[NDMTML] Chương 9
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 7 phút đọc
Mẹ trùng run rẩy chạy vào tòa nhà màu đen. Những cảm xúc thống khổ ùa về phía em như thủy triều. Từ khi chào đời đến nay em chưa từng hứng chịu cảm xúc đáng sợ đến thế, mẹ trùng vô cùng hoảng sợ, nhưng em vẫn dũng cảm chạy về nơi em cảm nhận được.
Tiếng giày da gõ xuống sàn vang lên lộp cộp. Tòa nhà này không cao, tầng một và tầng hai đều trống không, cho đến tầng ba mới lộ ra chút ánh sáng le lói.
Ánh sáng rất mờ nhạt, có âm thanh truyền đến, lúc nhúc không biết đang nói gì, xen lẫn cả những tiếng cố nén. Tri Liên bước chậm lại, căng thẳng đứng trước cánh cửa lớn.
Cánh cửa không khép chặt, trên đó dán vài tấm biển cấm vào, nhưng Tri Liên biết rằng, những đứa con đáng thương nhất của em đang ở trong đó.
Em đẩy cửa ra. Cánh cửa rất nặng, lúc đẩy em phải dồn sức toàn thân, mặt đỏ bừng cả lên. Mẹ trùng nhỏ bé liền lộ diện trước mặt mọi người trong phòng. Trong phòng có khoảng ba mươi con đực, ngồi rải rác dưới đất. Hoàn cảnh trong phòng rất tệ, thậm chí chẳng có thiết bị điều chỉnh nhiệt độ, nhiều kẻ chỉ mặc mỗi áo đơn ngồi đó, như xác chết vậy.
Hương thơm từ cơ thể mẹ trùng nhỏ lan tỏa khắp nơi, mỗi con đực dường như đều có thứ gì đó chạm đến nỗi lòng mà ngước đầu lên. Chúng đều có bộ xương to lớn, nhưng nằm co quắp dưới đất trông càng thêm thê thảm. Trên người đầy máu do giãy giụa mà chảy ra, có chỗ mới chảy ra đã khô lại, thành từng mảng chất lỏng màu đen.
Mangalo chính là một trong số đó.
Hắn mới chào đời được khoảng mười tám năm, sau khi sinh đã bị đánh giá năng lực thần thức hạng SS. Đó cũng là khởi đầu cho cơn ác mộng của hắn. Dù là dòng tộc sinh sản vô tính có địa vị rất cao, hắn vẫn không thể thoát khỏi cơn loạn thần mà kẻ nào có thần thức cao cũng sẽ phải đối mặt. Hắn chịu đựng cơn loạn thần đã mười năm rồi.
Chỉ trong một năm trở lại đây, cơn loạn thần của hắn đã đến giới hạn, bị nhốt trong khu cách ly, chờ đợi cái chết.
Người anh Agas của hắn may mắn hơn hắn. Cũng là trùng đực cấp cao SS, nhưng cơn loạn thần của anh hắn không đến mức trầm trọng. Ngày ấy nhiều người đều cho rằng hắn sẽ đạt thành tựu cao hơn anh mình, có lẽ sẽ đạt đến trình độ của sĩ quan Griffin, nhưng hắn còn chẳng có cơ hội trưởng thành đã phải đối mặt với cái chết.
Tin tức vị sĩ quan Griffin ở Trung ương sau khi giao phối với mẹ trùng đã được cứu giúp lọt vào tai hắn, khiến hắn thoáng dấy lên chút hy vọng, nhưng hắn cũng biết, mẹ trùng cao quý như thế, sao có thể đến cứu bọn họ? Mẹ trùng là thuộc về những con đực ở Trung ương cơ.
Sau đó mẹ trùng đến Quân đoàn thứ nhất, những con đực ở đây đều mong mẹ trùng sẽ đến cứu họ, nhưng họ vẫn bị nhốt ở điểm cách ly, lúc đó cũng hiểu rằng, lũ trùng đực mắc chứng loạn thần giai đoạn cuối như họ đã sớm bị từ bỏ.
Nước mắt của Tri Liên đã không ngừng được từ bao giờ, bao nhiêu thứ cảm xúc đan xen gột rửa trái tim em. Em vội vàng chạy vào trong, bị không khí lạnh lẽo nơi đây làm cho run lên.
Em chạy đến trước con đực gần nhất, ngồi xuống: “Con tên là gì?”
Giọng con đực đó cực kỳ khàn khàn, hắn cứng nhắc làm một động tác hành lễ: “Thưa mẹ trùng điện hạ, tên con là Loca.”
Nước mắt của Tri Liên từng giọt từng giọt rơi trên tay hắn. Loca nhìn những giọt lệ trên tay mình, trong lòng dấy lên một thứ cảm giác khó tả, dường như mình không nên để mẹ trùng phải rơi lệ, mà phải luôn làm cho người được vui vẻ.
Tri Liên nói: “Xin lỗi, con yêu quý, mẹ đến muộn rồi, mẹ đã nghe thấy rồi.”
Trong căn phòng ẩm thấp tăm tối ấy, mẹ trùng đầy lòng thương xót quỳ dưới đất hôn lên đứa con không thể đứng dậy của mình. Đôi môi mềm mại áp chặt vào đôi môi mỏng manh khô nẻ, chiếc lưỡi mềm thè ra, dùng nước bọt làm ẩm đôi môi tróc da nứt nẻ của hắn.
