[SCKSMM] Chương 6
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 10 phút đọc
Hứa Phương và chồng là bạn học đại học. Hai người quen biết rồi yêu nhau trong khuôn viên trường, cuối cùng kết hôn sinh con, mọi chuyện đều rất suôn sẻ. Sau khi làm việc được vài năm, hai người bắt đầu khởi nghiệp. Có lẽ do may mắn, công việc làm ăn ngày càng tốt lên, cuộc sống gia đình cũng ngày càng khấm khá.
Chồng bà là một người đàn ông tốt, dù giàu có cũng chẳng bao giờ đi ra ngoài chơi bời lăng nhăng, vẫn một lòng một dạ vun vén cho vợ, cho con.
Nhưng số phận dường như chẳng bao giờ biết thương xót người tốt.
Khi Đường Thi lên năm tuổi, một tai nạn bất ngờ đã cướp đi người chồng, người cha tốt ấy.
Hứa Phương thậm chí không có thời gian để đau buồn đã phải dắt theo Đường Thi còn nhỏ, gìn giữ khối tài sản của bà và chồng. Thời điểm ấy, nhiều người nói Hứa Phương vô tâm, chồng chết chưa kịp nguội đã hấp tấp nuốt trọn tài sản vào túi.
Nhưng Hứa Phương mặc kệ. Bà mặc kệ những lời ong tiếng ve đó, mặc kệ bên nhà nội chồng gây áp lực lớn thế nào. Bà cố gắng gồng mình lên, dùng đôi vai gầy guộc gánh vác cả gia đình.
Chỉ là, dù có mệt mỏi thế nào, bà cũng chẳng tìm thêm người khác. Bởi có những người đã xuất hiện trong đời bạn, thì đó là định mệnh không thể thay thế.
Bà một mình còng lưng nuôi Đường Thi khôn lớn, nâng niu bảo vệ đứa con là kết tinh tình yêu của bà và chồng. Nhưng đến năm Đường Thi 22 tuổi, suýt chút nữa đã xảy ra chuyện. Hứa Phương nhận được điện thoại báo Đường Thi bị tai nạn xe, suýt ngất đi vì hoảng sợ. Bà chạy ngay đến bệnh viện, mãi khi nhìn thấy Đường Thi không bị thương nặng lắm, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Đường Thi không sao, không có nghĩa là người khác cũng không sao.
Đường Thi kể với bà, suýt chút nữa thì anh đã mất mạng, có một thanh niên đã đẩy anh ra vào giây phút quyết định, nhưng chính người thanh niên đó lại bị thương rất nặng.
Đó là một đứa trẻ còn nhỏ tuổi hơn Đường Thi, tên là Thành Húc.
Khi các bác sĩ đẩy cậu ấy ra, cả cánh tay trái của cậu ấy đã mất trắng. Hứa Phương đau đớn tột cùng, bà muốn tự tay chăm sóc đứa trẻ ấy, nhưng có Đường Thi ở bên, bà chẳng động vào đâu được. Sau vụ tai nạn, Hứa Phương đã bồi thường cho cậu bé ấy một khoản tiền rất lớn.
Rồi sau đó, cậu bé ấy biến mất.
Cậu ấy tự mình bỏ đi. Cộng thêm việc suy cho cùng thì cũng vì nhà bà mà cậu bé ấy mất đi một cánh tay, cảm giác áy náy và tội lỗi ấy dày vò Hứa Phương, thậm chí khiến bà vô thức tìm cách trốn tránh. Thế nên bà đã đưa ra một quyết định mà sau này bà hối hận nhất đời: bà không tìm kiếm tung tích của Thành Húc nữa.
Bà nghĩ, đứa bé ấy chủ động rời đi nhất định là không muốn gặp lại họ. Vì thế, ngay cả khi Đường Thi đang tìm kiếm cậu ấy, bà cũng ra sức ngăn cản.
Bà không ngờ Đường Thi lại chấp nhất với chàng trai đã cứu mình như vậy. Và bà cũng không ngờ, lần tiếp theo nghe tin về Thành Húc, lại là tin cậu ấy đã chết.
Hứa Phương không dám tin. Sau nhiều lần hỏi han tìm kiếm, bà và Đường Thi mới biết được toàn bộ sự việc.
