top of page

[SCKSMM] Chương 17 - Hoàn

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 9 phút đọc

Hợp đồng thuê nhà trước đó Thành Húc ký một năm, anh đã đóng ba tháng tiền thuê nhưng thực tế chỉ ở được tháng đầu tiên. Sau đó vì quá nhiều chuyện xảy ra nên cũng chẳng thể về căn nhà đó trả lại, đành rảo bước đến đó ở tiếp.


Dọn dẹp xong xuôi cũng đã khuya, cơ thể Thành Húc rã rời, thế mà nằm trên giường anh cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.


Anh bị mất ngủ.


Thành Húc gần như không thể kiểm soát mà nhớ lại quãng thời gian anh và Đường Thi ở trên hòn đảo đó. Nỗi hoảng sợ thuở ban đầu khi chưa biết thân phận của kẻ đó, rồi niềm vui sướng sau này khi anh sờ thấy vết sẹo trên cẳng tay Đường Thi và xác nhận được danh tính hắn. Đó là vết tích ngày xưa Đường Thi suýt chặt đứt tay mình để lại. Thành Húc đã vô số lần ngắm nhìn và vuốt ve vết sẹo ấy, nên đối với anh, việc đoán ra thân phận của gã đàn ông đã cưỡng bức mình chẳng hề khó khăn.


Về những lần trêu ghẹo và âu yếm sau đó của Đường Thi, anh thậm chí còn thấy mình đang tận hưởng nữa. Anh ước gì Đường Thi có thể lúc nào cũng cắm sâu trong người anh. Cơ thể anh đã phấn khích tột độ trước sự xâm nhập của hắn.


Điều không thể tin hơn nữa là, trong cái cảnh bị giam hãm tự do, bị khống chế hoàn toàn như thế, anh lại cảm nhận được một sự thỏa mãn chưa từng có.


Thế nhưng, lâu ngày trong bóng tối, không nhìn thấy gì khiến anh dần mất đi cảm giác an toàn. Chẳng mấy chốc, anh bắt đầu nghi ngờ phán đoán của chính mình, sợ rằng trong lúc hoảng loạn mình đã nhận nhầm người. Vì thế, mỗi khi bị xâm phạm, Thành Húc chỉ còn cách lần mò tìm đến vết sẹo ấy hết lần này đến lần khác. Anh biết Đường Thi chẳng phải hoàn toàn không nhận ra những cử động nhỏ của mình, nhưng hắn chẳng nói gì, thậm chí còn có phần dung túng cho anh khám phá thân thể hắn.


Thành Húc không phải là có thể hoàn toàn chấp nhận những sự trói buộc đó, chỉ vì kẻ làm những chuyện ấy là Đường Thi nên anh mới có thể bình tĩnh đến vậy. Với anh, Đường Thi khác hẳn bất kỳ ai khác. Năm tháng tri kỷ bên nhau đã khiến Đường Thi gần như hòa vào máu thịt anh. Đường Thi chưa bao giờ nghĩ khác đi rằng chỉ có hắn mới không thể rời xa Thành Húc, chứ chưa một lần nghĩ rằng Thành Húc cũng không thể rời xa hắn.


Thành Húc sống tỉnh táo nhưng lại tự ti. Anh thích Đường Thi, con người như đứa con cưng của trời ấy, nhưng anh hiểu rằng một kẻ tàn tật, buồn tẻ, vô vị như mình không xứng với hắn. Anh biết Đường Thi là người có trách nhiệm. Nếu anh thổ lộ lòng mình, thì dù Đường Thi không thích anh, hắn cũng sẽ vì chuyện Thành Húc từng bị buộc phải cắt tay cứu hắn mà chấp nhận. Hắn sẽ vì ân tình mà sẵn lòng chăm sóc anh cả đời.


Nhưng đó không phải điều Thành Húc muốn, anh cũng chẳng muốn làm chuyện như thế.


