top of page

[NDMTML] Chương 30

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 8 phút đọc

Tri Liên vô cùng quen thuộc với hơi thở của Khang Duy, vừa rơi vào lòng hắn đã khóc: "Cục cưng, Agas....."


Tên trùng đực ôm em tiều tụy đến mức chẳng còn ra hình thù người nữa, trong mắt giăng đầy những tơ máu. Khang Duy nhìn gương mặt Tri Liên, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng nhiên hiện ra nụ cười dịu dàng. Hắn lưu luyến vuốt ve má mẹ trùng, nói: "Không sao, đã phải người đi cứu rồi."


Quốc vương Loài Người thấy vợ bị cướp mất, tức đến mất cả phong độ, gầm lên: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"


Những trùng đực trên chiến hạm sớm đã không kìm nén được, lần lượt nhảy xuống. Thể chất vô cùng cường tráng cho phép chúng rơi từ độ cao lớn xuống cũng hoàn toàn không bị thương. Trong sự ngỡ ngàng của mọi người, Trùng tộc và binh lính Loài Người lao vào đánh nhau. Những chiến hạm đen trắng lơ lửng trên cao, người dân tháo chạy tứ phía. Tri Liên bị che mắt, Khang Duy nhẹ nhàng bế em, đưa em rời khỏi nơi này.


Một khi mẹ trùng đã an toàn, thì thứ đang chờ hành tinh này chính là sự quét sạch không chút nương tay.


Những khẩu trọng pháo trên chiến hạm đều đã sẵn sàng.


Khuôn mặt mẹ trùng nhỏ ướt đẫm đầy nước mắt. Khang Duy đau lòng muốn chết, cởi bao tay, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho em.


Bàn tay hắn rất giống Dylan. Tri Liên chợt nhớ đến đôi bàn tay tương tự đã khơi lên ngọn lửa dục vọng trên người mình, tiếng nức nở dần nhỏ lại. Khang Duy hôn lên má em: "Griffin sẽ lái chiến hạm nhỏ đón chúng ta ở một nơi khác. Mẹ đã chịu ấm ức rồi, nhất định chúng con sẽ tính sổ với bọn chúng."


Giọng nói hắn dịu dàng đến thế, nhưng trong mắt lại vô cùng lạnh giá. Trái tim vì mất đi mẹ trùng mà rung động mãnh liệt, giờ phút này mới dần trở lại nhịp đập bình thường. Tri Liên lắc đầu: "Đừng làm tổn thương thần dân ở đây..."


Những người hầu tôn kính phục vụ em phần lớn là sinh vật dị tộc, còn có những cư dân vô tội. Những người này không nên bị liên lụy vì dục vọng ích kỷ của quốc vương Loài Người.


Khang Duy hiểu ý em, thở dài, trao cho em một nụ hôn, nhẹ nhàng gật đầu.


Chiến hạm nhỏ đậu trên bãi đất rộng phía sau núi của hoàng cung. Griffin vò vò mái tóc vàng của mình, xung quanh rải rác một đống binh lính chết hoặc bị thương.


Tri Liên chỉ nhìn một cái đã không dám nhìn nữa. Nhưng em hiểu rằng xử lý như vậy mới đúng, liền dồn ánh mắt về phía Griffin.


Mẹ trùng nhỏ nhẹ nhàng vỗ tay Khang Duy. Khang Duy hiểu ý, đặt em xuống. Tri Liên liền đá bay đôi giày thủy tinh trên chân, để chân trần chạy về phía Griffin.


Toàn bộ làn da trên người em đều mềm mại như trẻ sơ sinh, huống chi là lòng bàn chân ít khi chạm đất. Ngọn cỏ nhỏ dưới bãi cỏ cũng có thể làm em đau. Tri Liên chạy chưa được mấy bước đã được Griffin lao tới ôm lấy. Mái tóc vàng của người trùng đực xỉn màu, thậm chí hơi khô héo. Griffin ôm người mẹ nhỏ mà hắn mong nhớ từng ngày, hít một hơi thật sâu, để mùi hương của em len vào khoang mũi, hắn mới bình tĩnh lại.


Trùng đực vốn nóng nảy, giờ phút này cũng bình tĩnh chẳng khác gì Khang Duy. Hắn quỳ một gối xuống, hôn lên mu bàn tay cô dâu: "Mẹ ơi, chúng con đến muộn rồi."


Xin lỗi, đã để mẹ chờ đợi lâu như vậy.