Hóa ra sau khi rời bệnh viện, Thành Húc về quê. Cậu ấy thuê một căn nhà ở chốn non xanh nước biếc ấy, thậm chí còn xin được việc làm. Ban đầu cuộc sống khá tốt, nhưng về sau lại gặp phải người cha nghiện ngập đã bỏ rơi mình. Không ngờ rằng bao nhiêu năm không gặp, cha cậu ấy vẫn nhận ra cậu ấy ngay lập tức.
Cha cậu ấy lợi dụng lúc cậu ấy đi làm đã cạy cửa vào nhà, lấy đi tất cả những thứ có giá trị, bao gồm cả khoản tiền bồi thường mà Hứa Phương đã cho. Mật khẩu của tấm thẻ đó được viết ngay ở mặt sau. Thành Húc từ lúc nhận thẻ gần như chẳng dùng đến, cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ có chuyện như vậy, nên chẳng có bất kỳ biện pháp phòng ngừa nào, cuối cùng lại rơi vào tay cha mình. Đợi đến khi Thành Húc tan làm về nhà, chỉ thấy căn phòng bị lục tung bừa bộn, cùng với số tiền mặt và thẻ ngân hàng đã không cánh mà bay.
Cậu ấy nhanh chóng nhận ra chuyện gì đã xảy ra. Khoảng thời gian đó, Thành Húc suy sụp lắm. Cậu ấy thường xuyên lơ đễnh, hậu quả là mất luôn cả công việc. Gánh chịu quá nhiều đả kích, Thành Húc mắc bệnh trầm cảm nặng.
Chẳng bao lâu sau, cậu ấy đã tự tử.
Vì vậy, việc đầu tiên Hứa Phương làm sau khi trùng sinh chính là đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi Thành Húc về nhà.
Trại trẻ mồ côi mà Thành Húc từng sống hồi bé, bà đã thấy qua trong hồ sơ. Quá trình nhận nuôi cũng rất suôn sẻ. Hứa Phương quả thực đã làm việc này trong một phút bốc đồng, nhưng qua nhiều năm chung sống, bà chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình.
Bà thậm chí còn thấy may mắn vì đã đem Thành Húc về nhà, để đứa con trai vốn dĩ hai kiếp đều lạnh nhạt, chẳng có mấy biểu cảm hay phản ứng cảm xúc ấy trở nên sống động hơn.
Bà chẳng có gì phải bất mãn với cuộc sống kiếp trước, vì thế sau khi trùng sinh, ngoài việc nhận nuôi Thành Húc ra, bà cũng không thay đổi quá nhiều so với cuộc sống vốn có của mình. Chỉ có điều khó tránh khỏi vài tiếc nuối. Một là bà trở về quá muộn, chồng đã đi mất năm năm. Hai là không thể ngăn được vụ tai nạn năm Đường Thi 22 tuổi xảy ra.
Bà đã từng cố gắng thay đổi.
Thời điểm xảy ra vụ tai nạn đó, Hứa Phương nhớ rất rõ. Vì thế bà đã cố tình dắt hai anh em đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cách xa thành phố không xa vài ngày trước. Họ đã bình an vượt qua cái ngày xảy ra tai nạn. Nhưng tối hôm đó, bà cảm thấy bất an, trằn trọc mãi không ngủ được, bèn đứng dậy sang phòng các con xem thử.
Trong khu nghỉ dưỡng, mỗi căn đều là loại phòng ngắm sao nhỏ, phòng của Hứa Phương ngay sát bên cạnh phòng các con.
Về sau, Hứa Phương vô số lần thấy may mắn vì mình đã sang đó. Bởi khi bà sang nơi, mới phát hiện căn nhà vốn dĩ rất kiên cố lại bắt đầu đổ sụp một cách quái dị.
Tiếng thét chói tai của người phụ nữ đã đánh thức Đường Thi và Thành Húc đang ngủ say. Thấy căn nhà có vấn đề, họ vội vàng chạy ra ngoài. Nhưng khi sắp thoát ra ngoài, Thành Húc vì cứu Đường Thi đã bị xà nhà đập trúng ngất đi, một thanh sắt xuyên qua cẳng tay trái của anh.
