top of page

[NDMTML] Chương 23

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

Tri Liên thực sự bị hắn làm cho sợ, cứng đờ người không dám nhúc nhích. Thế nhưng người đàn ông dường như hơi ngờ ngệch, cũng đứng đó nửa ngày chẳng nhúc nhích.


Tri Liên hơi lùi lại, nói nhỏ: "Xin lỗi, tôi sẽ đi ngay..."


Chưa kịp lùi một bước, người đàn ông bỗng nhiên lao lên, nhanh chóng quật ngã em xuống đất. Thế nhưng trong khoảnh khắc ngã xuống, hắn lại còn vững vàng đỡ lấy cơ thể Tri Liên, không để em bị thương dù chỉ một chút.


Tri Liên nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Người đàn ông đè trên người em như con chó nằm lên người em, đánh hơi. Mẹ trùng nhỏ tội nghiệp lại không kìm được mà rơi nước mắt. Người đàn ông dường như ngửi thấy thứ gì đó thơm tho, liền hít hà trên mặt em, rồi liếm đi những giọt nước mắt.


Ánh trăng quá sáng, Tri Liên có thể nhìn thấy đôi mắt như bầu trời của người đàn ông này. Trên mặt hắn có những vết thương nhỏ cũ kỹ, nhưng dù mặt có vết thương cũng chẳng làm giảm đi vẻ tuấn tú của hắn.


Nếu Agas từng tham gia chiến tranh có ở đây, hắn có thể nói cho vị điện hạ mẹ trùng nhút nhát biết rằng, đây là thái tử của Loài Người, Đại hoàng tử Dylan.


Cách đây mấy chục năm, trong trận chiến đa tinh cầu, Dylan suýt cùng một trùng đực cấp cao của Trùng tộc đồng quy vu tận. Ai ngờ hắn may mắn sống sót. Đó cũng là khởi đầu cho quãng đời địa ngục của hắn.


Trong cơ thể hắn bị phát hiện có thần lực của Trùng tộc, và cũng có triệu chứng loạn thần giống Trùng tộc. Điều này khiến hắn bị hoàng tộc ruồng bỏ, bị thiên hạ lên án, tất cả mọi người đều lãng quên người anh hùng của hành tinh Loài Người một thuở.


Thế nhưng đối với Tri Liên chẳng biết gì, đây chỉ là một người đàn ông kỳ lạ bỗng nhiên lao lên liếm láp em.


Tri Liên vừa định nói, đôi môi non mềm bị đôi môi hơi lạnh bịt kín. Người đàn ông giữ chặt sau gáy em, cuồng nhiệt mút nước bọt trong miệng em. Tri Liên bị hắn hôn đến nghẹt thở, bất lực đấm lên vai hắn. Chiếc khăn choàng bị cọ tuột xuống, để lộ một mảng da trắng non rộng lớn.


Em thơm quá.


Mẹ trùng nhỏ không biết rằng trong mắt Dylan, em thơm đến nhường nào, không giống những bông lài nhân tạo kia, thứ hương thơm trên người em dường như có thể chui vào tận óc người đàn ông, khiến người ta say đắm em mãi mãi.


Đây là khát vọng đối với mẹ trùng, khắc sâu trong huyết mạch Trùng tộc. Dylan không cần ai dạy, tự biết cách mút lấy dịch thể của mẹ trùng. Trong đầu hắn dần dần phục hồi thần trí.


Tri Liên bị hắn hôn đến nỗi be bét. Đôi môi đáng yêu bị hôn đến sưng lên, phồng lên một màu đỏ hồng. Mặt em đầy nước mắt. Chiếc váy hai dây bị tên vô lại thô lỗ kéo tuột một bên, để lộ đầu vú hồng như quả anh đào.


Cặp vú của em cũng dễ thương thật đấy, nhỏ xíu, có độ cong như của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì. Dáng vẻ em ở hành tinh Loài Người này chắc chỉ khoảng mười bảy tuổi. Cặp vú nhỏ ưỡn lên, đầu vú cũng hơi căng máu, cứng như hai quả anh đào nhỏ. Dylan ngửi thấy một mùi hăng hăng ngọt ngọt, còn Tri Liên thì đã khó chịu kẹp chặt hai chân.


Tri Liên khóc rất dữ dội. Cặp vú như bánh bao bị người ta nhìn thấy hết, thậm chí còn hơi căng sữa. Nhưng điều khiến em càng sợ hãi hơn là, vừa nãy em đã phun nước.


Hormone của những trùng đực cấp thấp cùng lúc động dục mới có thể khiến mẹ trùng động dục, còn hormone của con đực cấp cao có thể khiến mẹ trùng lập tức bước vào trạng thái giao phối. Đây là chức năng được truyền lại trong gien để sinh ra con cái. Tri Liên không thể nào có ham muốn tình dục với người của hành tinh khác được.


Em chỉ có thể khoái lạc, lên đỉnh dưới thân những đứa con của mình. Thế mà lúc này, em lại bị một tên nhân loại hôn đến mức phun nước.


Nước nhờn ướt át dính chặt lên chiếc váy mỏng của em. Mùi hăng ngọt của nước dâm mẹ trùng xông vào mũi thái tử nhân loại. Người đàn ông tóc vàng đẹp trai này chỉ trầm tư một giây, rồi trực tiếp xắn váy Tri Liên lên.


Tri Liên giãy giụa, mà bàn tay to cứng ráp đã nhấc mông em lên. Sống mũi cao hơi hơi thọc vào trong đường thịt ướt át nóng bỏng. Lồn non vốn đã nhạy cảm, Tri Liên đã quen với chuyện làm tình, những ngày tháng này ở một mình trong hoàng cung, lâu lắm rồi không có trùng đực nào đến dỗ dành em, bỗng nhiên bị kích thích như vậy, em lại phun ra một lượng lớn nước dâm.


