[NDMTML] Chương 14
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 6 phút đọc
"Sao cơ?" Tri Liên giật mình. Em định từ trong lòng Griffin tụt xuống, chạy đến bên cạnh Khang Duy, nhưng Griffin ôm em thật chặt. Cảm nhận được động tác của em, người trùng đực tóc vàng điên cuồng bế em đi đến trước mặt Khang Duy.
Khang Duy hành lễ với mẹ trùng, nói: "Những đứa con ở trung tâm đang giục người đấy ạ."
Quy trình của họ là: đến Quân đoàn thứ nhất, về trung tâm nghỉ ngơi, rồi đến Quân đoàn thứ hai, và cứ thế tiếp tục.
Tri Liên nắm chặt vạt áo của Griffin, sốt sắng nói: "Nhưng Mangalo vẫn chưa được chữa khỏi mà! Em còn phải giao phối với thằng bé nữa, với cả, với cả những đứa trẻ ở khu cách ly nữa, chúng mới chỉ được liếm vài cái thôi..."
Khang Duy nói: "Người không thể cứu được tất cả mọi người đâu."
Tri Liên đá loạn cẳng chân nhỏ, đấm nhẹ vào ngực Griffin, khẽ nói: "Cục cưng, thả tôi xuống."
Em nhất quyết muốn lại gần Khang Duy để nói chuyện. Griffin ra hiệu bằng mắt cho Khang Duy. Khang Duy hiểu ý, liền cởi quân phục của mình ra, trải xuống đất.
Mẹ trùng nhỏ được thả xuống. Nhiệt độ trong phòng đủ ấm để em trần truồng mà không thấy lạnh. Chiếc chăn không còn ai cầm rơi xuống đất, và cơ thể khỏa thân trắng ngần non nớt của em được những lọn tóc đen che phủ, lúc ẩn lúc hiện. Griffin khẽ ho một tiếng, quay mặt ra cửa sổ.
Tri Liên lao vào lòng Khang Duy, nói liên tục: "Không có tôi, họ sẽ chết mất. Dù chỉ cứu được một hai người, tôi cũng muốn cứu họ. Khang Duy, mẹ xin con, hãy để tôi ở lại thêm vài ngày nữa, ít nhất để họ được liếm thêm một chút. Chân của Mangalo không thể cử động được, còn cánh tay của Lukasi..."
Em gọi tên rất nhiều con đực. Em kể rằng cơn loạn thần của một ai đó trong số những đứa trẻ ấy nghiêm trọng thế nào, kể về những chỗ tật nguyền của những con đực ấy, kể về sự tuyệt vọng và sự tắt thở của chúng. Nói đến cuối, giọng em nghẹn lại, bàn tay nắm áo Khang Duy càng siết chặt, cho đến khi Khang Duy gỡ tay em ra, nói: "Người lúc nào cũng không biết yêu thương bản thân mình cả."
Lòng bàn tay Tri Liên đã bị bấm đỏ. Khang Duy biết mẹ trùng mềm lòng, biết em là người mẹ nhân từ chưa từng có trong lịch sử. Hắn không ngờ rằng Tri Liên thực sự đã ghi nhớ từng đứa con của mình trong lòng. Em biết nỗi đau của từng đứa, và vì thế mà cảm thấy đau lòng, bất lực vì không thể cứu được chúng.
Tri Liên lại khóc. Khang Duy lấy khăn tay lau mặt cho em. Cuối cùng em ôm mặt, nức nở: "Tôi phải làm sao đây..."
Em cũng nhận ra rằng làm thế này không ổn. Em thậm chí không thể cứu hết những con đực của Quân đoàn thứ nhất, huống chi là toàn bộ Trùng tộc?
Khang Duy nhìn em, ánh mắt trầm xuống, nói: "Mẹ ơi, chỉ có mình mẹ mới quan tâm đến họ như vậy... không, quan tâm đến chúng con như vậy."
Hắn cười nhẹ. Griffin gõ gõ vào tủ, tạo ra tiếng động, mất kiên nhẫn nói: "Đừng trêu e
ngài ấy ấy nữa, ngài ấy khóc rồi cậu không thấy à?" Rồi lầm bầm nhỏ: "Đúng là đồ có tính cách tồi tệ."
Khang Duy chẳng thèm để ý đến hắn. Hắn vừa cười vừa nói với người mẹ đang khóc: "Có cách mà. Đừng buồn, mẹ ơi. Chỉ là cần mẹ hợp tác thôi."
Hắn nói: "Hãy để bệnh viện quân đội lấy dịch thể của mẹ, nghiên cứu, pha loãng, bào chế thành thuốc. Đó chính là cách cứu họ."
Tri Liên cúi đầu, vẫn ôm mặt khóc. Khang Duy biết mình đã quá đáng, hắn ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc của mẹ trùng: "Người có giận con không? Xin lỗi mẹ, con đáng lẽ nên sớm nói với mẹ tin tốt lành này."
Tri Liên lắc đầu, nghẹn ngào để lộ gương mặt đỏ bừng vì khóc. Trên mặt em hiện ra nụ cười khiến người ta thương yêu, cùng với khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt, khiến lòng người thắt lại vì xót.
