top of page

[SCKSMM] Chương 9

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 10 phút đọc

Đường Thi đưa Thành Húc về đến tận cửa nhà mà cả người vẫn còn phồng lên cơn tức tối.


Trong mắt Thành Húc, anh trai lúc này trông như một con cá nóc bị giật mình, tròn vo, đáng yêu vô cùng. Nhưng sau đó, anh lại chợt nghĩ anh trai đáng yêu thế này sẽ không còn chỉ thuộc về riêng mình nữa, liền tự nhiên thấy buồn rười rượi.


Trong mắt Đường Thi thì lão già xấu xa kia đã làm cho cậu em trai quý hóa của hắn đau lòng. Rõ ràng bị mắng là Thành Húc, vậy mà Đường Thi còn tức giận hơn cả anh.


Thành Húc xuống xe, ngoảnh lại nhìn Đường Thi vẫn đang ngồi trên ghế lái, hỏi: “Anh trai không về nhà à?”


“Anh ra ngoài ăn bữa cơm với Lưu Du.”


“Vâng.” Thành Húc thất vọng cúi đầu xuống. Nhưng nhìn cái dáng nghiến răng nghiến lợi của anh trai lúc rời đi, chẳng giống đi ăn cơm với chị dâu mà giống đi đánh nhau hơn.


Đường Thi quả thực không phải đi ăn cơm thật. Hắn vừa tan sở về đến nhà đã thấy có kẻ đang bắt nạt cậu em trai quý hóa ngay trước cửa nhà mình, mà kẻ đó lại là tên khốn đã bỏ rơi em. Đường Thi tức đầy bụng rồi, còn ăn sao nổi cơm chứ?


Lúc này, đầu hắn chỉ toàn nghĩ cách làm thế nào để cho tên khốn đó một bài học nhớ đời, khiến hắn ta không bao giờ dám xuất hiện trước mặt em trai mình nữa!


Anh trai đi rồi, Thành Húc vừa thất vọng vừa thoáng nhẹ nhõm. Việc đầu tiên anh làm khi về phòng là kỳ cọ cơ thể thật sạch sẽ, rồi vứt thẳng bộ quần áo bẩn đó ra ngoài, tiêu hủy dấu vết.


Anh vốn nghĩ có lẽ chuyển về nhà sống thì tên biến thái kia sẽ không đến quấy rối nữa, nhưng anh đã quên mất rằng sau khi về nhà, anh buộc phải đối diện với sự thật khiến anh hoảng hốt tột độ: anh trai không còn chỉ là của riêng mình anh nữa.


Tắm rửa xong, Thành Húc không ở lại phòng mình, mà nằm lên giường của anh trai một cách tự nhiên. Cảm giác được bao bọc hoàn toàn trong hương thơm quen của anh trai khiến anh vô cùng an tâm, chẳng mấy chốc đã thiếp đi lúc nào không hay.


Tuy nhiên, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, Thành Húc ngủ chẳng được yên. Anh cứ miên man suy nghĩ, về tên biến thái kia, về người bố kia, về bạn gái của anh trai, người mà anh… phải gọi là chị dâu.


Chợt anh nhận ra mình dường như quá phụ thuộc vào anh trai. Mình đã hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn như con nít, việc gì cũng đổ hết lên vai anh trai. Chẳng lẽ sau này anh trai cưới vợ lập gia đình rồi, mình vẫn làm vướng víu anh trai nữa sao?


Thế nhưng, cái cách Thành Húc đang ôm chặt gối của Đường Thi lúc này chẳng hề cho thấy quyết tâm muốn tự lập của anh.


Anh thực sự không biết phải làm sao. Cầm điện thoại lên, ngoài anh trai ra, anh chẳng biết nhắn tin cho ai. Màn hình điện thoại dừng ở khung chat với Giang Hành Chi rất lâu, cuối cùng nỗi sợ bị anh trai chán ghét đã chiến thắng khó khăn trong giao tiếp xã hội của anh.


