[NDMTML] Chương 4
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 7 phút đọc
Tin tức mẹ trùng giáng thế lập tức truyền khắp cả hành tinh.
Những con đực rầm rộ báo tin cho nhau. Trong chốc lát, khắp nơi đều dán thông báo về mẹ trùng. Mỗi con Trùng đều biết tên của mẹ trùng yêu quý của chúng là Tri Liên — dễ thương làm sao, đáng yêu làm sao.
Nghe nói, mẹ trùng ở trong căn phòng lớn nhất và xa hoa nhất ở trung tâm, ngày ngày được vô số con đực cấp cao cưng chiều, chẳng cần bước chân xuống đất, cũng chẳng cần tự tay cầm bát cơm. Đoạn video giao phối mà riêng Quân đoàn thứ nhất độc chiếm cũng bị hacker đánh cắp tung ra ngoài, bán với giá cắt cổ. Giờ đây, những con đực có tiền, mỗi đứa một bản.
Lính Trùng của Quân đoàn thứ nhất dĩ nhiên vô cùng phẫn nộ, treo giải truy tìm hacker. Vài ngày sau, chúng bắt được tên hacker đó. Tuy nhiên, video đã được phát tán ra ngoài từ lâu, hình ảnh của mẹ trùng non nớt đã bị quá nhiều con đực trông thấy.
Trong khoảnh khắc, dù là thủ đô hay vùng quê hẻo lánh, dù là khu phố giàu có hay khu ổ chuột, tất cả đều dùng đủ mọi cách để có được ảnh hoặc video của mẹ trùng. Những con đực đã sống đơn độc hàng trăm năm nay trở nên điên cuồng. Mùi của dục vọng lan tỏa trong không khí. Mỗi đêm, đều có người vừa xem vị mẹ trẻ trung mới sinh ấy, vừa thủ dâm, tưởng tượng ra cảnh người đang địt mẹ trùng chính là mình.
Sĩ quan Griffin cũng trở thành mục tiêu công kích. Lần đầu tiên của mẹ trùng non nớt mà lại bị đối xử thô bạo đến vậy, khiến mỗi con đực đều vô cùng đau lòng. Chúng tin chắc rằng Tri Liên đã không hề có được khoái cảm trong lần giao phối đó. Thế là thư khiếu nại về sĩ quan Griffin ngày càng nhiều, chất đầy bàn làm việc.
Griffin xem qua một lượt, cười lạnh, đốt sạch. Rồi hắn đội mũ quân đội lên đầu, đi gặp mẹ trùng.
Mẹ trùng vẫn hơi sợ hắn. Tri Liên vừa mềm lòng lại vừa nhút nhát. Lần trước bị Griffin từ chối, em liền luôn bám lấy Khang Duy, người đối xử tốt với em. Mỗi khi thấy Griffin đến, em cũng chỉ dám đứng từ xa nhìn.
Griffin nhanh chóng tìm được Tri Liên.
Người mẹ nhỏ hôm nay hiếm hoi ở một mình. Em vừa ăn xong tuýp dinh dưỡng, mặc một chiếc váy đăng ten trắng, đung đưa chân. Đôi chân em không thể chạm xuống đất, vì mọi đồ vật đều được thiết kế theo kích thước trung bình của con đực. Là cá thể cái duy nhất trên hành tinh này, em thực sự quá bé nhỏ so với bọn trùng đực.
Tri Liên đang tựa vào hành lang ngắm hoa. Thấy Griffin, em giật mình, hơi do dự lùi lại một bước.
Griffin biết em hơi đề phòng mình. Hắn giả vờ như bị đau đầu, quỳ một gối xuống đất, làm như cơn loạn thần sắp tái phát lần nữa. Tuy không hề cảm nhận thấy mùi của loạn thần, nhưng Tri Liên vẫn bị đứa con ranh mãnh của mình lừa. Tình mẫu tử chiến thắng. Em lo lắng gọi: "Cục cưng..."
