top of page

[NDMTML] Chương 36

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

"Ý là sao?"


Tri Liên không bỏ qua mấy dòng tin bi thương vỏn vẹn đó. Trên má em vẫn còn dính một chút bụi đất, trông như một chú mèo con lạc đường trong vườn hoa. Trong lòng em ôm bó hoa nhài vừa mới cắt, em ngơ ngác nhìn lên màn hình sáng.


[Sao cơ? Không có gì đâu mẹ à, đừng nghĩ nữa, chúng ta tiếp tục trồng hoa đi ~]


[Mẹ đang nói gì thế?]


[Hoa nhài đẹp quá, trồng thế nào vậy? Cầu xin hướng dẫn! Mùi hương giống mẹ quá, con cũng muốn trồng ở sân sau nhà!]


Trên màn hình sáng vẫn êm ả, nhưng lòng Tri Liên lại rung động không ngừng. Em sợ hãi nắm chặt vạt áo Dylan, trong mắt đầy vẻ bối rối: "Cục cưng, anh có thấy không?"


Dylan, người đã gia nhập Trùng tộc, dĩ nhiên cũng nhận được thông báo cấm phát ngôn từ trung tâm. Hắn vòng tay ôm bờ vai mảnh khảnh của mẹ trùng nhỏ, đôi mắt xanh biếc trầm xuống, nhưng miệng lại nói: "Cục cưng đừng sợ, đừng nghĩ linh tinh, họ sẽ xử lý ổn thỏa thôi."


Tri Liên càng nghe càng lo lắng, nỗi sợ hãi trong lòng càng lớn, cứ cảm giác như mọi người đang giấu mình điều gì. Em nhẹ nhàng đẩy cánh tay Dylan ra, chạy đến bên cạnh những nhân viên bảo vệ của mình.


"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lúc nãy tôi thấy có người nói... nói có rất nhiều người đã chết..."


Nói đến cuối, giọng Tri Liên hơi nghẹn lại. Em theo bản năng đưa tay ôm lấy cái bụng nhỏ của mình, như thể hơi khó chịu. Điều này khiến hai nhân viên bảo vệ của em cuống cả lên: "Mẹ đừng nghĩ nhiều, cứ giao cho tụi con xử lý, sau này tụi con sẽ nói với mẹ, được không ạ?"


Trên màn hình sáng, những đứa con đang theo dõi phát sóng trực tiếp cũng nhận ra mình đã gây chuyện, lần lượt lên tiếng an ủi. Đủ loại hiệu ứng tặng quà đặc biệt tràn ngập màn hình. Tri Liên đã không còn thời gian để khuyên can họ nữa, em do dự quay trở lại chỗ cũ.


Dylan vừa vặn tắt thiết bị liên lạc, sắc mặt cũng hơi nặng nề. Hắn không có cảm giác thuộc về Trùng tộc, chỉ ở lại vì Tri Liên. Hắn biết, nếu Tri Liên biết tin chẳng lành, chắc chắn sẽ lại khóc đến nửa đêm không ngủ được, điều đó sẽ không tốt cho em và những đứa con nhỏ trong bụng.


Vốn dĩ những sĩ quan cấp cao ở bên cạnh mẹ trùng giờ đã vội vàng đi xử lý việc này. Dylan có được thời gian ở bên người yêu. Hắn nắm tay Tri Liên, dùng tay còn lại lau khuôn mặt lem nhem như mèo con của em. Bàn tay đã quen cầm chuôi kiếm, thô ráp và cứng rắn, nhưng khi vuốt ve khuôn mặt người yêu, lại vô cùng dịu dàng.


Hắn an ủi: "Cục cưng, hãy tin chúng tôi. Hôm nay em hãy thư giãn một chút, đừng nghĩ gì khác nữa."


Tri Liên buồn bã nhìn hắn một cái. Bầu không khí vui vẻ lúc nãy đã tan biến. Em lại nâng bó hoa nhài trên tay lên, dùng cách Dylan dạy bọc thuốc chống héo. Tuy không nói gì, nhưng Dylan biết em đang ấm ức lắm.


