top of page

[SCKSMM] Chương 2

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 6 phút đọc

Cuối cùng, Thành Húc vẫn chọn cách báo công an.


Có kẻ đã hai lần đột nhập vào nhà anh, và lần này còn dám làm chuyện dâm ô, dùng cái dương vật thối tha của hắn cọ vào môi anh, rồi trắng trợn bắn tinh thẳng lên mặt anh. Đến tận bây giờ, trên người anh vẫn còn lưu lại những vết hôn lốm đốm, ngay cả núm vú của anh cũng bị chơi đến sưng đỏ.


Lần này đã như vậy, còn những lần sau nữa? Biết đâu tên đó còn có thủ đoạn nào khác để đối phó với anh, liệu có làm những chuyện quá quắt hơn với anh hay không?


Cảnh sát đến rất nhanh.


Một người là cảnh sát lớn tuổi, và một người trông còn trẻ hơn Thành Húc, diện mạo thanh tú, khi cười lên rất dễ mến.


Nhưng đáng tiếc là dù hai cảnh sát đã kiểm tra khắp nơi từ trong ra ngoài, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Suy cho cùng, cửa nhà anh vẫn còn nguyên khóa, không mất mát tài sản gì, bản thân anh cũng không bị thương tích gì, và cuối cùng anh cũng không nói với hai cảnh sát rằng mình đã bị kẻ đột nhập làm nhục.


Hai cảnh sát không có manh mối gì về tình huống này, chẳng bao lâu sau cũng rời đi, chỉ còn Thành Húc ngẩn ngơ ngồi trên ghế sofa.


Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông cửa làm anh bừng tỉnh.


Thành Húc giật mình. Không trách anh đa nghi, vì anh chẳng có bạn bè, ngày thường chẳng có ai đến nhà anh cả. Dù là anh trai anh đến thì cũng chẳng cần gõ cửa, ổ khóa cửa nhà từ lâu đã ghi dấu vân tay của anh trai anh rồi.


Khoảng thời gian này, ngoài tên biến thái đó ra thì chẳng còn ai gõ cửa nhà anh nữa. Ngay cả đồ giao hàng cũng được treo trực tiếp lên cửa rồi nhắn tin cho anh.


Thực ra, Thành Húc vốn không phải là người đa nghi như vậy, nhưng chuyện tối qua khiến anh bồn chồn không yên đến tận bây giờ, đến nỗi giờ đây chỉ một tiếng gõ cửa thôi cũng làm anh hoảng sợ.


Người ở ngoài cửa dường như rất lịch sự, dù Thành Húc lâu không ra mở cửa cũng không hề sốt ruột. Hắn gõ hai tiếng rồi lại ngừng một lúc, dường như đang chờ người trong nhà ra mở.


Thành Húc bước ra cửa, cẩn thận nhìn qua mắt mèo ra ngoài, và khi trông thấy bộ đồng phục của cảnh sát, anh mới thầm thở phào nhẹ nhõm.


Anh mở cửa.


"Cảnh sát Giang."


Người ở ngoài cửa chính là vị cảnh sát trẻ hơn trong hai người vừa nãy rời đi, Giang Hành Tri.


"Chào anh, tiện cho tôi vào ngồi lại một lát không?"


"Tất nhiên rồi."


Thành Húc vội vàng né người sang một bên, mời cảnh sát Giang vào nhà.


Giang Hành Tri cũng không lãng phí thời gian. Đợi Thành Húc rót cho hắn một cốc nước và ngồi xuống xong, hắn mới chăm chú nhìn về phía anh.


"Thành tiên sinh, để mọi công dân được sống trong môi trường an toàn là trách nhiệm của chúng tôi." Gương mặt vốn bẩm sinh đã mang ba phần ý cười của Giang Hành Tri lúc này lại hoàn toàn nghiêm túc. "Anh đã báo công an, điều đó chứng tỏ anh thực sự muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ phía chúng tôi."


Thành Húc hổ thẹn cúi đầu.


"Lúc này, ở đây chỉ có hai chúng ta. Tôi có thể đảm bảo rằng những gì sắp nói sau đây sẽ không được tiết lộ cho bất kỳ ai, chỉ dùng để giải quyết vấn đề của anh thôi."


"Vậy anh có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc anh đã giấu chúng tôi điều gì không?"


Bàn tay Thành Húc căng thẳng đến nỗi vô thức nắm chặt lại. Anh nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của cảnh sát Giang, một lúc lâu sau mới thở dài một hồi thật dài.


"Giang cảnh sát chắc là mới đi làm chưa lâu nhỉ?" Thành Húc không trả lời câu hỏi của cảnh sát Giang, mà ngược lại còn hỏi sang chuyện khác.


"Đúng là vậy." Giang Hành Tri dường như có chút lo lắng rằng Thành Húc sẽ nghĩ mình trẻ tuổi không đáng tin cậy, liền vội vàng giải thích với giọng rất nhanh, "Nhưng tôi là thi đỗ với hạng nhất đấy nhé! Năng lực chuyên môn tuyệt đối không có vấn đề gì. Mong anh nhất định hãy tin tưởng tôi."