Tiếng bước chân của mẹ trùng trẻ vọng lại. Đầu ngón chân non mềm xuất hiện trong tầm mắt của Griffin. Griffin ngước đầu lên, má hắn một lần nữa được Tri Liên nâng niu trong lòng bàn tay. Mẹ trùng nhỏ đưa tay lên định cho vào miệng mình.
Em lại định cắn ngón tay mình nữa rồi.
Griffin vội vàng nắm lấy tay em, sau đó ấn sau gáy em, hôn lên môi em.
Mọi thứ của con đực đều quá lớn. Chiếc miệng biến hình đặc trưng của loài Trùng đã tiến hóa thành một chiếc lưỡi kỳ quái. Tri Liên cảm thấy khoang miệng mình bị lấp đầy. Chiếc lưỡi dài như lưỡi rắn quấy đảo nước bọt trong miệng em, mút đến nỗi đầu lưỡi em tê rần.
Phía dưới cũng ướt rồi. Cái lồn bé nhỏ đã dưỡng thương xong. Thế nhưng Khang Duy vẫn cứ mãi tiếc chẳng nỡ địt em nữa, dù mẹ trùng nhỏ đã nói rằng em có thể làm tình trở lại rồi.
Nụ hôn kết thúc. Tri Liên đã rũ rời buông tay trên vai Griffin. Griffin liếm sạch nước bọt của mẹ trùng, cúi thấp cái đầu đầy kiêu hãnh của mình, cung kính nói: "Mẹ ơi, con muốn dùng ba điểm quân công mà con một mình đánh bại tất cả người Kotor trên hành tinh B19 để đổi lấy cơ hội được dỗ dành mẹ."
.......
Không phải làm tình. Griffin cũng biết lần trước mình đã quá đáng, nên lần này, hắn chỉ đòi được liếm lồn cho mẹ mà thôi.
Hôn, liếm lồn, hay uống sữa đều có hiệu quả kém xa giao phối, nhất là đối với những con đực cấp cao như Griffin, đã bị loạn thần giày vò suốt mấy trăm năm. Chỉ trao đổi nước bọt thôi không thể duy trì được lâu. Giao phối nhiều lần mới là cách chữa trị loạn thần tốt nhất.
Người mẹ nhỏ tội nghiệp bị lừa đến phòng ngủ của sĩ quan Griffin. Toàn thân Tri Liên được Griffin bế lên. Cân nặng nhẹ tênh của em đối với vị sĩ quan cao cấp vạm vỡ ấy chẳng khác gì một sợi lông. Mẹ trùng nhỏ ngồi gọn trong khuỷu tay của con đực, rồi được đặt lên chiếc giường có phần cứng nhắc.
Griffin là một kẻ cuồng chiến. Phòng ngủ của hắn cũng khô khan, sắc bén giống như tính cách hắn, chẳng giống căn phòng ấm cúng, lộng lẫy của mẹ trùng nhỏ tí nào.
Vừa nằm xuống giường, Tri Liên đã xắn váy lên, lộ ra cái mông nhỏ mặc quần lót ren cột dây, bày ra một tư thế thích hợp để giao phối.
Giọng em nói, vẫn còn sợ hãi: "Cục cưng, nhẹ thôi nhé."
Người mẹ nhỏ vẫn tưởng mình sắp bị địt hỏng lần nữa.
Em lúc nào cũng thế. Rõ ràng sợ đến thế, nhưng vẫn tự mình ôm lấy hai chân mình. Khang Duy đã dạy em bao nhiêu lần rồi, đừng đối xử tốt với lũ trùng đực khó ưa này, vì sẽ có kẻ được đằng chân lân đằng đầu. Tri Liên trước thì ậm ừ, sau thì quên sạch. Ngay cả khi đối mặt với Griffin – kẻ đã địt em đến mức phải dưỡng thương mấy ngày liền – em vẫn ngoan ngoãn tự ôm chân mình lên.
