[NDMTML] Chương 16
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 7 phút đọc
Sau khi hút sữa ra, bên dưới của Tri Liên đã ướt, trên váy cũng lưu lại vết nước.
Cayce vui vẻ cất lọ thủy tinh đi. Một phần sữa này dùng để nghiên cứu, phần khác sẽ được pha loãng ở nồng độ cao để bào chế dược phẩm, sau đó kết hợp với thuốc nhằm tối đa hóa hiệu quả hormone của mẹ trùng. Tất nhiên, lượng này nhất định không đủ, sau này vẫn cần mẹ trùng gửi thêm một ít dịch thể để họ bào chế thuốc.
"Thưa mẹ, phiền mẹ hãy vén váy lên ạ." Cayce sẽ không trực tiếp ra tay cởi váy của mẹ trùng nhỏ, làm thế quá thô lỗ. Hắn không phải con đực đang loạn thần. Bởi vì làm việc tại bệnh viện quân đội, lúc Quân đoàn thứ nhất đón tiếp mẹ trùng, hắn không có tư cách tham gia, cho đến nay hắn vẫn chưa được tận mắt chứng kiến cơ quan sinh dục của người mẹ nhỏ.
Tuy nhiên, xem video không tính. Bộ phim tài liệu về cảnh mẹ trùng dỗ dành Griffin khi làm tình thì người nào cũng có một bản.
Tri Liên dang rộng hai chân, tà váy màu xanh nhạt từ từ xắn lên, để lộ dương vật thõng xuống và hai lỗ hồng hào non mềm phía trước phía sau. Cái lồn ướt át có thể phun ra đủ lượng nước dâm, nên chỉ cần dùng âm đạo để thu thập nước dâm là được.
Cayce lại tìm một cái bình chứa khác, gật đầu ra hiệu cho Khang Duy. Khang Duy bước lên. Bàn tay sần sùi vì vết sẹo của hắn bao trùm lên cái lồn của mẹ trùng. Toàn bộ cái bình mật ong ấy đều nằm gọn trong tay hắn. Tri Liên chẳng hiểu sao lại cảm thấy hơi sợ. Đó là nỗi sợ hãi mà quá nhiều lần ái ân thảm khốc đã để lại cho em.
Khang Duy chậm rãi xoa bóp cái lồn của em. Hai cái vú non mềm của Tri Liên vẫn còn lộ ra ngoài, run rẩy nhả sữa. Sữa chảy dọc theo ngực em, bị Griffin ở bên cạnh liếm đi.
Bàn tay to lớn với kỹ thuật điêu luyện day bóp cái lồn dâm đãng của mẹ trùng. Tri Liên ưỡn ngực cho Griffin bú sữa, muốn khép hai chân lại nhưng vì nhiệm vụ nên đành phải dang rộng. Mùi của con cái lan tỏa, đã có người bắt đầu thủ dâm.
Trong căn phòng kín, hormone của những con đực nhanh chóng khuếch tán khắp không gian. Mặt Tri Liên đỏ bừng. Em cố gắng dùng tay kéo rộng hai bên mông của mình. Khang Duy hôn lên những sợi tóc của em, nói: "Cố gắng chịu đựng nhé, mẹ ơi."
Những đốt ngón tay to lớn ấy có lớp chai sần hình thành sau những trận chiến dài lâu. Hai ngón tay kẹp lấy cái âm vật nhỏ mềm, rồi nhẹ nhàng bóp một cái.
"Aa! —" Tri Liên vừa khóc vừa thét lên. Cái lồn thịt bị những ngón tay thọc vào lia lịa. Chúng cạy móc cái lồn dâm đãng của em. Cái âm vật dâm đãng bị ma sát, lớp chai cứng trở thành công cụ thắp lên ngọn lửa dục vọng, cọ xát cái lồn non mềm mại non nớt của người mẹ nhỏ cho đến khi ướt đẫm nước.
