[SCKSMM] Chương 16
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 10 phút đọc
Mặt trời màu da cam sáng dần lên từ phía chân trời, ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua ban công trải dài trên nền gỗ.
Thành Húc nghiêng đầu, ngẩn ngơ nhìn ra bầu trời bên ngoài, anh đã rất lâu chưa thấy ánh sáng, nhưng đôi mắt vốn quen với bóng tối lại hơi cay cay. Ngay khi anh định nhắm mắt nghỉ một chút thì từ bên cạnh thò ra một bàn tay mảnh khảnh trắng nõn, che kín mắt anh trước.
Động tác của đôi bàn tay ấy rất nhẹ nhàng, cũng như mọi lần đối với Thành Húc đều dịu dàng và kiên nhẫn đến vậy, điều này khiến Thành Húc vô cùng khó hiểu, anh không hiểu tại sao Đường Thi bây giờ lại có thể bình tĩnh đến thế, cứ như thể những chuyện giam cầm, cưỡng hiếp anh chưa từng xảy ra, cứ như họ vẫn còn là đôi anh em bình thường ngày nào.
“Mắt em cần phải từ từ thích nghi, chưa thể tiếp xúc trực tiếp với ánh sáng như thế này được.”
Vì đã bị phát hiện, Đường Thi cũng dỡ bỏ mọi lớp ngụy trang, bao gồm cả bộ biến đổi giọng nói, nhưng giọng nói trong trẻo lạnh lùng ấy khi vào tai Thành Húc lại chẳng còn chút ấm áp nào như ngày trước.
Đến tận bây giờ anh vẫn không thể chấp nhận nổi rằng kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho mình, kẻ đã điều khiển mình như một con rối trong lòng bàn tay lại chính là người anh trai anh đã thầm yêu thương bấy lâu.
Thành Húc không nói gì, nhưng cũng chẳng hề chống cự.
Đêm qua, sau khi bị lộ thân phận, Đường Thi không những không thu liễm mà còn trở nên quá đáng hơn, lại lôi Thành Húc lên giường địt anh.
Dù sao thân phận cũng đã phơi bày, Đường Thi càng chẳng kiêng nể gì nữa, hắn vừa địt Thành Húc vừa thốt ra hết những ảo tưởng dâm ô từng dồn nén trong lòng bấy lâu, những tình cảm nồng nhiệt ấy, rõ ràng từng li từng tí một.
Hắn kéo hết rèm che sáng trong phòng, đè Thành Húc trần truồng lên ban công, bầu ngực căng đầy bị thanh chắn nén ép biến dạng, thân hình cường tráng đầy khí chất đàn ông ấy phơi bày trước mặt biển cả.
Trên người anh chẳng hề có thứ gì che chắn, chỉ cần có ai đứng dưới bãi biển cũng có thể dễ dàng phát hiện ra có người đang làm tình trên ban công của căn nhà nghỉ gần đó. Thành Húc thẹn quá thể nhưng Đường Thi vẫn cứ mặc kệ, hắn dạng chân anh ra, rồi cứ thế dùng cái của quý thô kệch dữ tợn của mình xuyên qua cơ thể Thành Húc. May mà lúc đó đã là rạng sáng, cả hòn đảo chìm trong tĩnh mịch, chẳng có ai phát hiện ra cuộc dâm ô bẩn thỉu này.
Thành Húc cứng đờ người bị địt rất lâu, thỉnh thoảng quay đầu lại còn có thể thấy dưới ánh bình minh lờ mờ trên mặt Đường Thi vết bầm gần như tím đen hình bàn tay.
Đó là do anh đánh.
Cho đến khi mặt trời vừa mới mọc, Thành Húc đã bị địt đến nỗi nhừ tử mới được tha. Cuộc ái ân này mãnh liệt và dâm loạn hơn bất kỳ lần nào trước đây, đến nỗi sau khi kết thúc họ chẳng muốn làm gì cả, chỉ nằm trên sàn phía trong ban công, mặc cho ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu lên người.
