[SCKSMM] Chương 14
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 9 phút đọc
Hoàn toàn chìm trong bóng tối, Thành Húc không hề biết rằng chỉ riêng việc chơi đùa cái lỗ của mình thôi mà người kia đã nứng đến nỗi máu mũi chảy đầy mặt. Anh chỉ cảm thấy phía sau khựng lại một chút, rồi động tác đút rút trên tay hắn càng lúc càng mạnh hơn.
Cái lỗ trinh bị Đường Thi chơi rất lâu, cho đến khi có thể nhét vừa bốn ngón tay, cho đến khi Thành Húc bị chơi đến mức rũ rượi chẳng còn chút sức lực nào thì hắn mới miễn cưỡng dừng tay.
Đường Thi nói được làm được. Sau đó, hắn giữ đúng lời hứa dắt Thành Húc vào phòng tắm. Hắn vội vàng xoa sạch máu mũi trên mặt mình rồi mới chuyển sự chú ý sang Thành Húc. Cảm giác thỏa mãn sau khi được ăn no khiến hắn đang trong trạng thái thư thái hoàn toàn, tất nhiên không hề phát hiện ra điều bất thường ở Thành Húc.
Làn nước ấm khiến Thành Húc đang chìm trong suy tư bừng tỉnh. Miếng bịt mắt của anh vẫn chưa được tháo ra, nhưng giờ đây anh chẳng biết mình có nên thấy may mắn vì điều này hay không.
Khoảng thời gian này, không biết Đường Thi đã xuất tinh trên người Thành Húc bao nhiêu lần. Tinh dịch gần như bắn khắp cơ thể anh, thậm chí cả trong tóc cũng chẳng ít, nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa một lần thực sự đưa vào lỗ của Thành Húc.
Hay nói đúng hơn là hắn không dám. Hắn biết một khi mình vượt qua giới hạn này thì mối quan hệ giữa hai người sẽ chẳng còn cơ hội nào để cứu vãn nữa.
Sự thỏa mãn còn sót lại khiến Đường Thi lúc này có thể toàn tâm toàn ý kỳ cọ cơ thể cho Thành Húc mà không vướng bận tạp niệm. Hắn nhẹ nhàng nâng cằm Thành Húc lên để nước không chảy vào đôi mắt dễ thương kia. Đợi cho mái tóc hơi rối gỡ ra được làm ướt, hắn mới đổ dầu gội ra tay, xoa đều tạo bọt thật kỹ, rồi mới thoa bọt lên tóc Thành Húc.
Tiếp theo là phần cơ thể gần như đã bị tinh dịch thấm đẫm. Nước nóng giúp cơ thể Thành Húc đang căng cứng trước đó được thả lỏng. Đường Thi lặp lại các bước như trên, đưa bọt sữa tắm từ xương quai xanh của Thành Húc đi dọc xuống dưới, lưu luyến rất lâu trên đôi ngực nảy nở đầy đặn rồi lại tiếp tục trượt xuống phía dưới.
Đường Thi rất thích quá trình này. Cứ như thể người trước mặt đã bị hắn hoàn toàn khống chế, là vật sở hữu của hắn vậy.
Hắn mượn cớ tắm rửa để sờ soạng khắp cơ thể Thành Húc, chẳng chừa cả kẽ chân. Vậy mà Thành Húc vẫn không nói một lời, ngay cả sự chống đối yếu ớt và phản kháng trước kia giờ đây cũng biến mất sạch sẽ. Anh thậm chí còn hơi ưỡn ngực khi Đường Thi chơi đùa cặp vú to ấy, mặc cho bàn tay đang đặt trước ngực mình thoải mái bóp nặn. Thế nhưng Đường Thi đang say sưa trong đó lại chẳng hề phát hiện ra.
Cảm giác sạch sẽ thoáng mát lâu ngày mới có khiến tâm trạng u uất trước đó của Thành Húc khá hơn rất nhiều. Dù cho hắn có bắt anh phải ngậm trong bồn tắm thì cũng chẳng ảnh hưởng đến tinh thần thoải mái của anh. Lần này anh chủ động hơn bất kỳ lần nào trước đây. Cái vẻ bám dính lấy hắn khiến Đường Thi vô cùng hài lòng.
Đường Thi đã hài lòng thì tự nhiên Thành Húc cũng dễ chịu hơn nhiều. Vì vậy, khi anh nằm trên chiếc giường sạch sẽ, hiếm hoi có được giấc ngủ ngon, anh đã chẳng thể ngờ rằng mình sẽ bị đánh thức bởi cảm giác bị đút.
Và lần này không phải kiểu chơi đùa như trước nữa. Con cặc to lớn dữ tợn của Đường Thi thực sự đã cắm vào cái lỗ của anh.
