top of page

[NDMTML] Chương 27

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

Dylan thực ra không ngờ rằng Tri Liên lại biện hộ cho mình. Người mẹ kế nhỏ dường như rất không tán thành hành vi của phụ hoàng, hết lời cầu xin vị hôn phu tương lai của mình đừng nhốt con riêng vào phòng giam.


Các hoàng tử công chúa khác run lên như cầy sấy. May thay, quốc vương Loài Người khi đối diện với mỹ nhân thì tính tình tốt đến mức tột cùng, chỉ qua loa cho xong chuyện, rồi bảo Tri Liên về phòng ngủ nghỉ ngơi.


Dylan dưới ánh mắt lo lắng của Tri Liên được hai người hầu dẫn đến căn phòng đó.


Người mẹ nhỏ vẫn muốn đi theo, nhưng bị vị quản gia chặn lại.


Lúc nhìn thấy em trên bàn ăn, Dylan không phải cố tình không để ý đến em. Nếu mối quan hệ của họ bị quốc vương Loài Người phát hiện, e rằng Tri Liên cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Hắn hiểu rõ sự tàn bạo và độc tài của phụ hoàng mình. Hắn có thể không sợ bị phạt, nhưng nhớ đến thân hình mềm mại như sắp tan chảy của Tri Liên, hắn tốt nhất đừng nên liều lĩnh.


Mùi hương cơ thể của thiếu niên dị tộc không rõ từ đâu tới có sức mạnh kỳ diệu khiến Dylan động dục. Hắn không biết đã ăn bao nhiêu quả chua mới có thể xua tan đi sự nóng cứng phía dưới. Đến phòng giam để làm lạnh cũng tốt.


Tri Liên lại một lần nữa chờ đợi đến tối trong khó khăn.


Lần này em đã nhìn rõ vị trí của phòng giam. Một giờ sau khi vị quản gia chúc em ngủ ngon, em khoác lên trên chiếc váy ngủ một chiếc áo khoác, rồi quen đường quen nẻo trèo ra ngoài cửa sổ.


Bóng hình mảnh khảnh nhanh chóng đến vị trí phòng giam. Tri Liên nhìn quanh, chẳng thấy có ai canh giữ. Em áp mặt vào cửa sổ, nhìn Dylan bên trong đang nhắm mắt quỳ thẳng.


Mái tóc vàng nhạt của hắn trông xỉn màu, môi tái nhợt, trông rõ là bị thương.


Liên tưởng đến việc lần trước hắn bảo em mình bị đánh bằng roi, e rằng lần này hắn cũng bị phạt bằng cách hành hạ thể xác. Nghĩ đến đây, lòng Tri Liên thắt lại.


Trong áo khoác của em, có một ít đồ tráng miệng em cố tình để lại sau bữa ăn. Em chỉnh lại chiếc áo khoác đầy bánh ngọt, gõ lên cửa sổ phòng giam.


Dylan thực ra đã sớm phát hiện có người đến gần. Cửa sổ kính cách ly mùi hương, khiến hắn không nhận ra ngay là Tri Liên đã đến.


Thấy mẹ trùng nhỏ bị nhiệt độ ban đêm lạnh đến run cầm cập, thấy hắn nhìn mình thì em vẫy vẫy tay, nở nụ cười mềm mỏng.


Bàn tay em bị chiếc áo khoác rộng che mất một nửa, chỉ lộ ra những ngón tay. Trái tim Dylan xốn xang. Nếu hắn thường xuyên lên mạng sao, hắn sẽ hiểu, cảm giác này gọi là "bị làm cho tan chảy".


Phòng giam không nên có người ngoài vào, nhưng Dylan không chút do dự mở cửa sổ.


Mẹ trùng nhỏ vui vẻ chui qua cửa sổ nhỏ. Bản năng làm mẹ khiến em quên đi sự lạnh nhạt của Dylan trên bàn ăn, giờ trong lòng chỉ còn lo lắng.