Thành Húc cũng chẳng ngu ngốc đến mức kể hết mọi chuyện cho một người mới quen vài ngày. Anh chỉ nói rằng gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, đầu anh giờ như mớ bòng bong, không thể suy nghĩ bình thường được, muốn hỏi nếu là Giang Hành Chi, trong tình huống này sẽ làm thế nào.


Đồng chí cảnh sát Giang có kha khá kinh nghiệm trong việc làm công tác tư tưởng. Hắn ta nói rất nhiều điều để khai thông cho Thành Húc, cuối cùng còn đưa ra vài gợi ý. Nhưng thứ Thành Húc để tâm nhất vẫn là câu nói này của Giang Hành Chi:


“Có lẽ anh có thể thử thoát khỏi môi trường hiện tại, đến một nơi hoàn toàn xa lạ, biết đâu sẽ tĩnh tâm lại mà gỡ rối được những suy nghĩ.”


Cảnh sát Giang thậm chí còn đề nghị có thể hai người cùng đi, vừa có bạn đồng hành lại an toàn hơn. Tất nhiên những điều này bị Thành Húc cố tình bỏ qua. Anh nhìn điện thoại ngây người rất lâu cho đến khi anh trai về mới gượng dậy tinh thần.


Anh trai có vẻ rất vui, dù trên mặt chẳng thay đổi là bao, nhưng Thành Húc sống cùng hắn lâu năm có thể cảm nhận được.


Chỉ đi ăn cơm với chị dâu thôi mà, vui đến thế cơ à.


Anh thừa nhận mình có chút ghen tị với chị dâu. Ghen tị vì chị ấy có được sự chú ý của anh trai, ghen tị vì có lẽ chị ấy sẽ được đồng hành cùng anh trai trọn đời.


Thành Húc nghĩ suốt một đêm, hầu như chẳng chợp mắt được bao nhiêu, cho đến khi trời gần sáng mới hạ quyết tâm. Anh đã thực hiện một quyết định táo bạo nhất cuộc đời mình.


Một mình đi đâu đó cho khuây khỏa.


Không phải đi dạo quanh quẩn trong thành phố này, mà là một chuyến du lịch một mình kéo dài một tháng.


“Anh không đồng ý!”


Hôm sau, khi cả nhà quây quần ăn tối, Thành Húc nói ra chuyện này. Quả nhiên, đầu tiên liền vấp phải sự phản đối của Đường Thi. Ngược lại, mẹ lại thấy ý định này khá hay, khuyến khích anh nên đi đây đi đó nhiều hơn, chỉ cần chú ý an toàn là được.


Đường Thi tưởng rằng Thành Húc chỉ nhất thời nổi hứng, chỉ cần hắn kiên quyết không đồng ý, thì cậu em trai vốn ngoan ngoãn nghe lời kia chắc chắn sẽ nhượng bộ.


Thế nhưng lần này hắn đã tính sai. Thậm chí, hôm sau khi đi làm, điện thoại của hắn còn nhận được tin đặt vé của Thành Húc. Tất cả các ứng dụng của Thành Húc, ứng dụng nào có thể liên kết được thì đều liên kết với hắn. Vì vậy hắn dễ dàng tra cứu được tung tích của anh. Hắn nhìn chằm chằm vào tin nhắn đặt vé thành công của Thành Húc rất lâu, tay cầm điện thoại gồng lên, nổi cả gân xanh.


Thành Húc của hắn muốn rời xa hắn. Bảo bối của hắn không còn cần hắn nữa. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lòng phá hoại trong hắn trướng lên đến mức sắp nổ tung.


Đường Thi hoàn toàn chìm trong hỗn loạn, nhưng lại cố tình lãng quên rằng đối với người bình thường, đây chỉ là một chuyến du lịch bình thường. Ngoài việc không có hắn đi cùng ra, thì chẳng khác gì mọi lần. Nhưng nếu người đó là Thành Húc, thì việc anh đang làm lúc này trong mắt Đường Thi chính là sự phản bội.


Thành Húc đã phản bội hắn.


