[SCKSMM] Chương 11
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 9 phút đọc
Dù Đường Thi đã làm đến mức "vỡ bình vỡ chậu", đến mức làm ra chuyện giam cầm Thành Húc như vậy, nhưng hắn vẫn sợ Thành Húc nhận ra thân phận thật của mình quá sớm. Bởi vì hắn và Thành Húc ở bên nhau quá lâu, Thành Húc cũng quá quen thuộc với hắn, có lẽ chỉ cần một khoảnh khắc không cẩn thận là sẽ bị Thành Húc nhìn thấu thân phận thật sự.
Nhưng hắn muốn kéo dài thời gian càng lâu càng tốt.
Vì vậy hắn dùng vải che sáng bịt kín tất cả các cửa sổ, đảm bảo Thành Húc chỉ có thể ở trong bóng tối hoàn toàn.
Thế nhưng dù vậy, ban đầu Đường Thi cũng không dám vào gặp Thành Húc khi anh còn tỉnh táo, hay nói cách khác là hắn căn bản không dám xuất hiện trước mặt Thành Húc. Hắn sẽ bỏ một ít thuốc ngủ vào nước của Thành Húc, đợi người ngủ say mới mở cửa bước vào.
Cách làm che tai trộm chuông này dường như muốn nói rằng việc giam cầm Thành Húc không phải do hắn làm, thật là hư ảo đến cực điểm.
Đường Thi thậm chí còn lắp camera trong phòng, điều này khiến hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh Thành Húc tỉnh dậy hoảng loạn bất lực. Thuốc còn sót lại trong cơ thể khiến anh dù muốn mắng cũng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Nhưng dù toàn thân không còn sức lực, anh vẫn cố gắng đứng dậy, mò mẫm khắp nơi, hy vọng có thể tìm được đường ra trong bóng tối.
Thế nhưng sợi xích trên cổ lại hạn chế phạm vi hoạt động của anh, nhiều nhất chỉ cho phép anh đi đến nhà vệ sinh, xa hơn một chút là cánh cửa phòng cũng với không tới.
Thành Húc rất kháng cự với hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ này. Theo lý lẽ thông thường, người bình thường trong khoảng thời gian đầu tuyệt đối sẽ không động vào thức ăn đột ngột xuất hiện trong môi trường như vậy. Nhưng thời thơ ấu vì người cha cờ bạc vô trách nhiệm, anh thường xuyên phải chịu đói. Anh hiểu rõ mùi vị của cơn đói, cảm giác bụng đói đến teo lại, chỉ có thể uống nước máy để giảm bớt cảm giác căng tức, cùng với những cơn co thắt dạ dày khi đói đến cực hạn, cả đời anh đều không muốn trải qua lần nữa.
Vì vậy dù ghê tởm, mỗi lần tỉnh dậy, anh vẫn ngoan ngoãn ăn sạch thức ăn xuất hiện bên giường, dù rõ ràng biết bên trong đã bị bỏ thuốc.
Vẻ hoảng loạn ấy trong mắt Đường Thi lại cực kỳ đáng yêu.
Bên ngoài đã là nửa đêm khuya, hòn đảo nhỏ xa rời thành phố chìm vào sự tĩnh lặng hoàn toàn. Đường Thi mở cửa, trong bóng tối ngột ngạt vẫn chính xác nhìn về phía Thành Húc. Cơ thể cường tráng của anh bất an co lại trên giường. Anh biết trong phòng có camera nên khi ngủ đã dùng chăn trùm kín cả đầu lẫn người. Dù cách này khiến người ta khó thở, nhưng ít nhất cũng mang lại cho Thành Húc lúc này một chút cảm giác an toàn mong manh.
Nhưng anh đã đánh giá thấp cơ thể cường tráng quá mức của mình. Chiếc chăn hơi nhỏ một chút che kín đầu nhưng không che nổi chân, khiến nửa bắp chân săn chắc lộ ra ngoài, thậm chí cả cái mông căng tròn, mọng mềm cũng phơi bày không che đậy.
Quần áo của Thành Húc đã bị Đường Thi lột sạch từ lúc giam anh lại, chỉ còn lại chiếc quần lót che thân. Vì vậy Đường Thi dễ dàng nhìn thấy khe mông nông nông ở mép chăn.
Hắn vô thức nuốt nước bọt một cái, rồi đưa tay nâng chiếc kính nhìn đêm dạng kính mắt lên.
Chỉ cần nhìn thấy Thành Húc, Đường Thi liền không thể chuyển sự chú ý khỏi cơ thể anh. Hắn bước hai ba bước đến bên giường, thậm chí không kịp vén chăn, hai tay đã không khống chế được mà đặt lên mông Thành Húc.