Cả Trùng tộc đều quá cưng chiều mẹ trùng của họ, đến nỗi bất kỳ tin tức tiêu cực nào cũng không nỡ để em biết. Vậy mà Tri Liên lại không muốn bị che mắt.


Chữ trên màn hình sáng thưa dần, thay vào đó là những món quà được gửi đến liên tiếp. Tri Liên im lặng tỉa cành hoa, chỉ để lại cho ống kính một góc nghiêng dễ thương.


[Mẹ có giận không?]


[Lệnh cấm ngôn của con cuối cùng cũng được gỡ rồi, không sao đâu, tính mẹ rất tốt mà, chỉ là quá lo lắng cho tụi con thôi.]


[Hu hu hu mẹ ơi, tại con hở mồm nói dại, đừng buồn nữa...[Người dùng này đã tặng "Chiến hạm hạng sang" ×10]]


Hai nhân viên bảo vệ của mẹ trùng nói chuyện với nhau một lúc, rồi gật đầu. Một người trong số họ đến dỗ dành mẹ trùng, như dỗ trẻ con mà đút cho mẹ một viên kẹo.


Viên kẹo nhỏ cứng cáp chạm vào cánh môi hồng mềm mại. Tri Liên tội nghiệp nhìn Ale một cái, cuối cùng vẫn không nỡ để hắn ta cứ giơ tay mãi, bèn ngậm viên kẹo vào miệng.


Cái nhìn đó của em suýt làm tan chảy trái tim Ale. Hắn thầm nói lời xin lỗi với mẹ trùng trong lòng.


Gen ưu việt khiến Trùng tộc sinh ra đã có một gương mặt tuấn mỹ. Trong tình trạng không bị loạn thần, nhân viên bảo vệ chỉ có thể phụng sự mẹ trùng chứ không thể giao phối. Ale ngồi xuống, người trùng đực cao lớn đẹp trai dù có ngồi cũng vẫn cao hơn Tri Liên đang ngồi trên ghế nhỏ.


Hắn dịu dàng an ủi: "Mẹ ơi, đừng buồn, các con đang lo lắng cho mẹ đấy. Mẹ nhìn xem, họ đang xin lỗi mẹ kìa."


Tri Liên nhìn về phía màn hình sáng theo ánh mắt của hắn. Dòng chữ bên trên đang cuộn chảy sôi nổi hơn, hiệu ứng tặng quà nối tiếp nhau không dứt.


Những đứa con sợ rằng mẹ của chúng sẽ giận dỗi, đang dùng cách riêng của mình để làm hài lòng em.


Nhưng Tri Liên vốn dĩ chỉ giận dữ vì quá lo lắng cho các con. Nghĩ đến đây, em lại thấy mình thật tệ, chẳng trưởng thành chút nào. Những giọt nước mắt to tròn tụ lại trong hốc mắt Tri Liên, khiến mấy người có mặt đều giật mình, còn trên màn hình sáng càng dấy lên một cơn sốt tặng quà ngoạn mục hơn.


[Mẹ đừng khóc nữa, con đau lòng chết mất...]


[Trời đất ơi, chắc là mẹ vừa nhìn thấy rồi nhỉ? Thằng nào lỡ mồm thì ra đây chịu chết!]


[Mẹ ơi xin lỗi, đáng lẽ con không nên nói bậy. Quân đội đang xử lý việc này rồi, mẹ đừng buồn nữa có được không?]


[Thấy kênh gửi quà đã mở lại rồi! Mẹ ơi, con đã gửi cho mẹ ít đồ ăn vặt, là lúc trước con đi du lịch hành tinh ẩm thực đã tích trữ, ngon lắm! Mẹ ngoan ngoãn chờ tin tức nhé?]


Tri Liên gắng gượng mỉm cười với họ, má đang nhai kẹo phồng lên một bên, trông thương yêu vô cùng: "Đừng tặng quà nữa, tôi không sao đâu... Nhiệm vụ bây giờ là nuôi dưỡng thật tốt các em bé!"


