top of page

[TTGKCDALXR] Chương 4

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 3 phút đọc

Khi xuân hạ giao mùa, trong trang viên bắt đầu xuất hiện bóng dáng của ruồi muỗi. Bị cắn một nốt do nhất thời không để ý, Ayer nhìn chằm chằm cánh tay mình với vẻ căm thù sâu sắc, nơi đó vì cậu không nhịn được mà gãi đỏ cả một mảng lớn. Cậu cảm thấy mình không còn xinh đẹp nữa.


Dạo gần đây, tần suất Eagle đến trang viên ngày càng cao, hơn nữa gần như lần nào cũng sẽ ở lại qua đêm. Đến lượt mình ở bên Ayer, hắn thích ôm Ayer cọ loạn, nhưng những vật trang trí trên quần áo của quốc vương nhỏ thường có chút cấn người, nên toàn nhận lại ánh mắt ghét bỏ của Ayer.


Khi ở cùng Savi, Ayer có lẽ sẽ tùy hứng hơn một chút. Cậu trước sau vẫn không thoát khỏi ấn tượng coi nô lệ nhỏ là tài sản riêng của mình. Mặc dù Savi bây giờ đã cao lớn và trầm mặc hơn, nhưng phần lớn mọi chuyện vẫn sẽ thuận theo ý cậu.


Cả ba người này đều thích ôm hôn cậu, đặc biệt là lúc trên giường, họ rất thích liếm khắp toàn thân cậu. Quá nhiều dấu hôn thường xuyên chồng chéo lên nhau, hằn trên làn da trắng nõn mịn màng trông có chút đáng sợ.


Mấy ngày nay Ayer bị bọn họ chịch nhiều, cảm thấy hậu huyệt bắt đầu hơi sưng đau, tần suất nổi giận cũng tăng lên đáng kể. Ngay cả Joseph Searle cũng có lúc không tránh khỏi việc bị cào xước trên mặt, khiến hắn có phần xấu hổ khi đối mặt với hai người còn lại đang nhìn nhau.


Lòng tự trọng của Ayer luôn rất cao, cho dù ở trên giường bị nói vài câu trêu ghẹo cũng sẽ tức giận. Có lần, lúc lên đến cao trào, Eagle nhìn Ayer toàn thân ửng hồng, mặt đỏ bừng, bèn nói cậu giống một con mèo động dục lẳng lơ, kết quả là mấy ngày tiếp theo bị coi như không khí.


Mỗi lần dỗi, Ayer đều đặc biệt khó dỗ, nhưng nếu không dỗ thì sẽ càng khiến cậu thêm phẫn nộ. Cậu bị nhốt trong chiếc lồng son được xây nên từ vô số châu báu, ngoài việc không thể ra ngoài thì dường như cuộc sống chẳng khác gì trước đây.


Nhưng mỗi lần bị chịch đến mức quá tàn nhẫn, chỉ có thể nằm sấp trên giường, Ayer lại cắn răng nghiến lợi muốn trốn đi. Sự bất mãn với ba người kia khiến cậu cảm thấy cuộc sống trong trang viên càng thêm vô vị, thỉnh thoảng nhìn thấy vài món đồ chơi mới lạ được mang vào lại càng kích thích sự khao khát của cậu đối với thế giới bên ngoài.


Có điều, ngay cả chính Ayer cũng không ngờ rằng, chưa đầy một tuần sau khi nảy ra ý nghĩ này, cậu đã thật sự tìm được cơ hội để rời đi.


Vào một ngày nọ, một chiếc xe ngựa chở đồ vật bình thường như mọi khi đã lặng lẽ mang đi thứ quý giá nhất trong nhà.


Chuyện này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bởi lẽ Ayer vừa kiêu kỳ lại ưa sạch sẽ, sẽ không đời nào chịu đựng việc ở cùng với những thứ bẩn thỉu. Sau khi điều tra từng bước, ba người mới biết được, Ayer thế mà lại cuộn mình dưới tấm thảm trong xe ngựa để trốn thoát thành công.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page