[SCKSMM] Chương 18 - Ngoại truyện
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 4 phút đọc
Nội dung hậu cảnh:
Thành Húc hối hận rồi. Đáng lẽ anh không nên như một thằng ngốc để Đường Thi theo đuổi mình.
Kể từ hôm chia tay hôm ấy, Đường Thi bắt đầu nghiêm túc thực hiện kế hoạch theo đuổi của hắn, nhưng cách thức quả thực chẳng biết nói sao cho xuôi.
Đường Thi có thể không phân ngày đêm gửi cho Thành Húc mấy câu thả thính sến súa, nào là "Anh khỏe lắm, có thể vác thùng nước, có thể vác bình ga, chỉ không thể vác nổi nỗi nhớ em."
"Anh nghi ngờ em là một cuốn sách, bằng không sao anh càng xem lại càng muốn ngủ."
"Anh rất giỏi nhưng có một việc không làm được, đó là rời xa em."
"Đừng phàn nàn, hãy ôm anh."
Ngày qua ngày, Thành Húc thấy thế giới tinh thần của mình bị ô nhiễm mất rồi.
Đường Thi còn rủ anh đi xem phim. Kết quả lúc đến, hắm ôm một bó hồng đỏ chót cùng một con gấu bông to ngang người hắn. Thành Húc đến giờ vẫn không thể quên cái nhìn của người qua đường dành cho mình.
Vài lần như vậy, Thành Húc chẳng muốn ra ngoài với Đường Thi nữa. Dù có là người đàn ông cứng rắn đến đâu cũng chịu không nổi mấy ánh mắt dị nghị đó.
Anh không ra ngoài thì Đường Thi lấn tới, vào thẳng nhà, ngày nào cũng mang đồ ăn vặt đến cho ăn, hại cho tám múi bụng của Thành Húc cũng mờ đi hẳn. Thêm vào đó phía sau còn có Hứa Phương phá rối, khoảng thời gian này đúng là long trời lở đất.
Thế nhưng lần này Đường Thi đưa Thành Húc ra ngoài lại ngoan ngoãn lạ thường. Anh thở phào nhẹ nhõm vì chẳng có mấy bộ quần áo loè loẹt hay bất ngờ nào cả.
Đường Thi lái xe đưa Thành Húc về căn nhà cũ.
Dù đã rất lâu rồi cả hai chưa đến đây, nhưng Hứa Phương vẫn luôn thuê người dọn dẹp, bên trong cũng rất sạch sẽ.
Thành Húc lo lắng sốt vó, sợ rằng Đường Thi lại làm một màn flash mob tỏ tình ngượng chết người như lần trước. Mãi đến khi xác nhận chỉ có hai người ở đây, anh mới yên tâm. Như thế thì dù Đường Thi có làm trò gì đi nữa, anh cũng chẳng sợ mất mặt.
Lúc này trời cũng đã tối, trong sân lấp lánh những chấm sáng le lói. Thành Húc quay đầu lại thì thấy Đường Thi ôm một bó hoa hướng dương thật đẹp, đang quỳ một gối trước mặt anh.
"Anh biết những lỗi lầm ngày trước không thể nào bù đắp được, nhưng hy vọng em sẽ cho anh một cơ hội, để anh có thể mãi mãi ở bên cạnh em, che chở cho em."
Dưới dải ngân hà rực rỡ là gương mặt nghiêm túc đầy vẻ căng thẳng của Đường Thi. Hắn dường như rất hồi hộp, đến cả đôi tay ôm hoa cũng run nhè nhẹ.
Đường Thi quả thực rất căng thẳng. Những cách trong cuốn bí kíp tình yêu mà Hứa Phương đưa cho hắn, "Làm thế nào để chinh phục chàng trai tuấn tú", hắn suýt đã dùng hết rồi. Nếu lần này mà vẫn vô dụng thì hắn chỉ còn cách ôm đùi Thành Húc mà tỏ tình mà thôi.
"Anh yêu em, Thành Húc. Làm người yêu anh nhé?"
Thành Húc chưa bao giờ thấy anh trai mình căng thẳng đến thế. Anh khẽ bật cười, "Chỉ làm người yêu thôi sao? Anh làm cẩn thận đến thế, em cứ tưởng anh cầu hôn cơ đấy."
"Được không nào?" Đường Thi vốn là kẻ thấy thoáng là leo lên. "Húc thực sự muốn kết hôn với anh sao?"
Thành Húc cúi đầu nhìn Đường Thi rất lâu. Một lúc sau, anh cũng khụy gối xuống, quỳ một chân trước mặt Đường Thi.
"Đường Thi, anh biết đấy, cái con người em đây, đừng nhìn em to xác thế này, thực ra tự ti, nhạy cảm, hay nghĩ lung tung lắm."
Đường Thi dường như muốn phản bác, nhưng bị Thành Húc bịt miệng lại.
"Nhưng anh không phải người khác, anh là Đường Thi, là người trên thế giới này, ngoài mẹ ra, là người mà em yêu thương và tin tưởng nhất. Vậy nên chỉ cần anh nói yêu em, em sẽ tin tưởng anh vô điều kiện." Nói xong, Thành Húc hôn lên khóe môi Đường Thi.
Bất kể lúc nào, trong con người Đường Thi cũng có một sức mạnh khiến trái tim anh rung động vô cùng.
"Bậy nào, em rõ ràng là người tuyệt vời nhất trên đời."
Đường Thi ngẩn người một lúc, dường như mới nhận ra vừa nãy Thành Húc đã nói những gì.
"Thế bây giờ chúng ta đang ở bên nhau rồi phải không?" Đường Thi ngây ngô nhìn Thành Húc, không thể tin buổi tỏ tình này lại suôn sẻ đến thế.
"Ừ." Thành Húc hơi ngượng ngùng.
"Thế khi nào chúng ta kết hôn?" Mắt Đường Thi sáng lấp lánh nhìn Thành Húc.
"Chúng ta mới bên nhau mà."
"Thế khi nào thì chúng ta có thể kết hôn được?"
"Đã bảo chúng ta mới bên nhau cơ mà!"
"Nhưng anh muốn được kết hôn với em ngay bây giờ..."
"Thì lúc nào em vui đã nhé."
Hết.
Bình luận