Chính vì thế, tên nhện này mới không bị đẩy vào nơi Trùng Vương không nhìn thấy như trùng hút máu, vĩnh viễn ngày đêm ở trong ngục giam.


Bác Thiên cảm nhận được sát khí từ ánh mắt ba vị Trùng Tướng, cùng với nguồn năng lượng khổng lồ từ họ. Dù trong lòng mắng thầm, hắn không khỏi tự chủ tưởng tượng Trùng Vương thực sự trông như thế nào?


Theo nhận thức của tộc nửa người nửa thú, sinh vật càng mạnh mẽ thì hình thể càng khổng lồ. Nghĩ đến hình dạng nguyên thủy của tộc Rết và tộc Ong, Bác Thiên tự hỏi liệu Trùng Vương - kẻ mạnh nhất vũ trụ - có mang một hình hài đáng sợ đến mức nào.


Bỗng nhiên, ba vị Trùng Tướng đồng loạt quỳ một gối xuống. Một nguồn năng lượng mạnh mẽ từ trên chủ vị truyền đến, bao phủ toàn bộ căn điện. Sức ép khủng khiếp khiến cơ thể Bác Thiên run lên. Đây chính là Trùng Vương - chúa tể của vũ trụ này. Một Bán Thú Nhân mạnh mẽ như hắn cũng không thể ngăn máu trong người lưu thông nhanh chóng.


"Ngươi chính là tên sói con muốn gặp ta? Ngẩng đầu lên."


Giọng nói ấy vang lên, không hề giống với giọng nói thô ráp mà Bác Thiên tưởng tượng. Đó là một giọng nói trầm ấm, mang đầy từ tính và quyến rũ, như có chút đùa cợt len lỏi. Bác Thiên kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt hướng lên vị trí cao nhất của chính điện - nơi Trùng Vương ngồi.


Trái ngược với sự tùy tiện trong trang phục khi ở sâu trong Trùng Sào, khi diện kiến các chủng tộc khác, Sean luôn ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc đen được chải gọn gàng, tăng thêm vẻ lười biếng, nghịch ngợm, thoải mái và quyến rũ. Y khoác một chiếc áo dài đen, bên ngoài là lớp áo choàng tím đậm thêu hoa văn vàng kim mang phong cách Trùng tộc, toát lên vẻ bí ẩn và uy nghiêm. Quần dài đen ôm lấy đôi chân thon dài, kết hợp với đôi bốt ngắn đơn giản nhưng đầy khí chất. Một tay ngài chống cằm, ánh mắt đầy tò mò nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình. Đó là một mỹ nhân hiếm thấy.


Năng lượng mà Bác Thiên vừa cảm nhận được không phải phát ra từ người mỹ nhân này, mà là từ Linh - kẻ đứng dưới hai bậc thang ngay bên dưới mỹ nhân chính. Đối diện với mỹ nhân như vậy, ngay cả một sói con lông đen còn ngây thơ, vừa biết rung động, cũng không kiềm được mà đỏ mặt. Hắn không nghi ngờ gì về thân phận của mỹ nhân trước mặt. Là người có thể khiến Trùng tướng quỳ xuống, được Trùng Soái bên cạnh bảo vệ, thì ngoài Trùng Vương ra, trong toàn vũ trụ này không thể có sinh vật thứ hai như thế.


"Trùng Vương thánh minh."


Bác Thiên nhanh chóng lấy lại tinh thần, lập tức cúi người bày tỏ mục đích của mình:


"Phụ thân ta, vương của Bán Thú Nhân, gần đây vì một trận bệnh mà nằm liệt giường không thể dậy nổi. Do thể chất đặc biệt của Bán Thú Nhân, Vu đại nhân từng nói chỉ có loài thảo dược Lả Lướt Thảo ở tinh cầu của ngài mới có thể cứu được phụ thân ta. Vì vậy, ta..."


Hắn còn chưa kịp nói xong, lời đã bị mỹ nhân cắt ngang một cách lạnh lùng.


"Nói vậy là ngươi cứ tùy tiện đặt chân lên tinh cầu của ta, tàn phá thảo dược của tộc ta?"


Giọng nói sắc bén của Sean khiến Bác Thiên không khỏi phẫn nộ, hắn cất cao giọng:


"Đây vốn là tinh cầu của tộc ta! Là các ngài cướp đoạt! Thể chất của tộc ta vốn không thể rời xa tinh cầu đó!"


