[SCKSMM] Chương 5
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 9 phút đọc
Đường Thi chủ động xin lỗi khiến Thành Húc có chút ngượng ngùng.
“Em không trách anh đâu, em biết anh làm vậy là tốt cho em mà.” Nhưng chính những lời có phần sến súa này lại làm Thành Húc tự thấy ngượng, Đường Thi đứng phía sau còn có thể nhìn thấy vành tai đỏ ửng vì xấu hổ của anh, khiến hắn không nhịn được mà đưa tay búng nhẹ lên đôi tai mềm mại ấy.
“Nhóc Húc nhà chúng ta tinh tế quá.”
“Anh!” Anh trai Thành Húc thực sự rất thích trêu anh như trêu một đứa trẻ.
“Thôi được rồi, em xối qua một chút rồi ra ngoài nhé, đừng để bị cảm lạnh.” Nói xong Đường Thi liền đi ra ngoài.
Thành Húc tắm qua loa vài cái xong mới thấy trên kệ để đồ cạnh cửa phòng tắm, anh trai đã đặt sẵn quần áo sạch sẽ, ở lớp trên cùng là một chiếc quần lót được gấp ngay ngắn. “Anh ơi, cái quần lót bẩn lúc nãy em cởi ra đâu rồi?”
Anh vừa mặc quần áo vừa hỏi.
“Bỏ vào máy giặt rồi.”
“Ồ.”
Đến khi thực sự lên giường nghỉ ngơi thì đã là một giờ sáng. May mà hôm sau là Chủ Nhật, Đường Thi được nghỉ không phải đi làm, Thành Húc cũng chẳng có việc gì, hai anh em yên tâm ngủ một giấc thật ngon. Hôm sau tỉnh dậy đã gần 12 giờ trưa. Chẳng biết từ lúc nào, chỉ cần ngủ cùng anh trai thì từ lúc thức dậy đến mặc quần áo, đánh răng rửa mặt, Thành Húc gần như chẳng cần phải bận tâm gì cả. Anh đã quen với việc anh trai lo liệu hết mọi thứ cho mình.
Đôi lúc anh thấy anh trai Đường Thi còn giống bố của anh hơn… không, giống mẹ hơn ấy.
Dĩ nhiên, câu này anh chỉ dám nghĩ trong đầu thôi, chứ để anh trai nghe thấy thì không tránh khỏi một trận đòn vào mông, dù bây giờ anh đã hai mươi bảy tuổi rồi.
Xuống lầu thì cơm nước đã được dọn sẵn. Nhà họ ngoài một người giúp việc toàn thời gian ra thì không còn ai khác. Người giúp việc này khá tốt, hòa hợp với mọi người, bao năm qua cũng được coi như nửa người thân trong nhà.
Thằng con út bất ngờ về nhà, Hứa Phương tuy có hơi ngạc nhiên nhưng cũng không khó đoán ra là do thằng cả hay bám dính của bà lôi nó về. Tuy hai anh em cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng phụ nữ vẫn nhạy cảm hơn, bà dễ dàng nhận ra tâm trạng hai đứa con trai mình đang hơi trùng xuống.
Bà không biết chuyện gì đã xảy ra, cũng tôn trọng những bí mật nhỏ giữa hai anh em, chỉ nghĩ rằng khi nào các con muốn nói thì tự khắc sẽ nói với bà thôi.
Nhưng bà cũng không muốn thấy hai đứa ủ rũ, chỉ vì không hiểu chuyện gì nên nhất thời chẳng biết nên động viên thế nào. Tình cờ khi thấy thằng cả vẫn như mọi khi chăm sóc thằng út ăn cơm, bà chợt nhớ ra một chuyện vui hồi nhỏ của hai đứa trẻ hay bám dính nhau này.
Hứa Phương bật cười, mắt bà cong cong nhìn Thành Húc: “Tự dưng mẹ nhớ ra, có chuyện này Húc Húc vẫn chưa biết đúng không nhỉ?”
“Biết gì ạ?” Nghe Hứa Phương gọi, Thành Húc đang ăn ngon lành ngơ ngác ngước đầu lên.
Còn Đường Thi, khi thấy Hứa Phương nhìn mình với vẻ ranh mãnh, trong lòng hắn đã dâng lên một linh cảm chẳng lành.
“Đường Thi hồi bé ngoan ngoãn như con gái ấy, còn thằng út nhà mình từ nhỏ đã có vóc dáng tốt rồi. Hồi mới về, người ngoài đơm đặt, bảo mẹ tìm về cho thằng bé một tấm chồng để hầu nó đấy!”
Thành Húc suýt phun hết canh trong miệng ra, chuyện này anh thực sự không biết.
“Lúc ấy thằng bé Đường Thi chắc khoảng 12 tuổi, con mười tuổi. Anh con nhất quyết bảo con mới là vợ của nó, là con dâu nuôi từ bé mẹ đặc biệt đem về cho nó cơ đấy. Nó quý con lắm! Bé tẹo mà đã đứng trước mặt người lớn bảo sau này nó sẽ làm chồng con, cười đến nỗi mẹ suýt chảy cả nước mắt, nhăn cả da.”