Dù đang ngủ, cơ thể Thành Húc vẫn theo bản năng siết chặt. Đường Thi xoa bóp hai cái, rồi túm lấy quần lót xé hai bên mông thịt ra, sau đó không kịp chờ đợi đã vùi mặt xuống. Mảnh vải mỏng manh bị sống mũi cao của Đường Thi ấn sâu vào khe mông bị xé rộng, hoàn toàn dính sát theo hình dạng mông lúc này.
Ngoài việc rửa ráy cơ bản, Đường Thi không cho phép Thành Húc tắm rửa. Vì vậy Thành Húc bị nhốt ở đây đã ba ngày liên tiếp không được rửa người. Trong khoảng thời gian này, Đường Thi vô số lần lẻn vào nhìn trộm, sờ soạng anh. Nước dãi và dịch thể của hắn để lại trên người Thành Húc đều không được phép rửa sạch. Thêm vào đó Thành Húc vốn hay ra mồ hôi, mùi cơ thể nặng, khiến chỉ cần Đường Thi cúi đầu xuống là có thể ngửi thấy mùi tanh nồng, hôi nồng nặc nồng nặc từ trên người anh.
Thế nhưng Đường Thi lại yêu thích cực độ Thành Húc đầy mùi hôi như vậy.
Người đàn ông đẹp đẽ, thanh cao, lạnh lùng như tuyết lúc này lại giống như tên biến thái, ôm chặt cái mông to lớn của gã đàn ông cường tráng trên giường mà hít hà, thậm chí lâu lâu mới chịu ngẩng đầu lên.
Con cặc của Đường Thi sớm đã cương cứng ngắc. Con cặc này to lớn, hung dữ, hoàn toàn khác biệt với vẻ thanh tú của chủ nhân. Sống mũi cao của hắn cọ nắn trong khe mông Thành Húc, hai tay xuôi xuống nắm lấy con cặc thủ dâm.
Cuối cùng hắn không nhịn nổi, thè lưỡi ra liếm qua lớp quần lót vào lỗ hậu Thành Húc. Con cặc trong tay dường như bị kích thích mạnh, giật giật dữ dội hai cái rồi phun ra dòng tinh dịch đặc quánh.
Đường Thi vén chăn ra, từng chút một bôi dòng tinh dịch bắn đầy lòng bàn tay lên môi Thành Húc. Hắn nhìn chằm chằm đôi môi dính đầy tinh dịch của anh hồi lâu, cuối cùng cúi đầu xuống, với vẻ thỏa mãn tràn đầy, cậy mở đôi môi mà hắn thèm khát đã lâu.
Trong bóng tối lờ mờ có thể nhìn thấy đường nét cơ bắp cường tráng, săn chắc và uyển chuyển của Thành Húc. Đôi vú to vì nằm nghiêng nên ép sát vào nhau, tạo thành khe sâu rõ rệt. Đường Thi thậm chí còn nhìn thấy bóng nhỏ do núm vú đổ xuống. Hắn đưa tay nắm lấy một bên vú của Thành Húc, vô thức xoa bóp, lại không nhịn được mà nâng lên cân nhắc trọng lượng. Tuy nhiên thứ hắn thích nhất vẫn là hai núm vú tròn trịa, đáng yêu nằm trước cặp vú to ấy.
Hắn nằm sát sau lưng Thành Húc, hai tay luồn qua cơ thể anh vòng ra phía trước. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên quầng vú của Thành Húc, chỗ này to hơn người thường một chút. Hắn dùng ngón tay liên tục xoa nắn, nghiền ép hai điểm yếu ớt ấy. Nhưng khi Thành Húc khó chịu khẽ cựa mình, hắn lập tức dừng hết mọi động tác.
Đợi đến khi xác nhận Thành Húc vẫn chưa tỉnh, hắn mới yên tâm.
Đường Thi không tiếp tục nữa. Hắn cởi chiếc quần lót đã ướt sũng của mình ra mặc cho Thành Húc, còn bản thân thì thỏa mãn lấy đi chiếc quần lót đã dính trên người Thành Húc mấy ngày, ngập tràn mùi cơ thể của anh.
Suốt gần cả đêm không ngủ, hắn ước lượng thời gian Thành Húc tỉnh dậy rồi sớm ngồi chờ trước màn hình giám sát.
Thực ra Đường Thi ở ngay phòng bên cạnh Thành Húc. Hắn nhìn thấy trong màn hình cảnh Thành Húc tỉnh dậy với vẻ mặt ngạc nhiên, rồi ngửi thấy mùi tanh nồng nặc, hôi thối nồng nặc của tinh dịch trên người mình mà gầm lên trong phẫn nộ và nhục nhã.
Chỉ đáng tiếc, homestay nằm ở vị trí hẻo lánh, hắn lại thuê trọn cả homestay, chỉ cho chủ nhà mang đồ tiếp tế một lần mỗi tuần. Vì vậy dù Thành Húc có gào thét thế nào, người duy nhất nghe thấy cũng chỉ có Đường Thi – kẻ đã giam cầm anh ở đây.
