top of page

[NDMTML] Chương 13

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

Hành tinh quân sự A101, là địa bàn của Quân đoàn thứ nhất của Trùng tộc. Trong suốt cuộc xâm chiếm các hành tinh trong ngân hà kéo dài hàng nghìn năm, cư dân Trùng tộc không ngừng khai thác bờ cõi, chiếm giữ những hành tinh ưu thế nhất.


Tại chính nơi Quân đoàn thứ nhất cư trú – nơi có vũ lực mạnh nhất này, trong một đêm tĩnh mịch, mẹ trùng mới sinh đã bị địt nát cả hai lỗ trước sau. Sữa chảy ra chập chờn, cuối cùng cặp vú nhỏ cũng chẳng thể tiết ra thêm được gì nữa. Em đã bị vắt kiệt sữa. Ban ngày cho hơn một trăm đứa con bú, ban đêm lại đi cứu giúp hơn ba mươi con đực có cơn loạn thần nặng nhất, Tri Liên đã kiệt sức từ lâu.


Khang Duy đứng dậy đúng lúc, bình tĩnh chỉnh đốn lại quần áo, như thể cái dáng vẻ vừa nãy vừa nhìn mẹ trùng thủ dâm chưa từng tồn tại. Hắn bước đến bàn trong phòng y tế, lấy ống dinh dưỡng đã chuẩn bị sẵn.


Tính từ lúc bắt đầu cuộc ái ân, đã ba tiếng đồng hồ trôi qua. Mỗi con đực đều có năng khiếu bẩm sinh, huống chi là hai anh em nhà Agas với tố chất rất cao. Tri Liên bị địt đến thất thần, chỉ thỉnh thoảng mới rỉ ra một tiếng rên.


"Mẹ ơi," Khang Duy nhẹ nhàng nói, "bổ sung chút sức lực đi ạ."


Mặt Tri Liên đầy vết nước mắt. Em ngoan ngoãn uống thứ dịch dinh dưỡng mà Khang Duy đưa đến tận miệng. Chất lỏng màu hồng chảy ra từ khóe môi, Agas đang đỏ mắt vì dục vọng mà liếm lấy đi.


Chiếc lưỡi dài biến dạng chẳng khác gì của Mangalo. Trên cánh tay Agas nổi gân xanh. Cặc của hắn đang hăng hái địt vào lỗ sau của mẹ trùng. Hắn đã xuất tinh một lần, bắn toàn bộ vào sâu bên trong Tri Liên. Những tinh dịch đó sẽ được cơ thể mẹ trùng từ từ hấp thụ, chuẩn bị cho việc nuôi dưỡng trứng.


Mangalo cũng hơi mất đi lý trí. Hắn đau khổ bao nhiêu năm, chưa từng có khoảnh khắc nào như lúc này, ấm áp, ẩm ướt, như đang ở trong tử cung của mẹ mình.


Hắn nhấp nhô phần hông, cây gậy thịt khổng lồ húc lên húc xuống cái lồn nhỏ hẹp tội nghiệp của Tri Liên. Lồn non nóng hổi đến mức đáng sợ. Đứa con đau khổ của em lại dùng con cặc như công cụ tra tấn của mình để hãm hiếp cái lồn dâm đãng của mẹ. Agas vừa địt phía sau vừa khiến cơ thể mẹ trùng không ngừng được nâng lên và hạ xuống, để cái lồn non mỗi lần lại bị gậy thịt của đứa em trai xuyên thủng.


Biển thần lực của Mangalo dần dần được phục hồi. Về cuối cuộc ái ân, Agas gầm lên một tiếng trầm đục, suýt không thể kiểm soát nổi bản thân để biến về hình thái nguyên thủy. Quân phục của hắn rách toạc, từ xương sống sau lưng nhú ra một chiếc đuôi côn trùng dài với ánh kim loại sắc lạnh. Hắn mạnh mẽ đẩy Khang Duy ra, rồi ôm lấy người mẹ mình kính yêu.


