top of page

[NDMTML] Chương 11

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 7 phút đọc

Mẹ trùng nhỏ giật thót mình. Mangalo cảnh giác ngước nhìn thì Khang Duy bỗng xuất hiện bên cạnh em, mà chẳng có ai trong số những người có mặt phát hiện ra cả.


Sau đó, tất cả bọn trùng đực đều khó nhọc lê thân thể bệnh tật của mình hành lễ, cung kính nói: “Ngài Khang Duy.”


Tri Liên bỗng nhiên run lên. Khang Duy không nổi giận, hắn không có tư cách nổi giận với mẹ trùng, nhưng mẹ trùng nhỏ vẫn sợ hắn giận. Dù sao thân phận em tôn quý, nhưng thể xác lại mong manh, nếu có ai đó nảy sinh ý xấu, hậu quả đều vô cùng khó lường. Khang Duy bảo vệ em quá kỹ, bất cứ việc gì cũng tự tay làm, em lén chạy ra ngoài trong lúc hắn ngủ, quả thực rất quá đáng.


Lúc này trên người em vẫn còn dính đầy nước bọt và tinh dịch của lũ trùng đực, những vết hôn rải rác khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể. Chẳng cần xách váy lên xem cũng biết cái lỗ thịt nhỏ ấy đã sưng đến mức đáng sợ thế nào.


Khang Duy bế em lên. Mangalo lưu luyến vuốt mái tóc dài của mẹ trùng, cuối cùng rụt tay lại.


Hắn không trách mình không được mẹ trùng ban ơn, hắn chỉ thấy mình quá vô dụng, không thể như sĩ quan Khang Duy được ở bên cạnh mẹ trùng, hầu hạ em từ ăn uống đến đi lại.


Khang Duy liếc nhìn Mangalo đang ngồi dưới đất không thể nhúc nhích, nói: “Mẹ à, hắn đã hết cứu rồi.”


Tri Liên cuống quýt, em kéo tay áo Khang Duy, nhỏ nhẹ: “Được mà con yêu ạ, chỉ cần ăn một chút máu hay dịch thể của tôi...”


Khang Duy dùng một ngón tay đặt lên môi em, trầm tĩnh và nghiêm túc nói: “Mẹ à, chuyện của Griffin là một tai nạn. Tên đó hối hận đến thấu xương rồi. Sau này mẹ nhất định phải nhớ, bất kể ai yêu cầu mẹ chữa trị cho họ, mẹ cũng không được dùng máu của mình để chữa trị.”


Tri Liên ngơ ngác chớp mắt. Khang Duy nhẹ nhàng nói: “Bọn con đều không xứng.”


Hắn bế mẹ trùng lên, cho em ngồi trong khuỷu tay mình. Giữa những người đàn ông cao lớn ở thời đại vũ trụ này, em là mẫu thần duy nhất của toàn thể giống trùng, Tri Liên nhỏ bé như thể một thiếu niên mới lớn. Phải biết rằng lũ trùng đực vừa chào đời đã ở dạng trưởng thành rồi.


Tri Liên nhận ra hắn sắp bế em đi. Còn Mangalo cúi đầu xuống, những lọn tóc hơi dài che khuất mày mắt hắn. Hắn không nói một lời, dáng vẻ thương làm sao.


“Đừng đi, Khang Duy!” Tri Liên không kìm được mà gọi thẳng tên hắn. “Tôi xin con...tôi có thể chữa được cho thằng bé ấy, thằng bé sẽ chết mất...”


Ngay khoảnh khắc thốt ra chữ “chết”, Tri Liên cảm nhận được tuyệt vọng thẩm thấu sâu nặng trong lòng. Những giọt lệ to như hạt đậu lăn dài từ hốc mắt. Khang Duy khựng bước, bất lực nhìn em. Tri Liên thấy hắn dừng lại, liền vội làm nũng với hắn: “Được mà, để tôi làm tình với thằng bé, tôi cảm nhận được mức độ loạn thần của thằng bé không nặng bằng Griffin đâu.”