Hai ngày sau đó, cuộc sống của Thành Húc chẳng thay đổi là bao. Anh vẫn bị nhốt trong phòng, chỉ khác là không còn trong bóng tối nữa. Anh vẫn bị xiềng xích trói buộc, chỉ khác là có thể đứng trên ban công nhìn ra biển ngắm trọn hòn đảo. Anh vẫn bị Đường Thi lôi đi làm tình không ngừng, chỉ khác là không còn sự tuyệt vọng điên dại như xưa, thay vào đó là một sự thản nhiên sau khi mọi chuyện đã ngã ngũ, cùng với một chút ấm áp khó nhận ra.
Ồ, đúng rồi, Đường Thi còn trả quần áo lại cho anh nữa.
Ngày trước, khi hai người ở bên nhau, thường là Đường Thi chủ động hơn, thích cằn nhằn với Thành Húc đủ thứ trên đời. Nhưng bây giờ, ngoài việc trên giường nói nhiều ra thì khi xuống giường, Đường Thi hầu như chẳng nói một lời, còn Thành Húc vốn ít nói, giờ cũng chỉ biết im lặng.
Hai người như lạc vào một vòng luẩn quẩn kỳ lạ, chẳng ai dám phá vỡ sự bình yên giả tạo lúc này.
Thế nhưng sự xuất hiện của Từ Phương rốt cuộc cũng đã đánh thức cả hai kẻ đang giả vờ say.
Bà đến rất đột ngột, nhưng dường như lại nằm trong dự liệu của Đường Thi. Lúc đó họ vừa mới làm xong, Đường Thi tắm cho Thành Húc xong thì xuống lầu nấu cơm, và Từ Phương cũng xuất hiện vào lúc này.
Căn nhà nghỉ họ đang ở không lớn, bếp nấu ngay gần cửa ra vào, vì thế gần như Từ Phương vừa bước vào đã trông thấy Đường Thi ngay ngưỡng cửa.
Nhìn thấy Từ Phương xuất hiện, Đường Thi chẳng hề thanh minh biện bạch gì cho hành vi của mình, chỉ im lặng nhìn Từ Phương giận dữ bước tới. Vết bầm trên mặt hắn còn chưa kịp tan thì đã lại bị Từ Phương tát một cái thật mạnh.
"Tiểu Húc đâu?"
Gương mặt vốn dĩ luôn tinh tế lạnh lùng của Đường Thi giờ đây ẩn chứa vài phần hốc hác tiều tụy. Hắn dẫn Từ Phương đến trước cửa phòng giam Thành Húc, chìa khóa nắm chặt trong tay đã lâu nhưng vẫn không thể nào hạ quyết tâm mở cửa.
Từ Phương không thể chịu thêm được nữa, bà giật phắt chìa khóa trong tay Đường Thi sốt sắng mở cửa. Mãi đến khi nhìn thấy Thành Húc dường như vẫn đang ngủ trong phòng, bà mới yên lòng. Nhưng chưa kịp thả lỏng được bao lâu thì bà đã trông thấy sợi xích trên cổ Thành Húc.
Thành Húc mặc quần áo chỉn chu, chăn đắp đến tận chân, chỉ để lộ một phần nhỏ da thịt bên ngoài. Thế nhưng chỉ riêng phần da lộ ra ít ỏi ấy cũng đầy những vết cắn và vết hôn, có thể tưởng tượng được những nơi bị quần áo che khuất sẽ bị giày vò đến mức nào.
Người phụ nữ vốn luôn mạnh mẽ là Từ Phương lúc này đôi mắt lại ngấn đầy lệ. Bà cúi đầu lau nước mắt, rồi mới quay người lại táng cho Đường Thi một bạt tai nữa. Bà ra tay chẳng hề nương tình, gò má vốn trắng trẻo của Đường Thời bị tát đến sưng đỏ, nhưng hắn vẫn cứ như chẳng có chuyện gì, chỉ nghiêng đầu nhìn Thành Húc, chẳng biết đang nghĩ gì.
"Đưa chìa khóa đây."
Đường Thi ngoan ngoãn lấy ra chiếc chìa khóa nhỏ xinh vẫn cất trên ngực.
Từ Phương cẩn thận tiến lại gần Thành Húc, nhưng lại phát hiện ra anh đã bị đánh thức bởi tiếng tát từ trước. Anh chớp chớp mắt, theo phản xạ gọi một tiếng: "Mẹ."
"Ừ..." Giọng Từ Phương có chút nghẹn ngào. "Tiểu Húc, mẹ đến đón con về rồi."