Nước mắt của mẹ trùng nhỏ vừa mới ngừng lại bỗng tuôn trào. Chẳng ai biết được trong thời gian ở hành tinh Loài Người, em đã sợ hãi đến mức nào. Em chỉ có thể tự động viên rằng các con chắc chắn sẽ đến tìm em, nhưng chẳng cần nghĩ cũng biết lỡ đâu em thực sự phải cưới quốc vương Loài Người, rồi bị giam cầm trong hậu cung thì biết làm thế nào.


Nước mắt của Tri Liên rơi xuống mặt Griffin. Mọi chất dịch của mẹ trùng đều là thuốc xoa dịu, nhưng Griffin không muốn liếm đi.


Hắn muốn khắc ghi khoảnh khắc này, khắc ghi việc mình đã làm cho người mẹ yêu quý của mình phải buồn lòng.


Khang Duy đợi mẹ trùng ổn định cảm xúc xong, mới tiến lên đúng lúc: "Thôi đi trước đã, nếu không họ khó ra tay lắm."


Ánh mắt Griffin bỗng lạnh đi. Hắn nhắm mắt, khi mở ra lần nữa, sát khí trong mắt đã được che giấu kỹ càng. Hắn bế Tri Liên lên, bước lên chiến hạm.


Tri Liên chợt nhớ ra điều gì đó, liền giãy giụa: "Khoan đã, cục cưng, tôi còn muốn đưa một người nữa đi..."


"Hết thời gian rồi mẹ ơi, nếu mẹ muốn chiến lợi phẩm gì, sau này người khác sẽ thu thập giúp mẹ."


"Không phải...."


Ngay khi đặt chân lên bàn đạp, một mũi tên sắc bén được Griffin đưa tay bắt lấy, Tri Liên sợ hãi ôm chặt cổ đứa con. Chiến hạm nhỏ bị bao vây, hàng chục binh lính Loài Người chĩa vũ khí vào họ.


Đứng đầu là đại hoàng tử Dylan.


Hắn nhìn mẹ trùng đang yếu ớt dựa vào lòng tên trùng đực kia, đôi mắt xanh biếc thoáng hiện lên vẻ mơ hồ. Dù trong tiềm thức hắn hiểu rằng thân phận của Tri Liên không hề đơn giản, nhưng khi sự thật hiện ra trước mắt, Dylan vẫn không thể tin được.


Tên lính dưới trướng của hắn không nghe lời đã bắn mũi tên. Dylan cau mày, chém một nhát bẻ gãy cây cung của tên đó.


"Thưa điện hạ! Người..."


Dưới ánh mắt của Dylan, tên lính không dám nói tiếp.


Tri Liên thấy mũi tên không trúng ai, mới đỏ hoe mắt ngước lên. Vừa ngước lên đã chạm ngay ánh mắt với Dylan. Môi em run lên, nhỏ giọng: "Cục cưng..."


Tiếng "cục cưng" này không biết đang gọi đứa con nào, nhưng Dylan biết là em đang gọi mình.


Khi Trùng tộc xâm nhập, Dylan lập tức tiến về phía trước nơi cử hành hôn lễ để bảo vệ Tri Liên. Thấy Tri Liên không còn, hắn lại muốn đến bệnh viện để đưa anh trai của người mẹ kế nhỏ ra, ai ngờ cũng chỉ thấy người đã đi khỏi, nhà cửa trống không. Cuối cùng hắn nhận được lệnh, ngăn cản mẹ trùng xuất cảnh.


Tri Liên hóa ra lại là mẹ trùng.


Chẳng trách em có thể xoa dịu lĩnh vực tinh thần bị loạn thần do gen của Trùng tộc gây ra. Dylan bắt đầu bối rối. Vậy thì sự rung động của hắn dành cho Tri Liên, rốt cuộc là do hormone, hay là vì tình yêu?


Tri Liên thấy hắn không có động tĩnh gì, liền giãy giụa muốn ra khỏi lòng Griffin. Cặp chân nhỏ trắng muốt đến chói mắt. Dylan vẫn còn nhớ đôi chân này đã quấn lấy eo mình thế nào, run rẩy siết chặt mình ra sao, cũng nhớ trong phòng giam, em ngoan ngoãn ngủ, đôi chân co lại, hắn đã dùng tay che lại, sợ em lạnh dù chỉ một chút.


"Dylan!" Tri Liên thấy không thể thoát khỏi lòng ngực Griffin, liền cố gắng hết sức gọi lớn, "Đi với tôi đi!"


