top of page

[NDMTML] Chương 20

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

Cặp vú này giờ chỉ thuộc riêng về Agas.


Thứ hương thơm trùng cái phát ra từ tận xương tủy có thể câu hồn người khác. Cặc của Agas đã cứng. Hắn cởi cạp quần, rút cây gậy thịt vừa thô vừa đỏ ấy ra và thủ dâm. Hormone đực do trùng đực cấp cao tiết ra cũng khiến mặt Tri Liên ửng đỏ, cái lồn nhỏ nhớp nháp, hai môi âm hộ bé tí dính chặt vào nhau.


Em hơi khép chân lại, hai chân khép lại cọ xát vào cái lồn, tay vẫn đỡ lấy lớp quần áo đã xắn lên, nhìn cái đầu đầy lông xù của Agas đang húc húc trước ngực mình.


Agas xưa nay vốn dĩ kiềm chế, nhưng khoảng thời gian này hắn còn mạnh mẽ hơn cả Griffin. Động tác bú sữa của hắn rất mạnh, Tri Liên cứ có cảm giác hắn muốn hút cạn cả cặp vú của mình. Bởi vì lượng sữa chỉ có bấy nhiêu, giờ dinh dưỡng không đủ, sữa cũng không còn nhiều như trước nữa.


Lúc hút núm vú, hắn thích cắn nhẹ. Một hai lần thì không sao, lâu ngày liền để lại dấu vết. Lúc này Agas mới thu lại lực một chút, biết thương yêu cặp vú nhỏ tội nghiệp của mẹ.


Cặp vú non mềm từng dòng từng dòng đưa dòng sữa vào miệng đứa con yêu quý của mình. Tri Liên dịu dàng nhìn hắn, dù có bị làm đau cũng chẳng kêu lên. Chỉ có một tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng, để Agas biết mình đã làm em đau.


Em lúc nào cũng như vậy, hoàn toàn khác với mẹ trùng mà Agas từng tưởng tượng.


Chẳng biết vì lý do gì, ánh mắt Agas tối lại. Bàn tay rộng lớn áp lên tấm lưng mỏng manh của mẹ trùng, rồi ép hai bầu ngực nhỏ xíu non mềm đó vào nhau, ngậm cả hai núm vú vào miệng và hút mạnh một cái.


Tri Liên bị hắn bú mạnh đến mức khóc nhè. Nước mắt em rơi xuống mặt Agas. Em nức nở ôm chặt lấy đứa con ngỗ nghịch, nhẹ nhàng an ủi: "Cục cưng, có phải vết thương đau không? Ngoan nào... không sao đâu..."


Ngốc quá.


Agas thầm nghĩ. Hắn nên giảm bớt lực hai tay đang ép vú lại, phải nhẹ nhàng hơn với hai miếng thạch nhỏ ấy.


Chính vì mẹ trùng là người như thế, đã biến Khang Duy – cỗ máy công sở – thành bảo mẫu, biến Griffin – kẻ điên nghiện chiến đấu – thành con chó trung thành, biến Agas – kẻ trung thành ngu muội đến mức đáng sợ – nảy sinh ý nghĩ bắt nạt em.


Sự máu lạnh bẩm sinh của Trùng tộc, thôi thúc lòng chiếm hữu và ham muốn hủy diệt đối với mẹ trùng, nhưng cuối cùng lại bại trận trước sự thương xót dành cho em.


Sữa đã hút cạn, lúc núm vú tách khỏi miệng phát ra tiếng nước lớn, càng làm Tri Liên thêm đỏ mặt. Em chỉnh trang lại, cái lồn bên dưới đã lên đỉnh một lần. Cơ thể em đã nhạy cảm đến mức chỉ bị bú núm vú cũng có thể lên đỉnh.


Mùi thơm nồng nặc của nước dâm tỏa ra thu hút sự chú ý của Agas. Người đàn ông cương nghị, điềm tĩnh này, lúc này bên môi hắn vẫn còn vài giọt sữa chưa liếm sạch. Hắn cúi xuống nhìn mẹ trùng đang thở hổn hển, hai tay ôm lấy cặp vú non nớt, bàn tay to hướng xuống dưới, đỡ lấy mông em.