Thời gian dài không tiếp xúc với ai khiến Thành Húc – người vốn được Đường Thi nuông chiều quen rồi – bất an đến cực điểm. Mất đi sự an ủi, nếu không phải nước uống bị bỏ thuốc, anh thèm chí không ngủ nổi. Phòng tuyến trong lòng anh liên tục bị hạ thấp, đã sắp sụp đổ.
Và Đường Thi chính là lúc này xuất hiện trước mặt Thành Húc.
Hắn đeo khẩu trang, toàn thân quấn kín mít. Dù Thành Húc đã quen với bóng tối, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn ra đường nét của người này.
Đây là lần đầu tiên Đường Thi xuất hiện trước Thành Húc khi anh còn tỉnh táo.
Thành Húc co rúm lại trên giường, rõ ràng sợ hãi đến cực điểm nhưng vẫn cố gắng làm ra vẻ hung dữ: “Mày là ai? Tại sao lại nhốt tao ở đây!” Thành Húc cho rằng mình rất có khí thế, nhưng trong mắt Đường Thi, cơ thể anh run rẩy co rút cùng với giọng nói chẳng to hơn tiếng kêu của mèo con đều giống như đang làm nũng.
“Trước đây mày chính là người theo dõi tao, tên biến thái đột nhập vào phòng tao cũng là mày đúng không!”
Thành Húc hung dữ như vậy trong mắt Đường Thi lại giống như một con hổ giấy đáng yêu, không những không có chút uy hiếp nào, ngược lại còn khiến người ta nhịn không được muốn bắt nạt anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Đường Thi không trả lời câu hỏi của Thành Húc. Hắn từng bước chậm rãi tiến lại gần anh. Cơ thể rõ ràng gầy yếu hơn Thành Húc không ít, vậy mà lại khiến anh sợ hãi đến run rẩy.
Tiếng giày da gõ nhịp khiến nhịp tim Thành Húc càng lúc càng nhanh. Trong lòng anh không ngừng gọi tên Đường Thi, hy vọng anh trai có thể xuất hiện ngay lúc này, cứu anh thoát khỏi bóng tối vô tận.
Thế nhưng người anh trai trong lòng anh như thần minh bất khả xâm phạm lúc này đang đứng ngay trước mặt anh, mà anh lại không nhận ra.
Dù Thành Húc không nhìn thấy gì, Đường Thi vẫn mang cho anh một lớp bịt mắt.
Đường Thi không nói một lời, ngồi xổm trước mặt Thành Húc. Hắn đưa tay muốn vuốt ve khuôn mặt anh, nhưng bị Thành Húc nghiêng người tránh khỏi. Không còn cách nào khác, hắn đành siết chặt sợi xích trong tay, kéo đầu Thành Húc lại gần.
Những ngón tay lạnh buốt lướt trên khuôn mặt kiên nghị. Thành Húc cau mày muốn né tránh, nhưng cơ thể đã lâu không được ai an ủi lúc này lại không nghe lời, cứ đứng yên tại chỗ. Sự tiếp xúc da thịt thậm chí khiến anh có chút hưởng thụ. Trên mặt anh dần hiện lên nụ cười thỏa mãn bệnh hoạn.
Chỉ cần một bàn tay thôi đã khiến anh không thể tự thoát ra, thật là đê tiện.
Thành Húc khinh bỉ bản thân, nhưng hoàn toàn không biết rằng bộ dạng đói khát hiện tại của anh hoàn toàn là do sự nuông chiều trước đây của Đường Thi. Hắn trong lúc anh không hay biết đã khiến bản năng Thành Húc phụ thuộc vào sự chạm vào của hắn. Mỗi lần Thành Húc có cảm xúc lớn, Đường Thi đều dùng đủ thời gian để dùng tiếp xúc thân thể an ủi anh. Kết quả là chứng khao khát tiếp xúc da thịt của Thành Húc không những không được cải thiện dưới sự chăm sóc của hắn, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
Giống như lúc này, chỉ một tuần không tiếp xúc với người, Thành Húc đã không thể kiềm chế khát khao trong lòng. Điều này khiến anh dù ở trước mặt tên biến thái mà anh tự cho là người lạ cũng không thể kìm nén. Anh lưu luyến cảm giác da thịt chạm nhau, anh khao khát người này có thể vuốt ve anh một cách dịu dàng.
Đến khi Thành Húc tỉnh táo lại, anh mới phát hiện mình đang quỳ ngồi trên mặt đất giống như một con đĩ, thậm chí còn hèn hạ nâng cặp vú to của mình lên, cầu xin sự sờ soạng của người kia.
Bình luận