[NDMTML] Chương 18
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 8 phút đọc
Giây tiếp theo, bên trong hạm đội hiện ra vô số cửa sổ cảnh báo màu đỏ nguy hiểm.
[DANGER, phía trước phát hiện hố sâu không gian nguy hiểm, vui lòng nhanh chóng rút lui]
[DANGER, phía trước phát hiện hố sâu không gian nguy hiểm, vui lòng nhanh chóng rút lui]
[DANGER, phía trước phát hiện hố sâu không gian nguy hiểm, vui lòng nhanh chóng rút lui]
...
Sắc mặt của tất cả mọi người trên hạm đội đều trầm xuống. Khang Duy đứng dậy, đẩy mẹ trùng vào lòng Griffin: "Tôi sẽ lái hạm đội."
Từ nhỏ, thành tích lái hạm đội của Khang Duy ở trường quân đội lúc nào cũng đứng nhất. Sau khi trở thành sĩ quan cấp cao, kỹ năng lái hạm đội của hắn càng trở nên thuần thục đến mức xuất sắc. Hầu hết mọi người ở đây đều không thể bằng hắn. Vị thuyền trưởng đang lái hạm đội phía trước hành lễ nhường chỗ, Khang Duy thay thế vị trí của ông ta.
Agas định từ biệt một cách lịch sự, tự mình đi giải tỏa cảm xúc khó nói này, nhưng hố sâu nguy hiểm bỗng nhiên xuất hiện, hắn liền nhanh chóng ổn định lại tâm trạng, túc trực bên cạnh mẹ trùng để tránh em bị thương.
Khang Duy tập trung điều khiển hạm đội. Bỗng nhiên, một bên thân hạm bị va đập mạnh, cả con tàu rung lên dữ dội. Griffin mở thiết bị giám sát ra, chửi thề một tiếng: "Đệt! Đám Kotor này một năm không đánh là ngứa da đúng không?!"
Màn hình giám sát của hắn hiện ra, giữa vũ trụ bao la, những chiến hạm dày đặc đang bao vây họ, vây kín mấy chiếc hạm đội của họ. Griffin tức đến bật cười: "Bọn chúng nghĩ thế là có thể làm hại được chúng ta?"
Tri Liên trong lòng hắn ngước lên nhìn, Griffin mới kìm nén được cơn giận, hôn lên đỉnh đầu mẹ trùng, nói: "Mẹ ơi, con phải tạm xa mẹ một lúc. Agas."
Hắn chỉ gọi một tiếng tên Agas, Agas liền hiểu ngay ý hắn, đón lấy Tri Liên. Thế là, mẹ trùng nhỏ được bàn giao cho người đàn ông thứ ba.
Tri Liên vừa mới "cãi nhau" với Agas, lúc được đưa vào lòng hắn, trên khuôn mặt nhỏ còn mang vẻ ấm ức.
Agas nhìn em một lát, ôm em chặt hơn một chút, khẽ nói: "Tôi sẽ bảo vệ người, thưa điện hạ."
Hắn như một hiệp sĩ hoàng tộc trung thành đến ngu muội.
Vị hiệp sĩ này còn cao hơn Griffin một chút, vai rộng chân dài, vòng tay rất vững chãi, che chở công chúa an toàn trong lòng.
Tri Liên liếc nhìn hắn, quay đầu đi, vùi mặt vào ngực hắn, không để hắn nhìn thấy vẻ mặt của mình. Griffin trực tiếp hóa thành hình thái nguyên thủy lao ra ngoài. Trải qua vô số năm tháng, Trùng tộc đã tiến hóa ra thân thể cứng như thép, cơ thể với đống thịt dày đủ để sinh tồn trong vũ trụ. Sau khi hóa thành hình thái nguyên thủy, sức mạnh còn bùng nổ gấp trăm lần không ngừng.
Hình thái nguyên thủy của Griffin rất đáng sợ. Một sinh vật to gần bằng chiếc hạm đội, toàn thân đen đặc, những đường vân kim loại màu vàng phủ kín khắp cơ thể. Nó có đôi cánh vô cùng sắc nhọn, trên người toàn gai.
Mẹ trùng nhỏ quá vô hại, vì vậy con dân của em cũng sẵn lòng trước mặt em mà giả vờ như chẳng hề có sức tấn công. Lúc mẹ trùng giáng thế, thậm chí có người còn vì hình thái nguyên thủy của mình quá xấu xí mà lo lắng đến mất ngủ. Thực ra, Tri Liên thấy dáng vẻ này của Griffin chỉ thấy rất thích.
Cũng giống như bỗng nhiên thấy đứa con của mình biết đi, có một niềm tự hào khó tả.
Griffin quét một cái đuôi đã đập vỡ vụn một số hạm đội nhỏ. Hố sâu không gian ở ngay phía trước không xa. Càng nhiều nhân viên trên tàu cũng hóa thành hình thái nguyên thủy lao ra ngoài. So với dùng hạm đội chiến đấu, cơ thể nguyên thủy ngược lại có thể khiến người ta cử động thỏa thích hơn.