Vì thế, dù tình ý của Đường Thi đã biểu hiện rất rõ ràng, nhưng trong mắt Thành Húc, đó chỉ là tình thân, là sự áy náy, chứ chẳng bao giờ là tình yêu.


Cho đến khi anh bị Đường Thi giam cầm trên hòn đảo đó, cho đến khi bị bao vây bởi thứ dục vọng mãnh liệt đến thế, anh mới chợt ngộ ra rằng cảm xúc của Đường Thi dành cho anh cũng giống như anh dành cho hắn, thứ tình cảm nồng nhiệt mang theo ham muốn và chiếm hữu.


Thế nhưng, sau khi đạt được điều mong ước, trở về cuộc sống bình thường, anh lại chọn cách trốn chạy. Tuổi thơ dữ dội đã khắc sâu vào tận xương tủy anh sự tự ti và nhút nhát. Thứ vết thương lòng này mà mười mấy năm sau nhận được tình thương từ Hứa Phương và Đường Thi cũng chẳng thể chữa lành. Vậy nên, anh vô trách nhiệm rời khỏi nhà, rời xa mẹ, rời xa... Đường Thi.


Cuộc sống của Thành Húc trở lại sự yên bình thường ngày. Trông anh chẳng khác gì trước, chỉ có điều lúc này anh còn trầm lặng hơn xưa. Ngoài công việc ra, anh gần như chẳng nói câu nào. Ban đêm anh không thể ngủ bình thường, chỉ dựa vào thuốc ngủ để qua ngày đoạn tháng. Hứa Phương thường xuyên qua thăm, mang theo canh hầm ở nhà. Thành Húc chỉ cần uống một ngụm là biết do Đường Thi nấu. Thỉnh thoảng bà cũng hỏi anh có muốn về nhà ở hay không, nhưng đều không có ngoại lệ, anh đều từ chối.


Chỉ có một điểm khác so với trước đây: Thành Húc bây giờ rất thích đi du lịch.


Anh chẳng thiếu tiền, lại làm công việc tự do, nên làm việc một thời gian lại thỉnh thoảng lang thang đến các thành phố lân cận. Có những chuyến đi dài ngày, cả một hai tuần không về nhà. Anh dần yêu thích cảm giác thư giãn mà môi trường xa lạ mới mẻ mang lại. Sự mệt mỏi sau mỗi chuyến đi cũng giúp cho cái đầu hỗn độn của anh bớt rối ren hơn nhiều.


Cách đó một năm, Thành Húc mới lại đến hòn đảo nơi anh và Đường Thi đã ở cùng nhau gần một tháng. Vẫn căn nhà nghỉ ấy, vẫn căn phòng ấy. Gần như vừa bước vào phòng, anh đã có thể nhớ lại cảm giác khoái lạc khi thân thể bị dục vọng xâm thực ngày nào. Anh ở đây một tuần, đi đến tất cả những nơi mà lúc trước chỉ có thể đứng trên ban công ngắm nhìn. Đêm trước khi rời đi, anh không ngủ, cứ ngồi trên ban công thẫn thờ suốt một đêm.


Anh ngắm nhìn bình minh đỏ rực từ mặt biển nhô lên, bầu trời xanh biếc dần dần nhuộm một màu vàng kim.


Một lúc lâu sau, khuôn mặt đầy vẻ hung dữ ấy bỗng bật ra một nụ cười. Trong làn nắng ấm áp của mặt trời, nụ cười ấy trở nên vô cùng dịu dàng.


Đã đến lúc phải về rồi.


Trời chưa sáng hẳn, Thành Húc đã nôn nóng thu dọn đồ đạc. Anh ra bến cảng từ sớm xếp hàng chờ lên chuyến tàu đầu tiên trở về.


Về đến thành phố quen thuộc cũng đã là chiều. Thành Húc vừa xuống máy bay đã cảm thấy có ai đó đang nhìn mình. Cái ánh nhìn quen thuộc ấy bám dính lấy người anh, khiến toàn thân anh tê rần đến nỗi nổi da gà. Quả nhiên, anh cố tình đợi một lúc ở góc khuất rồi bắt gọn được gã đàn ông đẹp trai với vẻ mặt đầy sợ hãi kia.