Tuy có tốt hơn kiếp trước một chút, Thành Húc không mất hoàn toàn cánh tay trái, nhưng Hứa Phương lại càng căng thẳng hơn về tâm lý của anh. Bởi bà nhớ rất rõ, kiếp trước Thành Húc tự tử vì trầm cảm.
Khoảng thời gian đó, Hứa Phương vô cùng nhạy cảm. Chỉ cần Thành Húc có bất kỳ biểu hiện bất thường nào thôi cũng đủ khiến bà lo lắng rất lâu. Người phụ nữ dịu dàng ngày nào bỗng nhiên quay sang trách mắng Đường Thi. Mãi sau này, chính Thành Húc cũng không chịu nổi nữa, đã nghiêm túc nói chuyện với Hứa Phương, bà mới dần dần trở lại bình thường.
Dĩ nhiên, đó đều là chuyện quá khứ. Giờ đây, đối với bất kỳ ai trong số họ, đều là một khởi đầu mới.
Cùng mẹ và anh trai trải qua một ngày chủ nhật thoải mái, đợi đến thứ hai, khi họ đều đi làm rồi, Thành Húc mới nhận ra cái ngôi nhà ấm áp và dễ chịu hôm qua, khi chỉ còn lại một mình mình, sao mà hiu quạnh đến thế.
Ăn trưa xong, anh liền chuẩn bị làm việc. Hầu hết thiết bị, hôm qua anh trai đã mang về giúp anh rồi, chỉ có vài linh kiện nhỏ vì vội quá nên chính anh cũng quên lấy.
Dù chỉ là linh kiện nhỏ, không có cũng chẳng ảnh hưởng đến công việc của anh, nhưng vì khoảng thời gian này có lẽ anh sẽ không qua đó ở nữa, Thành Húc nghĩ vẫn nên đi một chuyến để lấy về thì hơn. Vả lại, ban ngày ban mặt thế này, tên biến thái đó cũng chẳng dám xuất hiện trước mặt anh đâu nhỉ. Nghĩ vậy, anh cầm chìa khóa, nhắn trong điện thoại báo với anh trai một tiếng rồi ra ngoài.
Thành Húc rất ít khi ra ngoài. Thường thì mỗi lần anh ra ngoài đều do Đường Thi đưa đón. Dù có bận thế nào, Đường Thi cũng sẽ sắp xếp thời gian đưa đón anh. Trước kia có một lần, vì không muốn làm phiền anh trai đang họp, Thành Húc đã tự mình ra ngoài bắt taxi. Kết quả, sau khi anh trai biết được, đã giận anh suốt một tháng.
Thế mới khiến sau này mỗi lần Thành Húc ra ngoài đều phải báo cáo với anh trai.
Chuyện này sau khi Hứa Phương biết được, bà đã mắng cho Đường Thi một trận thích đáng về sự bảo vệ quá mức của hắn, thế mới khiến hắn có phần dè dặt lại. Ít nhất thì bây giờ Thành Húc có việc phải ra ngoài, chỉ cần báo cho hắn thời gian, địa điểm, người tiếp xúc là được. So với điều kiện trước đây là phải đi cùng toàn bộ suốt hành trình, thế đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Cũng may mà Thành Húc thích ở nhà, chứ không thì với cái tính cách bám dính của Đường Thi, e rằng hắn chẳng còn thời gian mà làm việc nữa mất.
Thành Húc ra khỏi khu chung cư rồi mới chuẩn bị gọi xe, nhưng vừa mở ứng dụng lên thì đã có một chiếc xe ô tô màu đen đỗ ngay trước mặt anh.
Chắc là xe dù (xe taxi trái phép) nhỉ.
Thành Húc định bước đi thì cửa kính xe màu đen từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú của chủ xe.
Là cảnh sát Giang.
"Thành Húc? Sao anh lại ở đây?" Cảnh sát Giang cười tươi nhìn anh.
"Nhà tôi quanh đây. Còn anh? Sao cũng ở đây thế?"
"Tôi đến giải quyết chút việc riêng quanh đây. Anh định về khu Tân Giang à? Lên xe đi, tôi đưa cho."