Tuy nhiên, hôm nay toàn chuyện bất ngờ xảy ra.
[Phía trước phát hiện hai hố sâu khổng lồ, vui lòng nhanh chóng rút lui!]
Hạm đội lại phát ra cảnh báo. Mồ hôi lạnh trên trán Khang Duy chảy ra một giọt. Hắn ném về phía sau một vật, Agas lập tức đỡ lấy.
"Agas, cậu đưa mẹ hạ cánh trước đi."
Tri Liên lo lắng nhìn hắn: "Cục cưng... tình hình bây giờ có nguy cấp lắm không?"
Khang Duy mỉm cười trấn an em: "Đừng sợ, mẹ ơi."
Agas trực tiếp một tay bế Tri Liên lên, nhảy ra khỏi cửa khoang phía sau. Chiếc váy nhỏ của Tri Liên bị gió thổi tung lên, đập "bẹp" vào mặt Agas. Hắn bình tĩnh điều chỉnh lại vị trí của mẹ trùng nhỏ, giữa tiếng đại bác đang nạp năng lượng, hắn bỗng nhiên bung đuôi ra, ném ra khoang cứu sinh do Khang Duy đưa, rồi nhét mẹ trùng vào trong.
Chiếc đuôi khổng lồ lập tức quật nát chiến hạm phía sau. Thế nhưng hỏa lực quá nhiều. Trong mắt Tri Liên, một luồng sáng chói như ban ngày lóe lên, xung quanh mất hết âm thanh. Em gào lên: "Đừng mà! —"
Tiếng nổ đến muộn truyền qua cấu trúc sinh lý đặc biệt của Trùng tộc. Tri Liên đột ngột nhắm nghiền mắt. Cửa khoang đang đóng lại, còn chân Agas thì bị thổi đứt dưới làn đạn vây công!
Mẹ trùng nhỏ từ khi sinh ra đã được bao bọc trong tình yêu thương và những bông hoa. Thấy đứa con của mình bị thương trước mặt, em lo lắng khóc òa lên. Thế nhưng, tác dụng của mẹ trùng chỉ có duy trì nòi giống và dỗ dành, em căn bản không có năng lực chiến đấu. Agas đành phải gửi em vào khoang cứu sinh có cấp độ an toàn cao nhất trước. Chân và tay hắn đều bị thương bởi đạn pháo. Chiếc đuôi khổng lồ hết lần này đến lần khác quất vào những chiến hạm lẻ tẻ. Hắn gửi tin nhắn cho
Khang Duy:
[Không chỉ Kotor, hơn hai trăm chủng tộc nhỏ xung quanh đã liên minh với nhau hết cả rồi!]
Chưa kịp để Khang Duy phản ứng, hố sâu không gian đã ập đến gần. Gần như tất cả mọi người đều bị nuốt chửng vào trong. Griffin chửi thề ầm ĩ, tiếng kêu the thé sắc nhọn của hắn suýt xuyên thủng khoảng không chân không xé toạc màng nhĩ. Trùng tộc có thể hiểu được sóng âm thanh truyền từ tiếng kêu. Tri Liên nghe thấy hắn giận dữ gào lên:
"Đệt mợ, bảo vệ mẹ cho tử tế! Hôm nay ông đây vào hố sâu giết hết bọn chúng!!"
Giọng hắn dần chìm đi. Tri Liên vừa khóc vừa kéo tay áo Agas. Người đàn ông này bám chặt trên cửa khoang, dùng hình thái trùng chịu đựng hàng trăm đợt công kích, lưng hắn đã nát bấy. Tri Liên chống cửa khoang ra ngoài. Agas bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, bất lực nói: "Thưa điện hạ, người lúc nào cũng thế, nên ưu tiên bảo vệ bản thân mình trước đã chứ."
Tri Liên kéo hắn vào trong khoang. Agas không hề có sự chuẩn bị thì bị tấn công, toàn thân đầy thương tích, hơi thở cũng yếu ớt.
"Cục cưng," Mặt Tri Liên rơi đầy nước mắt, "con ổn không? Có đau không? Trời ơi..."
Em lục tung trung thiết bị cất đồ không gian của mình, toàn là quần áo đẹp do những con đực chuẩn bị. Khoang cứu sinh có một ít vật tư. Tri Liên vội vã bò qua lấy một ít bình xịt xịt lên vết thương của Agas.
Khang Duy không ngờ sẽ bị tấn công, vật tư dự trữ trong khoang cứu sinh không nhiều. Với lại, vết thương nặng nhất của Agas là ở chân, chữa những chỗ khác cũng chỉ là muối bỏ biển.
Agas thở hổn hển: "Đừng sợ, thưa điện hạ, sau khi hạ cánh ngẫu nhiên, tôi sẽ phát tín hiệu, để họ đến tìm chúng ta."