Bà tháo sợi xích sắt đã trói buộc Thành Húc bấy lâu, dùng đôi vai gầy guộc ôm chặt lấy đứa con đang kiệt sức của mình.
"Tiểu Húc, là mẹ có lỗi với con. Đợi về nhà, mẹ sẽ tự tay đưa nó đến đồn cảnh sát." Người "nó" ở đây là ai thì không cần nói cũng rõ.
Từ Phương vuốt ve mái tóc mềm của Thành Húc, bao nhiêu năm nay bà đã sớm coi Thành Húc như con trai ruột của mình. Bà không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương Thành Húc, dù người đó có là đứa con trai khác của bà đi chăng nữa, huống chi đó lại là Đường Thi, kẻ mà Thành Húc đã đánh đổi cả một cánh tay để giành lại mạng sống.
"Mẹ ơi, con không sao mà..." Thành Húc ôm lại Từ Phương, nhưng ánh mắt lại lén nhìn về phía Đường Thi đang đứng ở ngưỡng cửa, cúi gằm mặt không rõ biểu cảm.
"Con... con không trách anh ấy, vậy nên đừng báo cảnh sát có được không ạ?"
Tay Từ Phương đang nắm lấy áo Thành Húc bỗng nhiên siết chặt lại. "Nhưng Tiểu Húc à..."
"Mẹ ơi... chúng ta về nhà đi."
Anh không muốn nói thêm nữa. Sự xuất hiện của Từ Phương khiến tâm trí đang dần chìm đắm của anh chợt tỉnh táo hẳn. Những chuyện xảy ra với anh suốt thời gian qua, ban đầu anh vừa phẫn nộ vừa hổ thẹn. Thế nhưng những cảm xúc tiêu cực này, ngay khi anh biết được thân phận của kẻ cầm đầu, đã không thể kiểm soát mà biến thành một thứ hoan lạc kín đáo hơn, rồi sau đó lên men trong lòng anh thành khát khao.
Anh biết giấc mộng mỹ lệ này sớm muộn cũng sẽ kết thúc, nên đã buông thả bản thân chìm đắm, buông thả mình lún sâu vào khoái lạc nhục dục.
Chỉ có điều, chẳng ai trong số họ ngờ rằng giấc mộng ấy lại tan tỉnh nhanh đến vậy.
Thành Húc trở về cuộc sống bình yên.
Hôm đó sau khi về nhà, Thành Húc vẫn quyết định ra ngoài ở riêng. Từ Phương biết Thành Húc gặp chuyện như vậy hẳn cũng cần thời gian yên tĩnh, nên tôn trọng ý định của anh.
Nhưng Đường Thi lại trái ngược hoàn toàn với vẻ lầm lì khi mới về. Hắn hốt hoảng cầu xin Thành Húc ở lại, nói rằng nếu Thành Húc không muốn sống chung dưới một mái nhà với hắn, thì hắn sẽ bỏ đi, bảo anh cứ yên tâm ở lại. Nếu không được, hắn sẽ lập tức đến đồn cảnh sát tự thú, như vậy Thành Húc cũng không còn phải lo hắn sẽ làm những chuyện tổn thương anh nữa. Hoặc Thành Húc muốn hắn thế nào cũng được, chỉ cầu xin anh đừng biến mất.
Vẻ ngoài vô cùng xuất sắc ấy khiến Đường Thi dù van xin cũng toát lên vẻ lay động lòng người. Thành Húc suýt chút nữa đã mủi lòng, nhưng anh vẫn ép mình không nhìn về phía Đường Thi. Lúc này cảm giác của anh dành cho Đường Thi quá phức tạp, cần một khoảng thời gian để lắng lòng lại.
Cuối cùng chính Từ Phương là người ngăn cản Đường Thi.
Bà cam kết với Thành Húc rằng bà sẽ tìm người trông coi Đường Thi, sẽ đưa hắn đi gặp bác sĩ tâm lý, sẽ không để hắn làm tổn thương Thành Húc nữa.
Sau khi Thành Húc rời đi, Từ Phương ngồi một mình ở phòng khách rất lâu mới bước đến phòng Đường Thi. Đường Thi tưởng là Thành Húc quay lại nên vội vàng ra mở cửa, khi thấy không phải người mình hằng mong nhớ, ánh sáng trong mắt hắn lại vụt tắt.
