[NDMTML] Chương 5
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 7 phút đọc
Mẹ trùng mới vỡ trứng chưa bao lâu, ngày nào cũng dễ buồn ngủ. Griffin liếm sạch toàn thân em, hai cái vú nhỏ cũng mút đến mức không thể mút thêm được nữa. Hắn đã phần nào kiềm chế bản thân, không hút cạn nước của người mẹ nhỏ.
Thực ra, cặc của Griffin đã cứng từ lâu. Hắn có thể chịu được vô số cơn loạn thần, thì sao không thể nhịn được thứ dục vọng tầm thường này chứ? Mùi hương của mẹ trùng đúng là thơm đến chết người, Griffin thấy rằng nhịn dục còn khó hơn nhịn loạn thần.
Thế nhưng mẹ trùng đang khóc, điều đó khiến hắn không khỏi nghĩ lại lúc trước đã làm tổn thương người mẹ nhỏ này. Thế nên cuối cùng hắn vẫn không đút cặc vào.
Tri Liên khóc đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ, nắm lấy áo hắn mà ngủ thiếp đi.
Em không nhớ nổi mấy thông tin gì mà Griffin nói về ba điểm quân công. Griffin vẫn tự lấy thiết bị liên lạc đầu cuối của mình ra, "tiên trảm hậu tấu" gửi hồ sơ giao phối, đồng thời trừ điểm quân công từ thành tích của mình. Tất cả những con đực cấp cao ở trung tâm đều nhận được đơn đăng ký của hắn.
[Năm sao 113011, ngày 11 tháng 11, người đăng ký: Griffin, nội dung: dỗ dành mẹ trùng, ps: đã làm rồi, cứ trừ điểm thoải mái, ông đây nhiều quân công lắm.]
Khang Duy lúc ấy đang họp, trực tiếp đập nát một cái thiết bị liên lạc. Mấy tên trùng đực cấp cao cùng cấp bậc nhưng không ở trung tâm cũng náo động lên, trong màn hình chiếu, chúng nổi khùng: "Ai có thể quản nổi thằng cuồng dâm bạo lực này không?!"
"Agas, dâm thì chẳng có tội."
"Khang Duy, anh đang ở bên cạnh mẹ trùng, anh không thể trông chừng nó được à? Tôi không muốn lúc quay về lại thấy mẹ yêu quý của mình bị thằng khốn bạo lực đó cho vào buồng điều trị y tế đâu."
"Bao giờ chúng ta mới được về trung tâm?Khang Duy, cậu với Griffin chẳng biết đã chiếm được bao nhiêu cái lợi rồi phải không!"
Khang Duy đau đầu chống tay lên trán, bảo phó quan mang cho một cái thiết bị liên lạc khác, gọi thẳng cho Griffin: "Họp."
Cuộc họp tiếp tục. Vị sĩ quan cấp cao cuối cùng – kẻ vừa nãy còn đang bú lồn mẹ trùng – cũng có mặt. Hắn bị tất cả sĩ quan cấp cao thay phiên nhau mắng nhiếc.
Tri Liên dạo này ăn rất no. Bụng no rồi, cái lồn cũng no rồi. Để duy trì nòi giống cho Trùng tộc, ngày nào em cũng cố gắng ăn uống dưỡng thân. Mẹ trùng mới sinh vẫn còn quá yếu ớt.
Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ, em nghe thấy giọng nói cáu kỉnh của Griffin vọng xuống từ trên đỉnh đầu: "Mẹ kiếp, ông đây có đút vào đéo đâu, ít xàm đi. Muốn gặp mẹ thì đánh xong trận thắng đi đã. Ở đây, thằng nào có nhiều quân công bằng ông?"
Rất nhiều giọng nói vang lên, tranh cãi chí chóe.
Tri Liên rên một tiếng, đấm nhẹ vào ngực Griffin.
Lập tức, tất cả im bặt, như thể đều đang nín thở dõi theo điều gì đó.
Tri Liên lại mê man ngủ tiếp. Lúc tỉnh dậy lần nữa, những giọng nói đó mới dần dần lọt vào tai em: "Ừm, số lượng con đực bị loạn thần của Quân đoàn thứ ba đã tăng lên bốn mươi tám."
"Xét theo tuổi thọ của Trùng tộc, lứa lính nhập ngũ đầu tiên cũng bắt đầu phát bệnh loạn thần vào khoảng thời gian này. Griffin, anh cũng vậy đúng không?"
Giọng Griffin đầy vẻ ngông cuồng, chẳng coi ai ra gì cũng vang lên: "Loạn thần với tao chỉ là chuyện nhỏ."
Tất cả đều cười khẩy một tiếng. Khang Duy lạnh lùng nói: "Ừ, khổ thì mẹ trùng chịu cả rồi. Chẳng biết thằng nào suýt chút nữa địt chết mẹ trùng mới sinh, còn tưởng là kẻ thù không đội trời chung ấy nhỉ."
Griffin im thin thít. Sau đó, màn hình chiếu bắt đầu phát một số đoạn ngắn trong quân đội.
Các sĩ quan cấp cao đã vào trạng thái, bắt đầu cuộc họp quân sự của họ. Không ai để ý rằng Tri Liên đã tỉnh, mắt em cũng đang nhìn chăm chăm vào màn hình chiếu.
Trong khung hình, rất nhiều con trùng đực cụt tay cụt chân nằm trên cáng hoặc dưới đất rên rỉ. Đáng sợ nhất chính là cơn loạn thần của chúng. Những con đã bước vào giai đoạn cuối của cơn loạn thần kêu la thảm thiết vô cùng, mắt đỏ ngầu. Sau cơn đau đớn kéo dài, chúng nằm vật ra đất, mồ hôi đầm đìa, bò cũng không nổi.
