top of page

[NDMTML] Chương 25

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 8 phút đọc

Khu vườn vô cùng yên tĩnh, Tri Liên ngơ ngác nghĩ, lần này những người đó không phát hiện Đại hoàng tử của họ chạy ra ngoài sao?


Lỗ lồn của em đều bị địt đến tê rần, cái lỗ nhỏ đau đến nỗi em không thể khép chân lại được. Dù em có van xin thế nào, người đàn ông trên người em cũng không ngừng lại. Cái lỗ non mềm dành riêng cho trùng đực bị xuyên thủng vô số lần, nước dâm và tinh dịch trộn lẫn vào nhau, bị cái gậy thịt địt thành những bọt nước mịn màng.


Trong cuộc yêu cuồng liệt ấy, em thậm chí bắt đầu hối hận vì sao mình đã bắt đầu. Lúc Dylan đang điên cuồng địt, vô số hormone trùng đực tỏa ra không ngừng, tạo nên ấn tượng trong nhận thức của Tri Liên.


Người đàn ông đang địt trên người em là con của em.


Nó điềm tĩnh hơn những đứa con khác rất nhiều. Quá nhiều trải nghiệm dồn lên người nó, khiến nó trở thành một người đủ trưởng thành. Lúc địt Tri Liên, nó vẫn chú ý lấy tay đệm sau gáy em, kẻo người mẹ nhỏ tự va đầu vào đâu.


Người mẹ nhỏ bác ái ưỡn người mình lên, đưa cái lồn dâm của mình về phía con cặc của người đàn ông vạm vỡ này.


Trên tay Dylan có quá nhiều vết tích của chiến tranh từ thuở xưa, cũng giống như tay của Khang Duy, lúc vuốt ve em khiến em run rẩy không ngừng.


Những vết sẹo sần sùi cà xát lên phần thịt đùi trắng non mẫn cảm của Tri Liên. Em bị địt đến nỗi giày cũng rớt ra. Hai cái vú nhỏ lắc lư lộ ra, nó vốn không to thế này, dạo này không có ai bú sữa cho em nữa, sữa đọng lại bên trong, dần dần khiến hai bầu ngực nhỏ của em phồng lên như hai chiếc bánh bao nhỏ.


Dylan thở hồng hộc như một con dã thú, không hề có phong thái của hoàng tử. Hắn nhấc bổng thân hình nhỏ bé ấy lên, dùng cây gậy thịt hung ác của mình quật vào em. Cái lồn non mơn mởn bị nhét vào một cách thô bạo, trong từng đợt va chạm dữ dội, hắn địt thật mạnh vào tử cung.


Tri Liên khóc lóc lắc đầu: "Chật quá... chậm thôi mà..."


Em muốn từ chối người đàn ông đang địt em, làm đau em, lại muốn chữa lành cho hắn, chỉ còn nước bất lực dang chân ra, để con cặc cặm cụi hành sự trong lồn dâm, khiến em bắn ra những tia nước, làm ướt đám cỏ bên dưới.


Tiếng khóc càng khiến Dylan phấn khích hơn. Trong tiềm thức của hắn đã cảnh báo không được làm tổn thương thiếu niên mỏng manh này, nhưng vừa hắn địt lồn này liền là quên sạch. Hắn bất ngờ rút cây gậy thịt của mình ra, Tri Liên hét lên, toàn thân run rẩy, hai búp thịt dâm mềm oặt ấy kẹp giữa một cái lồn ướt át, khi con cặc rút ra thì thổn thức phun nước.


Con cặc địt em rất dài và rất thô, gân xanh chằng chịt, cây gậy thịt màu đỏ sẫm phủ đầy nước nhớt.


Dylan biết, thứ nước dâm này đều là do tân vương hậu của cha hắn phun ra.


Chỉ còn ba ngày nữa, vị điện hạ mềm mại này sẽ gả cho người cha đã qua tuổi trung niên của hắn. Khi ấy em sẽ là vợ chính thức của phụ hoàng, họ sẽ ngủ trên cùng một giường, dù người vợ nhỏ có muốn hay không, phụ hoàng cũng sẽ làm tình với em trên chiếc giường tân hôn ấy.


Hắn đã trải qua vô số cuộc chiến, đạt được vô số vinh quang, máu lạnh và trấn tĩnh là từ để chỉ hắn. Vậy mà giờ đây gặp được thiếu niên này, hắn lại như thằng con trai mới lớn, ngay cả con cặc của mình cũng chẳng kiểm soát nổi, biến thành một tên biến thái hoàn toàn.