“Làm tình với hắn kiểu gì?” Khang Duy nhìn đôi chân tàn tật của Mangalo. “Hắn còn chẳng thể bế nổi người lên.”


Mangalo bỗng ngước nhìn, ánh mắt sắc lẻm nhìn về phía Khang Duy đang bế mẹ trùng, nói từng chữ một: “Con có thể ôm được người, giống như vừa nãy con đã không để người bị ngã vậy.”


Khang Duy trầm mặc nhìn hắn, rồi phất tay: “Agas, anh chuyển nó lên phòng y tế đi.”


...


Sĩ quan Agas ẩn đi khí tức của mình, đứng ngoài cửa. Cấp bậc của họ không cao bằng lũ trùng đực cấp cao, chẳng ai nhận ra bên ngoài còn có một sĩ quan đến từ Trung ương.


Điều khiến Mangalo càng sốc hơn là, dù là anh em cùng trứng phân tách, hắn chẳng có chút tình cảm nào với người anh trai của mình, dĩ nhiên, Agas với hắn cũng vậy. Agas từng nhiều lần mỉa mai hắn là thứ cặn bã bị cơn loạn thần đánh gục, coi từng ngày hắn sống tạm bợ chỉ là sự giãy giụa hấp hối.


Người anh trai đã vác hắn lên phòng y tế. Khang Duy một tay bế mẹ trùng nhỏ, tay kia cầm máy điều chỉnh nhiệt độ, để khi họ di chuyển cũng không bị lạnh.


Vết thương trên chân Mangalo đã quá lâu, nhiều chỗ đã lở loét hoại tử, nửa thân dưới không thể động đậy. May thay còn cái dương vật vẫn dùng được. Tri Liên nhớ lúc nãy hắn cũng có phản ứng, chỉ là hắn chưa hề giải quyết dục vọng, vẫn luôn kìm nén sự khao khát đối với mẹ trùng.


Mangalo được đặt lên giường bệnh. Khang Duy lấy chìa khóa phòng y tế, hắn để đồ đạc lên bàn. Mangalo lúc này mới để ý thấy hắn có mang theo vài tuýp thuốc mỡ, là để bôi cho mẹ trùng nhỏ.


Khang Duy biết mẹ trùng đến để làm gì, cũng biết mình không thể ngăn cản, vì thế hắn chỉ còn cách chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho Tri Liên từ trước, để khi em làm tình với lũ trẻ để bớt phần nào thống khổ.


“Thì ra anh đã tính hết rồi.” Agas loay hoay nửa ngày, khiến bộ quần áo sạch sẽ của mình vấy bẩn lung tung. Hắn ngó thằng em mình với vẻ chán ghét, rồi hành lễ với mẹ trùng: “Thưa điện hạ, hiện tại cho phép con giới thiệu với người, tên con là Agas, là một trong những sĩ quan cấp cao của Trung ương.”


Tri Liên chớp mắt, gật đầu: “Con yêu quý.”


Agas biết em gọi ai cũng bằng con, nên chẳng quá để ý. Trong lòng hắn có chút bực bội, hắn thật không thể hiểu nổi, tại sao mẹ trùng nhất quyết muốn cứu bọn cặn bã cấp thấp này làm gì nhưng rồi cũng bất lực chiều theo ý mẹ trùng.


Dù sao cũng là mẹ trùng điện hạ, hắn chỉ là thuộc hạ, chỉ có thể nghe theo.


Lúc đến, Khang Duy đã nói với hắn rằng mẹ trùng là người rất mềm lòng. Agas không ngờ em thực sự có thể chạy ra ngoài vào lúc nửa đêm, để đến bên cạnh đám tàn phế bẩn thỉu kia, để chúng bú vú liếm lồn, thậm chí còn phải giao phối với Mangalo nữa.