“Mẹ!”
Đường Thi cau mày gọi Hứa Phương một tiếng, gương mặt thanh tú xinh đẹp ửng đỏ vì xấu hổ và giận dỗi, trông quyến rũ vô cùng, ngay cả Thành Húc – người đã quá quen với nhan sắc của anh trai – cũng ngẩn người một lúc vì vẻ hiếm hoi này.
“Sau đó thằng bé biết đó là hiểu lầm, tức điên lên, trông như con cá nóc ấy. Nó ngượng chẳng dám gặp mặt con nên suốt một thời gian toàn tìm cách né tránh.”
Thì ra là vậy!
Lúc này Thành Húc mới vỡ lẽ. Hồi ấy anh vừa được Hứa Phương nhận nuôi, chỉ thấy Đường Thi lúc nóng lúc lạnh, có hơi kỳ lạ, còn lo anh trai đẹp trai này không thích mình. Bây giờ mới biết hóa ra nguyên do là thế…
Mẹ ruột của Thành Húc mất sớm, cha nghiện cờ bạc nợ nần chồng chất rồi bỏ trốn. Trước khi bỏ đi, ông ta cũng làm được một việc tử tế là không vứt Thành Húc cho bọn đòi nợ mà đặt nó trước cổng trại trẻ mồ côi.
Thằng bé khá may mắn, vào trại trẻ không lâu thì được Hứa Phương nhận nuôi. Lúc đó họ chưa sống trong căn biệt thự như bây giờ, mà ở một ngôi nhà không lớn trong khu phố cũ, hàng xóm láng giềng ở rất gần. Nhà chỉ có hai phòng ngủ, Hứa Phương một phòng, còn anh và Đường Thi đương nhiên chiếm luôn phòng kia.
Hứa Phương là một phụ nữ mạnh mẽ, những năm qua sự nghiệp ngày càng phát triển, vì thế bà luôn rất bận nên cũng ít khi ở nhà. Hai anh em anh gần như lớn lên cùng nhau, chăm sóc lẫn nhau.
Như lời Hứa Phương nói, Đường Thi hồi bé xinh xắn như con gái, chẳng ít lần bị bọn trẻ khác chê cười. Nhưng từ khi Thành Húc đến, những chuyện đó không còn xảy ra nữa. Lúc ấy, dù Thành Húc mới chỉ mười tuổi, nhưng đã đủ cao lớn, người rắn chắc, trông như một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi. Thêm vào đó, mặt mũi anh vốn đã dữ, hù dọa lũ trẻ con nào cũng khiến chúng im re. Từ khi anh đến, chẳng còn ai dám nói xấu trước mặt Đường Thi nữa.
Nhờ sự chen ngang của Hứa Phương mà hai người chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác. Một kẻ bận rộn nín cười sợ anh trai nhận ra, kẻ kia giả vờ bình tĩnh, làm như không thấy mặt thằng em đỏ bừng vì cố nhịn cười.
Sau bữa ăn, Hứa Phương thong thả đứng dậy, dẫn người giúp việc ra ngoài đi dạo phơi nắng, để lại đống bát đũa cho hai thằng con phiền phức này.
"Mẹ, khoảng thời gian này con để thằng Húc về ở tạm." Đường Thi thấy Hứa Phương đi ra sân bèn nói trước một câu.
Đây là chuyện hai anh em đã bàn bạc từ tối qua, vì sự việc lần này đặc biệt nên Thành Húc cũng không phản đối.
"Thằng Húc chưa được yên thân mấy ngày thì đã bị con lôi về rồi." Hứa Phương thực sự không hiểu nổi sự quan tâm quá mức của Đường Thi dành cho Thành Húc. Bà nghĩ, con cái lớn lên thì phải tự ra ngoài dấn thân, thi thoảng mệt mỏi hay chịu ấm ức thì vẫn có nơi này là mái nhà để yên tâm nghỉ ngơi. Thế mà Đường Thi, lớn thế rồi vẫn còn lỳ ở nhà, mình chẳng đi thì thôi, còn chẳng để thằng Húc ra ngoài trải nghiệm.
Bà biết cả hai đứa đều lo cho bà, sợ bà ở một mình không an toàn. Nhưng từ góc nhìn của bà, dù bà có vui, bà cũng không muốn điều này kìm hãm sự phát triển của các con.
Đường Thi dọn dẹp bát đũa rồi vào bếp, bắt ép Thành Húc phải xách ghế nhỏ ra ngồi ở cửa bếp nhìn hắn rửa bát.
Thành Húc cũng quen rồi, ngoan ngoãn mang ghế nhỏ ra ngồi ở cửa bếp, nhìn Đường Thi mà ngẩn người.
Hôm nay nhờ Hứa Phương nhắc, anh mới chợt nhớ ra những chuyện hồi bé đã lâu không nghĩ tới. Bởi với anh, những ký ức trước khi gặp mẹ và anh trai chẳng có gì là tốt đẹp. Bỗng dưng nhớ lại, anh lại phát hiện ra vài điều chẳng bình thường.