Tri Liên muốn khép chân lại, nhưng Cayce đang giơ chiếc bình hứng đúng cái lồn của em để tránh lãng phí thứ nước dâm quý giá của mẹ trùng. Thế mà khoái cảm bên dưới quá mãnh liệt, âm vật bị bàn tay người đàn ông bóp lấy, nhỏ xíu và mềm mại là thế, thứ hạt thịt nhỏ bé mỏng manh và nhạy cảm ấy mang đến những đợt sóng khoái cảm dồn dập. Tri Liên không kiềm chế nổi mà khép chặt hai chân lại, bàn tay của Khang Duy cũng bị em kẹp cứng.
Đùi của mẹ trùng cũng non mềm như thế. Toàn thân em đều là thịt non. Nước mắt chảy dài trên mặt em. Tri Liên run rẩy khóc nói: "A... xin lỗi... đáng sợ quá... sao lại ngứa thế này..."
Griffin dỗ dành em, liếm đi những giọt nước mắt trên mặt em: "Mẹ ơi, đừng sợ, sẽ không đút vào đâu. Vì để cứu các con của mẹ, mẹ cố gắng chịu đựng một lát nhé?"
Hơi thở của những con đực trở nên nặng nề. Một là vì dục vọng bị khơi dậy, hai là vì chúng bệnh nặng hơn những người khác, đến hơi thở cũng không được thông suốt, tự nhiên khao khát hơi thở của mẹ trùng. Mắt của mỗi con đực đều dính chặt vào người mẹ trùng nhỏ đang vừa khóc vừa lên đỉnh, nhìn người mẹ mà chúng yêu thương đến tận xương tủy với ánh mắt đói khát.
Tri Liên vẫn cố gắng dang rộng hai chân. Đôi bàn chân nhỏ co rúm, những ngón chân duỗi thẳng đến mức trắng bệch. Khang Duy thở dài: "Không sao đâu mẹ ơi, con sẽ không dùng lực mạnh như thế nữa, được không ạ?"
Giọng hắn như dỗ dành trẻ con. Tri Liên hít mũi một cái, ấm ức lắc đầu: "Không sao đâu, con cứ làm đi..."
Khang Duy tiếp tục dùng tay địt vào cái lồn của em. Những ngón tay dính đầy thứ nước dâm dính nhớp của mẹ trùng. Nước dâm vừa hăng vừa ngọt. Tri Liên mất hết sức lực, Griffin liền thay hắn giúp em dang rộng hai chân ra.
Người mẹ nhỏ từ bi như một vị thánh mẫu ấy cứ thế bị những đứa con của mình khống chế trong lòng bàn tay. Một đứa dang rộng chân em, một đứa dùng tay đút vào lồn em thụt ra thụt vào. Âm vật bị bóp đến sưng tấy, như một quả anh đào nhỏ điểm tô trên cái lồn non căng mọng. Cuối cùng, Khang Duy trực tiếp dùng hai ngón tay kéo bẹp miệng lồn của em ra, tạo thành một hình dạng há to. Thịt lồn đỏ hồng nhúc nhích. Tri Liên vừa khóc vừa gọi: "Sắp phun rồi!... Lồn sắp phun rồi..."
Một lượng lớn nước dâm phun ra từ miệng lồn, mang theo mùi tanh ngọt ngào. Trong nước dâm có rất nhiều hormone của mẹ trùng, hương thơm càng thêm nồng nặc. Cayce đã phải dùng rất nhiều nghị lực mới không để mình thất thố, nếu không thì hắn thực sự sẽ lao vào giữa hai chân mẹ trùng để liếm lồn em.