Hắn muốn ăn. Hắn muốn ăn thứ nước dâm vừa phun ra của mẹ trùng.


Những đốt ngón tay cứng như thép nhào nặn cặp mông mềm như cục bột ấy. Tri Liên ngước lên hôn hắn, nói: "Đợi chút nhé, để tôi tìm tư thế dễ chịu đã."


Mẹ trùng nhỏ sẵn lòng chiều theo đứa con của mình. Em sợ các con không chịu "ăn" nước của em.


Cặp vú nhỏ vẫn còn đau, nhưng biết làm sao được, Tri Liên chỉ có thể trèo lên người Agas, để cặp mông nhỏ hướng về phía hắn, nằm sấp xuống, em chỉ cần nâng cao mông lên.


Chiếc váy tự nhiên trượt xuống, rơi đến giữa lưng. Trong tầm nhìn của Agas, chỉ cần hơi ngước lên là có thể thấy hai đùm vú nhỏ phồng lên vểnh ra.


Hương thơm thuộc về trùng cái của mẹ trùng lan tỏa. Tri Liên chưa cởi quần lót, chỉ móc miếng vải che mu sang một bên, lộ ra cái lồn đỏ tươi đang chảy nước.


Cái lồn dâm đãng, hai môi âm hộ dính chặt vào nhau vì nước dâm. Nước dâm vừa hăng vừa ngọt. Agas không thể nhịn được nữa, gần như cúi cả mặt vào cái lồn nước mềm mại ấy. Cái lồn thịt bị cả cái miệng ngậm lấy, toàn bộ thứ nước vừa phun ra ào ạt được Agas nuốt sạch.


Tri Liên phát ra tiếng rên không thể kiềm chế được nữa, em lắc cặp mông thịt định né tránh, nhưng sau đó em lại cố nhịn, thậm chí đôi bàn tay trắng trẻo còn kéo miếng vải quần lót rộng ra thêm.


Agas dùng hai tay bóc cái thịt lồn của em ra. Hai môi âm hộ bị ngón tay cái tách ra, ấn xuống. Cái lồn hẹp lộ ra. Cái lồn thịt nhỏ trong khoảng thời gian này chưa từng bị kích thích vì không có cặc địt, đã phục hồi vô cùng săn chặt từ lâu.


Mắt Tri Liên ngấn lệ, lần này không phải vì đau, mà là vì quá tê, quá buốt. Khoái cảm từ cái lồn dồn dập từng đợt, em đã phun nước vô số lần. Agas như thể chưa bú đã, biến đổi chiếc lưỡi dài của mình, cái lưỡi với những chiếc gai mềm ấy tõm một tiếng cắm thẳng vào cái lồn non mơn mởn của mẹ trùng!


"Aa! —" Tay chân Tri Liên đều run, không thể chống đỡ nổi người nữa, em vừa khóc vừa gào: "Đừng... đừng thọc vào, lưỡi cạo vào đau quá..."


Agas biết em không đau, mà là sướng. Chiếc lưỡi trong hình thái nguyên thủy của hắn mang những chiếc gai nhỏ mềm, mỗi lần thọc vào, nó đều nhẹ nhàng móc vào thành thịt của mẹ trùng nhỏ. Lưỡi không to lắm, thế nhưng mẹ trùng nhỏ giờ không thường xuyên làm tình nên vẫn không chịu nổi, cái lồn run rẩy co giật mấy cái, lại phun ra một dòng nước nhờn trong veo đặc quánh.


Tri Liên không kìm được mà khóc thành tiếng. Em khóc nức nở, cái mông nâng cao, cái lồn dâm đãng bị cái lưỡi dài đút vào đút ra cả mấy trăm lần, cuối cùng Agas mới bú đủ nước của mẹ trùng, rút lưỡi ra khỏi lỗ thịt ấy..