"Tôi tự nhiên là tin tưởng cảnh sát Giang." Thành Húc cười cười. Nhìn vào gương mặt còn vương chút nét non nớt của Giang Hành Tri, anh thậm chí còn cảm thấy những u ám bao ngày qua cũng đã tan đi phần nào.


Thành Húc vốn có tướng mạo hung dữ bẩm sinh. Vì chuyện tên biến thái quấy rối mà khuôn mặt vốn chẳng hiền lành lại càng thêm phần âm trầm, bình thường trông đã hơi đáng sợ. Thế mà nụ cười bất chợt này của anh lại như trời quang mưa tạnh, mang theo chút phóng khoáng, sáng sủa, khiến Giang Hành Tri ngây người nhìn mãi.


"Anh Giang?"


Mãi đến khi thấy hắn cứ nhìn mình ngẩn ngơ, Thành Húc mới gượng gạo gọi hắn một tiếng.


Thấy Giang Hành Tri hoàn hồn, Thành Húc mới sửa lại vẻ mặt nghiêm túc, bắt đầu kể cho vị cảnh sát Giang này nghe từng việc một, từ lúc nhận được những tấm thiệp quấy rối cho đến khi kẻ đó đột nhập vào nhà mình.


"Làm vậy thì quá đáng quá rồi!"


Tuy trước đó Giang Hành Tri đã đoán chắc Thành Húc gặp phải chuyện gì đó không thể nói ra, nhưng chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại tồi tệ đến mức như vậy.


Hắn không cảm thấy việc một người đàn ông to xác như Thành Húc nói mình bị sàm sỡ có gì đáng kinh ngạc hay khó tin. Suy cho cùng, trong mắt hắn, tuy Thành Húc có khiếm khuyết về cơ thể, nhưng ngũ quan cân đối, thân hình cao lớn, ngực nở đến mức bất thường, có người mê mẩn thân hình của anh là chuyện hết sức bình thường.


Tuy nhiên, hành vi như thế này thì thực sự quá hèn hạ và độc ác.


Giang Hành Tri tìm hiểu xong mọi việc thì cũng đã gần trưa. Hắn phải về đồn làm biên bản, nên tạm thời chia tay Thành Húc.


"Tôi về điều tra camera an ninh quanh nhà anh, xem có đối tượng khả nghi nào không." Giang Hành Tri định rời đi, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, bèn quay lại gọi anh – người đang định đóng cửa: "Anh Thành, để phòng bất trắc, anh cứ lấy số điện thoại của tôi. Lần sau nếu xảy ra chuyện như vậy nữa, hãy gọi trực tiếp cho tôi. Tôi làm việc ở khu vực gần đây, sẽ đến ngay."


"Cảm ơn anh, cảnh sát Giang."


Hai người trao đổi thông tin liên lạc, tiện thể kết bạn WeChat, rồi cảnh sát Giang mới rời đi.


Thành Húc gọi đồ ăn giao hàng xong chưa lâu thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Đầu tiên anh tưởng là nhân viên giao hàng không để ý lưu ý của anh nên vô tình gõ cửa, định mở ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao anh lại khựng người một cách bản năng. Anh dò hỏi qua mắt mèo nhìn ra ngoài, nhưng bên ngoài chẳng có ai cả.


Một cảm giác bất an trỗi dậy. Quả nhiên, vừa mở cửa ra, anh đã nhìn thấy những phong bì quen thuộc dưới đất.


Anh muốn giẫm nát chúng, muốn đốt sạch chúng, muốn ném chúng đi thật xa. Nhưng cuối cùng, Thành Húc vẫn nhặt những phong bì lên và quay về nhà.


【Em báo công an rồi à】


【Sao lại làm thế】


【Em định phản bội tôi sao?】


【Lần sau nếu còn thấy cảnh sát đến nhà em, tôi sẽ đăng những thứ này lên mạng】


Thành Húc run rẩy lật tiếp. Anh đã nhìn thấy những bức ảnh của chính mình, những tấm ảnh chụp cảnh anh đang ngủ say trên giường, còn trên môi anh lại kề một cây dương vật to lớn, dữ tợn.


Những bức ảnh như thế này không chỉ có một tấm.


Chiếc chăn đang đắp trên người bị vén lên, áo trên bị xộc lên đến tận cằm, quần bị kéo nhẹ xuống để lộ bộ phận sinh dục.


Đầu vú còn in hằn dấu răng.


Khuôn mặt bị phủ đầy tinh dịch.


Từng tấm ảnh đều là anh, nhưng từng tấm ảnh lại khiến anh thấy xa lạ đến nhường ấy.


Và tất cả những điều này đều xảy ra trong chính ngôi nhà của anh, trên chính chiếc giường của anh...


Cơn buồn nôn dữ dội khiến Thành Húc vội vàng chạy vào phòng tắm. Anh đã nôn ra. Đôi mắt hổ phách của anh ngấn lệ.


Trông anh thương đến tội nghiệp.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page