Tinh dịch bắn ra. Mangalo cùng với anh trai của mình xuất tinh cùng lúc, một lần nữa lấp đầy các lỗ của Tri Liên. Tri Liên rên rỉ mấy tiếng yếu ớt, rồi nhắm mắt, gục đi vì mất sức. Hai con cặc được rút ra khỏi lỗ nhỏ của em, phát ra tiếng nước nhớt. Tinh dịch hòa lẫn với nước dâm phun ra ngoài, báo hiệu cuộc ái ân kéo dài này cuối cùng cũng kết thúc.


Ban ngày ở A101 nóng bức, ban đêm lạnh như mùa đông. Tri Liên tỉnh dậy, ánh sáng ban mai ngoài cửa sổ làm mắt em chói, em khó chịu trở mình.


Nhiệt độ trong phòng vừa phải, em lại muốn chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng lại có một đôi môi mỏng bịt miệng em lại. Tri Liên rên một tiếng. Người trên người em ban đầu có vẻ rất tức giận, sau lại bất lực trước em, nhẹ nhàng sờ mặt em.


Lúc này Tri Liên mới hoàn toàn tỉnh hẳn. Cơ thể em đã được bôi thuốc, đưa vào buồng điều trị y tế. Vết tích trên bầu ngực đã biến mất, lồn non cũng phục hồi như cũ, lỗ sau cũng không còn bỏng rát nữa. Hôm nay người đến chăm sóc em là Griffin.


Griffin vẫn hiện diện với mái đầu bù xù kiêu hãnh ấy, tóc vàng hơi xoăn. Nếu không phải vẻ mặt quá hung dữ, trông hắn sẽ như một công tử cổ điển hào hoa.


"Mẹ ơi," Griffin hít một hơi thật sâu, nói, "mẹ có biết...con đã lo lắng thế nào không?"


Hắn suýt nói "ông đây" trước mặt mẹ trùng, nhưng lại nghĩ mẹ đâu phải mấy thằng lính thô bạo như đám đần dưới quyền hắn, liền đổi giọng ngay.


Tri Liên nghiêng đầu: "Sao thế ạ?"


Trên người em không mặc gì. Khang Duy định mặc đồ ngủ cho em, nhưng dù là chất vải có mỏng nhẹ trơn láng đến đâu, mẹ trùng nhỏ cũng thấy cọ vào người rất khó chịu.


Vậy nên Tri Liên không mặc quần áo. Em sinh ra đã trần truồng, ban đầu thấy xấu hổ, nhưng đối với những đứa con mà em quen thuộc thì cũng bớt ngượng hơn nhiều.


Câu nói của em rõ ràng đã kích thích Griffin. Griffin đứng dậy, đi đi lại lại, không kìm được mà nặng lời hơn một chút: "Sao ngài có thể bỏ con và Khang Duy để đi cứu mấy người đó?! Ngài nhìn xem ngài đã hành hạ mình thành cái dạng gì kìa! Lúc ngài quay về đã ngất rồi, bây giờ là ngày thứ ba ngài ngủ rồi đấy!"


Lúc Tri Liên mới quay về, tình trạng quá thê thảm. Khang Duy dùng khăn tắm quấn em, Agas đi phía sau hồn vía như thể không biết đang nghĩ gì. Mangalo và một đám con đực được đưa vào phòng y tế tiếp nhận, chờ khi chữa trị xong sẽ xử lý tội tự tiện giao phối với mẹ trùng của chúng.


Griffin đã phát điên ngay tại chỗ, mắng chửi Khang Duy không lo liệu được việc, để mẹ trùng ra nông nỗi này. Tâm trạng tồi tệ kéo dài ba ngày khiến hắn ngày nào cũng đi hành hạ tân binh của Quân đoàn thứ nhất, cho đến khi cảm nhận được mẹ trùng sắp tỉnh mới túc trực bên giường Tri Liên.