Phải biết rằng, lúc Dylan Caesar vừa nổi danh, các quý phu nhân của Tinh cầu Nhân loại đều tán dương hắn là một quý ông hoàn hảo.


Tuy hơi thở tao nhã đã bị chiến tranh hủy diệt sạch sẽ, nhưng hắn cũng chẳng lẽ không thể kiềm chế bản thân đến mức này, đi cưỡng bức một mỹ nhân xa lạ mới quen.


Dylan bế gập chân Tri Liên lên, từ phía sau địt xuyên thẳng vào cái lỗ non mơn mởn của em. Cái lồn dâm siết chặt lấy cái vật khổng lồ đang xâm nhập, tử cung phun ra từng dòng nước nhớt. Trong cuộc yêu, mắt Dylan khôi phục lại ý thức, nhưng hắn vẫn im lặng giam hãm người mẹ nhỏ tội nghiệp trong lòng, ôm mông em địt cái lồn nhỏ của em.


Con cặc đỏ thô ráp cọ xát cái lồn thịt với tốc độ cực nhanh. Tri Liên bị động tác phóng khoáng này dẫn dắt, hai bầu vú nhỏ lắc lư trên dưới, bỗng nhiên bắn ra hai dòng sữa, vọt lên những chùm hoa nhài ấy.


"......A...... đừng mà......" Tri Liên rên rỉ, muốn xoay người lại vuốt ve đứa con mới của mình, "đừng lãng phí......"


Dylan áp sát em, giọng trầm khàn: "Gì cơ?"


"Sữa......" Tri Liên nhắm mắt, hàng mi cong dài dẫn lối những giọt lệ rơi, em yếu ớt nói, "sữa có thể...... chữa bệnh."


...


Cuối cùng Tri Liên cũng ngất đi. Tỉnh dậy lần nữa, em hoảng hốt vô cùng, may thay thấy được trần phòng ngủ quen thuộc. Trong tay em có một ống ngọc nhỏ, bên trong đựng một lọ thuốc và một tờ giấy.


Mở ra xem, là lời nhắn của Dylan.


"Hy vọng em tha thứ cho sự đường đột của tôi."


Lọ thuốc dùng để bôi cái lỗ sưng đỏ, tác dụng rất nhanh.


Đây là lần đầu tiên Tri Liên phải đối diện với căn phòng trống rỗng sau khi làm tình. Em không thể nào kìm nén được cảm xúc của mình, trong lòng dâng lên một chút oán trách dành cho Dylan. Đối phương chẳng rõ là trùng tộc hay không phải trùng tộc, dưới tác động của hormone, em đã vô thức làm tình với hắn, chẳng biết mình làm thế đúng hay sai.


Trong sự kế thừa gen, mẹ trùng vĩnh viễn sống ở trung tâm tinh cầu, chưa bao giờ giao phối với bất kỳ chủng tộc nào khác ngoài trùng đực.


Nhưng Tri Liên cũng biết đó không phải lỗi của Dylan. Hắn không thể ở lại căn phòng ngủ này bầu bạn với em cho đến khi em tỉnh giấc. Chỉ là người mẹ trùng nhỏ bé quá đỗi buồn tủi, bên cạnh chẳng có lấy một đứa con nào, vừa mới bị đàn ông địt xong, đã phải ở một mình cô đơn.


Tri Liên tự động viên khích lệ chính mình, nghĩ về Agas chưa kịp gặp mặt, nghĩ về những đứa con chẳng biết khi nào mới tìm được, em thu xếp lại tâm trạng của mình. Chẳng bao lâu sau, người hầu gõ cửa.


Người quản gia cúi chào: "Thưa điện hạ, hôm nay ngài cần thay lễ phục, cùng bệ hạ của chúng tôi chụp ảnh."


"Ảnh gì cơ...?" Tri Liên hỏi.


Người quản gia kiên nhẫn đáp: "Một tấm ảnh chung sẽ được đăng lên mạng tinh cầu, dùng để làm thiệp cưới điện tử. Tiếp theo, những người hầu sẽ phục vụ ngài mặc quần áo."