Đường Thi đỏ hoe mắt, nhìn chằm chằm vào điện thoại, trông vô cùng dữ tợn. May sao đây là văn phòng riêng của hắn, không có ai khác, chứ không thì bất kỳ ai chứng kiến cũng sẽ không tin rằng người đẹp lạnh như băng ngày thường giờ đây lại trông như một kẻ điên mất hết lý trí.


Mà tất cả chỉ vì đứa em trai hai mươi bảy tuổi của hắn muốn bỏ rơi hắn, một mình đi trút bầu tâm sự.


Năm Đường Thi mười hai tuổi, lần đầu gặp Thành Húc đã rất thích anh.


Lúc đó, Thành Húc mười tuổi, bản thân anh còn là một đứa trẻ, nhưng lại đứng ra bảo vệ hắn khi người khác nói xấu hắn. Thành Húc như một chú gấu con lông xù, che chở cho hắn khỏi mọi tổn thương. Từ khoảnh khắc đó, hắn đã thề sẽ bảo vệ Thành Húc mãi mãi.


Vì vậy, khi người khác nói Thành Húc là chồng nuôi từ nhỏ mà mẹ mang về cho hắn, hắn đã dễ dàng chấp nhận điều nghe qua có vẻ hoang đường đó. Chỉ nghĩ rằng đáng lẽ hắn phải là người bảo vệ Thành Húc, nên hắn muốn Thành Húc làm vợ hắn. Đối với Đường Thi lúc nhỏ tuổi, đó là thân phận có thể bảo vệ một người tốt nhất.


Nhưng sau đó, mẹ lại nói với hắn đó là hiểu lầm, Thành Húc là anh em của hắn.


Khoảnh khắc ấy, một cảm giác hụt hẫng to lớn bao trùm lấy hắn. Nhưng còn đáng xấu hổ hơn chính là những lời thề non hẹn biển ngây ngô mà hắn đã thốt ra trước mặt Thành Húc trước kia. Hắn bắt đầu tức giận. Hắn cho rằng Thành Húc biết tất cả nhưng không nói cho hắn, để hắn diễn trò như một thằng hề trước mặt anh.


Điều đó thật quá đáng xấu hổ.


Đường Thi giận quá hóa thẹn. Khoảng thời gian đó, hắn tìm cách né tránh Thành Húc bất cứ khi nào có thể, dù có phải gặp mặt cũng thể hiện thái độ rất tệ. Mãi sau, bà Từ Phương ra mặt đánh cho hắn một trận mới chịu nguôi ngoai.


Nhưng khi đối diện với Thành Húc, trong lòng hắn vừa tủi thân vừa muốn đối xử tốt với anh.


Hắn cứ vô cớ muốn được Thành Húc công nhận.


Thế nhưng trong quá trình ở bên nhau, hắn cũng dần dần phát hiện ra những điểm bất thường của Thành Húc. Thành Húc có xu hướng cố ý giữ khoảng cách với mọi người. Dù là với bà Từ Phương hay với hắn, Thành Húc đều rất ít nói, có một khoảng thời gian dài chỉ có một mình hắn líu lo không ngừng bên tai anh, trong khi rõ ràng hắn trước mặt người khác thì chẳng buồn thèm nói một lời.


Sự vô cảm của Thành Húc từng khiến Đường Thi vô cùng nản chí, nhưng hắn vẫn mặt dày muốn dí sát vào Thành Húc, muốn ngủ chung, muốn tắm chung. May thay, dù Thành Húc chẳng có phản ứng gì nhưng cũng không từ chối hắn, chính điều này mới giúp hắn kiên trì được đến tận bây giờ.


Và sau một thời gian dài ngủ chung với Thành Húc, Đường Thi mới dần dần nhận ra, khi ngủ Thành Húc sẽ vô thức áp sát vào người hắn, sẽ lưu luyến những cái vuốt ve của hắn, thậm chí nếu không có tiếp xúc cơ thể trong một thời gian dài, cảm xúc của Thành Húc sẽ trở nên bất an và nhạy cảm.


Nhận thấy điều không ổn, hắn lập tức nói với Từ Phương.