"Không cần đâu, không cần đâu. Tôi tự bắt taxi được." Thành Húc theo bản năng từ chối.
"Không sao đâu, chiều nay tôi phải lên ca mà, tiện đường thôi."
Nếu là người khác, Thành Húc sẽ chẳng bao giờ nhượng bộ. Nhưng Giang Hành Chi là cảnh sát, ấn tượng ban đầu hắn để lại cho anh khá tốt, nên Thành Húc cũng không từ chối nữa.
Vì không mặc đồng phục cảnh sát, gương mặt vốn trẻ con của Giang Hành Chi giờ trông như sinh viên mới vào đại học. Hắn nói nhiều, dù Thành Húc có kiểu "ba gậy đánh không ra một cái tị(*) cũng chẳng thấy ngượng hay gượng ép.
(*) đồng nghĩa: Đàn gảy tai trâu.
Ba mươi phút trôi qua rất nhanh. Mãi đến lúc xuống xe, Thành Húc mới nhận ra thời gian sao mà qua nhanh thế. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng đến vậy khi ở cạnh một người không quá thân quen.
Anh đứng bên vệ đường nhìn chiếc xe của Giang Hành Chi rời đi, rồi mới đi vào khu chung cư.
Khi mở cửa phòng ra, Thành Húc lại khựng người một chút. Rõ ràng mới rời đi có một ngày, vậy mà anh thấy căn phòng này hơi xa lạ.
Thành Húc quan sát căn phòng có phần trống trải vì đã chuyển đi kha khá đồ đạc. Nhưng thực ra ngay cả trước khi chuyển đồ cũng vậy, nơi này chất đầy thiết bị, trông giống một xưởng làm việc tạm thời hơn là một ngôi nhà. Điều này khiến anh vô thức nhớ lại hồi mới dọn ra ngoài, thực ra anh cũng chẳng mang đi quá nhiều thứ. Những gì anh thực sự yêu thích, trân quý đều để lại ở nhà, như thể trong tiềm thức anh đã nghĩ rốt cuộc mình vẫn sẽ quay về.
Bởi trước khi anh trai yêu đương, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình dọn ra ngoài sống một mình.
Cho đến hôm ấy, anh trai đột nhiên dẫn một người phụ nữ về nhà mà chẳng có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Đó là một cô gái hoàn toàn trái ngược với sự dịu dàng của Hứa Phương, có phần thoải mái, phóng khoáng. Thành Húc không ghét cô ấy. Chỉ có điều, sự xuất hiện của cô ấy khiến anh nhận ra, rồi một ngày nào đó anh trai sẽ lập gia đình, đến lúc ấy, có lẽ anh sẽ không còn là người quan trọng nhất trong lòng anh trai nữa.
Nhưng chẳng lẽ Thành Húc có thể vì bản thân mình mà đòi anh trai không được yêu đương, không được kết hôn hay sao?
Như thế ích kỷ quá.
Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến khả năng ấy thôi đã khiến Thành Húc cảm thấy ngạt thở. Chỉ cần nghĩ anh trai có thể vì vợ con mà lơ là anh, anh đã thấy đau đớn tột cùng. Rõ ràng điều đó là sai trái. Để trốn tránh, cũng để thích nghi trước với cuộc sống không có anh trai, Thành Húc lần đầu tiên cãi lời anh, một mình dọn ra ngoài sống.
Chẳng ngờ mình lại quay về nhanh đến thế.
Thành Húc thở dài một hồi lâu.
Thu dọn đồ đạc chẳng mất nhiều thời gian. Nhưng khi từ phòng ngủ bước ra, Thành Húc lại thấy cánh cửa chống trộm vốn đã đóng kín từ lúc nào không hay đã bị mở hé ra một khoảng...
Anh nhận ra điều gì đó, không ngoái đầu lại định mở cửa bỏ đi. Nhưng khi gần đến cửa, có người từ phía sau tiếp cận anh, dùng một chiếc khăn tay không rõ đã tẩm thứ gì bịt chặt miệng và mũi anh. Thành Húc giãy giụa điên cuồng, nhưng cơ thể khuyết tật đã kéo chân anh lại rất nhiều.
Chẳng bao lâu, anh nhanh chóng mất đi ý thức.
Bình luận