Người đàn ông bắt đầu mút nước trong lồn em. Tri Liên lúc này mới ngửi thấy trên người người đàn ông này mùi vô cùng giống với thần dân của mình.


Hắn có phải là con của em không?


Mùi hormone hắn tỏa ra giống hệt như trùng đực cấp cao. Và dáng vẻ vừa mất lý trí cũng vô cùng giống những trùng đực trong cơn loạn thần.


Tri Liên cố gắng thả lỏng bản thân. Người đàn ông liếm khắp lồn, lỗ sau, dương vật của em. Em cố gắng cảm nhận mùi hormone, xác định rằng hắn quả thực có hormone của Trùng tộc, ngay cả lĩnh vực tinh thần cũng tỏa ra những dao động giống hệt.


Tri Liên cũng hơi mơ hồ. Em không biết thái tử Loài Người, đành do dự hỏi: "Con... có phải là con của tôi không?"


"Con" là ám hiệu giữa mẹ trùng và trùng đực. Dù con đực trước đây chưa từng gặp mẹ trùng, khi gặp nhau, chúng cũng sẽ nhận ra mẹ của mình.


Dylan vừa mới tỉnh táo lại. Hắn cảm thấy, sau khi liếm dịch thể của thiếu niên này lúc đang mất lý trí, cơn loạn thần của hắn đã dịu đi một phần.


Hắn dù sao cũng chỉ mang một nửa gien Trùng tộc, nên không phản ứng với cách xưng hô đó.


Hắn đáp lại: "Em là người hầu mới ở đây?"


Tri Liên sững người. Giọng người đàn ông rất lạnh, trầm thấp pha chút khàn khàn. Hắn quá cường tráng, đến nỗi ánh trăng cũng bị hắn che khuất.


Dylan định cảm ơn em. Mặt hắn sinh ra đã hung dữ. Vừa định đứng dậy khỏi người Tri Liên, không biết vướng phải đâu, cậu bé mặc váy trắng bên dưới bỗng nhiên bật người lên, rên một tiếng, sữa trong tích tắc bắn thẳng lên miệng Dylan. Và mùi thơm ngọt ngào pha chút hăng ấy lại lan tỏa. Nhìn kỹ thì chiếc váy trắng đã ướt sũng.


Từ xa vọng lại tiếng gọi, lắng tai nghe thì hình như đang gọi thái tử điện hạ. Tri Liên cuống quýt bò ra khỏi người hắn, mặt vô cùng ấm ức, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn một cái, rồi lê thân thể mệt mỏi quay lại con đường cũ.


Dylan không đuổi theo. Đôi mắt xanh của hắn lấp lánh, liếm đi vệt sữa dính trên khóe miệng. Ánh mắt hắn nhìn vào phần dưới cơ thể mình, nơi con cặc đã cương cứng, cứng như khối sắt.


Trên mặt đất là chiếc khăn choàng của Tri Liên. Hắn nhặt mảnh vải ấy lên, đưa xuống dưới mũi ngửi.


Thơm ngào ngạt. Chỉ cần ngửi mùi hương, có thể tưởng tượng ra chủ nhân của nó đẹp đến nhường nào. Và thân hình trắng ngần ấy cũng đã in sâu vào tâm trí Dylan.


...


Tri Liên trèo trở lại qua cửa sổ. Lúc tụt xuống suýt ngã. Bây giờ chẳng có ai để an ủi em.


Vừa nãy em suýt bị người đàn ông đó hãm hiếp. Vật cứng nóng hổi kề vào giữa hai đùi em. Mùi hormone khiến em rơi vào cơn động dục dữ dội.


Tri Liên không dám phát ra tiếng. Bên ngoài, những người hầu đã quay lại, đang canh giữ cửa phòng ngủ.


Em nức nở, chỉnh lại váy, quay vào phòng tắm. Phía dưới trống rỗng đến phát điên. Bảy ngày rồi không được làm tình với các con. Nếu không bị hormone kích thích thì còn đỡ, một khi bị hormone con đực khơi dậy, mẹ trùng cũng sẽ rơi vào thời kỳ động dục khó chịu.


Tri Liên nhìn gương mặt đỏ bừng vì tình dục của mình trong gương, nghĩ đến khuôn mặt của người đàn ông xa lạ kia, liền tức đến muốn khóc. Miệng bị hắn hôn phát đau, phía dưới cũng bị liếm đến phát đau. Người đàn ông chẳng biết nặng nhẹ, cắn đau cái lồn thịt nhỏ của em. Và bây giờ em vô cùng muốn làm tình, giá mà Agas có ở đây thì tốt biết mấy.


Không có trùng đực hầu hạ, mẹ trùng điện hạ kiêu căng nằm vào bồn tắm. Trong nỗi buồn tủi, em tự dỗ dành cái âm vật nhỏ của mình. Lỗ lồn đang co thắt chỉ có thể dùng ngón tay để khuây khỏa một chút. Tri Liên còn chẳng may móc trúng vào thành thịt non mềm bên trong của mình, thứ thịt lồn non mềm đó sao chịu nổi sự cạy móc như vậy, sau khi phun ra mấy dòng nước, cơn ngứa mới dịu đi đôi chút.




Tác giả có lời muốn nói:


Được rồi, các công đã lên sân khấu hết rồi ~


Tuy nhiên, tất cả mọi người trong thế giới này đều ái mộ Tri Liên, cả thế giới là một bữa tiệc chim bay to đùng (bushi)


Dạo này bận quá.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page