Lời phản bác mạnh mẽ từ Bác Thiên khiến tất cả Trùng Tộc có mặt nhíu mày khó chịu.


"Sói con, ngươi bao nhiêu tuổi?"


Câu hỏi bất ngờ từ Sean làm Bác Thiên thoáng sửng sốt. Vốn dĩ, hắn định không trả lời, nhưng ánh mắt mê hoặc của Sean khiến hắn không kìm được mà thành thật đáp:


"Bảy mươi tuổi."


"A, hèn gì Bán Thú Nhân dám cả gan đến Trùng Tộc của ta. Thì ra khi cuộc chiến tranh diễn ra, ngươi còn chưa ra đời. Thật không biết nên nói ngươi gan lớn như nghé con mới sinh không sợ hổ, hay là ngu ngốc đến cực điểm."


Sean kiêu ngạo nâng cằm. Bác Thiên biết ngay sự trưởng thành giả tạo mà hắn cố gắng che giấu đã bị vạch trần. Trong lòng hắn thầm hối hận vì đã nhìn thẳng vào ánh mắt của vị Trùng Vương này.


"Bổn vương biết Lả Lướt Thảo là loài khó tìm, toàn bộ tinh cầu cũng chỉ có vài cây."


Sean nâng nhẹ bàn tay, theo cử động của y, Linh liền đem cây thảo dược mỏng manh ấy từ trong kho của Trùng Vương đặt trên trên tay Sean. Bác Thiên nhìn chằm chằm vào cây thảo dược trên ngón tay nhỏ dài của Sean, giọng nói run rẩy:


"Đa tạ Trùng Vương điện hạ, đa tạ ngài..."


Tưởng rằng Sean đang ban tặng cây thảo dược cho mình, sói nhỏ khấp khởi hy vọng. Khi mỹ nhân nhướn mày, hắn không rõ là bị vẻ đẹp của Sean mê hoặc hay vì bị cây thảo dược hấp dẫn mà bước từng bước lên bậc thang, tiến sát đến gần. Cuối cùng đứng thẳng ở chỗ đùi Sean.


Khi đứng trước mặt Sean, khoảng cách gần khiến Bác Thiên càng nhận ra vẻ đẹp khó tin của y. Những ngón tay thon dài đang chơi đùa với cây thảo dược quý giá. Nhưng khi Bác Thiên vừa vươn tay định nhận lấy, Sean đột ngột buông thả nó xuống đất.


Giây tiếp theo, đôi bốt ngắn của Sean lạnh lùng đạp lên cây thảo dược, nghiền nát nó thành từng mảnh vụn. Bác Thiên còn chưa hồi phục lại tinh Thần, mỹ nhân đã lên tiếng cười nhạo.


"Bán Thú Nhân ngu xuẩn, thật đúng là truyền từ đời này sang đời khác. Bổn vương nghĩ đến lúc ấy, phụ thân hạ tiện của ngươi cũng quỳ ở đây, bước từng bước lên bậc thang, liếm giày của ta để cầu xin hòa bình. Còn ngươi thì hay rồi, chỉ biết duỗi tay đòi thứ thuộc về ta. Không ai trong tộc ngươi dạy ngươi rằng bổn vương ghét nhất là kẻ khác chạm vào đồ vật của mình sao?"


Sean nói xong, y mạnh mẽ đá vào cằm Bác Thiên, hung hăng đá Bác Thiên thêm một cú khiến hắn lăn nhào xuống bậc thang. Hắn ngã xuống nền đất trong tình trạng vô cùng thê thảm. Hắn nghĩ đến lời Sean vừa nói, người cha luôn luôn được mọi người coi trọng trước mặt mỹ nhân lại nhục nhã như vậy. Bác Thiên không kìm được, gắt gao nhìn chằm chằm mỹ nhân cao ngạo trên chủ vị.


"Bổn vương còn nhớ rõ, phụ thân hạ tiện của ngươi khi đó run rẩy, cái đuôi dài ngoan ngoãn cụp giữa hai chân như một con thú cái đáng thương. Nhưng đáng tiếc, kỹ năng liếm giày của hắn thật sự tệ hại, nên ta cũng như hôm nay, đã đá hắn xuống bậc thang. Ngươi sùng bái phụ thân mình đến vậy, việc trải qua những điều giống hệt như ông ấy cũng có thể xem là phúc phận của ngươi."