Khi Thành Húc tỉnh dậy, trước mắt anh vẫn là bóng tối mù mịt chẳng biết là ngày hay đêm. Nhưng đôi vếu của anh đang bị ngậm trong miệng không chịu buông ra. Cánh tay tàn tật của anh bị người kia xoa bóp vuốt ve. Cái lỗ phía sau bị con cặc đút vào thật căng đầy với động tác không ngừng.
Anh có thể cảm thấy chỗ bị ép buộc phải chứa lấy cái của Đường Thi ấy rất căng nhưng lại không hề đau. Hẳn là đã được làm giãn kỹ lưỡng. Chỉ có điều rất nhanh sau đó, anh chẳng thể suy nghĩ bình thường được nữa. Cảm giác sung sướng dâng cao liên tục khiến trong đầu anh chỉ còn lại dục vọng.
Thực ra Đường Thi vốn chẳng hề định đòi Thành Húc vào lúc này. Trong kế hoạch ban đầu của hắn, Thành Húc cần thêm nhiều thời gian hơn để thích nghi với hắn, chấp nhận hắn. Nhưng không may là mẹ dường như đã phát hiện ra sự bất thường, bắt đầu liên lạc với Thành Húc. Bà ấy thậm chí còn nhanh chóng nghi ngờ đến Đường Thi, không ngừng gọi điện cho hắn. Hắn đành phải tắt điện thoại của cả hai người, để thoát khỏi thực tại tàn nhẫn ấy.
Đường Thi nhận ra thời gian hắn và Thành Húc ở bên nhau chẳng còn bao nhiêu nữa. Hắn gần như chẳng thể chợp mắt, đôi mắt đẹp đầy tơ máu. Thế nên hắn đến căn phòng giam giữ Thành Húc, cứ đứng như vậy bên giường, ngây người nhìn dung nhan lúc ngủ của anh, thế mới thấy yên tâm hơn chút. Nhưng thời gian càng lâu, hắn càng không thể kiểm soát được khát khao với Thành Húc của mình. Miếng vải cuối cùng trên người Thành Húc bị cởi bỏ. Hắn đã toại nguyện, đưa vào bên trong cơ thể mà mình hằng mong nhớ bấy lâu nay.
May thay, chút lý trí còn sót lại khiến hắn kiên nhẫn mở rộng và dạo đầu cho Thành Húc. Bằng không, với cái của khác người của hắn, e rằng đêm nay Thành Húc chẳng thể dễ dàng trải qua được, sẽ chẳng dễ chịu như bây giờ, chỉ mới thấy căng cứng mà thôi.
Trong căn phòng không một tia sáng, người đàn ông với vẻ ngoài xinh đẹp ấy dang rộng đôi chân, chống cây súng hùng dũng đầy vẻ hung ác trái ngược hoàn toàn với gương mặt lên xuống đều đặn như cái búa máy, cắm mạnh vào thân thể cường tráng vạm vỡ của người bên dưới. Nơi họ giao hợp, rất nhiều tinh dịch nhớp nháp tanh hôi bị ép ra ngoài, chẳng rõ đã bắn bao nhiêu thứ dịch ấy vào trong cái lỗ hồng hào kia rồi.
Còn Thành Húc thì bị buộc phải dùng tay phải ôm cổ Đường Thi, cằm bị hắn dùng một tay nâng lên, môi cũng bị hắn cắn xé và mút mạnh một cách bạo lực. Lưỡi anh bị mút đến tê liệt, Đường Thi mới từ bi buông môi anh ra, chuyển sang hôn lên đầu vú đã bị trêu chọc đến sưng to trước mắt. Toàn bộ người Thành Húc đang ngồi lên dương vật của Đường Thi, vì tư thế này, cây thịt to lớn ấy mỗi lần rút cắm đều chọc vào nơi sâu nhất trong cơ thể anh. Anh chỉ còn cách ưỡn đôi vú căng tròn mà rên rỉ từng hồi đứt quãng.
Cuối cùng, Thành Húc bị địt đến thở dốc dồn dập, cúi đầu gục lên vai Đường Thi – người chẳng mấy cường tráng – người hơi run lên. Khoái cảm truyền đến từ huyệt sau khiến tầm nhìn anh gần như mờ đi, chỉ còn thẫn thờ nhìn mớ hình ảnh chao đảo không ngừng trước mắt.
Đường Thi điên cuồng địt Thành Húc. Nhưng rõ ràng lúc này, người này đang ở trong lòng hắn, đang bị hắn xâm phạm, bị hắn chiếm hữu, thế mà khoảng trống trong lòng hắn dường như vẫn mãi không thể nào lấp đầy.
Cuộc vui không chút kiểm soát đã để lại đầy dấu răng và vết hôn trên thân thể vạm vỡ đầy gợi cảm của Thành Húc. Anh ôm Đường Thi khóc nhẹ từng tiếng, trông như một chú chó to lớn đầy ấm ức. Nhưng kẻ ngày thường còn biết thương xót anh ấy lúc này, trong đầu chỉ toàn những ý nghĩ đen tối tăm tối. Chỉ riêng việc kìm nén ham muốn bạo dâm của mình thôi đã tiêu tốn toàn bộ tinh lực của Đường Thi, vậy thì còn đâu sức mà dỗ dành Thành Húc nữa?