Mangalo chỉ là một tên lính không có cấp bậc, cho dù tố chất của nó có vượt trội đến đâu, thì nó cũng không xứng để giao phối với mẹ trùng!


Những lời này, Agas cố gắng nhịn không nói ra.


Hắn tôn sùng mẹ trùng tối thượng, tôn sùng vũ lực tối thượng. Nếu chính bản thân hắn bị loạn thần ở giai đoạn nặng, hắn cũng sẽ không cầu xin mình được cứu. Mẹ trùng tôn quý chỉ có thể thuộc về những con đực cấp cao nhất, ai thèm quan tâm đến đám lính cấp thấp này?


Trong mắt Tri Liên, vị sĩ quan với mái tóc đuôi sói này mang đến cho em cảm giác tương tự như Griffin. Griffin thì lộ ra bên ngoài vẻ hung bạo, còn Agas lại rất kìm nén, nhưng trong không khí vương vấn sự bồn chồn lo lắng của hắn. Mẹ trùng nhỏ vốn rất nhạy cảm với cảm xúc chẳng hiểu hắn làm sao, bản năng em muốn an ủi hắn.


Em mới chỉ biết đứa con này, chỉ có thể phán đoán qua đôi lông mày quá lạnh lùng của đối phương rằng hắn là người không dễ gần.


“Con yêu quý...” Tri Liên bước ra từ sau lưng Khang Duy, dùng ngón tay trỏ móc nhẹ ngón tay Agas. Những đốt ngón tay mảnh khảnh chạm vào ngón tay to cứng thô ráp. Agas giật mình một cái, rồi ngoan ngoãn để mẹ trùng nhỏ nắm lấy tay mình.


Mẹ trùng nhỏ nghiêng đầu, hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì, chẳng hề hay biết nỗi bực bội của Agas đều xuất phát từ em. Em chỉ dùng bàn tay mềm mại non nớt của mình vuốt lên ngực hắn, nói: “Con yêu quý, đừng buồn.”


Em biết Mangalo là em trai của Agas, còn tưởng rằng người anh tốt này đang thương em mình đấy.


Hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể em.


Đó là thứ hương thơm phát ra từ xương tủy em, trên thế giới này tuyệt nhiên không có cái thứ hai. Agas hồi nhỏ từng ngửi thấy mùi này tại bảo tàng hương thơm thời cổ đại, đó là mùi hoa nhài.


Hắn bị mùi hương này xoa dịu. Lòng trung thành bẩm sinh với mẹ trùng khiến hắn quỳ một gối xuống, chịu đựng cảm xúc nóng bức, hôn lên những đầu ngón tay phớt hồng của mẹ trùng: “Con không sao, thưa điện hạ.”


Khang Duy bước tới, đứng sau lưng Tri Liên, cởi sợi dây đeo chiếc váy yếm của em ra, rồi giúp em cởi giày, đưa em lên giường bệnh của Mangalo.


Tri Liên ngoan ngoãn trèo lên, ôm lấy Mangalo, trìu mến vuốt ve gò má hắn. Và Mangalo cũng đắm chìm trong sự dịu dàng ấy, ánh mắt nhìn mẹ trùng chẳng biết đã trở nên thế nào, quyện luyến ra sao. Agas lạnh lùng cắt ngang mối tình đang ấp ủ của nó, giọng cứng nhắc nói: “Tôi sẽ phối hợp với cậu để cậu giao phối với mẹ trùng, Mangalo, mong cậu cũng phối hợp với tôi, đừng dùng thủ đoạn thô bạo của cậu mà làm ngài ấy bị thương.”


Tác giả có lời muốn nói:


Thực ra chẳng tui viết cảnh nóng gì cả


Hiện tại, Agas đang yêu thân phận mẹ trùng, chứ không phải Tri Liên, thôi thì dẫu sao vẫn còn phải cưa cẩm thêm

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page