Dù sao cũng là đồng bào, các sĩ quan cấp cao đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc. Một số người trong số họ cũng đã chịu đựng nỗi khổ loạn thần suốt nhiều năm. Một sĩ quan cấp cao lên tiếng: "Có quá nhiều con đực cần được chữa trị, nhưng mẹ trùng chỉ có một."
Một vị sĩ quan khác có giọng nói lạnh lùng hơn cả Khang Duy: "Con đực cấp thấp mà cũng cần mẹ trùng chữa trị ư? Chúng không xứng."
"Agas, sao anh có thể nói như vậy? Họ cũng là những dũng sĩ của Đế quốc! Em trai tôi cũng đang chịu đựng nỗi khổ loạn thần!"
Một bàn tay trắng đến phát sáng chìa về phía màn hình chiếu ảo.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào mẹ trùng nhỏ vừa tỉnh giấc. Agas, con đực vừa phát ngôn, thoáng lộ vẻ hối hận, cảm thấy mình không nên lộ ra mặt tàn nhẫn trước mặt mẹ trùng.
Còn mẹ trùng nhỏ giờ phút này, trên mặt em đã đầy nước mắt.
Lồng ngực em bị một nỗi chua xót dâng trào nhấn chìm. Khi nhìn thấy những đứa con của mình trong khung hình phải chịu đựng nỗi đau đớn ấy, cất lên những tiếng kêu thảm thiết đến vậy, em tự thấy mình cũng cảm nhận được nỗi đau đó, chỉ hận không thể để bản thân người mẹ này gánh chịu mọi tổn thương thay cho chúng.
"Tôi phải đi," mẹ trùng non nớt đến mức khó có thể chịu nổi chuyện ái ân vừa khóc vừa nói, "Hãy để tôi đi giúp các con của tôi."
...
Cuộc họp kết thúc. Thiết bị liên lạc cá nhân của Griffin có cả đống tin nhắn chửi rủa. Còn thiết bị của Khang Duy nhận được một cuộc gọi.
Agas nói trong thiết bị liên lạc: "Chẳng lẽ lại bắt mẹ trùng lần lượt giao phối với từng con đực bị loạn thần sao?"
Giọng hắn không hề đồng tình.
Agas thừa hưởng sự lạnh lùng của người cha nuôi. Gia giáo của hắn là trung thành với mẹ trùng, vì Đế quốc. Hắn không thương xót đồng đội. Hắn là sinh vật cạnh tranh, là kẻ thích nghi tồn tại. Huống chi mẹ trùng có thể bị thương, hắn tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra.
Dù em trai hắn cũng đang trong cơn loạn thần.
Khang Duy đau đầu nói: "Agas à, tôi đã nói với mẹ trùng vô số lần rồi, bảo mẹ đừng quá thương xót những đứa con của mình nữa. Cả hành tinh này có hàng triệu con đực, nếu mẹ cứ lần lượt thương yêu từng đứa một thì chẳng sống nổi đến một năm đâu."
Agas nói: "Ngài ấy rất khác với hình tượng mẹ trùng trong tư liệu lịch sử."
"Ngài ấy rất mềm lòng," Khang Duy nói, chẳng biết nghĩ đến điều gì mà gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng của hắn cũng trở nên dịu dàng, "Khi cậu gặp ngài ấy sẽ biết. Ngài ấy coi mình là mẹ của tất cả chúng ta. Ngài ấy thậm chí... muốn bảo vệ chúng ta."
Quân đoàn thứ nhất là quân đoàn dũng mãnh nhất Đế quốc. Tương ứng với điều đó, số lượng con đực bị loạn thần ở đây cũng nhiều nhất.
Mẹ trùng nhỏ đã nài nỉ như vậy, Khang Duy đành phải chiều theo ý em, ra lệnh cùng mẹ trùng xuất hành. Đây là lần đầu tiên mẹ trùng rời khỏi trung tâm. Những con đực hầu hạ em đều vô cùng sợ hãi, vì em quá yếu ớt, một cơn gió cũng có thể quật ngã em. Làm sao họ có thể đành lòng để người mẹ yêu quý rời khỏi vùng bảo vệ chứ?
Sĩ quan Griffin sau khi xử lý xong mọi việc trong đêm, cùng với sĩ quan Khang Duy nộp hồ sơ xuất hành. Thực ra cả hai đều không muốn Tri Liên đi dỗ dành những người lính Trùng đực. Thế nhưng mẹ trùng nhỏ vì lo lắng cho những người lính Trùng đó mà ăn không ngon, ngủ không yên, nằm mơ cũng thấy họ.
Trong thiết bị liên lạc của Griffin, toàn bộ đồng nghiệp đều chửi hắn sao lại mang mẹ trùng đi họp cùng, để em ấy phải chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp như vậy. Nếu không phải tại Griffin, mẹ trùng cũng đâu khăng khăng muốn đi dỗ dành những con đực khác.
Vì biết mình có lỗi, Griffin đã chủ động vào phòng kỷ luật cấp S giam hai ngày. Đến ngày thứ ba, đoàn xuất hành được xác định. Đội quân tư nhân hùng hậu từ trung tâm mang theo bảo vật của họ tiến về căn cứ huấn luyện quân đội.
P/s: Lời của editor
Edit được tới chương thứ 4 thì biết có nhà edit bộ này tới chương 15 mà drop rồi. Không hiểu sao mình hay edit trùng với nhà khác lắm.
Bình luận