Dylan dang tay, Tri Liên ngồi luôn vào lòng hắn, vì bên cạnh cũng chẳng có tấm chăn nào, em không muốn ngồi dưới đất.


"Anh có đói không?" Tri Liên xoa bụng hắn, "Bệ hạ đúng là quá đáng..."


Nói xong, Tri Liên liền bịt miệng, như thể làm sai việc gì đó, lén nhìn sắc mặt Dylan. Em không ưa quốc vương Loài Người, nhưng vẫn nhớ rằng ông ta là cha của Dylan. Nói xấu cha trước mặt con trai thì đúng là hơi ngượng.


Dylan không để bụng: "Trong thời gian bị giam không được ăn gì."


Tri Liên đã đoán trước được. Em lại nở nụ cười khiến Dylan xốn xang ấy, vô cùng đáng yêu và mềm mại, thậm chí còn thoáng chút tinh ranh. Người mẹ kế nhỏ từ trong lấy ra một gói bánh được gói bằng giấy dầu, thơm phức: "Tôi mang bánh cho anh đây."


Em mở lớp giấy dầu ra, một cái bánh nhỏ cũng chỉ to bằng đồng xu vàng. Tri Liên đưa đến bên miệng Dylan: "Ăn đi."


Dylan nhìn em một hồi với ánh mắt khó hiểu.


Cuối cùng hắn ăn hết những chiếc bánh trong tay em. Mẹ trùng nhỏ vừa buồn ngủ vừa lạnh, ngáp một cái nhỏ. Dylan tưởng em sẽ đi, ai ngờ em lại cởi áo khoác ra, quấn lấy người hắn.


Dylan dù sao cũng là chiến thần đã từng ra trận, đâu có sợ lạnh, chỉ có Tri Liên mới nghĩ hắn lạnh.


Chiếc áo khoác đó không đủ lớn, nhưng có còn hơn không. Chiếc mũi nhỏ của Tri Liên khịt khịt, ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí: "Bệ hạ lại đánh anh à?"


Dylan gật đầu, trên lưng lại có thêm vết thương mới. Hắn nói chuyện cũng không còn sức lực như trước. Phải đợi ra khỏi phòng giam mới được bôi thuốc. Đó chính là thủ đoạn hành hạ hắn của quốc vương Loài Người.


Là hoàng tử, hắn lại không thể không tuân theo.


Biết Tri Liên lạnh, Dylan lại khoác áo lên người em, rồi ôm em vào lòng, như thể hai người sưởi ấm cho nhau.


Tri Liên do dự nhìn hắn, những đầu ngón tay non mềm vuốt ve má hắn: "Tôi giúp anh nhé..."


Em hôn hắn. Đôi môi ngọt ngào và mềm mại. Dylan lúc nào cũng hôn em trong cơn cuồng nộ, chưa từng được thưởng thức hương vị của em một cách tử tế. Càng thưởng thức kỹ, hắn mới phát hiện, ngay cả nước bọt của em cũng vừa ngọt vừa thơm.


Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, Dylan cảm thấy cơn đau trên lưng đã giảm bớt.


"Vẫn còn đau à?" Tri Liên thở hổn hển rời khỏi hắn, vừa nãy hình như hơi hôn sâu quá, "Chắc là đã đỡ hơn lúc trước rồi nhỉ..."


Dylan hỏi: "Rốt cuộc em là ai?"


Vì sao có thể chữa lành cho hắn, có thể xoa dịu cơn loạn thần của hắn, thậm chí còn như thuốc tê, có thể giảm bớt cơn đau cho hắn?


Tri Liên nhất thời không biết trả lời hắn thế nào. Đối phương là Loài Người sinh ra và lớn lên ở đây, còn em là mẹ trùng của Trùng tộc... Em không biết sau khi biết thân phận của mình, Dylan sẽ có phản ứng gì.