Người vợ chung của toàn tộc mang thai, cấp độ bảo vệ của Tri Liên đã được nâng từ SS lên SSS. Không phải vì Trùng tộc coi trọng con cái hơn, mà bởi vì nếu trong thời kỳ mang thai không được chăm sóc chu đáo, con cái có thể phản phệ gây hại cho mẹ trùng.


Trong lịch sử, mẹ trùng nào khi mang thai mà chẳng được bảo vệ một cách tinh vi? Họ thậm chí cả đời không ra khỏi hành tinh chủ, đâu như Tri Liên chạy khắp mọi nơi, vừa làm người ta hết hồn lại vừa làm người ta thương.


Trùng tộc cũng biết rằng, mẹ trùng của họ bây giờ quá yếu ớt, quá mềm lòng, quá yêu thương những đứa con của mình.


Chẳng mấy chốc đã đến chiều, trời tối dần, nhiệt độ hạ xuống. Dylan cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người mẹ trùng, xác nhận các nhân viên bảo vệ cũng đã nhận được tin, liền nói với Tri Liên: "Tối nay ở lại đây nghỉ ngơi nhé?"


Sau khi mang thai, Trùng tộc cố gắng không để em ra ngoài một mình, huống chi mẫu thần của họ còn bị dị tinh bắt cóc, nên việc bảo vệ càng thêm nghiêm ngặt.


Mẹ trùng nhỏ vẫn chưa vui lắm, ôm bó hoa nhài gật đầu. Dylan liền bế em lên, để em ngồi gọn trong cánh tay mình, nói với các nhân viên bảo vệ bên cạnh: "Tắt phát sóng trực tiếp đi."


Trên màn hình sáng lập tức vang lên tiếng than khóc. Tri Liên định xin cho việc phát sóng trực tiếp được kéo dài thêm một lát, nhưng Ale không muốn em phải hao tâm tổn trí, nhanh tay tắt quả cầu quay phim.


Một ngày lẽ ra phải vui vẻ kết thúc hơi chút nặng nề. Bữa tối, Dylan và mọi người cũng cố gắng làm em vui, nhưng Tri Liên chìm trong suy nghĩ của riêng mình, tay ấn lên bụng hơi đau. Rau củ quả tươi từ hành tinh Loài Người gửi sang em cũng không ăn được bao nhiêu. Quà của các con gửi đến nhanh chóng được vận chuyển về, chất thành núi trong phòng ngủ chính, chỉ chờ mẹ nhỏ đến khám phá.


Nếu không phải quá sốt sắng trong việc trấn an Tri Liên, trung tâm cũng chẳng để cho thần dân gửi quà cho mẹ trùng.


Căn nhà của Dylan được xây dựng theo quy cách của một thái tử nhân loại với một cung điện có phòng ngủ xa hoa. Không phải Trùng tộc đối xử tốt với hắn, mà là mẹ trùng đối xử tốt với hắn. Để tránh việc mẹ trùng đến "làm tình" với Dylan mà không có chỗ ngủ, Griffin đành bịt mũi sắp xếp cho hắn những thợ thủ công giỏi nhất của Trùng tộc.


Phòng ngủ chính dĩ nhiên dành cho mẹ trùng nhỏ yêu cầu ngủ riêng.


Khi đêm khuya thanh vắng, Tri Liên lại lấy quả cầu phát sóng trực tiếp ra. Là một người mẹ nuông chiều con cái, buổi chiều đã giận dỗi với các con, lại đối diện với bao lời khẩn cầu níu kéo, em liền lén giấu một quả cầu, để tối đến nói chuyện với các con một lát rồi mới đi ngủ.


Tác giả có lời muốn nói:


Mẹ nó, sao mãi chưa đến đoạn đẻ trứng!


Nương nương sắp sinh non rồi (nước mắt) (gạch xóa)


Viết nhanh lên nào!

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page