Nghe đến việc phụ thân bị làm nhục, Bác Thiên không thể kiềm chế được nữa. Sói con gầm lên giận dữ, hắn thiếu kiên nhẫn đến mức lập tức biến cơ thể chuyển sang trạng thái chiến đấu.


Sói đen quả không hổ danh là vương của bán thú nhân. Dù chỉ là hình dáng ấu tể, nó đã vượt xa những bán thú nhân bình thường. Con chó sói mang theo áp lực khủng khiếp và tiếng gầm rống mạnh mẽ. Hàm răng sắc bén và móng vuốt cứng như thép trở thành những vũ khí đáng sợ. Sean nhìn Bác Thiên trước mặt, cơ thể chó sói khổng lồ dần hiện ra, bóng dáng to lớn ấy như bao phủ hoàn toàn lấy y, nhưng Sean vẫn bình tĩnh, không chút hoảng loạn.


Ngay sau đó, một áp lực kinh hoàng hơn từ xung quanh con chó sói bùng phát. Ba Trùng tướng lập tức hiện ra nguyên hình linh hồn của mình. Từ hình dáng con người, họ hóa thành những hình thể nguyên bản, trong chớp mắt đã áp chế và nuốt trọn bóng dáng sói đen. Linh bước lên chắn trước mặt Sean, không biến hóa thành nguyên hình, chỉ chăm chú nhìn sói đen - kẻ đã cả gan bất kính với Trùng Vương.


Ngay cả khi Bác Thiên hoàn toàn giải phóng nguyên hình, linh hồn nguyên hình của ba Trùng tướng đã ép chặt lấy nó, không cho nó cơ hội phản kháng. Khi các Trùng tướng định ra tay, Sean ngăn họ lại. Y còn muốn chơi đùa một chút với con sói non ngông cuồng không biết trời cao đất dày này. Dù sao thì nó cũng chỉ là một ấu tể. Trước mặt kẻ được mệnh danh là Sát Thần của vũ trụ, sói đen chỉ chịu đựng được vài giây trước khi không trụ nổi, trở về hình dáng ban đầu, quỳ rạp xuống đất thở hổn hển, đến cả nói chuyện cũng không thành lời. Nó chỉ có thể nhìn chằm chằm Trùng Vương đang được Linh che chắn, nhưng mỗi lần định cử động, áp lực từ ba Trùng tướng lập tức ép đến mức nó không thở nổi.


"A." Sean nhàn nhạt cất lời:


"Bổn vương thật không ngờ bên ngoài giờ đây lại có sinh vật dám khinh miệt Trùng Tộc. Đã đến Trùng Sào rồi, còn muốn công kích bổn vương. Trùng tộc đã không có phát động chiến tranh qua từng ấy năm, sao giờ lại có chủng tộc không biết trời cao đất dày như vậy. Các ngươi không biết rằng dòng máu của các ngươi tồn tại đến ngày nay chính là nhờ lòng từ bi của bổn vương sao?"


"Bổn vương ghét nhất kẻ dám động vào đồ vật của mình. Một khi bổn vương không hài lòng, cả tinh tế này cũng đừng hòng được yên ổn. Bổn vương thấy chủng tộc nào không vừa mắt, liền diệt sạch chúng. Các ngươi, Bán Thú Nhân, có phải muốn bị diệt tộc không?"


Đối mặt với những lời nói của Trùng Vương, Bác Thiên mới nhận ra rằng sự xông xáo bồng bột của bản thân khi nãy, đã khiến hắn tự chuốc lấy một tai họa khủng kiếp. Toàn thân hắn run lên. Hắn điều chỉnh tư thế hướng Trùng Vương quỳ xuống, khẩn cầu Trùng Vương tha thứ cho sói con, hắn không cách nào tưởng tượng được tộc bán thú nhân vì bản thân mình mà bị hủy diệt. Hắn cũng biết sự chân thật trong lời nói của Trùng Vương.


Sói đen vừa mới kiêu ngạo, giờ phút này lại kẹp chặt cái đuôi, quỳ xuống. Sean cười nhạo nói:


"Thật đúng là cha nào con nấy. Nhìn ngươi cúi đầu kẹp đuôi như thế, động tác đúng thật rất giống cha ngươi."


Bác Thiên chỉ có thể nén giận, gắt gao nắm chặt tay để khống chế cảm xúc của mình. Lòng tự tôn của hắn bị giẫm đạp, nhưng hắn không dám phản bác.