"Anh... anh xin lỗi Húc, anh chỉ muốn đứng xa xa nhìn em một chút thôi... anh đi ngay đây... em đừng giận có được không?"


Đường Thi trông như một chú thỏ hoảng hốt, mặt tái nhợt nhìn Thành Húc. Nếu không phải Thành Húc đang nắm chặt cổ tay hắn, chắc hắn đã bỏ chạy từ lúc mới bị phát hiện rồi.


"Đi theo em." Thành Húc chỉ để lại ba chữ này, mặc kệ phản ứng của Đường Thi, kéo hành lý bước thẳng về phía trước.


Đường Thi không biết Thành Húc định làm gì, chỉ biết rằng Thành Húc chịu gặp hắn, liền vội vàng đỡ lấy vali trong tay anh, hơi hớn hở đi phía sau. Đã lâu lắm rồi hắn không được nhìn thấy Thành Húc gần như thế này, giờ hắn đắc thế lấn lới, gắn chặt ánh mắt vào người mà hắn đã nhung nhớ bấy lâu.


"Nhìn đường." Thành Húc bị nhìn đến nỗi hơi không tự nhiên.


Thế nhưng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thành Húc, lòng Đường Thi càng ngày càng nặng trĩu, đến nỗi lúc lái xe cũng có chút thấp thỏm không yên. May mà cả hai vẫn về đến đích an toàn. Đó là công viên mà thuở nhỏ họ thường thích đến nhất.


Nói là công viên, nhưng chẳng bằng nói là một ngọn núi. Những bậc thang dài được xây từ chân núi lên tận đỉnh. Đường Thi không hiểu sao Thành Húc bỗng dưng đưa hắn đến nơi này, chỉ thấy bất an đi phía sau.


"Đường Thi."


Thành Húc trước nay vẫn gọi hắn là anh trai, chưa bao giờ gọi tên hắn một cách trang trọng như lúc này. Điều đó khiến lòng Đường Thi thấp thỏm vô cùng, thậm chí còn nghĩ rằng lần này Thành Húc muốn hắn rời đi, đừng bao giờ xuất hiện nữa.


Chỉ cần nghĩ đến tình huống ấy, Đường Thi đã muốn bỏ chạy ngay lúc này.


"Húc... anh còn có việc phải đi trước..." Đường Thi muốn rời khỏi đây, hắn không muốn tận tai nghe Thành Húc nói lời từ chối, chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi cũng đủ khiến hắn nghẹt thở.


"Anh có thích em không?"


Thành Húc ngắt lời hắn khi câu nói chưa kịp thốt ra.


Nhưng nói xong, Thành Húc lại thấy câu nói lúc nãy của mình chưa được chặt chẽ, liền thêm một câu, "Ý em là... anh yêu em à? Là..."


"Anh yêu em!"


Chưa để Thành Húc nói hết câu, Đường Thi đã vội vàng trả lời. "Anh biết điều này có lẽ khiến em khó chấp nhận, nhưng anh thực sự rất yêu em. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, anh đã yêu em rồi."


"Nhưng lúc đó em mới mười tuổi, mà anh cũng mới mười hai tuổi thôi mà?" Thành Húc buồn cười nói. "Vậy sao anh không nói với em?"


Đường Thi cúi mắt xuống, dường như nghĩ đến một vài kỷ niệm chẳng lành, "Anh đã từng thử hỏi em những vấn đề liên quan, nhưng hễ nghe đến chuyện tình cảm giữa hai người đàn ông thì mặt em lúc ấy khó coi lắm..."


Thành Húc nhớ đúng là có chuyện đó. Lúc Đường Thi hỏi vậy, anh đã nghĩ rằng tâm tư của mình bị phát hiện, sợ bị ghét, nên hoảng sợ lắm. Nào ngờ lại bị Đường Thi hiểu lầm.


Anh bất lực thở dài, "Mẹ nó, lúc đó là vì trong lòng em có quỷ!"


