[NDMTML] Chương 6
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 7 phút đọc
Chiến hạm đáp xuống quảng trường lớn nhất của căn cứ huấn luyện Quân đoàn thứ nhất.
Rất nhiều thị vệ Trùng đực lần lượt bước xuống, xếp thành hai hàng. Sĩ quan Khang Duy và sĩ quan Griffin cũng bước xuống, đứng bên trái và bên phải, rồi đưa tay ra đón mẹ trùng.
Tối qua, sau khi nhận được tin mẹ trùng sắp đến, Quân đoàn thứ nhất đã vô cùng kinh ngạc. Con đực nào cũng phát điên lên. Ấy chính là mẹ trùng cơ mà! Tưởng rằng chỉ có thể nhìn thấy trong video, ai ngờ mẹ trùng lại đích thân đến? Khi biết rằng mẹ trùng đã nhìn thấy hình ảnh những người lính bị loạn thần, em với lòng thương xót tràn đầy và quyết định đích thân đến dỗ dành, mỗi con đực đều rung động trước lòng tốt của em.
Kỷ luật quân đội luôn đứng đầu nhưng lúc này Quân đoàn thứ nhất vô cùng náo động. Dù đội trưởng có ra lệnh giữ trật tự cũng vô ích. Khi một bóng dáng mặc chiếc váy dài trắng xuất hiện, tất cả mọi người đều lớn tiếng gọi: "Mẹ trùng! —"
Bóng dáng ấy như bị giật mình, khựng lại một chút, rồi mới tiếp tục bước xuống. Em cầm một chiếc ô ren nhỏ xinh, chiếc váy mặc trên người lộng lẫy nhưng mỏng manh. Tuy là cơ thể lưỡng tính, nhưng em mặc đồ nữ, bởi vì trên hành tinh này chẳng hề có bộ quần áo nam nào vừa kích cỡ cho mẹ trùng. Những con đực liền đào từ chiến lợi phẩm ra cả đống váy mặc quý giá của phụ nữ nhân loại thời cổ đại, để mặc cho người mẹ nhỏ bé yêu quý của chúng.
Mỗi con đực đều mặc quân phục màu đen pha vàng hoặc trắng pha vàng. Chỉ có mẹ trùng nhỏ là mặc chiếc váy mềm mại, chẳng chút sức công kích nào. Sau khi đứng yên, em bẽn lẽn mỉm cười với những người con này của mình.
Từ trong đám đông Trùng tộc vọng ra một tiếng gọi lớn: "Mẹ ơi!! —"
Tiếng gọi "mẹ" đó khiến Tri Liên cũng sững người. Mẹ trùng nhỏ lấy lại bình tĩnh, khuỵu chiếc ô lên vai, một tay vẫy về phía đám đông: "Các con ơi!"
"A a a a a a a a a a a!"
"Tôi chịu hết nổi rồi, dễ thương quá, đẹp quá!"
"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con muốn giao phối với mẹ quá!"
"Im đi! Có soi gương lại mình xem không, mày có tư cách à?"
Giọng nói của mẹ trùng nghe thánh thót mà vui tai, vừa ngọt vừa mềm. Tri Liên bị chìm trong biển lời tán dương và yêu thương. Em lúng túng đáp lại, nhưng giọng em chẳng thể nào lớn bằng những người lính Trùng đực kia. Cuối cùng, em cuống quýt chạy lại bên cạnh Khang Duy, nắm lấy tay áo hắn: "Khang Duy à, mọi người chào đón tôi quá."
Khang Duy nói: "Người là người mà chúng con yêu quý nhất, vì thế chúng con mới kích động như vậy."
Cuối cùng, Griffin không thể chịu nổi cái cảnh kỷ luật hỗn loạn như thế. Hắn thêm thần lực vào giọng nói, quát lớn: "Im lặng!"
Lũ Trùng đực bị ù tai cả phút, rồi mới từ từ nguôi ngoai cơn náo động. Mẹ trùng nhỏ lúc này mới dám đứng ra trước mặt mọi người lần nữa.