Tri Liên thở hổn hển, thần sắc vẫn còn hơi mơ hồ. Lúc này em mới biết thì ra trước đây Khang Duy coi như đã chiếu cố em rồi, chưa từng dùng bất kỳ kỹ thuật nào trên người em. Lần này không cần sự xâm nhập, toàn bộ cái lồn thịt của em bị một bàn tay Khang Duy bao bọc lấy, bị xoa bóp đến nỗi nước lồn phun thẳng ra. Bàn tay đầy vết sẹo cọ xát với lớp thịt non mềm mại. Cục hạch dâm càng thêm tội nghiệp, đã bị bóp đến hơi sưng lên, dù sao đây cũng là nơi nhạy cảm nhất, động vào một cái là sẽ phun nước.
Bình thủy tinh đã hứng được một lượng lớn nước dâm. Tri Liên cứ tưởng sau khi mình phun nước một lần thì sẽ ngừng, nhưng Khang Duy vẫn thỉnh thoảng lại day ấn cái âm vật non mềm của em. Người mẹ nhỏ tội nghiệp đành phải không ngừng phun nước dâm vào trong chiếc bình đó. Cái mông nhỏ đỏ hồng. Cayce phải xác định không có một giọt nước nào bị lãng phí, sau đó mới tiếc nuối đóng nắp lại.
Dù không được liếm, mùi hương của mẹ trùng cũng đủ khiến bọn họ dễ chịu. Hương thơm ngọt ngào của con cái được hắn hít vào khoang mũi, khiến những đám mây đen trong biển thần lực của hắn tan đi, vô cùng thanh minh.
Khang Duy giặt một chiếc khăn lau mặt cho mẹ trùng. Griffin lại liếm sạch cái lồn của người mẹ nhỏ một lượt, liếm xong rồi mới chui ra khỏi chiếc váy màu xanh nhạt thơm phức. Không ai cười nhạo hắn, ai cũng muốn được làm như hắn.
Khang Duy nói: "Được rồi, sau này nếu cần, tôi nghĩ mẹ trùng cũng sẵn lòng đóng góp dịch thể thêm nữa. Nhưng chỗ này chắc cũng đủ dùng một thời gian rồi."
Cayce thu lại ánh mắt, hành lễ theo kiểu quân đội: "Vâng, thưa ngài."
Ai cũng biết mẹ trùng nhỏ sắp rời khỏi đây, trở về trung tâm nghỉ ngơi, rồi lại đến Quân đoàn thứ hai. Quân đoàn thứ nhất của họ đã chiếm dụng mẹ trùng quá nhiều thời gian rồi. Khi Tri Liên được Khang Duy bế lên chuẩn bị rời đi, những con đực có khả năng di chuyển đều từ trên giường bệnh trèo xuống, tập tễnh bước vài bước.
Mắt Tri Liên vẫn còn đỏ hoe, thấy vậy liền vội nói: "Các con ơi, mẹ sẽ lại đến thăm các con, các con phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé."
Những con đực lưu luyến tiễn em. Chiếc tinh hạm đến đón mẹ trùng đã hạ cánh xuống bãi đỗ. Hôm nay Quân đoàn thứ nhất tạm ngừng huấn luyện, tiễn mẹ trùng rời đi.
Tri Liên dựa vào lòng Khang Duy, hai cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ hắn. Khang Duy cười nhẹ: "Mẹ có vui không ạ?"
Tri Liên khẽ "ừm" một tiếng. Các con có cơ hội được cứu, em vui hơn ai hết. Rời khỏi đây dù có lưu luyến, nhưng em còn cần phải đi giúp những đứa con khác nữa.
Chuyện đến cả ái ân cũng không chịu nổi quả thực không tốt lắm. Tri Liên thấy mình hơi yếu đuối quá mức. Em không ngờ rằng hôm nay mình lại có thể bị Khang Duy dùng tay móc đến mức khóc. Nghĩ đến đây, em hơi gượng gạo.
Agas đang đợi phía trước. Thấy mẹ trùng, hắn hành lễ, nhưng ánh mắt hơi đờ đẫn. Hắn ôn tồn nói: "Đến giờ lên đường rồi, thưa điện hạ."
Tác giả có lời muốn nói:
Griffin: nhưng lúc hỗn loạn liếm thêm vài phát.
Bình luận