Lúc Đường Thi giải phóng hoàn toàn, Thành Húc suýt bị địt đến ngất. Nhưng trong cơn mơ hồ, anh lại cảm nhận được người này đang ôm chặt mình. Người ấy thì thầm những lời yêu thương bên tai anh. Dù qua chiếc thiết bị biến giọng, anh vẫn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong từng lời nói ấy.
“... Anh yêu em... Anh thực sự yêu em rất nhiều... Thành Húc của anh...”
Giọng điện tử lạnh tanh và cơ thể Thành Húc giờ đã bị địt đến độ nhơ nhuốc khiến lời nói ấy nghe thật mỉa mai. Và Thành Húc chẳng bao giờ ngờ được lần đầu tiên mình nghe được câu ‘Anh yêu em’ lại là trong tình cảnh bị cưỡng bức.
Không phải vì mẹ và anh trai không yêu thương anh đủ. Ngược lại, Thành Húc có thể cảm nhận được tình yêu của họ qua những khoảnh khắc sinh hoạt hàng ngày. Chỉ là tình cảm giữa các bậc bề trên hay giữa các thành viên trong gia đình thường được thể hiện qua hành động hơn là lời nói. Trong quan niệm của thế hệ trước, họ luôn xấu hổ khi bộc lộ tình cảm của mình, họ quen với lối ẩn ý tế nhị. Vì vậy, tính ra đây thực sự là lần đầu tiên Thành Húc nghe được ai đó nói yêu mình một cách trực tiếp như thế.
Đáng tiếc là cái chày thịt của gã đó vẫn chẳng hề quan tâm đến ý muốn của anh mà vẫn còn chôn sâu trong cơ thể anh.
Thế mà lúc này, Thành Húc lại chợt nhớ đến lần đầu tiên anh gặp Đường Thi.
Thực ra, lần đầu thấy anh trai, anh đã hơi sợ. Một nỗi sợ bất chợt đến mà chính anh cũng thấy khó hiểu. Cậu bé trước mắt rõ ràng xinh đẹp như một tiểu đồng tử nhỏ đáng yêu, dù gương mặt tiểu đồng tử ấy chẳng có chút biểu cảm nào, nhưng sự quan tâm trong từng lời nói thì Thành Húc vẫn có thể cảm nhận được.
Thế nhưng anh vẫn không dám lại gần Đường Thi, đến nỗi trong những ngày đầu gặp mặt, Đường Thi thậm chí còn tưởng Thành Húc không thích mình mà buồn bã rất lâu.
Thực ra nỗi sợ này không phải xuất phát từ Đường Thi. Việc Từ Phương trọng sinh cũng gây ra một vài ảnh hưởng nhỏ lên chính Thành Húc và Đường Thi. Ví dụ như tình cảm yêu thích vô cớ của Đường Thi dành cho Thành Húc, hay những cơn ác mộng thỉnh thoảng của Thành Húc. Anh có thể mơ thấy kiếp trước, mơ thấy vụ tai nạn xe thay đổi quỹ đạo đời mình, mơ thấy mình cứu Đường Thi. Nhưng khi tỉnh dậy, anh chẳng nhớ gì cả, chỉ còn lại nỗi sợ hãi. Và những nỗi sợ hãi này đọng lại trong tâm trí anh, một khi tiếp xúc với thứ gì liên quan, chúng sẽ phóng chiếu lên những con người cụ thể.
Thế nhưng sau khi thực sự sống và trải nghiệm cùng Đường Thi, anh chỉ mất một khoảng thời gian rất ngắn để chấp nhận người anh trai này.
Thành Húc vốn đã cao lớn hơn bạn bè cùng lứa tuổi, cộng thêm gương mặt sinh ra đã có ba phần dữ tợn nên những đứa trẻ khác đều sợ anh. Tính anh cũng trầm lặng, vì thế càng chẳng có ai muốn lại gần. Lâu lâu có ai nhất thời hứng chí muốn làm quen, cũng sẽ vì tính cách nhạt nhẽo của anh mà bỏ cuộc.
Anh không vì thế mà xua đuổi tất cả mọi người. Ngược lại, sâu trong lòng anh vẫn luôn khao khát một thứ tình cảm thân thiết và bền chặt. Và nỗi khao khát ấy càng lớn dần theo năm tháng.
Trong thế giới tẻ nhạt của anh, chỉ có Đường Thi là chưa bao giờ chê anh buồn tẻ, luôn ở bên cạnh chăm sóc anh. Dần dần, trong lòng Thành Húc, Đường Thi càng lúc càng trở nên đặc biệt, thậm chí trở thành duy nhất. Vậy thì việc anh mặt dày thích chính anh trai của mình, cũng là lẽ tự nhiên thôi.
Bình luận