Chiếc quần lót mỏng manh bị những ngón tay cứng rắn móc xuống, lộ ra bộ phận sinh dục được che chở bên trong. Cái lồn non đẹp như cánh bướm, đã hồi phục như xưa. Khoảng thời gian này, Khang Duy đã địt lỗ đít của mẹ trùng rồi, nên lỗ đít hơi đỏ tươi, vùng quanh lỗ sưng lên một vòng. Nhưng Khang Duy đối xử với em rất nhẹ nhàng, nên cũng không đau lắm.
Hột le thì mãi chẳng thể xẹp xuống, vì quá nhạy cảm, đi bộ cũng bị cọ vào. Dương vật của em cũng rất đẹp, nhưng đem so với kích thước của bọn trùng đực thì hơi kém.
Mẹ trùng nhỏ nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau ập đến. Thế nhưng… chiếc lưỡi dài và rộng ấy đã liếm một loạt khắp cái lồn nhỏ của em.
"Nyaa…"
Em sắp ôm không nổi chân mình nữa rồi. Cái lồn dâm đãng trong cơn khoái cảm phun ra từng dòng nước nhớt dính, hương thơm ngọt ngào suýt làm Griffin ngất đi. Chiếc lưỡi với những chiếc gai thịt nhỏ liên tục, nhanh chóng liếm khắp cái lồn non của người mẹ trùng nhỏ. Hạt le bị đầu lưỡi cuốn lấy, bỗng nhiên kéo ngược lên trên...
"Ưm a! — Cục cưng… đừng mà…" Mẹ trùng nhỏ vẫn khóc. Không phải vì đau, mà vì khoái cảm. Từng đợt khoái cảm dồn dập thẳng lên đỉnh đầu. Em không kìm được mà dạng chân rộng hơn, gần như dạng thẳng hàng. Bản năng khát khao dục vọng khiến em không nhịn được mà đưa hai tay lên ngực, xoa bóp đôi vú nhỏ xíu, beo béo như miếng thạch của mình.
Đôi vú non mập đã đẩy lớp vải mỏng lên thành hai chóp nhỏ. Griffin cúi mặt xuống cái lồn của người mẹ nhỏ. Nước lồn bắn đầy mặt hắn. Hắn dùng chính chiếc lưỡi của mình liếm luôn cả mặt, rồi lại cúi xuống mút cái lồn của mẹ.
Chiếc lưỡi dài trực tiếp thọc vào trong cái lồn nhỏ. Từ lỗ đít cho đến dương vật, tất cả đều đã được tên trùng đực tóc vàng liếm qua. Cái lồn non sớm đã thèm muốn một cây buồi, nhưng lại chẳng thể chứa nổi cái kích thước quá lớn của mấy đứa con em. Chiếc lưỡi đến để dỗ dành mẹ trùng là vừa vặn.
Tri Liên khóc nấc lên: "Đừng mà… sắp phun rồi… cái lồn sắp phun nước ra nữa rồi…"
Lời báo trước của mẹ trùng lập tức ứng nghiệm. Cặp mông trắng muốt căng bật lên. Tri Liên không thể kiểm soát được việc mình dâng cái lồn về phía mặt Griffin. Chiếc lưỡi bị hút vào sâu hơn. Bỗng nhiên, từ sâu trong cái lồn, một dòng nước mật trào ra ồ ạt. Thứ nước mẹ trùng phun ra khi lên đỉnh thấm ướt cả chiếc lưỡi của Griffin, rồi bỗng nhiên bắn tung tóe ra ngoài.
Như thể són tiểu vậy. Em phun không ngừng được. Đôi chân nhỏ bé run lên, kẹp chặt lấy đầu của đứa con. Nước lồn khi lên đỉnh làm ướt cả tóc của Griffin. Tri Liên nắm chặt ga giường khóc. Hai đầu vú nhỏ như viên kẹo của em cũng rỉ sữa, thấm lên tà áo trắng thành hai vệt ướt hình tròn.
Bình luận