"Thưa mẹ."
Từ Phương bước vào phòng Đường Thi, ngồi xuống ghế sofa. Đường Thi dĩ nhiên cũng hiểu ý bà, liền đứng một bên chờ bà lên tiếng.
"Mẹ nuôi cả con và Tiểu Húc khôn lớn, mẹ thực sự không ngờ con lại làm tổn thương Tiểu Húc đến như vậy."
Từ Phương nhìn cái vẻ mặt câm như hến của Đường Thi liền nổi cáu.
"Dù con có tình cảm gì với Tiểu Húc đi chăng nữa, cũng không phải là lý do để con làm những chuyện đó..." Từ Phương thở dài một hồi. Từ lúc quay về cho đến giờ, Đường Thi cứ như một kẻ muôn phần chán nản, ngoài vẻ mặt hổ thẹn hốt hoảng lúc trước mặt Tiểu Húc ra thì chẳng còn phản ứng gì khác. Và sau khi Tiểu Húc rời đi, dường như cũng cuốn theo mọi sức sống của Đường Thi. Hắn ngoan ngoãn không đi tìm Thành Húc nữa, dành toàn bộ thời gian để lao vào công việc. Từ Phương chẳng biết đến khi nào hắn sẽ không thể chống đỡ nổi nữa.
"Mẹ đã từng nghĩ Tiểu Húc sẽ trở thành con dâu của mẹ."
Câu nói này cuối cùng cũng khiến Đường Thi có chút phản ứng, hắn hơi ngước nhìn Từ Phương.
"Hồi đó Tiểu Húc mới vào đại học. Từ nhỏ, con học trường nào cũng nhất quyết bắt Tiểu Húc học trường đó, đến cả đại học cũng không tha, nhất định bắt Tiểu Húc thi vào đúng ngôi trường con học. Con còn hay ghen nữa, lúc chúng ta đi du lịch, trên đường có cô bé nào nói chuyện với em con một lát là con tức điên lên, chẳng khác gì bố con."
"Con có biết con kiểm soát Tiểu Húc đến mức nào không? Để người khác chắc chắn đã không thể chịu nổi con rồi, thế mà Tiểu Húc vẫn luôn dựa dẫm vào con và tin tưởng con."
Đường Thi cứng họng, nhưng có phản ứng tức là hắn đã nghe lọt những lời bà nói.
"Mẹ đã nghĩ là chẳng bao lâu nữa con sẽ dắt Tiểu Húc đến trước mặt mẹ, thú nhận với mẹ về mối quan hệ của hai đứa. Ai mà ngờ con lại chợt dẫn người khác về."
"Lúc đó mẹ đã bắt đầu nghi ngờ phán đoán trước đây của mình, thế mà bây giờ con lại..." Những lời sau đó Từ Phương không thể nói thành lời, bà chỉ thở dài một hồi lâu.
"Mẹ giờ sắp 60 tuổi rồi, có thể ngăn con một năm hai năm không đi tìm Tiểu Húc, nhưng lỡ mai này mẹ không còn nữa thì sao? Chẳng lẽ con lại muốn làm lại những chuyện trước kia thêm lần nữa, con lại muốn làm tổn thương Tiểu Húc thêm lần nữa sao?"
"Thằng bé Tiểu Húc khổ từ nhỏ, còn vì con mà mất cả một cánh tay, đến cả khi con làm những chuyện như thế nó vẫn còn bao che cho con. Nhưng ngoài chúng ta ra, nó chẳng còn người thân nào khác nữa, Đường Thi à."
Giọng Từ Phương trở nên nghiêm trọng.
"Mẹ muốn con hứa với mẹ, tuyệt đối không được làm tổn thương Tiểu Húc nữa, hãy bảo vệ nó thật tốt, có được không?"
Im lặng một hồi lâu, Đường Thi mới cất tiếng đầy khó nhọc, giọng hắn khàn khàn mang theo sự buông xuôi sau cùng của tuyệt vọng.
"Con xin hứa với mẹ, thưa mẹ."
【Tác giả có lời muốn nói:】
Thằng chó nhát gan bị ăn đòn
Tí nữa sẽ có thêm một chương nữa là kết thúc rồi ~
Bình luận