Anh nhớ chuyện từ rất sớm. Cái ánh mắt lạ lùng của Hứa Phương khi gặp anh lần đầu tiên khiến anh vô cùng ấn tượng. Thành Húc lúc ấy dù mới mười tuổi, nhưng nhờ những thăng trầm từ nhỏ nên anh đã trưởng thành rất sớm. Anh có thể chắc chắn trước đó mình chưa từng gặp người phụ nữ này, bởi Hứa Phương rất đẹp, thanh tú như thiếu nữ vùng Giang Nam. Một người phụ nữ như thế, trong cuộc đời u tối của anh, vừa đặc biệt vừa nổi bật, là kiểu người anh chỉ cần gặp một lần là sẽ không bao giờ quên.
Vậy mà người phụ nữ rõ ràng mới gặp lần đầu này lại nhìn anh với ánh mắt vương đầy áy náy sâu sắc. Ban đầu anh tưởng Hứa Phương quen mẹ ruột của anh, nhưng sau đó khi anh hỏi, bà lại phủ nhận.
Nhưng dù sao đó cũng chỉ là cảm giác chủ quan và suy đoán của Thành Húc. Không tìm ra câu trả lời, anh chỉ đành gạt những điều kỳ lạ đó sang một bên, lâu ngày tự khắc quên mất.
Nhìn em trai ngẩn người, tring lòng Đường Thi hơi bất mãn.
Hắn đột ngột áp bàn tay đang ẩm hơi nước lên má Thành Húc, làm anh đang ngẩn người giật bắn mình.
"Đang ngẩn ngơ cái gì thế? Sao vừa nãy không nhìn anh?" Đường Thi cố ý xoa xoa má Thành Húc, rồi hài lòng nhìn thấy anh thích chí nhắm nghiền mắt như một con mèo lớn, thậm chí khi tay hắn rời đi, Thành Húc còn muốn dụi theo.
"Anh ơi, sờ em nữa đi."
Thành Húc chưa bao giờ kìm nén ham muốn của mình trước mặt anh trai. Anh biết, chỉ cần là yêu cầu của anh, anh trai sẽ đáp ứng.
Vì những trải nghiệm thời thơ ấu, Thành Húc mắc chứng khao khát tiếp xúc da thịt ở một mức độ nhất định. Vì thế, mỗi khi anh cảm thấy bất an, Đường Thi sẽ liên tục vuốt ve anh. Tuy Hứa Phương cho rằng có lẽ họ nên giúp Thành Húc từ từ trở lại bình thường.
Nhưng trong thâm tâm Đường Thi lại có ý riêng, hắn cố tình nuông chiều để Thành Húc lệ thuộc vào mình.
Không thể không nói, sự nuông chiều của Đường Thi rất hiệu quả. Và dưới sự dẫn dắt của hắn, Thành Húc chỉ lộ ra vẻ mặt này trước mặt mình, ngay cả Hứa Phương cũng không được phép dựa dẫm.
Trong quá trình trưởng thành của Thành Húc, Đường Thi không ngừng củng cố sự cảnh giác của anh với người ngoài, củng cố sự chủ đạo của mình trong lòng anh. Đến nay đã có hiệu quả bước đầu, nên hắn cũng chẳng lo Thành Húc sẽ chủ động thân cận với bất kỳ ai khác ngoài mình.
Vậy mà bảo bối của hắn, ở nơi hắn không nhìn thấy, vẫn bị người ta "ăn đậu hũ".
Nghĩ đến đây, Đường Thi ghen tị vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng vuốt ve má Thành Húc, rồi lướt qua cằm, chầm chậm rơi xuống gáy hắn.
"Hôm nay may mà được nghỉ, lên trên ngủ thêm giấc nữa đi."
Một lúc sau, Đường Thi mới nắm tay Thành Húc, mười ngón đan vào nhau, kéo nhau về phòng.
Lúc mới được nhận nuôi, không phải Thành Húc không sợ. Suy cho cùng, những đứa trẻ trong trại mồ côi đổi lốt hết lứa này đến lứa khác. Anh đã thấy những đứa trẻ bị gia đình nhận nuôi trả về, cũng đã thấy những kẻ có ý đồ xấu đến nhận nuôi trẻ con. Thế nhưng cuối cùng, con người đầy gai nhọn ấy vẫn từ từ tan chảy trong tình yêu thương mà Hứa Phương và Đường Thi dành cho anh.
Vì thế, có những chuyện anh cũng chẳng muốn nghĩ sâu xa làm gì.
Thành Húc có lẽ từng có những phỏng đoán trong lòng, nhưng kẻ chẳng bao giờ tin vào mấy chuyện ma quái như anh chắc sẽ chẳng thể ngờ rằng, người phụ nữ đã chọn anh giữa vô vàn đứa trẻ ấy – Hứa Phương – là một người trùng sinh trở về.
Bình luận