Tri Liên hơi mỉm cười, xốc chăn lên. Cảm giác đau đớn trên người đã biến mất, em lại trở nên chẳng còn sợ gì nữa. Đầu ngón chân trắng nõn sắp chạm xuống đất, thì Griffin vốn còn cách mấy mét bỗng nhiên biến mất dạng, hắn đã quỵ một gối xuống bên chân em.


Bàn tay bao bởi đôi găng đen bằng da nâng bàn chân nhỏ trắng ngần của mẹ trùng lên. Chân Tri Liên còn chẳng to bằng tay Griffin, đặt trên chiếc găng đen trông như viên kim cương nằm trong hộp nhung. Griffin, con người kiêu ngạo như thế, đối diện với người mẹ yêu quý của mình cũng sẽ không chút do dự mà quỳ xuống, để tránh cho đôi chân nhỏ của mẹ trùng phải chạm xuống nền đất lạnh lẽo.


Tri Liên được quấn trong chăn, ngồi trong cánh tay của Griffin. Em tươi cười nghiêng đầu nhìn đứa con của mình. Griffin vốn định "dọa" em, nhưng thấy em dễ thương và bác ái đến thế, mặt hắn đỏ hơn nửa, ấp úng chẳng biết nói gì.


Trước mặt thiên hạ, hắn tung hoành ngang dọc, nhưng trước mặt người trong lòng, hắn cũng chỉ là một thằng nhóc ngượng ngùng chẳng dám thốt lời.


Tri Liên ghì sát hôn hắn một cái. Môi áp vào môi, một phút giây ấm áp ngắn ngủi rồi xa nhau: "Không sao đâu, tôi biết cơ thể tôi đặc biệt mà. Với lại, tôi sinh ra trên đời này chính là để cứu các con mà? Đó là trách nhiệm của tôi."


Griffin là người đầu tiên làm tình với mẹ trùng. Tri Liên bị hắn địt còn thê thảm hơn. Khang Duy phải dỗ dành bôi thuốc cho em mấy ngày trời. Là chiến binh mạnh nhất của Trùng tộc, Griffin khi làm tình vô cùng điên cuồng.


Hắn còn quá đáng hơn Mangalo nhiều. Mới ra khỏi phòng kỷ luật đã hùng hổ đi tìm mẹ trùng để cắt đứt ranh giới, cuối cùng lại bị sự chăm sóc yêu thương của mẹ khuất phục.


Nghĩ đến cảnh tượng hôm đó, Griffin chỉ muốn tát cho mình một cái. Hắn là trùng đực duy nhất trên thế giới này đã từng nếm máu của mẹ trùng. Dưới sự cưu mang dịu dàng của Tri Liên, cơn loạn thần của hắn đã được quét sạch phần lớn, bước vào mức độ nhẹ.


Mẹ trùng nhỏ từng sợ hãi hắn, nay đã ngồi yên ổn trong lòng hắn mà không run rẩy. Griffin không biết đã phải trả giá bao nhiêu công sức mới làm được điều này.


Hắn không dám dọa Tri Liên nữa.


"Được rồi, mẹ à," Griffin nói, "nhưng chữa lành loạn thần cho Trùng tộc cần phải giao phối nhiều lần. Mẹ ơi, mẹ thực sự không thể làm tình với từng người được, huống chi còn phải làm rất nhiều lần! Mangalo là một tên có tố chất rất cao, cứu nó thì cứu rồi, nhưng mấy tên có cấp độ thần lực dưới A kia, con không muốn mẹ phải bận tâm đến chúng nữa."


Vẻ mặt Tri Liên chợt phảng phất một nỗi buồn. Chưa kịp nói gì, Khang Duy liền đẩy cửa bước vào, câu đầu tiên là: "Mẹ ơi, hôm nay chúng ta nên lên đường quay lại trùng tinh rồi."

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page