Em quá lùn, chỉ cao khoảng một mét bảy, trước mặt những người lính Trùng đực cao trung bình trên một mét chín, em bé nhỏ như một viên kẹo. Đông đúc lính trùng đực đến vậy, mẹ trùng tự nhiên không thể lần lượt giao phối với từng đứa một, không thì cái lồn nhỏ sẽ bị địt nát mất. Khang Duy cũng đã sớm nghĩ ra cách. Hắn quát lớn: "Những ai trong Quân đoàn thứ nhất bị loạn thần vượt quá cấp A hãy ra khỏi hàng!"
Những bước chân giậm đều tăm tắp vang lên. Hơn một trăm người bước ra. Những người này sáng sớm nay đã nhận được tin, đã uống thuốc ức chế. Họ là nhóm bị loạn thần nặng nhất, thuộc lứa nhập ngũ đầu tiên, phần lớn trong số họ đều đã lập được quân công.
Trong số đó cũng có Nott. Nott đứng ở vị trí đầu tiên. Tay hắn áp chặt vào cạnh quần. Hắn cảm thấy mồ hôi tay mình sắp làm ướt quần đến nơi rồi.
Tri Liên nhìn họ một lượt. Khang Duy nói: "Đây là một trăm lẻ ba con đực bị loạn thần nặng nhất. Mẹ ơi, lát nữa sẽ phải làm phiền người..."
Cảm giác trách nhiệm tràn ngập lồng ngực Tri Liên. Em đưa chiếc ô nhỏ cho Khang Duy, bước ra dưới ánh nắng. Làn da em được ánh sáng chiếu vào, nhiều người cảm thấy trên người em như phủ một lớp hào quang mờ ảo, càng cho rằng em chính là Thánh Mẫu do trời phái xuống để cứu rỗi họ.
Tri Liên bước đến trước mặt Nott, hơi kiễng chân lên, ước lượng khoảng cách, rồi ngượng ngùng kéo kéo những sợi tua trước ngực Nott, nói: "Cục cưng, con cúi xuống một chút được không?"
Nott sướng muốn phát điên lên mất!
Hắn cảm thấy lúc này hắn có thể một mình một ngựa xông vào tàn sát cả một hành tinh cấp C. Hắn sắp sướng chết rồi!
Người tên trùng đực cao lớn vạm vỡ đập một tiếng "bịch", quỳ một gối xuống đất. Mẹ trùng non giật mình, vội vàng đỡ hắn: "Không cần, không cần phải như vậy..."
Khang Duy nói: "Mẹ ơi, tất cả mọi người quỳ trước mặt mẹ là điều đương nhiên."
Mẹ trùng trẻ chẳng biết làm thế nào nữa, đành đỏ bừng mặt, áp môi lên môi con đực.
Cả đám xôn xao. Nhiều người ghen đến nỗi mặt mũi biến dạng. Giá mà mình cũng bị loạn thần thì tốt biết mấy, như thế sẽ được nụ hôn của mẹ trùng nhỏ.
Còn Nott, suýt nữa thì ngất đi. Hắn cảm nhận được môi mẹ áp lên môi mình. Miệng mẹ thật mềm, thật nhỏ, nước bọt thật ngọt, như mật vậy. Hắn không kiểm soát được mà biến đổi chiếc miệng của mình, lưỡi thò vào trong miệng mẹ, điên cuồng liếm mút thứ nước ngọt ngào bên trong.
Mẹ trùng nhỏ bị hôn đến mềm nhũn chân, hai tay đặt trên vai người tên trùng đực đang quỳ. Nott hôn đến mức thất thần, cho đến khi đội cận vệ của mẹ trùng lôi hắn ra.
Mẹ trùng nhỏ thở hổn hển, nước mắt lưng tròng. Hai đầu vú mềm trên bộ ngực phẳng lì hơi lộ rõ. Phía dưới của em vừa rồi đã ướt, cái lồn nhỏ co rút, thèm được cặc to đút vào. Nụ hôn của con đực cũng có thể khiến mẹ trùng động dục, chỉ là mức độ thấp hơn một chút thôi.