Em hơi cúi người hôn lên trán Khang Duy: "Cảm ơn con, cục cưng. Tôi cứ tưởng họ không còn cứu được nữa..."
Giọng em vẫn còn hơi run. Lúc này Khang Duy thực sự thấy xót xa. Hắn đã quyết định ngay khi thấy Tri Liên khóc là sẽ nói ngay tin mừng này. Nhưng tại Tri Liên không nghe lời, lại chẳng biết yêu thương bản thân, nên hắn không kìm được mà muốn trêu em một chút.
Thế nhưng mẹ trùng sẽ không trách móc những đứa con của mình. Tri Liên chỉ thực sự vui mừng và cảm thấy may mắn. Trong mắt Khang Duy, em lúc nào cũng ngốc nghếch, dễ bắt nạt.
Griffin không chịu thua kém, chen ngang: "Mẹ ơi, con cũng muốn hôn. Đề xuất này là con và Khang Duy cùng đưa ra đấy."
Hắn cúi xuống, đưa mặt lại gần Tri Liên. Tri Liên bị hắn chọc cười, liền hôn hắn một cái: "Cảm ơn con nữa nhé, cục cưng."
...
Phòng y tế của Quân đoàn thứ nhất.
Người đông như kiến. Lính trong quân đoàn chen nhau vào hết, rồi bị đội trưởng từng đội lần lượt lôi ra ngoài. Lần này họ đến chỉ để được tận mắt chứng kiến con đực duy nhất của Quân đoàn thứ nhất đã có cuộc giao phối trọn vẹn với mẹ trùng — Mangalo.
Phải hiểu rằng, Mangalo không có cấp bậc sĩ quan, mà mẹ trùng chỉ được giao phối với những con đực cấp cao. Xưa nay vẫn luôn như thế, chưa từng có ngoại lệ. Thế mà mẹ trùng lại làm tình với Mangalo ư? Chuyện này cũng hoang đường như mặt trăng lấy kiến dưới đất vậy.
Mangalo cười đầy mãn nguyện. Quân y Cayce đang kiểm tra chân cho hắn, thấy tâm trạng hắn có vẻ rất tốt, cũng không kìm được lòng ghen tị, liền châm chọc hắn: "Mày còn cười được à? Mẹ trùng điện hạ sắp về trung tâm rồi, mày cũng chỉ kéo dài thêm được vài năm sinh mệnh, sớm muộn gì cũng chết thôi."
Lúc nãy bị một đám người vây quanh, Mangalo bị ồn ào đến đau cả đầu. Bây giờ mới hồi tưởng lại cảm giác được làm tình với mẹ trùng. Nghe vậy, hắn cười khẩy: "Được làm tình với mẹ trùng rồi chết cũng tốt."
Quân đoàn thứ nhất như muốn nổ tung. Ai nấy đều bàn tán tại sao Mangalo lại được mẹ trùng ban ơn. Lồn của mẹ trùng chỉ có những con đực cấp cao mới được cắm vào, nhỏ xíu, non mềm đến thế, liếm một cái đã tóe nước. Dù chỉ dùng lưỡi thọc vào hút vài ngụm cũng bị đội cận vệ đánh mắng, dù Tri Liên có bảo hãy để chúng ăn thêm một chút.
Thế mà Mangalo, thằng tàn phế chẳng có chút quân công nào, lại dùng con cặc bẩn thỉu xấu xí của mình cắm vào cái lồn non của mẹ trùng, làm tình đến tận nửa đêm, làm đến nỗi mẹ trùng ngất đi tận ba ngày! Tinh dịch của nó đã bắn hết vào tử cung mẹ trùng, điều đó có nghĩa là nếu may mắn, mẹ trùng có thể mang thai con của nó!
Tuy nhiên, việc mang thai rất khó khăn. Hầu hết mọi người đều biết, Tri Liên chắc sẽ mang thai con của Griffin hoặc Khang Duy. Những con đực cấp cao chẳng quan tâm lắm, mẹ trùng sẽ đẻ nhiều trứng, thân phận của người cha từ lâu đã bị xáo trộn, nhiều nhất thì đứa trẻ sinh ra từ trứng đầu tiên sẽ có ngoại hình hơi giống người cha mà thôi.
Phòng y tế rất yên tĩnh. Thay thuốc xong, Cayce đứng dậy, vừa cười vừa chửi: "Thằng cha mày may mắn thật đấy!"
Hơn ba mươi con đực bị loạn thần nặng đã được đưa xuống phòng y tế, nằm trong căn phòng bệnh rộng lớn này. Mangalo chưa hiểu ý câu nói của quân y. Những bước chân nhẹ nhàng vang lên, ai nấy đều vểnh tai lên, thậm chí có người còn phóng đại làm động tác "suỵt".
Hai bước chân nặng nề, và một bước chân vui tươi nhẹ nhàng từ xa tiến lại gần. Là mẹ trùng.
Có người nhỏ giọng: "Mẹ trùng đến thăm chúng ta kìa."
Bình luận