top of page

[SCKSMM] Chương 1

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 8 phút đọc

Điều này thực sự không nên chút nào.


Thành Húc là một người ở ẩn, ngày thường chẳng mấy khi ra ngoài. Thế nhưng gần đây, trước cửa nhà anh lại liên tục có tiếng gõ cửa. Đến khi anh ra mở cửa thì bên ngoài chẳng thấy bóng dáng ai cả, trên mặt đất thì lưu lại một món đồ nhỏ, thỉnh thoảng là một tấm thiệp nhỏ thăm hỏi, thỉnh thoảng lại là một bó hoa được gói ghém tinh xảo.


Lúc đầu, anh ngây thơ cho rằng tất cả những điều này chỉ là những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống buồn tẻ của mình.


Từ sau tai nạn khiến anh mất đi cánh tay trái, tính cách vốn đã trầm lặng lại càng trở nên cô độc. Sau đó anh không muốn sống cùng gia đình nên chuyển ra ngoài, phần lớn thời gian chỉ có một mình. Tuy rằng anh chịu được sự cô đơn, nhưng đôi lúc cũng cảm thấy nhàm chán.


Chính vì vậy, khi cuộc sống của anh xuất hiện một chút thay đổi nhỏ không hề tệ hại này, anh đã thấy có chút vui mừng.


Anh không biết đây là một trò chơi nhỏ thân thiện nào đó của hàng xóm, hay chỉ là trò đùa nghịch của một đứa trẻ tinh quái. Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc anh vui vẻ tự tay lắp đặt một chiếc hộp thư nhỏ trước cửa, để dùng trả lời những tấm thiệp nhỏ mà anh cho là đáng yêu này.


Sau khi hộp thư được lắp đặt xong, hầu như việc đầu tiên Thành Húc làm mỗi sáng khi thức dậy là ra mở cửa xem trong hộp thư có tấm thiệp mới nào xuất hiện hay không. Người đó dường như không thường xuyên lui tới, nhưng Thành Húc vẫn kiểm tra hàng ngày xem thư trả lời của mình đã bị lấy đi chưa.


Phải nói rằng, khoảng thời gian này quả thực là quãng thời gian thoải mái nhất của anh kể từ khi xảy ra tai nạn.


Thế nhưng rất nhanh sau đó, hướng đi của sự việc lại thay đổi đột ngột theo chiều hướng xấu.


Những tấm thiệp xuất hiện kỳ lạ ngày càng nhiều, nhưng nội dung lại ngày càng gấp gáp, ngày càng... biến thái.


【Hôm nay sao không ra ngoài?】


【Lần sau đừng nói chuyện với con đàn bà đó nữa, tôi không thích.】


【Sao lại vứt hoa của tôi?】


【Hôm qua sao không mặc cái áo thun đen đó? Em mặc cái đó đẹp lắm, cả hai bầu ngực đều bị siết lại căng tròn.】


【Mông em thật cong.】


【Sao không trả lời thư cho tôi nữa?】


Nhìn vào những dòng chữ thô tục không thể nhìn nổi trên những tấm thiệp, Thành Húc cau chặt mày. Anh cầm búa, tự tay đập nát chiếc hộp thư nhỏ mới lắp được không lâu, rồi vứt tất cả những thứ lộn xộn đó vào thùng rác.


Anh nghĩ rằng chỉ cần mình không thèm để ý nữa thì tên biến thái đó sẽ để anh yên ổn. Anh hoàn toàn không ngờ rằng hành vi của tên biến thái này ngày càng quá đáng hơn.


Thành Húc là một người làm nghề tự do. Công việc của anh không cần phải ra ngoài, ngày thường anh kiếm sống bằng cách thu âm sách nói và thỉnh thoảng nhận một vài việc lồng tiếng. Tuy rằng thu nhập không được coi là nhiều, nhưng vẫn đủ để ăn uống và sinh hoạt thì hoàn toàn không có vấn đề. Thêm vào đó, ngành video ngắn hiện nay đang lên, nên anh cũng cắt ghép một số đoạn lồng tiếng đăng tải lên các nền tảng, lợi nhuận cũng khá ổn. Tính gộp đủ thứ lại, mỗi tháng anh cũng tiết kiệm được kha khá.