Loca hơi mở to mắt, ham muốn sinh tồn và ham muốn tình dục khiến hắn không khỏi liếm theo chiếc lưỡi của mẹ trùng. Hắn cảm thấy tay chân mình bắt đầu có lực, năm ngón tay xòe ra cắm vào mái tóc dài của mẹ trùng, ấn gáy hắn ghì về phía mình. Tri Liên phát ra những tiếng rên rỉ khó chịu, nhưng vì con yêu nên chỉ có thể nhịn, hai tay em chống lên ngực Loca, chịu đựng sự hút lấy vô tận của hắn.
Những con đực bên cạnh đều nuốt nước bọt, lộ ra ánh mắt ghen tỵ, nhưng chẳng ai dám tiến lên đòi hỏi, chỉ có thể chờ mẹ trùng ban ơn. Mỗi con đực đều hơi ngồi thẳng dậy, hy vọng mẹ trùng có thể nhanh chóng đến bên cạnh chúng.
Cơn loạn thần của Loca đã nguôi ngoai một chút, cánh tay ít nhiều đã có chút sức lực. Hắn kiềm chế dùng tay lau nước mắt cho mẹ trùng: “Mẹ ơi...”
Tri Liên cuống quýt kiểm tra thân thể hắn, hỏi: “Chỗ nào có khó chịu không ạ?”
Cơn loạn thần chắc chắn không thể loại bỏ trong một sớm một chiều, nhưng đã tốt hơn nhiều rồi. Loca lắc đầu: “Con đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Người mẹ trùng trắng muốt ngồi trên nền đất dơ bẩn, vuốt tóc đứa con của mình: “Mẹ phải đi chữa trị cho những người bệnh khác rồi.”
Loca gật đầu, ánh mắt dán chặt vào người em.
Trong chốc lát, nhiệt độ trong phòng bất chợt tăng lên một chút. Tri Liên cuối cùng cũng không còn run rẩy nữa. Em lại bò sang bên cạnh người con thứ hai bị thương.
Cặp mông tròn vo lắc lư, em lười đứng dậy, liền bò luôn cho xong, dù sao cũng chỉ cách có một mét. Ánh mắt của hơn ba mươi con đực ngồi rải rác trong phòng đều đổ dồn vào chiếc mông đang lắc lư của em. Tròn trịa, lại phớt hồng, lại non mềm, run rẩy, bên dưới chẳng mặc gì cả, dù sao mẹ trùng cũng thường xuyên phải đáp ứng dục vọng của những đứa con, nên phía dưới em để trần.
Tiếc là chẳng được ngắm bao lâu, Tri Liên liền dừng lại, nép vào bên cạnh một con đực khác.
Con đực đó chủ động lên tiếng: “Thưa điện hạ, tên con là Lukasi.”
Hắn thê thảm hơn con đực trước rất nhiều, hắn đã mất cả hai cánh tay.
Trong phòng quá tối, Tri Liên phải áp sát lại mới phát hiện trên người hắn mùi máu tanh rất nồng, bên tay trái trống rỗng, mùi máu tanh nhạt thoang thoảng.
Tri Liên đã tự nhủ với bản thân đừng khóc nhiều lần, vì em biết khi em khóc, lũ trẻ này cũng sẽ thấy lòng mình trở nên cay đắng. Em là mẹ của chúng, càng phải mạnh mẽ hơn. Chỉ là thấy cánh tay bị cụt ấy, em vẫn không thể kìm nổi.
Người mẹ trùng khóc nhoè cả khuôn mặt nhỏ nhắn, muốn chạm lại chẳng dám, chỉ vòng tay hờ trước chiếc tay cụt, nghẹn ngào: “Sao lại thế này, sao không có ai băng bó cho con hết vậy...”
Đôi mắt Lukasi rất dịu dàng, hắn dùng bàn tay duy nhất còn lại lau nước mắt cho mẹ trùng: “Mẹ ơi.”
Hắn nói: “Con là những người lính bị bỏ rơi, không chỉ riêng con, tất cả bọn con đều như vậy.”
Tri Liên theo ánh mắt hắn nhìn quanh. Những con đực vốn cao lớn lực lưỡng giờ co rúm thành từng đám ngồi đó, cụt tay, thậm chí cụt cả hai tay, cụt chân, vết dao, vết đạn... Chẳng ai có thể gọi là lành lặn nguyên vẹn cả.
Mangalo ngồi sâu trong cùng nhất, hắn có thân hình cao lớn nhất, tố chất bẩm sinh cũng cao nhất. Khi gặp cơn loạn thần mất đi lý trí, những con đực rất có thể sẽ lao vào đánh nhau. Những vết thương này, có cái là di tích từ chiến trường, có cái do tàn sát lẫn nhau mà ra.
Bởi vì hắn mạnh nhất, nên thương tích cũng nặng nhất. Thường là hắn một mình đánh nhiều kẻ. Hắn vẫn luôn ngồi yên một chỗ, đôi chân không còn cảm giác, hắn đã mất khả năng đi lại.
Mangalo lên tiếng: “Mẹ trùng... điện hạ, người đi đi.”
Những con đực khác lần lượt nhìn hắn. Mangalo nói: “Đây là định mệnh của bọn con. Cơn loạn thần không phải là thứ có thể chữa khỏi trong một sớm một chiều. Cấp bậc quân hàm của bọn con không xứng với người.”
Những con đực khác không nói gì, dù khát khao, nhưng cũng đồng tình với lời của Mangalo.
Tri Liên đau thắt cả ruột gan, em lắc đầu, khuôn mặt vốn luôn vô tư hiền dịu bỗng trở nên kiên định. Em nói: “Không, tôi cứu các con của tôi, không phải vì cấp bậc quân hàm của các con cao thế nào, mà chỉ vì các con là con của tôi.”
Em nói: “Tôi đã nghe thấy các con đang gọi tôi, vì thế tôi mới đến đây.”
Bình luận