Đường Thi thường ngày là người rất thông minh, gần như chỉ cần gợi lên một chút là hiểu. Nhưng trước mặt Thành Húc, điều này dường như mất tác dụng. Khuôn mặt tinh tế ấy ngây người nhìn Thành Húc, cứ như chẳng hề hiểu ý câu nói đó.


Đường Thi không hỏi, Thành Húc cũng ngại chẳng giải thích thêm. Anh cúi đầu, dường như những lời sắp nói ra hơi khó mở lời.


"Anh có muốn thử theo đuổi em như một người bình thường không?"


Lúc nói câu này, Thành Húc chẳng dám nhìn Đường Thi. Lời anh nói nhẹ quá, tưởng như chỉ một cơn gió thoảng qua là tan. Nhưng lọt vào tai Đường Thi lại như sấm sét, làm hắn thay đổi hoàn toàn cái vẻ tiều tụy trước đây.


Hắn bước vài bước đến trước mặt Thành Húc, khuôn mặt vốn đẹp đẽ và thường ngày lạnh nhạt nay lại ửng lên một sắc hồng đầy quyến rũ. Mãi đến khi nhìn thấy vẻ mặt gần như xấu hổ của Thành Húc, hắn mới ngỡ ngàng hỏi, "Em thực sự chấp nhận cho anh cơ hội ư?"


"Anh còn chưa bắt đầu theo đuổi em mà!"


Cái nhìn chằm chằm thẳng thừng của Đường Thi khiến Thành Húc suýt muốn rút lại câu nói dại dột lúc nãy vì não bị chập mạch.


"Thế chúng ta đã ở bên nhau rồi à?" Đường Thi lơ mơ, chẳng biết mình đang nói gì nữa. Hắn chỉ biết rằng Thành Húc chịu cho hắn cơ hội, thậm chí còn sẵn lòng chấp nhận hắn.


"Em nói rồi! Anh còn chưa bắt đầu theo đuổi!"


"Theo đuổi! Theo đuổi đến khi nào em đồng ý với anh!"


Đường Thi vừa nói vừa lao đến ôm chầm lấy Thành Húc. Những giọt nước mắt to như hạt đậu từ đôi mắt đẹp của hắn lã chã rơi.


"Húc ơi... anh không phải đang mơ chứ?"


Thành Húc muốn làm như không quen cái gã đàn ông đang ôm anh khóc lóc này. Nhưng Đường Thi đẹp quá, ai đi qua cũng tưởng là Thành Húc, cái gã trông hung dữ vạm vỡ kia, đang bắt nạt hắn. Họ có vẻ muốn đến giải cứu Đường Thi, chỉ là nhìn cái thân hình rắn chắc của Thành Húc thì chẳng dám nói gì.


Đáng tiếc là Thành Húc không chỉ phải an ủi cái gã mặt dày đang ôm mình kia, mà còn phải chịu những ánh mắt dị nghị của người qua đường.


Mãi một lúc lâu sau, khi đã khóc đã đời, Đường Thi mới ngước lên nhìn Thành Húc, cũng là lúc anh đã ướt đẫm nước mắt từ cổ trở lên. Hai người đàn ông to lớn, rồi bỗng nhiên ngây ngốc cười với nhau như những đứa trẻ.


Hết toàn văn.


[Tác giả có lời muốn nói:]


Kết thúc rồi!!!!!!!!


Cảm ơn các cục cưng đã đọc đến đây! Muah muah.


Để tôi nghỉ ngơi hai hôm rồi sẽ ra mắt nhật ký (truyện ngắn) về thể loại thụ khỏe, một tuyển tập truyện ngắn. Bé nào có hứng thú thì có thể thả tim trước nhé ~


Và còn một đoạn hậu cảnh nhỏ về việc anh trai tán tỉnh Húc nữa. Bé nào hứng thú thì có thể gõ vào xem. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn mục bình luận chuyên để gõ xem hậu cảnh cho các bé rồi đó ~

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page