Gương mặt người mẹ trùng được cưng chiều nhất của Trùng tộc đầy vẻ lo lắng. Trong hành động của em, Khang Duy đã suy luận ra được điều gì đó, liền liếc nhìn thái tử Loài Người với ánh mắt khó hiểu. Tri Liên lo lắng sắp khóc đến nơi, thế mà Khang Duy vẫn còn đang nói mấy lời châm chọc: "Mẹ ơi, anh ta là thái tử của Loài Người, chúng con không thể đưa anh ta đi được, mẹ hãy mau đi thôi."


Mẹ trùng nhỏ lắc đầu, chiếc mạng che mặt ren trắng trên đầu đung đưa, càng tôn lên vẻ thuần khiết không nhiễm bụi trần như Đức Mẹ. Giọng nói trong trẻo của em lúc này đang cầu xin cho một người xa lạ: "Cục cưng, cha của anh ấy đối xử với anh ấy chẳng tốt chút nào, còn tiêm thuốc cho anh ấy, bắt anh ấy quỳ, không cho anh ấy ăn..."


Trong mắt mẹ trùng nhỏ, những điều đó quả là hình phạt lớn lao, nhưng trong mắt người khác, chẳng qua chỉ là những chuyện vụn vặt không đáng kể. Đối với Trùng tộc máu lạnh, lại càng chẳng đáng để nhắc tới.


Tri Liên không biết lấy đâu ra sức lực, lại nhảy ra khỏi lòng ngực Griffin. Đôi bàn chân non mềm đặt xuống bãi cỏ, bị cỏ đâm đến chảy cả nước mắt. Em nắm chặt váy, nghẹn ngào nói: "Đi với tôi đi, cục cưng."


Tất cả mọi người đều biết tiếng "cục cưng" này đang gọi ai.


Người lính nhân loại bỗng nhiên gầm lên: "Trùng tộc và nhân loại là kẻ thù của nhau, thưa thái tử điện hạ, đối diện là Trùng tộc xảo trá và mẹ trùng có quyền lực nhất của chúng! Đừng để bị lừa!"


Tri Liên lùi lại một bước, em cắn môi dưới, nước mắt tuôn như suối, chẳng hiểu sao mình chẳng làm gì cả mà vẫn bị nói xấu đến thế. Griffin "chậc" một tiếng, định tiến lên đưa mẹ về, nhưng bị Khang Duy giơ tay chặn lại.


Dylan lờ đi tiếng gọi phía sau, nhìn vào mắt Tri Liên để khẳng định: "Em là mẹ trùng."


Nước mắt đã tràn đầy hốc mắt Tri Liên, khiến em không thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Em vừa khóc vừa nấc, ấm ức nói: "Cục cưng, anh đi với tôi đi có được không? Nếu không muốn gặp tôi... thì tôi sẽ đưa anh đến hành tinh hoa nhài, để anh dưỡng bệnh ở đó... À đúng rồi! Chất dịch của tôi có thể bào chế thành thuốc, như thế anh không cần gặp tôi vẫn có thể chữa bệnh được..."


Mẹ trùng nhỏ ấp úng nói mãi, tay bóp chặt lồng ngực, mong chờ câu trả lời của người đối diện. Thần sắc vừa căng thẳng vừa chờ mong, lại vì đôi mắt ngấn lệ mà trông thật đáng thương.


Dylan bỗng nhiên bật cười. Hắn làm động tác rút kiếm, khiến Khang Duy và Griffin đều đề cao cảnh giác, sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.


Thế nhưng, vị thái tử vốn luôn trung thành với hoàng tộc lại bất ngờ quay người, chém về phía những người lính nhân loại!


Lưỡi kiếm chém ngang sống lưng không giết chết binh lính. Vị chiến thần một thời tung ra một nhát chém dễ dàng như thái rau, hạ gục lần lượt mấy chục người. Dylan nắm chặt chuôi kiếm, mái tóc vàng nhạt dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh, như trở lại thời huy hoàng khi xưa từng sát phạt vì quyền lực của hoàng thất.


Tuy nhiên, tín ngưỡng mà hắn bảo vệ bây giờ, đã không còn là hoàng thất lạnh lùng ấy nữa.


Mà là một đứa trẻ hay khóc, mỏng manh, và mềm lòng.


Tác giả có lời muốn nói:


Vì bên kia đã kết thúc sớm nên bắt đầu tập trung đăng bên này!


Nói thì nói thế, nhưng mình đang trong kỳ thi cuối kỳ, còn phải về trường nộp tài liệu, nên có thể vẫn hơi chậm một chút.


Dylan: (tạo dáng đẹp trai)


Griffin: Mẹ nó thằng nhãi ranh giả tạo


P/s: Lời của editor


Nay úp 2c thui, mai tui úp bù, tui đi làm mệt quá, điện thoại còn hết pin nữa.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page