Hắn ta vỗ tay, những người giúp việc nối đuôi nhau bước vào. Tri Liên được mọi người vây quanh đưa vào phòng thay đồ, nhanh chóng được thay một bộ váy ôm sát người xinh đẹp. Những người giúp việc vén mái tóc dài của em lên, tết thành một bím tóc phức tạp, và còn cài lên mái tóc óng mượt như lụa ấy những bông hoa nhài.


Mấy bông hoa nhài nhỏ xinh rải rác kẹp trong mái tóc dài, Tri Liên lại bị đẩy ra ngoài một cách nhanh chóng, suốt con đường đến nơi chụp ảnh. Cái lồn non mới vừa bị dương vật địt xong phải chịu khổ sở, bị ma sát đau rát suốt dọc đường.


Quốc vương Loài Người tuấn tú đã đợi ở đây từ lâu, ánh mắt sốt ruột của ông ta khi nhìn vào vị hôn thê tuyệt sắc của mình liền biến thành ý cười. Mọi người xung quanh đều hành lễ với ông ta, chỉ có Tri Liên là vẫn đứng yên.


May thay, quốc vương Loài Người không để ý những điều đó. Ông ta nâng tay Tri Liên lên, dắt em đến bên chiếc ghế xa hoa.


Tay ông ta đeo găng, Tri Liên đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn của ông ta. Nhiếp ảnh gia chụp được vài tấm, bỗng nhiên lên tiếng: "Xin mời vương hậu điện hạ mỉm cười một chút."


Tri Liên giật mình, đành phải vội vàng mỉm cười. Khoảnh khắc được đông cứng lại, một thiếu niên xinh đẹp dịu dàng gả cho một người đàn ông lớn hơn mình không biết bao nhiêu tuổi. Tấm ảnh đó lập tức được chỉnh sửa xong, quốc vương Loài Người hài lòng gật đầu, trọng thưởng cho nhiếp ảnh gia.


Ông ta muốn thân cận một chút với vị hôn thê của mình, Tri Liên lùi lại một bước, mắt nhìn xuống mũi chân mình, bối rối từ chối: "Thưa bệ hạ... em mong muốn sau khi thành hôn rồi mới thân mật với ngài."


Quốc vương Loài Người bất lực nhún vai: "Được thôi, mỹ nhân luôn có đặc quyền."


Chiều hôm đó, một bài thông báo kết hôn tinh xảo đã lên mạng tinh cầu.


Nhân loại, với tư cách là một chủng tộc có số lượng dân số trong vũ trụ sánh ngang với Trùng tộc, tầm ảnh hưởng của họ vô cùng to lớn. Mấy ngày trước, đám cưới đã được khởi động truyền thông, bây giờ ảnh chụp ra lò, cả mạng tinh cầu như nổ tung.


【Vị bệ hạ ấy lại sắp kết hôn nữa đúng không?】


【Chẳng biết ai mà đáng thương thế này】


【Xin đừng sỉ nhục người cai trị hành tinh của chúng tôi. Vương hậu cũng rất sẵn lòng gia nhập hoàng thất, để phụng sự bệ hạ.】


【Trời ạ, nhìn xem các người đã làm gì vậy, các người bắt cóc đứa trẻ xinh đẹp thế này, gả cho một ông già chết tiệt!】


【IP192340, cư dân hành tinh Maierga, nếu anh còn xúc phạm người cai trị của chúng tôi, chúng tôi sẽ khởi kiện anh!】


【Một chủng tộc cướp bóc, không ngừng chiếm đoạt những sinh linh xinh đẹp, thực sự đáng hổ thẹn...】


Trung tâm tinh cầu xa xôi, những chiến hạm đen trắng đổ nát lần lượt nằm trong căn cứ quân sự.


Một nhân viên bảo vệ đang lên mạng tìm kiếm tin tức về hố sâu, chẳng biết bấm nhầm vào đâu, bỗng nhiên hét lên, giơ cao thiết bị liên lạc: "Sĩ quan Griffin! Ngài xem này, hoàng đế tinh cầu Nhân loại đăng thông báo tái hôn rồi!!"


Đầu tóc Griffin bù xù, mái tóc vàng óng ả vốn đẹp đẽ nay trở nên như rơm. Hắn đập mạnh tay xuống bàn điều khiển giám sát, đấm thủng một lỗ trên tấm thép cứng, gầm lên: "Bố mày đang rất bực mình, không có thời gian xem mấy cái tin tức lá cải này đâu!"


Tác giả có lời muốn nói:


【Griffin thằng nhóc này...】

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page