Khang Duy cau mày, nói với Griffin: "Làm thế này vừa chậm vừa khó kiểm soát. Tôi nghĩ cần phải cải thiện cách thức."
Griffin nhếch môi cười: "Đơn giản thôi. Bắt mẹ ngồi trên bục, xếp hàng lần lượt liếm là được."
Trùng tộc không có sự xấu hổ như loài Người. Thế nhưng qua mấy nghìn năm tiến hóa, chúng cũng học cách mặc quần áo che thân, hoặc thủ dâm trong nhà. Ngày xưa, mẹ trùng không mặc quần áo, nếu trùng đực nào được mẹ trùng để mắt tới thì có thể giao phối ngay giữa đường.
Những con đực này không biết xấu hổ, nhưng Tri Liên thì vô cùng e thẹn. Dù là hôn hay làm tình, em cũng luôn đỏ mặt.
Cả buổi chỉ có mỗi Nott được hôn miệng mẹ trùng. Cơn loạn thần quả nhiên đã dịu đi kha khá. Mẹ trùng nhỏ bị sĩ quan Khang Duy kéo đi. Những con đực khác đang xếp hàng lần lượt thắc mắc, liếc mắt nhìn nhau: chẳng lẽ mẹ trùng không hôn chúng nữa à?
Con đực thứ hai trong lòng ghen tức đến phát chua. Sau ba phút thương lượng, một bục gỗ thoải mái được dựng lên ở quảng trường huấn luyện, che khuất ánh nắng. Mẹ trùng bé nhỏ ngồi bên trong.
Trên chiếc ghế sofa mềm mại trải vải đỏ thẫm và vàng óng, Tri Liên nhỏ bé thu mình trong đó, tay nắm lấy tay Khang Duy.
Khang Duy hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có chấp nhận được không?"
Đề xuất vừa nãy của họ là: mẹ trùng ngồi ở đây, há rộng chân, lộ cái lồn ra, để những con đực lần lượt liếm lồn mẹ, liếm đi thứ nước dâm chảy ra từ bên trong. Không chỉ nước miếng, mà nước trong lồn của mẹ trùng cũng là chất làm dịu cho con đực. Tất nhiên, quyền giao phối vẫn nằm trong tay những con đực cấp cao.
Mặt Tri Liên đỏ bừng, suýt bốc khói. Thế nhưng vì những đứa con đang quằn quại trong đau đớn, em vẫn trấn tĩnh lại, nói: "Tôi có thể. Tôi nhất định phải cứu các con của tôi."
Há chân cho các con mình liếm thôi mà. So với nỗi đau của những đứa con, điều đó tính là gì. Đây vốn là trách nhiệm người mẹ phải gánh chịu. Tri Liên hít thở sâu mấy lần, tự động viên mình.
Em giống người cổ đại hàng nghìn năm trước quá. Em quá dễ xấu hổ, vẫn chưa thể coi chuyện phơi bày cơ thể, thủ dâm, ái ân nơi công cộng là điều bình thường.
Khang Duy đứng bên cạnh em, lúc nào cũng sẵn sàng bảo vệ em, đề phòng những con đực loạn thần bỗng nhiên làm hại mẹ trùng. Tình yêu trong lòng hắn không nơi nào tuôn chảy nổi. Hắn nuốt nước bọt, bỗng nhiên quỳ xuống cầu xin: "Mẹ ơi, con đang rất muốn, rất muốn hôn mẹ."
Nói xong, hắn nhẹ nhàng áp môi mình lên môi mẹ trùng. Tri Liên còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đứng dậy một cách không một tiếng động, lớn tiếng gọi: "Một trăm lẻ hai người còn lại, ra khỏi hàng."
Tác giả có lời muốn nói:
Mở một bữa tiệc chim bay to đùng (...)
Bình luận