Dylan không ép em phải trả lời. Trong lòng hắn đã có một chút phỏng đoán mơ hồ. Thấy Tri Liên không muốn nói, hắn liền ôm em và chuyển chủ đề: "Em về đi, ở đây lạnh lắm."


Tri Liên lắc đầu: "Tôi ở cùng anh một lát. Anh ngửi mùi của tôi, chắc cũng có thể giảm bớt cảm giác đau."


Nói thì nói thế, nhưng chưa kịp nói chuyện được vài phút, Tri Liên đã bắt đầu buồn ngủ.


Dylan nhìn em chăm chăm. Khuôn mặt người mẹ kế của hắn tinh xảo không tì vết, như khối ngọc trắng hoàn mỹ nhất, mềm mại và sáng chói. Thân hình em hơi mỏng manh, thậm chí có thể gọi là yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường vô tận. Đây chính là người ngoài hành tinh sắp cưới phụ hoàng.


Liệu em có thể sống sót dưới tay phụ hoàng không? Ban đầu có thể nhận được nhiều yêu thương, nhưng đến khi quốc vương Loài Người mất hứng thú với em, kết cục của em sẽ là cái chết.


Tay Dylan siết chặt, trong lòng lần đầu tiên lan tràn một cảm giác xót xa. Tri Liên cảm nhận được lực trên tay hắn, liền dụi mắt, mơ màng tỉnh dậy: "Sao tôi lại ngủ mất rồi..."


"Vẫn còn đau à?" Em rõ ràng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng vẫn gắng gượng kiểm tra tình trạng của Dylan. Trong mắt Tri Liên, Dylan đã là con của em rồi.


Có người mẹ nào chẳng quan tâm đến con mình đâu.


Em lau đi giọt nước mắt vì buồn ngủ, ngước lên hôn môi Dylan. Trái tim Dylan đang rung động dữ dội. Hắn không dám ôm em quá chặt nữa, cứ như ôm em là sẽ đánh mất trái tim mình vậy.


Thấy Dylan vẫn căng thẳng như thế, Tri Liên hít một hơi thật sâu, tự trấn an mình, rồi lại hôn lên một lần nữa. Dylan cảm thấy một mùi máu tanh lan ra trong miệng, đồng thời cảm giác bỏng rát trên lưng giảm đi đáng kể, còn những đám mây đen trong biển thần lực cũng bị quét sạch phần lớn.


Hắn tin chắc rằng dịch thể của người trong lòng này có thể chữa được bệnh cho hắn, nhưng lúc này hắn căn bản không thể suy nghĩ bất cứ điều gì.


Tri Liên rất sợ đau. Vấn đề gì có thể giải quyết bằng hôn thì không làm tình, vấn đề gì có thể giải quyết bằng làm tình thì không đổ máu. Em tưởng đứa con của mình đau quá, đau đến nỗi nửa đêm còn chịu đựng không nổi, nên em đành chọn cách cắn đầu lưỡi của mình.


Dylan không ngờ em lại làm thế, không ngờ một người dị tộc yếu đuối đến mức làm tình còn khóc không ra hơi, lại có thể dùng máu của mình để dỗ dành hắn.


Chất pheromone đậm đặc trong máu mẹ trùng là liều thuốc tốt nhất cho Trùng tộc.


"Vẫn còn đau à... cục cưng..." Mẹ trùng nhỏ buồn ngủ đến rơi nước mắt vô thức gọi ra tiếng "cục cưng". Em cắn đầu lưỡi của mình để ép ra nhiều máu hơn, chỉ mong để cục cưng được dễ chịu hơn.


Em buồn ngủ quá, lưỡi lại đau, đến cả việc Dylan ôm em ngày càng chặt cũng không còn nhận ra nữa.


Tác giả có lời muốn nói:


Sụp đổ rồi nhé (cười khẩy)

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page