Công việc của anh không cần ra ngoài, và anh cũng không thích người ngoài nhìn mình với cái vẻ thương hại, cảm thông mà họ cho là kín đáo nhưng trong mắt anh lại vô cùng chói mắt. Vì vậy, hầu như anh cố gắng không ra ngoài nếu có thể. Đồ dùng sinh hoạt đều giao tận cửa, ăn uống cũng gọi giao hàng. Anh cơ bản là tự nhốt mình trong nhà.


Ngoại trừ việc theo yêu cầu của gia đình, mỗi tuần anh đều phải về nhà mẹ đẻ một lần.


Nhưng trớ trêu thay, chính sau lần anh về nhà mẹ ở một ngày rồi quay trở lại, anh đã nhạy bén phát hiện ra sự bất thường trong nhà mình.


Đó là một cảm giác khó tả. Rõ ràng mọi thứ trong phòng khách vẫn ở nguyên vị trí cũ, nhưng có gì đó không còn như trước nữa.


Thành Húc không vội vàng bước vào nhà. Anh thận trọng quan sát căn phòng, cho đến khi xác nhận trong nhà quả thực không có người, anh mới cẩn thận đóng cửa chống trộm lại.


Chẳng lẽ là do mình đa nghi?


Thành Húc vừa nghĩ vừa cởi quần áo, định vào phòng ngủ thay đồ ngủ. Tuy nhiên, vừa bước vào phòng ngủ, anh đã phát hiện ra điều không ổn. Lúc nãy anh chỉ lo kiểm tra trong nhà có người hay không mà không để ý rằng: cái chăn hôm qua trước khi về nhà còn được xếp ngay ngắn thì giờ đã xộc xệch lung tung, dường như có ai đó đã ngủ ở trên. Chiếc ngăn kéo trong tủ quần áo để quần lót đã bị kéo ra, và quần lót của anh đã bị lấy mất vài chiếc. Thay vào đó là một chiếc quần lót lạ, trên đó còn dính những vết tinh khô đã khô cứng.


Đêm qua, có kẻ đã đột nhập vào nhà anh, nằm trên giường của anh, dùng quần lót của anh để thủ dâm. Hành vi quá đáng hơn của kẻ đó còn để lại chính chiếc quần lót mà hắn đã làm bẩn ở trong tủ quần áo của anh, như thể đang trắng trợn cho Thành Húc biết rằng hắn có thể dễ dàng xâm nhập vào căn nhà này.


Kẻ này tất nhiên là cố tình.


Thành Húc ngay lập tức nghĩ đến việc báo công an.


Anh thậm chí đã lấy điện thoại ra, nhưng lại khựng lại ngay khoảnh khắc chuẩn bị bấm số. Báo công an rồi có thể nói gì đây? Nói rằng một người đàn ông như anh bị quấy rối sao? Thành Húc có thể tưởng tượng ra cái cảm giác bị những ánh mắt kỳ lạ, ngạc nhiên soi mói.


Đầu óc Thành Húc trống rỗng. Anh ngồi trên ghế sofa phòng khách rất lâu, rồi mới máy móc đứng dậy, vứt bỏ toàn bộ ga trải giường, chăn đệm mà kẻ đó đã dùng cùng với chiếc quần lót hắn để lại, thay vào đó là những thứ sạch sẽ, mới tinh. Sau đó anh mở cửa sổ để xua tan bầu không khí ngột ngạt, ẩm ướt và dính dớp trong phòng.


Không sao đâu, chỉ cần anh có mặt ở nhà, với vóc dáng của mình thì tên biến thái đó không dám đến nữa đâu. Thành Húc chỉ còn cách tự an ủi mình như vậy.


Như anh mong muốn, sau đó kẻ đó quả thực không đến nữa. Thậm chí sau lần anh về nhà mẹ theo lịch hàng tuần rồi quay lại, trong nhà cũng sạch sẽ. Chắc hẳn kẻ đó sẽ không đến nữa. Thành Húc thở phào nhẹ nhõm, tự cho rằng tên biến thái đó chắc hẳn đã từ bỏ.