Tri Liên liền buông xuôi hết sức lực trong tích tắc, cái mông thịt phịch một tiếng ngồi lên ngực Agas. Em lại lập tức bò dậy, vừa khóc vừa lau mặt. Thấy vệt nước ướt trên ngực Agas, em xấu hổ chẳng biết nói sao.


Agas hiếm hoi lộ ra một nụ cười, ôm mẹ trùng vào lòng, để em tự mình trấn tĩnh.


...


Thoắt cái lại vài ngày. Tri Liên đã bán hết những thứ có thể bán. Agas vẫn đang loay hoay tìm cách, ai ngờ hôm nay khi gặp lại người mẹ nhỏ mà hắn kính yêu, một lọn tóc bên trái của Tri Liên đã bị cắt mất.


Người mẹ ngốc nghếch vui vẻ chạy về phía hắn, trong lòng ôm mấy cái bánh, thậm chí còn có cả bánh mì vừa mới ra lò, tỏa mùi thơm béo, trông ngon hơn bánh nướng nhiều, và cũng đắt hơn nhiều.


Sắc mặt Agas rất nặng nề. Hắn cau mày nhìn mẹ trùng đặt đồ xuống bên cạnh mình.


Hắn nhấc lọn tóc đã bị cắt đứt của Tri Liên lên, giọng lạnh tanh: "Có ai bắt nạt ngài à?"


Nếu mẹ trùng bị bắt nạt, thì hắn dù phải liều cả thể diện của con đực, hắn cũng sẽ trả thù cho em.


Nhắc đến chuyện này, Tri Liên hào hứng kể: "Lúc nãy tôi gặp một thương nhân ngoại quốc. Anh ta đang thu mua tóc. Nhưng không phải tóc của ai anh ta cũng lấy. Anh ta đã trả rất rất nhiều tiền để mua tóc của tôi đấy."


Và chỉ cần một đoạn tóc thôi. Thứ chẳng đau chẳng ngứa này, Tri Liên ước gì có thể cho anh ta tất cả, để đổi lấy những điểm tín dụng cần nhất lúc này.


Trái tim Agas như bị đấm mạnh một cú, ngũ tạng lục phủ đều đau. Hắn cố gắng giữ vững biểu cảm. Tri Liên chẳng hề nhận ra tâm trạng hắn có gì bất ổn, bẻ đôi chiếc bánh mì duy nhất, đưa lên tận miệng Agas.


Mẹ trùng nhỏ cười vui vẻ đến thế, Agas không nỡ nói những lời khiến em giận, đành ăn một miếng. Lần này cũng là hắn ăn nhiều, Tri Liên ăn ít.


Trong mắt Trùng tộc, mọi thứ của mẹ trùng đều vô cùng quý giá, huống chi là mái tóc sinh ra đã có.


Thế nhưng rõ ràng, mẹ trùng nhỏ chẳng coi đoạn tóc đó là gì.


Agas hỏi tỉ mỉ mới biết, thương nhân đó đã đến đây từ lâu, đi khắp nơi sưu tập tóc của những người đẹp khắp thế gian, không biết làm gì. Mỗi lần đều trả một số tiền lớn. Rất nhiều người sẽ thử vận may xem mình có được hắn để mắt tới không, cũng có thể kiếm được một khoản tiền không nhỏ. Lẽ ra số tiền này đủ để Tri Liên và hắn no nê bánh mì mỗi bữa, thế mà Tri Liên vẫn chỉ mua một cái bánh mì, còn lại toàn là bánh nướng.


Ngay sau đó, Agas biết Tri Liên đã tiêu số tiền đó vào đâu. Em lấy ra một lọ thuốc.


Loại thuốc Agas đang bôi đều là loại rẻ tiền, dù vậy cũng chẳng thể chi trả nổi. Hôm nay, phần lớn điểm tín dụng Tri Liên bán được từ đoạn tóc đó, đều dùng để mua mấy liều thuốc chữa chân này.


P/s: Lời của editor


Tuy không phải "phét sing" của tui nhưng thụ "Bạch Ngốc Mỹ" vẫn là một cái gì đó :))))

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page