Hắn cứ nói đừng sợ, ánh mắt đã lờ mờ, sắp mất đi ý thức. Tri Liên cẩn thận lại gần hắn, thè chiếc lưỡi nhỏ ra liếm hôn miệng hắn.
Chiếc đuôi khổng lồ không kìm được mà quấn lấy người mẹ nhỏ xinh đẹp thánh khiết. Gương mặt xinh đẹp của em giờ đây bị cọ xát đầy bụi bẩn. Agas mê mẩn liếm lấy nước bọt trong miệng em. Dưới tác dụng của hormone trong dịch cơ thể mẹ trùng, cơn đau từ vết thương được dịu bớt.
"Ừm..." Tri Liên hôn hắn sâu hơn. Chiếc lưỡi nhỏ bị mút đến tê liệt. Ý thức của Agas dần dần trở lại. Tri Liên nhận ra hắn đã tỉnh táo hơn một chút, liền càng nhẹ nhàng liếm hôn đôi môi hắn.
Đôi môi nhỏ mềm mại cọ vào đôi môi mỏng của người đàn ông. Tri Liên dang tay ôm lấy hắn, cổ tay trắng như ngọc đặt trên vai rộng của hắn. Chiếc lưỡi nhỏ rút ra với một tiếng "tích", đầu lưỡi đã bị mút đến hơi sưng.
Đôi mắt như nước của Tri Liên nhìn Agas một cái. Dù Agas là một đứa con ngỗ nghịch, người mẹ bác ái vẫn yêu thương hắn. Em lại hôn lên lần nữa. Hai đôi môi chạm nhau, hơi thở của Agas dần ổn định trở lại.
Mùi máu bỗng nhiên nổ tung trong miệng. Agas mở to mắt, bàn tay chai sạn nắm lấy đầu Tri Liên. Tri Liên rên lên một tiếng, những giọt nước mắt rơi xuống từng giọt lên mặt Agas.
Trùng đực đã không còn là một đứa trẻ nữa nhưng đây là lần đầu tiên hắn biết thế nào là đau lòng.
Mẹ trùng điện hạ cao quý của hắn, mẫu thần của toàn bộ Trùng tộc, đã cắn vào đầu lưỡi của chính mình, dùng máu của mình để chữa trị cho hắn.
Hiệu quả của máu mẹ trùng thực ra còn mạnh hơn dịch thể. Tuy nhiên, máu có hạn và gây hại cho cơ thể, còn dịch thể thì có thể sản xuất liên tục. Hiếm có ai làm tổn thương mẹ trùng để lấy máu, và các đời mẹ trùng trước cũng chưa bao giờ tự làm mình bị thương để cứu con mình.
Tri Liên thực ra rất sợ đau. Agas biết điều đó. Dù có nhẹ nhàng đến đâu khi địt em, em vẫn khóc lóc không ngừng. Đêm đó hắn đã địt em gần như mất kiểm soát, đầu óc chỉ nghĩ đến việc phải cày thật mạnh cái lỗ sau của mẹ trùng. Cái lồn non bao bọc lấy cặc của hắn, thứ tình yêu mềm mại như mẹ hiền ấy đã gột rửa lại hắn. Đó là lần đầu tiên hắn giao phối với mẹ trùng. Vẻ mặt lúc lên đỉnh của Tri Liên, đầu lưỡi đỏ tươi hé ra, cặp vú non mềm đung đưa nhẹ nhàng, và cả sự ẩm ướt từng đợt khi lỗ sau phun nước, tất cả đều khiến hắn kích động không thôi.
Tổ tiên của dòng họ nhà hắn đã từng có mẹ trùng của riêng mình. Thế nhưng mấy trăm năm trôi qua, mẹ trùng trở thành truyền thuyết. Rất nhiều con đực nghĩ rằng cả đời mình sẽ chẳng bao giờ chờ được mẹ trùng. Và ngay lúc đó, Tri Liên xuất hiện.
Trung tinh là hành tinh chủ. Những con đực bị loạn thần đều phải được đưa đến các hành tinh biên giới xử lý. Griffin lẽ ra phải có kết cục đó. Thế nhưng mẹ đã nghe thấy nỗi đau của hắn, vì vậy mẹ đã đến bên hắn.
Mùi máu trong miệng dần nhạt đi. Agas xúc động thưởng thức thứ tình yêu bỗng nhiên trào dâng trong lòng. Thứ tình yêu này khiến hắn luống cuống không biết làm thế nào. Còn người mẹ trùng yếu ớt và mềm mại ấy lại lần nữa hôn lên hắn, vắt máu từ đầu lưỡi ra, dâng đến tận miệng hắn.
Nước mắt giống như dung nham, thiêu đốt và khắc sâu trong tim Agas.
Tác giả có lời muốn nói:
Sắp đi chinh phạt người ngoài hành tinh rồi (cách nói nghe lạ quá)
Nhưng vẫn sẽ có vài chương riêng về Agas.
Bình luận