"Nhưng bổn vương thật tò mò, ngươi lấy dũng khí gì mà dám một mình đến Trùng Tộc? Ngươi là sói con chưa lớn, chẳng lẽ tộc nhân không nói với ngươi rằng, Trùng Tộc chúng ta là loài ăn thịt sao?"


Bác Thiên sững sờ, ngước nhìn mỹ nhân đang ở trên cao. Đôi môi đỏ của Sean khẽ mở, đầu lưỡi hồng liếm nhẹ qua bờ môi đầy mê hoặc.


Ánh mắt ấy, nụ cười ấy như một kẻ thợ săn đang nhìn con mồi. Hắn cảm giác như chính mình đang bị biến thành bữa tiệc thịnh soạn trước mặt Sean.


Tác giả có lời muốn nói:


Nếu thích thì để lại bình luận nhé! ٩(˃̶͈̀௰˂̶͈́)و Có thể cùng nhau giao lưu về những gì bạn yêu thích.


Vách bên đã đăng văn án mới, mọi người có thể ghé qua xem thử. Viết xong chương này mình sẽ cân nhắc thêm nội dung bên kia.


Sean thật ra rất dịu dàng với Trùng Tộc của mình (?) nhưng lại cực kỳ tàn nhẫn với các chủng tộc khác.


Khắp cả tinh tế đều phải cúi đầu trước Sean, ngoại trừ vài kẻ "không biết trời cao đất rộng" (ẩn ý nhé!).


Muốn hỏi Trùng Vương vì sao trong thời kỳ sơ khai của tinh tế lại đặc biệt yêu thích phát động chiến tranh? Theo các căn cứ thảo luận của Hiệp hội Nghiên cứu Trùng Tộc Tinh Tế, họ suy đoán một trong những nguyên nhân có thể là bản tính săn mồi của Trùng Tộc. Là loài ăn thịt, họ coi toàn bộ tinh tế như một khu vực săn bắn khổng lồ, nơi việc chinh phục và săn bắt các chủng tộc khác chính là niềm vui và lạc thú của họ.


Tuy nhiên, tất cả những suy đoán này chỉ là giả thuyết mơ hồ, vì ngay cả các nhà nghiên cứu cũng không biết được Trùng Vương thực sự trông như thế nào. Dẫu vậy, họ vẫn liều lĩnh phác họa một bức chân dung của Trùng Vương dựa trên quan niệm thẩm mỹ của Trùng Tộc. Nếu Sean biết đến bức tranh ấy, có lẽ hắn đã nổi giận mà hủy diệt cả tinh cầu nơi Hiệp hội Nghiên cứu đóng đô.


.......


Lúc này, toàn bộ lông trên người Bác Thiên ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những tài liệu hắn từng đọc về chiến thuật của Trùng Tộc hiện lên rõ ràng trong đầu: binh lính Trùng Tộc thường sử dụng phương thức cắn nuốt trực tiếp khi chiến đấu, và đặc biệt nguy hiểm là Trùng Hài - những chiến binh đi săn như vũ khí sắc bén sống động. Vì vậy, đối với Trùng Vương, kẻ đứng đầu loài săn mồi này, việc yêu thích thịt tươi là điều hoàn toàn hợp lý.Y nhìn Bác Thiên khẽ ngoắc ngón tay, ra hiệu cho Bác Thiên tiến lên. Sói đen không dám chần chừ, lập tức bò lên từng bậc thang.


Khác với lần trước khi bước đi trên hai chân, lần này hắn cúi rạp xuống, dùng cả tứ chi để bò như một con sói ngoan ngoãn phục tùng. Bộ dáng đó khiến Sean cảm thấy vô cùng hài lòng.


Khi đến gần, Bác Thiên dừng lại, ánh mắt không dám nhìn thẳng. Khi Bác Thiên nhìn thấy đôi ủng tinh xảo xuất hiện trước mặt mình, hắn lập tức dừng lại. Sean nhìn con sói đen nửa người nửa thú chỉ mặc độc một chiếc quần, trên người phủ lớp lông đen bóng mượt, ánh lên như nước chảy. Phần cơ bắp nổi bật ở cổ và lưng toát lên sức mạnh phi thường của hắn. Thấy vậy, Sean liền đưa tay về phía U đứng bên cạnh.


"Bao tay."


U lập tức dâng lên một đôi bao tay màu trắng tinh xảo, Sean nhận lấy, mím môi cười noia:


"U, lá gan ngươi quả thật rất lớn nhỉ."


P/s : Lời của editor Mong sao bộ này được biết đến nhiều hơn, hic :<

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page