Cuối cùng anh cũng an tâm. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, khi đang ngủ, anh lại mơ một giấc mơ kỳ lạ. Anh mơ thấy có người bước vào phòng ngủ, anh thậm chí có thể nghe rõ tiếng cửa phòng bị đẩy ra. Còn anh, nằm trên giường, dường như cảm nhận được điều gì đó, muốn mở mắt ra nhưng dù có cố gắng hết sức cũng chẳng thể nhúc nhích.


Kẻ đó từ từ tiến đến gần, lặng im đứng bên cạnh giường nhìn anh rất lâu. Cảm giác tăm tối mơ hồ ấy khiến Thành Húc vô cùng khó chịu. Kẻ đó thò ra một bàn tay trắng mịn, luồn vào trong chăn, xuyên qua lớp quần áo, chậm rãi vuốt ve cơ ngực của anh, rồi di chuyển xuống dưới, vạt áo được vén lên. Khi tiếp xúc với làn da ấm nóng, hơi thở của kẻ đó rõ ràng trở nên dồn dập hơn.


Hắn vuốt ve từng tấc da thịt trên cơ thể anh. Đôi bàn tay không yên phận ấy dần dần trườn xuống phía dưới, nhẹ nhàng dùng ngón tay móc vào chiếc quần ngủ rộng thùng thình. Hắn mập mờ xoa bóp phần thịt mềm mại nơi đùi non của anh. Thành Húc có thân hình rất đẹp, cao lớn, khỏe khoắn, tràn đầy sức mạnh nam tính. Thế mà giờ đây chỉ có thể bị mộng mị nằm bất động một cách tù túng, để mặc cho người khác giày vò.


Chiếc chăn mỏng bị kéo xuống từng chút một, để lộ ra thân thể gợi cảm, rắn chắc trên giường dần dần phơi bày trong không khí.


Chẳng mấy chốc, hắn đã không còn thỏa mãn với việc chỉ vuốt ve nữa.


Đầu lưỡi non mềm đỏ hồng liếm quanh những núm vú đang cương cứng vì bị không khí lạnh lẽo kích thích. Là một người đàn ông, quầng vú của Thành Húc dường như to quá mức bình thường. Tên biến thái đó cũng vô cùng mê mẩn điểm này. Hắn như một đứa trẻ bị đói lâu ngày, tham lam mút chụt lấy những núm vú đang phồng lên, hút đến mức phát ra tiếng chép chép.


Một tay hắn nghịch ngợm ngực anh, tay kia thò vào trong quần ám muội vuốt ve cậu nhỏ của mình.


Khác hẳn với lực nhẹ nhàng cẩn trọng khi đối xử với Thành Húc, hắn dùng lực lên người mình mạnh đến mức vô lý, dường như dồn tất cả những năng lượng và dục vọng không thể trút lên người anh vào chính bản thân mình.


Nhưng cho dù có tự vuốt ve thân dương vật của mình thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không thể đạt được cao trào. Một lúc lâu sau, hắn đứng dậy, như thể đã bỏ cuộc.


Hắn tuột quần xuống, đặt cây dương vật cương cứng nóng hổi của mình lên môi anh, để quy đầu khẽ điểm trên đôi môi khô khốc, cho đến khi tinh dịch thấm ướt cả đôi môi rồi mới bắt đầu chậm rãi cọ xát.


Dù chỉ là trong giấc mơ, Thành Húc dường như cũng có thể ngửi thấy mùi hôi tanh nồng nặc của bộ phận sinh dục dưới đáy quần của một người đàn ông bị bít kín quá lâu trong mùa hè. Cảm giác này quá chân thực, như thể thực sự có ai đó đang dùng bộ phận sinh dục của mình cọ vào miệng anh vậy.


Anh bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, hoảng hốt nhìn quanh. Mãi cho đến khi thấy bầu trời bên ngoài đã sáng rực, anh mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên đập nhẹ vào ngực mình. Giấc mơ đêm qua quá chân thực. Thứ mùi tinh dịch nồng nặc ấy dường như vẫn còn đang quanh quẩn bên người anh.


Thành Húc hơi nhức đầu, đưa tay lên xoa trán, tay phải theo phản xạ khẽ chạm lên môi. Thế nhưng giây tiếp theo, anh lại sờ thấy trên mặt mình vết tích còn sót lại sau khi chất lỏng đã khô.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page