Từ Phương không hề nghi ngờ, cũng chẳng cho rằng thằng bé đang nghĩ linh tinh. Hôm sau liền dẫn Thành Húc đi khám bác sĩ. Bà vốn không định cho Đường Thi đi cùng vì bệnh viện đông người sợ lạc nhau, nhưng Đường Thi lại nói rằng có người quen ở bên cạnh thì tâm lý Thành Húc sẽ ổn định hơn, đỡ sợ hãi hơn, và hắn cam đoan sẽ bám chặt không đi lung tung, thế mới thuyết phục được Từ Phương cho đi cùng.


Quả nhiên, sau một loạt kiểm tra, bác sĩ xác định Thành Húc mắc hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt.


Nhưng dù đã xác định được triệu chứng, căn bệnh này cũng không thể chữa khỏi trong thời gian ngắn. Gia đình cần dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để yêu thương, chăm sóc đứa trẻ. Thế nhưng Từ Phương là trụ cột kinh tế duy nhất trong nhà, dù có muốn ở nhà cũng không thể lâu. Vì vậy, bà chỉ còn cách dặn dò Đường Thi hãy chăm sóc em trai nhiều hơn.


Và sự chăm sóc ấy đã kéo dài suốt bao nhiêu năm qua.


Năm đó khi Thành Húc mất đi cẳng tay, người đau khổ nhất lại không phải là bản thân anh.


Lúc ở trước mặt Thành Húc, Đường Thi còn gắng gượng giữ được vẻ bình thường. Nhưng hễ rời xa anh, cái vẻ điên cuồng, day dứt, tự trách của hắn khiến ngay cả Từ Phương cũng phải sợ hãi. Bà buộc lòng phải vừa chăm sóc Thành Húc vừa theo dõi cảm xúc của Đường Thi, chỉ sợ hắn sẽ làm ra chuyện dại dột khó thể vãn hồi lúc bà không để ý.


Điều này chẳng phải nói đùa. Khi mới nghe bác sĩ bảo cẳng tay của Thành Húc không giữ được nữa, nếu không phải Từ Phương trông chừng gắt gao, chắc hắn đã sớm phá nát tay mình để đền tội cho Thành Húc rồi.


Sự cố chấp của Đường Thi dành cho Thành Húc, Từ Phương đều thấy rõ. Còn sự phụ thuộc ngấm ngầm của Thành Húc vào Đường Thi, bà cũng ngỡ đó là hồi đáp cho tình cảm của Đường Thi.


Bà đã sớm phát hiện ra hai đứa trẻ có những thân mật hơi quá giới hạn. Nhưng bản thân bà vốn đã cảm thấy có lỗi vì không có thời gian bên cạnh hai đứa, nên ngày thường rất chiều chuộng chúng. Dù chúng có thực sự yêu đương, bà cũng chẳng thấy có gì to tát. Chẳng qua là con nuôi biến thành con dâu thôi. Có được cô con dâu chín chắn, hiểu chuyện như thế, bà Từ Phương mừng còn chẳng kịp.


Còn về phần tại sao là con dâu mà không phải con rể, Từ Phương biết tuy Thành Húc sở hữu thân hình cường tráng, khỏe mạnh, nhưng khi đối diện với Đường Thi thì lại quá mềm yếu, dễ dàng khuất phục. Nói chung là bị ăn chắc bị bắt nạt hoàn toàn, trông y hệt một cô con dâu ngoan ngoãn.


Bà thậm chí đã từng nghĩ, khi hai cậu con trai thú nhận mối quan hệ với mình, thì bà phải làm bộ mặt thế nào mới thể hiện được sự ngạc nhiên vừa đủ.


Thế mà trời ơi, Đường Thi lại dẫn về một người phụ nữ, và còn nói với bà cùng Thành Húc đấy là bạn gái của hắn.


Nụ cười của Từ Phương lúc ấy gượng ép ra trò. Bà nghĩ bụng, mẹ nó, đúng là thằng con bất hiếu, ngày thường trông có vẻ thông minh thế mà lúc quan trọng lại ngu ngốc đến mức này.


Hứ!


Tác giả có lời muốn nói:


Anh trai đúng là đồ đại ngốc.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page